Chứng Bệnh Khiến Vạn Người Say Đắm Giữa Chốn Quyền Uy

Chương 82

Tân Hòa Tuyết và Nhậm Kha đồng hành một nửa đoạn đường.

 

Cuối cùng, khi đến gần cửa Nam Phường, ở con hẻm Đông Du Lâm, hai người chia tay.

 

Nhậm Kha thoáng do dự, trong mắt ẩn hiện chút luyến tiếc. Do dự mãi, cuối cùng hắn cũng lấy hết can đảm, nói với giọng đầy nghiêm túc:

 

“Tân công tử, từ nay đến kỳ thi mùa xuân, ta sẽ ở tại Yên Trúc Nam Để Xá, bên kia cửa Nam Phường. Nếu ngươi có việc gì cần hỗ trợ, ta có thể giúp đỡ, cứ đến tìm ta, đừng ngại.”

 

Tân Hòa Tuyết gật đầu, mỉm cười đáp: “Được.”

 

Hai người lịch sự trao nhau vài câu từ biệt, rồi mới đường ai nấy đi.

 

Nhậm Kha lặng lẽ quay về, tinh thần có chút hoảng hốt.

 

Yên Trúc Nam Để Xá sở dĩ có cái tên như vậy là vì khách đ**m này dựa vào một rừng trúc nằm ở phía Nam Thành Lô Ti Đinh. Nó tọa lạc ở sườn nam của khu rừng, gần cửa thành phía nam của kinh đô. Vì vị trí hơi hẻo lánh nên giá thuê phòng cũng rẻ hơn nhiều so với các nhà trọ sang trọng trong nội hoàng thành.

 

Đối với các hương cống tham gia khoa cử, vị trí hẻo lánh này thật sự là một lựa chọn lý tưởng.

 

Khi Nhậm Kha trở về khách đ**m, vừa hay ở cầu thang gỗ chạm mặt một cống sinh khác cũng đang trọ tại lầu hai.

 

Hai người không quá quen biết, chỉ gật đầu chào nhau theo phép lịch sự.

 

Nhưng ngay sau khi lướt qua nhau trên cầu thang gỗ, Nhậm Kha bỗng sững lại, đột nhiên quay đầu hỏi:

 

“Huynh đài họ Chu phải không?”

 

Hắn nhớ mang máng rằng lần đầu gặp gỡ, hai người có trao đổi danh tính. Đối phương là một cống sinh đến từ Giang Châu, mà Giang Châu lại giáp với Thư Châu. Trong khách đ**m này có bốn, năm sĩ tử tham dự khoa cử, nhưng không hiểu sao, Nhậm Kha lại có ấn tượng đặc biệt với người này.

 

Vị cống sinh đến từ Giang Châu đứng yên trên bậc thang, khẽ gật đầu, khiêm tốn đáp:

 

“Đúng vậy, tại hạ là Chu Sơn Hằng.”

 

......

 

Khi Nhậm Kha vội vã chạy đến con phố lớn, bóng dáng của Tân Hòa Tuyết đã chẳng còn thấy đâu.

 

Chỉ có hắn, bộ dạng nôn nóng, chật vật, bước chân rối loạn, làm người đi đường xung quanh liên tục quay đầu lại nhìn với ánh mắt tò mò.

 

Nhậm Kha đỏ bừng cả mặt vì xấu hổ.

 

Tân Hòa Tuyết chỉ nói qua loa rằng nếu gặp một cống sinh họ Chu, hãy chuyển lời giúp y một tiếng, nhưng lại không để lại địa chỉ hay cách liên lạc.

 

Nhậm Kha thậm chí còn không chắc Tân Hòa Tuyết nói đến "Chu" nào—có thể là "Chu" trong họ Chu, nhưng cũng có thể là "Thuyền" hoặc "Châu" – những họ hiếm hơn. Hắn sợ rằng mình nghe nhầm, lại vô duyên vô cớ gọi nhầm người, khiến đối phương khó chịu.

