Những ngày qua, Tân Hòa Tuyết tận hưởng cuộc sống thư thái tại Để Xá. Y đã nâng mức độ tình yêu của Chu Sơn Hằng dành cho mình lên đến 96, nhưng để đạt được mức tối đa, e rằng vẫn cần thêm một vài cơ hội.
Song, với dáng vẻ nhỏ bé hiện tại, y chẳng thể làm được điều gì to tát.
Thế nên y cũng không sốt ruột. Ngày thường chỉ ngồi trong phòng khách của Để Xá, thưởng tuyết, uống trà, hoặc lật xem những cuốn sách trong cặp trúc của Chu Sơn Hằng.
Đôi khi, y cũng rời phòng, có khi vì một mục đích nhất định. Nhờ sử dụng một số thuật pháp ngụy trang, y luôn có thể đi lại mà không bị ai phát hiện.
Từ lần cuối cùng giúp Hận Thật băng bó vết thương, hắn không còn xuất hiện trước mặt y nữa, có lẽ đang bận chuyện gì đó.
Nhưng Tân Hòa Tuyết có thể cảm nhận được mùi máu tanh nồng trên người hắn càng ngày càng dày đặc. Không chỉ đến từ những vết thương cũ, mà còn từ những vệt máu nhiễm trên quần áo, da thịt dù đã rửa sạch vẫn để lại dấu vết. Đó là máu của những yêu quỷ khác.
Hận Thật đang trở nên mạnh hơn.
Trên lưng hắn, nghiệp chướng ngày một nặng nề, đến mức ngay cả một yêu tộc như Tân Hòa Tuyết cũng có thể cảm nhận rõ ràng.
Hận Thật không nói, y cũng không hỏi.
Nhưng dựa vào hiểu biết của y về hắn, nếu thật sự là chuyện tốt, chỉ sợ tên "chó điên" ấy đã sớm vẫy đuôi suốt một ngày trời, khoe khoang không ngớt bên tai y tranh công đến 800 lần. Giờ đây lại chẳng có chút phản ứng nào… Bằng trực giác nhạy bén của mình, Tân Hòa Tuyết biết rằng, chuyện này tuyệt đối không phải chuyện gì tốt.
Y dường như cảm nhận được hơi lạnh trong không khí, báo hiệu một cơn giông tố đang kéo đến.
Mặc dù chưa thể xác định điều gì, y chỉ có thể thận trọn để ý một chút.
Y nhờ hồ yêu mang đến một bộ cờ vây, từng quân cờ đen trắng bằng đá được đặt ngay ngắn.
Đến khi Chu Sơn Hằng trở về, bàn cờ đã được dọn xong.
Lúc ấy, Tân Hòa Tuyết đang ngồi trên bàn cờ, khoác trên mình chiếc áo lông do hắn tự tay khâu lại vào đêm trước. Lớp lông trắng mềm mại bao bọc lấy chiếc cằm thon gầy, khiến y trông như một cục tuyết ấm áp. Bên cạnh, chén trà nóng bốc khói mờ mịt, mơ hồ phản chiếu bóng dáng mỹ nhân.
Cửa sổ gỗ chạm trổ trong phòng chỉ khép hờ một nửa, để lộ bên ngoài những tán trúc lay động trong gió bắc, tạo thành những âm thanh rào rạt lạnh lẽo. Bên trong, lò than vẫn cháy âm ỉ, ánh lửa đỏ rực thỉnh thoảng lóe lên vài tia lửa nhỏ.
Cảnh sắc yên tĩnh mà dịu dàng.
Chu Sơn Hằng đứng bên cửa, phủi bớt lớp tuyết đọng trên áo choàng, tránh làm hàn khí tràn vào nơi Tân Hòa Tuyết đang ngồi. Dù biết rõ thanh niên này là yêu quái, không bị ảnh hưởng bởi sự thay đổi của bốn mùa, hắn vẫn có thói quen bảo vệ đối phương khỏi cái lạnh giá.
