Chứng Bệnh Khiến Vạn Người Say Đắm Giữa Chốn Quyền Uy

Chương 85

Từ xa, cổng thành cao lớn của kinh thành dần hiện ra trong tầm mắt. Bức tường trắng tinh như phủ phấn hòa cùng sắc son đỏ rực của cổng thành cao chót vót, tạo nên một khung cảnh trang nghiêm mà sừng sững. Nơi này tuy có phần hẻo lánh, nhưng vì là cửa ngõ giao thương quan trọng ra vào kinh thành, nên người qua lại vẫn đông đúc, khách lữ hành tấp nập, dân cư không hề thưa thớt.

 

Trước đây, Tân Hòa Tuyết từng đi ngang qua con phố này một lần. Khi đó, y cùng một thư sinh tên Nhậm Kha vừa đi vừa trò chuyện, cuối cùng tiễn bước đến nơi Nhậm Kha trú ngụ.

 

Trước khi rời đi, y còn nhờ Nhậm Kha để ý giúp xem trong khu nhà trọ này có ai mang họ Chu, là hương cống tham dự kỳ thi hương hay không.

 

Nhưng vì thông tin quá ít, chỉ biết được mỗi cái họ, Nhậm Kha khi ấy cũng chưa nghĩ ra ngay rằng người Tân Hòa Tuyết muốn tìm chính là người đang trọ cùng mình, Chu Sơn Hằng.

 

Hôm đó, khi Chu Sơn Hằng bước vào nhà trọ, Nhậm Kha vừa hay từ cầu thang gỗ trên lầu đi xuống. Tân Hòa Tuyết sợ rằng nếu lỡ gặp mặt, y sẽ bị đối phương nhìn thấy, nên vội vàng chui rúc vào cổ áo bông của Chu Sơn Hằng. Chẳng ngờ, lúc vội vã, chân y vô tình giẫm hụt một chút, suýt trượt ngã, may mà kịp bám lại vào cổ áo hắn. Cũng vì thế, một góc áo ngoài bị kéo lên, tạo thành một khoảng trống vừa vặn kẹp y giữa lớp áo trong và áo khoác bông dày.

 

Dù bông áo rất dày dặn, nhưng Chu Sơn Hằng vẫn cảm nhận được một chút cử động nho nhỏ phía sau lưng.

 

Hắn lập tức hiểu ra, Tân Hòa Tuyết đang ở đó. Vì thế, khi đi ngang qua Nhậm Kha, hắn càng giữ lưng thẳng tắp, nét mặt không để lộ chút sơ hở nào.

 

Nhậm Kha lại tưởng rằng hắn vừa đi bái kiến quan lớn xong, kết quả thuận lợi, nên mới có bộ dạng tinh thần phấn chấn như thế.

 

Nhậm Kha liền nói lời chúc:

 

“Chu huynh, hôm nay huynh đã diện kiến đại nhân, nộp hành cuốn rồi sao?”

 

Chu Sơn Hằng lắc lắc đầu:

 

“Vẫn chưa. Vương đại nhân bận rộn công vụ, chỉ sợ không có thời gian xem xét.”

 

Lòng hắn lúc này chỉ nghĩ đến Tân Hòa Tuyết sau lưng, nên cũng chỉ qua loa chào hỏi Nhậm Kha một câu rồi vội vã bước nhanh lên lầu.

 

Nhậm Kha vốn còn định nhắc chuyện Tân Hòa Tuyết nhờ hắn tìm người, nhưng chưa kịp mở lời thì Chu Sơn Hằng đã đi mất hút.

 

Vừa vào đến phòng, việc đầu tiên Chu Sơn Hằng làm là cẩn thận đóng kín tất cả cửa sổ, đề phòng có kẻ vô tình nhìn thấy cảnh tượng khác thường này.

 

Lúc ấy, Tân Hòa Tuyết mới từ lưng hắn nhảy xuống.

 

Nhìn thấy bóng người bé nhỏ ấy nhẹ nhàng nhảy xuống từ trên cao, trong lòng Chu Sơn Hằng giật mình, hắn theo bản năng lập tức đưa tay ra đỡ:

 

“Cẩn thận!”

 

Nhưng kết quả, Tân Hòa Tuyết lại nhẹ nhàng đáp xuống bàn vuông như một chiếc lông vũ, ung dung tự tại, chẳng hề lay động chút nào.

 

“Tử Việt ca ca, ngươi là vì quan tâm ta mà hoảng loạn, hay là vừa rồi thấy ta liền quên mất ta vốn là yêu quái?”

 

Chu Sơn Hằng xấu hổ, cúi đầu nói:

 

“Ta… đúng là chưa kịp phản ứng.”

 

“Không sao.” Tân Hòa Tuyết cười khẽ, đôi mắt cong cong, “Dù gì cũng chứng tỏ là ngươi lo lắng cho ta.”

 

Chu Sơn Hằng nãy giờ vẫn giữ vai thẳng, lưng cứng, lúc này mới thở phào nhẹ nhõm. Nhưng vẻ lo lắng trên mặt vẫn chưa hoàn toàn biến mất.

 

“Hòa Tuyết, mấy ngày qua ngươi đi đâu vậy? Có phải đã gặp phải tăng nhân của chùa Quá Sơ không? Có ai gây bất lợi cho ngươi không?”

 

Hàng mi dài của Tân Hòa Tuyết khẽ rung lên.