 

Hắn không thể bỏ lỡ cơ hội giúp đỡ y. Lẽ ra hắn có thể nhân cơ hội này nói chuyện với Tân Hòa Tuyết thêm một chút nữa…

 

Nghĩ đến đây, tâm trạng Nhậm Kha có chút trống trải. Vốn dĩ, hắn định tìm Chu Sơn Hằng để xác minh một số chuyện, xem đối phương có quen biết sư đệ của Độ Chi tại chùa Quá Sơ hay không. Nhưng vừa rồi, vì quá vội vàng chạy đi tìm Tân Hòa Tuyết, hắn lại quên dặn Chu Sơn Hằng chờ một chút. Giờ đây, khi quay lại khách đ**m, Chu Sơn Hằng đã rời đi, không biết bao giờ mới trở về.

 

Nhậm Kha đành phải hỏi chủ quán. Chưởng quầy vuốt chòm râu dài, chậm rãi đáp:

 

“Ta thấy hắn mang theo công văn cùng tay nải đi ra ngoài, có lẽ là đến Lễ Bộ để lục danh rồi.”*

 

(*Lục danh: Đăng ký danh sách thí sinh dự thi tại bộ Lễ.)

 

Tân Hòa Tuyết đi qua hai con phố nhỏ, bỗng nhiên bị ai đó kéo nhẹ vào tay áo khoác lụa thêu vân yến.

 

Y cảnh giác lùi về sau hai bước, vạt áo khẽ lay động, tay áo rộng nhẹ nhàng trượt khỏi bàn tay người kia.

 

Tân Hòa Tuyết đưa mắt quan sát đối phương:

 

“Ngươi biết ta sao?”

 

Người đàn ông trước mặt mặc áo bông xanh đá dệt hoa, viền lông chồn, ngũ quan đoan chính.

 

Tân Hòa Tuyết chưa từng gặp qua gương mặt này, chỉ cảm thấy hết sức xa lạ. Hoặc có lẽ, sau khi trí nhớ bị xóa đi một lượt, ngoài Hận Thật và Nhậm Kha, y chưa từng thấy qua bất kỳ gương mặt nào khác trong số những nhân vật quan trọng của kịch bản, dù là thư sinh nghèo hay vị cao tăng kia.

 

Lý công tử chỉ vô tình liếc qua bóng dáng người trên phố, nhưng khi bắt gặp Tân Hòa Tuyết, hắn cứ ngỡ mình đang sinh ra ảo giác vì thương nhớ y ngày đêm.

 

Chạm phải ánh mắt thanh niên trước mặt, Lý công tử đột nhiên căng thẳng, giọng nói có chút lắp bắp:

 

“Ngươi... Ngươi thực sự không nhớ ta?”

 

Tân Hòa Tuyết liếc nhìn trang phục của đối phương, áo gấm thêu hoa, rõ ràng không phải dạng y phục của một thư sinh nghèo.

 

Hứng thú của y giảm đi đáng kể, nhưng vẫn giữ nụ cười nhàn nhạt, đáp một cách có lệ:

 

“Chúng ta từng gặp qua sao?”

 

Nghe y nói vậy, sắc mặt Lý công tử liền biến đổi, dường như khó thở. Hắn vội vàng khoa tay múa chân, vừa nói vừa cố gắng gợi nhắc:

 

“Ngươi quên rồi sao? Giang Châu, huyện Trường Kim, chọi gà! Ngươi đã thắng ta ba mươi lượng bạc!”

 

Tân Hòa Tuyết nghe thấy “Giang Châu” từ miệng hắn, ánh mắt thoáng hiện lên tia hứng thú.

 

Theo những gì y điều tra được, Giang Châu là một vùng ven sông lớn, năm nay cũng chịu cảnh đại hạn hán.

 

Nếu người này quên biết y, chứng minh y thực sự đã từng đi qua Giang Châu?

 

Tân Hòa Tuyết đưa tay chống nhẹ lên môi, ánh mắt trầm ngâm như đang suy nghĩ điều gì đó. Lý công tử cứ tưởng mình đã thành công giúp Tân Hòa Tuyết khơi dậy ký ức, nên càng hào hứng tiếp tục nhắc lại chuyện xưa, cố gắng giúp y nhớ ra hắn. Chỉ dăm ba câu, hắn đã vô tình kể hết gia cảnh của mình.