Tân Hòa Tuyết hỏi:
“Ngươi biết chơi cờ vây không?”
Chu Sơn Hằng gật đầu: “Biết một chút.”
Tân Hòa Tuyết đứng lên bàn cờ.
“Vậy đến chơi với ta đi.”
Nhưng với vóc dáng hiện tại, chơi cờ quả thực không dễ dàng chút nào.
Y phải đứng trên bàn cờ để đẩy từng quân cờ trắng, trông chẳng khác gì một tiểu tinh linh bước ra từ câu chuyện cổ tích.
Lối đánh cờ của Tân Hòa Tuyết lại hoàn toàn không hề tương xứng với nét mềm mại như khí chất của y, mà trái lại, sắc bén mạnh mẽ, tựa như nét chữ rắn rỏi của Chu Sơn Hằng.
Thế cờ của y như một con rồng ngủ đông, từng bước từng bước dẫn dụ đối phương vào sâu trong ván cờ. Đến thời điểm thích hợp, đầu rồng bỗng nhiên thức tỉnh, nhắm thẳng vào điểm yếu chí mạng của kẻ địch mà tấn công. Mỗi nước đi đều ẩn chứa sát ý. Mỗi thế cờ bày ra đều không chừa lại đường lui. Hoàn toàn không có cơ hội xoay chuyển tình thế cô độc.
Cách đánh quá mức sắc bén như kiếm lượn trên gió trời lồng lộng, đến mức đối phương không thể chống đỡ.
Từ lúc hoàng hôn buông xuống cho đến khi màn đêm bao phủ, quân đen của Chu Sơn Hằng đã bị công phá đến tan tác.
“Hòa Tuyết thật lợi hại.”
Chu Sơn Hằng buông quân cờ, âm thanh va chạm giữa đá và bàn cờ vang lên giòn giã.
Hắn cúi đầu, có chút hổ thẹn:
“Là do ta không tinh thông cờ nghệ.”
Chu Sơn Hằng có chút hổ thẹn, dường như vì bản thân cờ nghệ không giỏi, không thể giúp Tân Hòa Tuyết tận hưởng trọn vẹn niềm vui khi chơi cờ.
Tân Hòa Tuyết khẽ lắc đầu, khẳng định:
“Cũng không tệ lắm.”
Nhưng… vẫn cần một chút rèn luyện đặc biệt.
Chu Sơn Hằng không hiểu rõ ẩn ý trong lời y, chỉ biết rằng suốt hai, ba ngày sau đó, mỗi đêm hắn đều cùng Tân Hòa Tuyết chơi cờ đến nửa đêm.
Dù vậy, chỉ cần được ở bên cạnh Tân Hòa Tuyết, lặng lẽ bầu bạn, thỉnh thoảng trò chuyện đôi câu, hắn đã thấy vô cùng mãn nguyện.
Lòng ngực tựa hồ cũng ấm áp như một ngày xuân có mưa phùn dịu nhẹ.
Tân Hòa Tuyết vốn tưởng rằng hiệu lực của viên thuốc sẽ duy trì trọn vẹn bảy ngày, nhưng không biết vì sao, có lẽ là do y ở bên cạnh mục tiêu quá lâu, bị linh khí tương đồng với thiên mệnh chi tử trên người Chu Sơn Hằng thấm nhiễm…
Bởi vậy, trong giấc ngủ đêm ấy, y bỗng nhiên hóa hình trở lại.
Người phát hiện ra chuyện này trước cả y chính là Chu Sơn Hằng.
Bên cạnh hắn là một xúc cảm ấm áp như ngọc, giữa đêm đông lạnh lẽo, cả hai dựa sát vào nhau, chăn đệm giữ cho không gian giữa họ luôn ấm áp.
Từ sau khi trở về từ Thượng Kinh, trong lòng Chu Sơn Hằng vẫn luôn vướng bận một chuyện về hành cuốn, khiến giấc ngủ của hắn trở nên nông. Hơn nữa, hắn cũng lo lắng nếu bản thân ngủ quá say, lỡ như xoay người vô ý đè lên Tân Hòa Tuyết thì không hay. Thế nên, khi bên cạnh có chút biến động, hắn liền lập tức tỉnh lại.
Mở mắt ra, hắn nhìn sang bên cạnh.
Người thanh niên nọ ngủ rất say, có lẽ vì mấy đêm liền chơi cờ cùng hắn đến tận khuya mà mệt mỏi. Ban ngày, Chu Sơn Hằng ít khi ở lại Để Xá, hắn không biết liệu Tân Hòa Tuyết có tranh thủ chợp mắt bù giấc hay không.
Cả hai nằm sát nhau mà ngủ, gần đến mức có thể cảm nhận rõ từng nhịp thở nhẹ nhàng đan xen.
Dưới ánh lửa đỏ rực trong lò than, hàng mi dày và dài của thanh niên ấy in rõ từng đường nét tinh tế.
Thịch, thịch, thịch,..…
Chu Sơn Hằng ấn chặt lại lồng ngực đang dao động, sợ rằng nhịp tim hỗn loạn của mình sẽ đánh thức người kia.
Nhưng cuối cùng vẫn không nhịn được, hắn cúi đầu, nhẹ nhàng đặt một nụ hôn lên trán Tân Hòa Tuyết.
Chỉ một động tác đơn giản ấy thôi, đã đủ khiến hắn không xứng với danh xưng chính nhân quân tử rồi.
Hắn ôm ngực, căng thẳng đến mức tim đập dồn dập như muốn nhảy khỏi cổ họng, hắn vội vàng nằm thẳng lại, nhìn chăm chăm lên xà nhà.
“Tử Việt ca ca.”
Tân Hòa Tuyết nhẹ nhàng cười hắn:
“Lén lút như vậy, không phải là phong thái của quân tử đâu.”
Chu Sơn Hằng nhất thời cứng đờ, bối rối đến mức nói lắp:
“Ngươi tỉnh rồi? Có phải ta đã đánh thức ngươi không?”
Tân Hòa Tuyết lắc đầu, nói tiếp:
“Sau khi trời sáng, ngươi phải đến bái kiến Lại Bộ Khảo Công Viên Ngoại Lang sao?”
Chu Sơn Hằng:
“Đúng vậy, ta đã gửi thư trước rồi.”
Tân Hòa Tuyết trở mình, chống khuỷu tay, nói chậm từng câu:
“Nhưng quan chủ khảo năm nay e rằng có quá nhiều sĩ tử đến để dâng lên hành cuốn, chưa chắc đã dành thời gian để xem xét kỹ càng.”
Điều này quả thực là một vấn đề đáng cân nhắc.
Bởi vì trong số các thí sinh năm nay có thân thích của Lễ Bộ Thị Lang, quan chủ khảo vốn là người của Lễ Bộ đã bị thay thế bởi Khảo Công Viên Ngoại Lang của Lại Bộ.
Nhưng mỗi kỳ thi mùa xuân hàng năm, số sĩ tử tham gia kỳ thi lên đến hơn 1.800 người, có thể để lại ấn tượng trong mắt quan chủ khảo trước khi cuộc thi diễn ra, quả thực chỉ đếm trên đầu ngón tay.
Chuyến đi lần này của Chu Sơn Hằng, cũng chỉ là thử thời vận mà thôi.
Tân Hòa Tuyết:
“Nếu ngày mai, trước cửa nhà Khảo Công Viên Ngoại Lang chật kín khách, ngươi không bằng rẽ sang phường Trung Ninh, tìm đến tòa nhà dưới gốc cây quế cổ mà hỏi thăm. Ta nghe nói, vị lão tiên sinh sống ở đó cờ nghệ rất cao minh, ngươi thử đánh với ông ấy vài ván, rồi về kể lại cho ta nghe.”
Chu Sơn Hằng không rõ dụng ý của Tân Hòa Tuyết, nhưng từ trước đến nay, hắn luôn nghe theo lời y, vì vậy liền gật đầu đồng ý.