 

Hóa ra, Lý công tử tên thật là Lý Nhạc Sơn, là con trai huyện lệnh huyện Trường Kim, thuộc Giang Châu. Dù ham mê đá gà, đấu chó bắt mèo nhưng hắn cũng là một học sinh trường huyện, đến kinh thành tham gia khoa cử.

 

Theo lời hắn kể, Tân Hòa Tuyết đã từng tham gia một trận chọi gà tại Giang Châu, thắng hắn ba mươi lượng bạc.

 

Ba mươi lượng bạc, đối với một công tử con quan mà nói, chắc chắn không phải số tiền quá lớn. Nhưng từ đó đến giờ, hắn vẫn nhớ mãi không quên, thậm chí còn tìm kiếm y khắp nơi sao?

 

Tân Hòa Tuyết khẽ cau mày, liếc nhìn hắn một cái đầy ẩn ý.

 

Lý Nhạc Sơn hồn nhiên không biết rằng, trong lòng thanh niên trước mặt, mình đã bị xếp vào loại người nhỏ nhen, bụng dạ hẹp hòi. Hắn vẫn tiếp tục nói:

 

“Hôm ấy, ngươi không để lại danh tính. Lúc đăng ký trận đấu, người chủ sới đầu gà chỉ hỏi họ của ngươi. Ngươi họ Tân, đúng không? Tân công tử?”

 

Nói đến đây, giọng hắn bắt đầu trở nên lộn xộn, như thể hồi hộp quá mức.

 

Tân Hòa Tuyết nhanh chóng đoán ra, cái gọi là “đầu gà” trong miệng đối phương chính là người chủ trì đấu trường chọi gà khi đó.

 

Lý Nhạc Sơn:

 

“Ta... ta vẫn luôn tìm ngươi...”

 

“Nhưng ở huyện Trường Kim ta tìm mãi mà không thấy người họ Tân nào phù hợp. Sau đó, ta trùng hợp gặp một thư sinh nghèo cũng đang tìm người... Hắn tìm một người cũng họ Tân. Vậy nên, ngươi chính là Tân Yêu, đúng không?”

 

Nói xong, ánh mắt hắn mang theo chút mong đợi, chăm chú nhìn Tân Hòa Tuyết.

 

Tân Yêu.

 

Đó chính là cái tên mà trước đây Tân Hòa Tuyết từng mang.

 

Tâm trí Tân Hòa Tuyết chấn động. Hóa ra, người này lại mang đến manh mối cho y.
Lần hiếm hoi, thấy rõ y thật lòng bày ra sắc mặt tốt.

 

“Ngươi đã gặp hắn? Thư sinh nghèo tìm ta tên là gì?”

 

..........

 

Đêm khuya lặng lẽ, tuyết đông chưa tan.

 

Hơi thở lạnh buốt phả ra từ môi, ngưng tụ thành những làn sương trắng mỏng giữa cơn gió đêm rét thấu xương.

 

Dinh thự nơi Lễ Bộ Thị Lang cư ngụ là một tòa tứ hợp viện lớn được ngự ban, tọa lạc tại phường Hưng An. Kiến trúc quy củ với đình đài, lầu các, mái ngói đen cong vút, tất cả sắp đặt theo trục đối xứng, từng hàng từng lối ngay ngắn, thể hiện sự uy nghiêm và nề nếp.

 

Bước qua cổng Thùy Hoa, trước mắt là hành lang quanh co, dẫn vào sân trong với ao cá tĩnh lặng. Hai bên trồng chuối lục, bụi trúc tía xen lẫn những cây tùng bách cao lớn. Khi gió lướt qua, có thể nghe thấy tiếng lá cây xào xạc như khúc nhạc trầm bổng vang vọng trong màn đêm.

 

Tân Hòa Tuyết đi ngang qua gian chủ phòng của Lễ Bộ, nhưng không thấy bóng dáng quyển "Lục Sách Cống Sinh" đâu. Có lẽ vị Thị Lang kia đã mang theo công vụ về thư phòng để xử lý.