Ánh mắt hai người chạm nhau trong không gian yên tĩnh, tựa như có thực thể, quấn lấy nhau không rời. Chu Sơn Hằng khẽ nuốt nước bọt, giọng nói có chút khô khốc, pha lẫn sự câu nệ:
“Ta có thể hôn ngươi không?”
Dường như bởi vì trước đó Tân Hòa Tuyết đã nói rằng lén lút không phải phong thái của quân tử, lần này, Chu Sơn Hằng quyết định to gan lớn mật hơn một chút, trực tiếp hỏi ý kiến đối phương.
Ngọn đèn dầu trước cửa sổ khẽ lay động, ánh sáng phản chiếu lên gương mặt cả hai, tô vẽ nên một sắc đỏ ấm áp.
Chu Sơn Hằng thấy Tân Hòa Tuyết gật đầu đáp ứng.
“Đương nhiên rồi. Nhưng mà…” Giọng nói của Tân Hòa Tuyết nhẹ như gió thoảng, mang theo một chút mê hoặc đặc trưng của yêu quái, “…ngươi muốn hôn ở đâu?”
Y cầm lấy bàn tay phải của Chu Sơn Hằng, đặt lên trán mình.
“Nơi này?”
Ngón tay khẽ trượt dọc theo đường nét thanh thoát trên gương mặt y, chạm đến bờ môi mỏng.
“Hay là nơi này?”
Yết hầu Chu Sơn Hằng lăn lộn lên xuống, sống lưng căng chặt đến mức ứa ra một tầng mồ hôi mỏng.
Dưới lòng bàn tay hắn, làn da người kia mềm mại như ngọc ấm, khiến hắn không thể dời mắt, cũng không nâng nổi tay tay.
Chu Sơn Hằng theo dẫn dắt của Tân Hòa Tuyết, ánh mắt dõi theo từng chuyển động của y, ngón tay của y lướt nhẹ qua chiếc cằm thon gọn, rồi chạm đến hõm xương quai xanh.
“Hay là nơi này?”
Chu Sơn Hằng cảm thấy đầu óc như bốc lên hơi nóng, tâm trí rối loạn bởi sự trêu ghẹo ám muội này.
“Ta..…”
Chưa kịp nói hết câu, hắn đã bắt gặp ánh mắt Tân Hòa Tuyết hơi cong lên, mang theo ý cười nhàn nhạt. Ngón tay người kia tiếp tục lướt xuống, chạm đến mép áo lót, cuối cùng dừng lại trên một n** m*m m**…
“Hay là… ở đây?”
Tựa như có ảo giác, Chu Sơn Hằng không chắc có phải do ánh đèn dầu lay động hay không, mà dường như hắn nhìn thấy một vệt đỏ nhàn nhạt điểm xuyết trên nền da trắng tựa sữa dê.
Tâm trí hắn chấn động.
Hai đôi môi vừa mới chạm vào nhau, bỗng nhiên, một tiếng động giòn tan vang lên trong không khí tĩnh lặng. Giống như có thứ gì đó bị vỡ.
Có vẻ như có người đang nghe lén trên xà nhà, hắn tức giận đến mức giậm chân làm vỡ nát hai mảnh ngói đen.
Chu Sơn Hằng lập tức bừng tỉnh, thần trí vừa bị mê hoặc liền quay trở lại. Hắn nghi hoặc hỏi:
“Vừa rồi… ngươi có nghe thấy gì không?”
Tân Hòa Tuyết thản nhiên đáp:
“Có lẽ là… có con thú nào đó bò qua mái nhà thôi.”
Chu Sơn Hằng vẫn không hiểu, chỉ cảm thấy cách nói này có chút kỳ quái. Hắn còn đang mờ mịt thì Tân Hòa Tuyết đã xoay người.
“Ta đùa thôi. Ngươi chắc là nghe nhầm rồi. Có khi chỉ là cành trúc ngoài cửa sổ bị tuyết đè sập mà thôi.”