 

Mũi chân y khẽ điểm nhẹ, thân ảnh lướt lên bức tường ngoài như một cánh chim đêm. Nhờ có pháp thuật ẩn thân, không chỉ người gõ mõ thông báo canh giờ trên phố không thể nhìn thấy y, mà ngay cả gia nhân trong phủ cũng chẳng thể phát hiện chút dấu vết nào.

 

Dọc theo bức tường, y men theo đến thư phòng ở trước viện.

 

Gian thư phòng rộng lớn vẫn còn ánh sáng hắt ra từ ngọn đèn chưa tắt. Dưới làn sáng mờ của dầu đèn, bóng dáng một người đang cúi xuống viết lách in trên cửa sổ giấy, tựa như một bức họa tĩnh lặng trong đêm.

 

Ngẩng đầu lên nhìn trăng, Tân Hòa Tuyết đoán chừng hiện tại đã là giờ Hợi, khoảng canh hai.

 

Đợi đến canh ba, hẳn sẽ tắt đèn.

 

Y lặng lẽ ngồi trên mái hiên lợp ngói đen, ẩn mình bên những tán cây cổ thụ để chờ đợi.

 

Xa xa, một người đàn ông đang chậm rãi tiến vào sân viện. Tân Hòa Tuyết vẫn điềm nhiên như cũ, không lo lắng bị phát hiện, vì y đã sử dụng thuật "Thần Hành Vô Tung"—một loại pháp thuật giúp phàm nhân không thể nhìn thấy thân ảnh của y.

 

Kết quả, đối phương dường như có thể nhìn thấy y, bước chân thẳng tắp tiến đến ngay dưới gốc cây.

 

"Ân công!"

 

Tân Hòa Tuyết thoáng sững người khi nghe tiếng gọi khe khẽ.

 

Y đối diện tầm mắt đối phương.

 

Đó là một nam tử diện mạo thanh tú, nhã nhặn, dáng người thẳng đứng, vừa nhìn đã thấy là dáng vẻ nho nhã, đứng đắn của người đọc sách. Nhưng điều kỳ lạ nhất chính là, ánh mắt hắn chan chứa sự vui mừng, tha thiết hướng về phía Tân Hòa Tuyết, gọi lên hai chữ đầy tôn kính:

 

"Ân nhân!"

 

Hắn kêu một tiếng, cùng lúc ấy, phía sau hắn bỗng nhiên xuất hiện một chiếc đuôi cáo to, dài, đỏ sậm giống như đuôi chó, cái đuôi hướng Tân Hòa Tuyết phe phẩy đầy vui sướng.

 

Tân Hòa Tuyết: ...?

 

Đây lại là ai?

 

Y thi triển thuật ẩn thân vốn chỉ có tác dụng với phàm nhân, nhưng nếu đối phương là yêu quái, cụ thể là yêu quái hồ yêu thì tất nhiên pháp thuật ấy hoàn toàn vô hiệu.

 

Hồ yêu thấy y vẫn chưa xuống, hắn kia lập tức dang hai tay.

 

"Ân nhân, ngươi cứ yên tâm! Ta nhất định đỡ được ngươi!"

 

Tân Hòa Tuyết khẽ động khóe mắt, đi thẳng vào vấn đề:

 

“Ta từng gặp ngươi sao?”

 

Hồ yêu dường như bị thái độ quên đi của y làm cho tức đến mức lông đuôi dựng ngược. Tân Hòa Tuyết chớp mắt một cái, thân ảnh thư sinh trước mặt liền biến mất.

 

Ngay giây sau, trên tán cây đã xuất hiện một con hồ ly màu đỏ sậm, lông xù lên vì kích động.

 

Cảnh tượng này chẳng khác nào bước ra từ những câu chuyện xưa quái dị: một con hồ yêu xuất hiện ngay giữa đêm khuya. Thông thường, những loài hồ yêu như thế này lẽ ra phải mê hoặc thư sinh qua đường, rồi tìm cách cắn nuốt bọn họ vào bụng cả về nghĩa đen lẫn nghĩa bóng.