“Ngủ đi.”
“…Ừm.”
Chu Sơn Hằng lặng lẽ vòng tay ôm lấy Tân Hòa Tuyết từ phía sau, hơi ấm từ lòng ngực truyền qua tấm lưng đơn bạc kia, lan tỏa một cảm giác an tâm dịu dàng.
【Giá trị tình yêu của Chu Sơn Hằng +1】
..........
Tân Hòa Tuyết nhân lúc mình còn chưa bị tẩy sạch ký ức sau bảy ngày, liền tranh thủ nhắc nhở Chu Sơn Hằng về một chuyện vô cùng quan trọng.
Y đã đọc qua bản hành cuốn của Chu Sơn Hằng, cũng hiểu rõ năng lực của người này. Nếu đặt vào thời kỳ khoa cử đời sau có chế độ hồ danh(*), thì việc trúng tuyển hẳn không có vấn đề gì. Nhưng hiện tại, hệ thống khoa cử của Đại Trừng vẫn chưa hoàn thiện, không những không có chế độ hồ danh, mà ngay cả việc xin yết kiến quan chủ khảo trước kỳ thi cũng đã trở thành một phong trào phổ biến, dần dà trở thành một bước gần như không thể thiếu.
(*) hồ danh" (糊名) có nghĩa là "che giấu tên" (hay còn gọi là khảo thí niêm phong), một chế độ trong khoa cử thời xưa nhằm đảm bảo tính công bằng khi chấm thi.
Bầu không khí như vậy vô tình khuyến khích sự kết bè kết phái, một khi sĩ tử được quan chủ khảo đích thân điểm danh, nghiễm nhiên sẽ trở thành môn sinh của người đó, từ đó hình thành mối quan hệ bảo hộ và chống lưng lẫn nhau.
Nhưng mà Tân Hòa Tuyết không bận tâm đến những tiêu cực của hệ thống này, điều y quan tâm duy nhất là làm sao để giúp Chu Sơn Hằng thuận lợi bước qua cửa ải trước mắt.
Trước đây, y từng gặp hồ yêu, vốn là bà con xa của Lễ Bộ Thị Lang, nên năm nay không thể tiếp tục chủ trì kỳ thi mùa xuân.
Nhưng Tân Hòa Tuyết đã đích thân quan sát Lại Bộ Khảo Công Viên Ngoại Lang. Người ngoài có lẽ không nhận ra điều gì bất thường, nhưng từ góc nhìn của Cẩm Lý yêu như y, cơ thể của Khảo Công Viên Ngoại Lang đã suy nhược đến cực điểm, thậm chí tuổi thọ e rằng không thể kéo dài quá một tháng sau Tết.
Trong quá trình đi dò la, Tân Hòa Tuyết đã âm thầm quan sát và nắm rõ tình hình của một số quan viên quan trọng thuộc Lại Bộ và Lễ Bộ.
Trong số đó, Lễ Bộ Thượng Thư tuổi đã cao, nhiều lắm chỉ còn tại vị thêm một hai năm trước khi cáo lão hồi hương. Hơn nữa, do chức quan của ông ta không còn cơ hội thăng tiến, các quan chủ khảo cũng chưa chắc nể mặt. Sau khi về hưu, ảnh hưởng của ông đối với triều đình cũng rất có hạn, vì vậy mấy năm gần đây, khách tới cửa thưa thớt, vắng vẻ, chẳng mấy ai tìm đến để trình hành cuốn.
Tuy nhiên, ông lại là người có uy tín cao, đức vọng lớn, và nếu xét về tính ổn định, rất có thể sau khi Khảo Công Viên Ngoại Lang qua đời, ông sẽ được chọn để chủ trì kỳ thi mùa xuân.
Vị Lễ Bộ Thượng Thư này, không ai khác chính là nhân vật được nhắc đến hôm nọ trong ván cờ giữa Tả Bổ Khuyết và Độ Chi, khi đề cập một bậc kỳ thủ danh tiếng, hiệu là Phong Nhai tiên sinh.