 

Nói tóm lại, hồ yêu thường như vậy. Nhưng con hồ ly trước mặt lại hoàn toàn ngược lại, nó khuông làm phàm nhân điên đảo, nó hóa thành người đọc sách, rồi lại trở về nguyên hình, còn ngoan ngoãn vẫy đuôi lấy lòng trước mặt Tân Hòa Tuyết.

 

Lòng bàn tay Tân Hòa Tuyết cảm nhận rõ xúc cảm mềm mại, ấm áp của lớp lông hồ ly. Con yêu quái nhỏ giọng nịnh nọt:

 

“Ân nhân, cuối cùng ta cũng tìm được ngươi rồi!”

 

Thế nhưng, nhìn thấy nguyên hình của nó, Tân Hòa Tuyết vẫn thấy đây là bộ dạng xa lạ. Hồ yêu đành phải nhắc lại:

 

“Ân nhân, ngày đó ở thôn Hứa Thọ, Giang Châu, ngươi đã cứu ta khỏi tay thợ săn trên núi. Ngươi thật sự quên sạch rồi sao?”

 

Bộ mặt hồ ly đầy vẻ tức giận.

 

“Nhất định là do con lừa trọc chết tiệt ở chùa Quá Sơ! Ta nghe các tiểu yêu trên đường nói, vị hòa thượng Độ Chi nào đó bắt cóc một con yêu Cẩm Lý đưa lên kinh thành. Ta lập tức nghĩ ngay đến ngươi! Chắc chắn là con lừa trọc chết tiệt đó đã làm hại ngươi khiến ân nhân quên mất ta rồi!”

 

Tân Hòa Tuyết lẳng lặng nghe nó kể rõ.

 

Nghe xong, y mới hiểu được.

 

Ngày đó, khi y đấu gà với Lý Nhạc Sơn, con gà trống thắng cuộc chính là con hồ ly này, chỉ là khi đó y đã dùng phép che mắt để biến đổi hình dạng của nó.

 

Tân Hòa Tuyết:

 

“Thì ra là vậy.”

 

Nói cách khác, ý thức linh tính của con hồ ly này là do chính y vô tình khai mở.

 

Y không ngờ rằng Đại Trừng lại nhỏ bé đến vậy. Tất cả bọn họ đều đụng mặt y ở kinh thành.

 

Giang Châu, huyện Trường Kim, thôn Hứa Thọ.

 

Một hương cống họ Chu.

 

Phạm vi mục tiêu thu hẹp đến mức gần như không thể nhỏ hơn được nữa. Chính xác đến kỳ lạ.

 

Tân Hòa Tuyết liếc mắt về phía thư phòng nơi ánh nến vẫn còn hắt sáng qua khung cửa sổ giấy.

 

Y hỏi hồ ly:

 

“Ngươi làm sao lại có mặt ở đây?”

 

Hồ ly hơi cụp tai xuống, có chút chột dạ mà thu đuôi lại, lí nhí nói:

 

“Ân nhân, ta nghe lời ngươi dặn, không hề làm hại con người…”

 

Ngữ điệu có điểm lạy ông, tôi ở bụi này.

 

Tân Hòa Tuyết nhàn nhạt liếc qua nó một cái.

 

Hồ ly lập tức rụt cổ, vội vàng thanh minh:

 

“Thật sự không có! Khi ấy, ta mới tìm được mục tiêu, còn chưa kịp hiện nguyên hình để ra tay thì gã thư sinh kia đã tự té khỏi đường núi, lăn lông lốc xuống vách đá.

 

Thế nên ta mới nhặt bọc hành lý của hắn, hóa thành dáng vẻ của hắn rồi lên kinh thành thay thế.”

 

“Người này là cháu của bà con xa của Lễ Bộ Thị Lang, đến từ Hứa Châu, lên kinh dự kỳ thi mùa xuân…”

 

Tân Hòa Tuyết đột nhiên cất giọng:

 

“Im lặng.”

 

Hồ ly lập tức ngậm miệng.

 

Lúc này, cánh cửa thư phòng ở trước viện khẽ mở. Một người đàn ông trung niên râu tóc đã hoa râm, sắc mặt tiều tụy bước ra, chính là Lễ Bộ Thị Lang. Tiểu đồng bên cạnh đỡ hắn đi, còn hắn thì quay người lại khóa chặt thư phòng trước khi rời đi.

 

Tân Hòa Tuyết lặng lẽ quan sát thần sắc của Lễ Bộ Thị Lang. Năng lực của yêu quái Cẩm Lý khiến y có thể phán đoán ra thân thể ông ta bề ngoài có vẻ khỏe mạnh nhưng sinh khí quanh người ông ta đã yếu ớt đến mức gần như hấp hối.

 

Dấu hiệu không sống được bao lâu nữa.

 

Chờ đến khi bóng dáng họ khuất xa, Tân Hòa Tuyết mới hờ hững cất giọng sai khiến:

 

“Ngươi có cách vào thư phòng không?”

 

Hồ ly gật đầu liên tục như gà mổ thóc.

 

Tân Hòa Tuyết:

 

“Vậy giúp ta .....tìm một văn thư ghi chép về một thư sinh họ Chu, đến từ huyện Trường Kim, thôn Hứa Thọ, Giang Châu. Lục sách công văn ấy, mang ra đây.”

 

Hồ ly nhận lệnh, nhanh nhẹn nhảy xuống từ trên cây.

 

Không lâu sau, trong thư phòng vang lên những tiếng động tìm kiếm khe khẽ.

 

Cuối cùng, nó cũng tìm được thứ mà Tân Hòa Tuyết nhắc đến.

 

Hồ ly hưng phấn chạy ra ngoài.

 

Nhưng khi vừa thoát khỏi thư phòng, nó bỗng khựng lại. Bởi vì trên cành cây lúc này…

 

Không còn ai cả.

 

Cơn gió đêm thổi qua, làm những tán lá khẽ lay động trong màn đêm tĩnh mịch.

 

.........

 

Tân Hòa Tuyết chống tay lên thái dương, đầu óc vẫn còn hơi choáng váng khi tỉnh lại.

 

Trước mắt y là một căn phòng ngủ đơn sơ, không có quá nhiều vật dụng xa hoa. Trong phòng chỉ có một chiếc giường, một chiếc sập, một cái bàn, một chiếc ghế và một bàn thờ.

 

Điểm duy nhất có thể xem là tinh xảo chính là bức màn lụa thêu hoa sen buông xuống từ khung giường.

 

Trước giường, một vị tăng nhân khoác cà sa màu kim hồng đang rũ mắt nhìn y, khuôn mặt trầm tĩnh như nước.

 

Tân Hòa Tuyết dần nhận ra mắt cá chân trái của mình bị một chiếc vòng ngọc khóa lại.

 

Sợi dây xích vàng tinh xảo trên vòng ngọc còn được móc chặt vào chân giường, không hề có dấu hiệu có thể tự tháo ra.

 

Trong lúc Tân Hòa Tuyết suy nghĩ, bản năng cảm thấy có chút quen thuộc.

 

Nếu y nhớ không lầm, trước đây Độ Chi cũng từng dùng thứ này khóa chân y một lần rồi.

 

Tân Hòa Tuyết đã đoán được thân phận tăng nhân ở trước mặt.

 

“Ngươi khóa ta lại làm gì?”

 

Độ Chi im lặng một lúc, rồi nghiêm túc cất giọng, chậm rãi đáp:

 

“… Tình thú.”

 

Tân Hòa Tuyết: “?”

 

Một người xuất gia mà cũng biết chuyện này?

 

Y nhướng mày nhìn đối phương.

 

“Ngươi không phải là người xuất gia sao? Thế nhưng cũng biết thứ này, chẳng lẽ là muốn phạm sắc giới?”

 

Độ Chi mím chặt môi, không đáp. Hắn nhận được chỉ dẫn về mê muội của mình từ thầy bói toán. Hắn chỉ đưa tay, chỉ về quyển sách đặt trên đầu giường.