Khi Chu Sơn Hằng trở về, khuôn mặt rạng rỡ niềm vui.
Tân Hòa Tuyết liền biết mọi chuyện đã thuận lợi.
.......
Cuối mùa tuyết, vài nhành mai vàng nhạt nở rộ bên góc tường.
Người tuần phố gõ mõ báo canh, cất giọng ngân nga: “Cẩn thận củi lửa!” Tiếng hô vang vọng qua từng con hẻm, len lỏi giữa phố phường đông đúc.
Đêm nay là đêm Trừ Tịch, đêm hội đăng lồng, kinh thành giải bỏ lệnh giới nghiêm, cho phép dân chúng tự do đi lại.
Phố dài, cầu lớn đông nghịt du khách như mắc cửi. Hai bên đường, các quán rượu, cửa hàng đều giăng đèn kết hoa. Những chiếc đèn lồng dán giấy hoa văn được quét nhũ vàng lấp lánh trong ánh nến, phản chiếu những tia sáng rực rỡ, tựa như ban ngày.
Vì cầu mong một năm bình an, phồn vinh, lễ rước đuổi tà cũng được tổ chức rầm rộ, chiêng trống vang trời, tạo nên không khí tưng bừng náo nhiệt.
Giữa dòng người đông đúc, Bước Cẩm Trình dính sát bên đám người đông đúc bất giác dừng bước. Hắn vừa nhìn thấy một bóng hình quen thuộc bên bờ sông.
Tân Hòa Tuyết?
Từ sau lần chia tay trước, hắn chưa từng gặp lại y.
Lần trước, khi quay lại ngôi miếu hoang ấy, bên trong đã trống không, chẳng còn dấu vết của ai.
Bước Cẩm Trình nhìn thấy đối phương lẻ loi một mình, trong lòng khẽ động, vội vàng rẽ qua đám đông, định tiến lại gần.
Nhưng ngay lúc đó, một người khác xuất hiện ngay bờ sông.
Cành liễu lay động trong gió, Tân Hòa Tuyết đối diện với nam tử kia, nở nụ cười nhàn nhạt. Hai người trông vô cùng thân thiết.
Người nọ còn nâng trong tay một chiếc hoa đăng, nhẹ nhàng đưa cho Tân Hòa Tuyết.
Mặt Bước Cẩm Trình lộ vẻ thất vọng. Bước chân như nước chảy bèo trôi thuận theo dòng người, lặng lẽ rời đi theo hướng ngược lại.
Từ từ .....
Đột nhiên, trong đầu hắn lóe lên một ý nghĩ trong chớp nhoáng. Ánh sáng đèn lồng vừa rồi hắt lên gương mặt người nọ, khiến hắn có thể nhìn rõ.
Hắn chú ý đến khuôn mặt đối diện của Tân Hòa Tuyết.
Tại sao không giống nam tử kia.....
Sao hắn không phải là vị "trượng phu" của Tân Hòa Tuyết?!
Bước Cẩm Trình sững sờ.
Hắn vội vàng quay người lại nhìn kỹ thêm lần nữa, muốn nhìn cho rõ, sợ rằng mình đã hoa mắt nhìn lầm.
Hắn cố gắng chen vào giữa dòng người đông đúc, nhưng ngay lúc đó, một tiếng kêu thất thanh từ cuối con phố vọng đến—
"Mau đi lấy nước—!"
______________________
Tiểu Bước đã phát hiện ra điều gì đó…
Mèo cá nhỏ đi bên ngoài rất nguy hiểm, càng nhiều bạn trai, càng nhiều biến cố…
P/s : Lời của editor
Tới chương 85 là kết thúc thế giới này nghen.
Bộ này trên truyện HD thế giới 1 đến tận chương 131 rồi mà chưa xong nữa. Cắn gì mà sâu thế Mn đợi tui, còn một bộ kia có trên truyện HD cũng hay lắm, để xong nốt 1 trong 3 bộ t đang làm, t edit lun.