 

“Sách có nói.”

 

Tân Hòa Tuyết nhìn theo hướng chỉ tay của hắn, ánh mắt dừng trên một cuốn sách đóng bìa.

 

Y tiện tay mở ra vài trang và ngay lập tức bị những tranh vẽ và chữ viết dâm mỹ đập thẳng vào mắt.

 

Sau đó, y không nói một lời, thẳng tay ném quyển sách vào mặt Độ Chi.

 

So sánh với việc mèo nhỏ che tai, tình huống xuất hiện lúc này còn bất lực hơn.

 

K đành giải thích:

 

“…Cậu mở ra nhanh quá. Tôi chưa kịp xử lý che chắn hình ảnh.”

 

Tân Hòa Tuyết: “……”

 

Y hít một hơi thật sâu.

 

Độ Chi thấy phản ứng kỳ quái của y:

 

“Ngươi không thích sao? Nhưng mà.....”

 

Theo lời của một vị thầy bói, lý do thanh niên không chịu hồi tâm chuyển ý, chỉ cùng người khác làm chuyện sung sướng bởi vì hắn quá vô vị.

 

Vị thầy bói ấy còn khuyên Độ Chi nên học thêm về những thứ này, rồi tiện tay bán cho hắn quyển sách này.

 

Bây giờ, Độ Chi vô cùng thành khẩn nói:

 

“Ta đã học hết. Hơn nữa còn thuộc lòng.”

 

Tân Hòa Tuyết không muốn nghe hắn nói những chuyện loạn thất bát tao(*) này.

 

(*) sự lộn xộn, lung tung, rối loạn như một mớ hỗn độn.

 

Y nhớ đến việc mình đang ở trong phủ Lễ Bộ Thị Lang chờ đợi hồ ly lấy công văn, mà ngoài cửa sổ ánh trăng đã là canh ba. Trong lòng y chỉ muốn giải quyết nhanh chóng tình huống khó khăn trước mắt.

 

Y từng bị xóa ký ức của mình, nhưng cho dù giá trị tình yêu của đối phương đã đến 100, y cũng không thể hiểu nổi bản tính thực sự của vị tăng nhân này.

 

Tuy nhiên, nếu đã là người tu hành, thì điều kiêng kỵ nhất chính là thanh quy giới luật.

 

Tân Hòa Tuyết tựa vào đầu giường, khóe môi nhếch lên một nụ cười trào phúng, trong mắt dường như vô tình mang theo tia trêu đùa:

 

“Thánh tăng, ngươi nói với ta những thứ này là có ý gì?”

 

“Ngươi… vẫn còn dương thọ chưa hao tổn, đúng không?”

 

Tân Hòa Tuyết có thêt ngửi được một mùi hương thanh tịnh của trầm hương thoang thoảng len lỏi trong không gian. Hương thơm ấy đến từ chuỗi Phật châu màu nâu sẫm mà Độ Chi đang đeo trước ngực.

 

Những hạt trầm hương lớn màu tối, nổi bật trên nước da trắng sứ của hắn. Móng tay hắn được cắt gọn gàng, từng khớp ngón tay thon dài, nhẵn nhụi.

 

Tân Hòa Tuyết hơi nghiêng người.

 

Mũi chân y khẽ lướt qua chuỗi Phật châu trên ngực Độ Chi. Những hạt trầm hương va vào nhau, phát ra âm thanh rắn chắc, trầm thấp. Cùng lúc đó, chiếc vòng ngọc trên mắt cá chân y cũng va chạm khẽ khàng, vang lên những tiếng leng keng giòn tan.

 

Tân Hòa Tuyết khẽ rũ mắt, nhìn xuống mũi chân mình.

 

Sau đó, y hơi cong mắt, dẫm chân lần thứ nhất.

 

“Một khi đã như vậy, thánh tăng, chi bằng phá giới trước đi.”

 

Tân Hòa Tuyết ra lệnh:

 

“Bi giờ, ngươi lập tức th* d*m cho ta xem."

Bình Luận (0)
Comment