 

“Tử Việt ca ca, ta không phải cố tình không đến tìm ngươi. Chỉ là kinh thành là nơi thiên tử trị vì, ta thực sự phải tránh né tăng nhân chùa Quá Sơ và cả các thiên sư.”

 

“Nhưng còn có một chuyện quan trọng hơn.....”

 

Y chậm rãi kể lại chuyện trong tộc, rằng cứ mỗi bảy ngày, y lại bị cưỡng ép xóa đi một phần ký ức.

 

Nghe xong, Chu Sơn Hằng trầm mặc, ngồi xuống ghế, nhẹ giọng nói:

 

“Thì ra là vậy…”

 

Có thể nói, để tìm được hắn lần nữa, Tân Hòa Tuyết đã phải tốn không ít công sức.

 

Theo yêu cầu của y, Chu Sơn Hằng kể lại toàn bộ những chuyện đã xảy ra giữa hai người, từ những chuyện lớn đến những chi tiết nhỏ nhặt. Khi nhắc đến quãng thời gian sinh tử trong sơn trại, hắn vốn định kể lướt qua, nhưng Tân Hòa Tuyết lại yêu cầu hắn phải nói rõ từng chi tiết.

 

Nghe xong, Tân Hòa Tuyết khẽ nhíu mày:

 

“Vậy mắt ngươi bị thương, giờ còn đau không?”

 

Chu Sơn Hằng ngẩn ra, rồi đáp:

 

“Lúc trước ngươi đã trị liệu cho ta, bây giờ không còn gì đáng ngại nữa.”

 

Tân Hòa Tuyết chỉ khẽ ngoắc tay:

 

“Lại gần một chút, để ta xem nào.”

 

Chu Sơn Hằng bị tiểu yêu Cẩm Lý kéo cổ áo, hắn hơi cúi đầu xuống. Trong đáy mắt, hình bóng của Tân Hòa Tuyết hiện lên rõ ràng, chiếm trọn toàn bộ tầm nhìn của hắn.

 

Tân Hòa Tuyết khẽ nâng mặt hắn lên, nhón chân thổi nhẹ một hơi.

 

Làn hơi ấm áp, mềm mại, nhẹ nhàng phả lên đôi mắt hắn, như thể gợn lên những vòng sóng lăn tăn trong đáy hồ sâu thẳm, dội đến tận đáy lòng.

 

Khoảnh khắc đó, trong mắt Chu Sơn Hằng, trong tim hắn, chỉ còn lại duy nhất một bóng hình trước mặt.

 

Tân Hòa Tuyết an ủi:

 

“Không đau nữa rồi.”

 

Bên dưới lớp vải áo, nhịp tim hắn khẽ dao động, như một sự đáp lời.

 

Chu Sơn Hằng bất giác đỏ bừng vành tai, lập tức ngồi thẳng dậy, chuyển chủ đề:

 

“Hòa Tuyết, ngươi định giữ bộ dạng này bao lâu nữa? Có ảnh hưởng đến thân thể không?”

 

Tân Hòa Tuyết:

 

“Ít nhất cũng phải bảy ngày. Khi đó ta gấp gáp chạy trốn khỏi tay đám tăng nhân chùa Quá Sơ, nên đã uống một viên thu nhỏ.”

 

Khi trước, con hồ ly đưa thuốc cho y đã nói rằng hiệu quả của nó kéo dài khoảng bảy ngày. Ngoài việc thay đổi hình dạng, thuốc không gây ra tác dụng phụ nào đáng kể.

 

Tân Hòa Tuyết đứng trên chiếc bàn vuông, vóc dáng còn thấp hơn cả giá bút sơn hình bên cạnh. Những cây bút lông đàn hương treo ngay bên mép bàn, tạo thành một khung cảnh tĩnh lặng. Y khẽ tựa vào đó, dáng vẻ lười biếng mà tao nhã. Dù thân hình thu nhỏ, nhưng từng đường nét trên gương mặt y vẫn tinh tế tuyệt mỹ, sắc sảo như nét vẽ xa mờ của dãy núi, trong trẻo như dòng nước biếc dưới chân trời.

 

Cứ thế, đến khi Chu Sơn Hằng kể xong mọi chuyện, trời đã chạng vạng.

 

Tân Hòa Tuyết ngồi ngay ngắn trên bàn. Chu Sơn Hằng xuống lầu dùng bữa, trước khi đi còn định mang lên cho y chút đồ ăn, nhưng Tân Hòa Tuyết lại từ chối với lý do yêu vật không ăn ngũ cốc nhân gian.

 

Y chỉ nói:

 

“Ngươi chỉ cần mang một chậu nước ấm lên cho ta rửa mặt là được.”

 

Chu Sơn Hằng gật đầu.

 

Nhà trọ này vào sáng sớm sẽ chuẩn bị hai bữa cơm đơn giản cho khách, bao gồm trong tiền thuê phòng đã đưa cho chưởng quầy lúc dừng chân. Nhưng bữa trưa thì khách phải tự lo liệu, hoặc mượn bếp của nhà trọ, hoặc ra ngoài ăn tại các quán trà, tiệm bánh.

 

Yên Trúc Nam Để Xá vốn không phải chốn cao sang, đồ ăn cũng chỉ bình thường, đủ no bụng là chính.

 

Chu Sơn Hằng lấy từ tầng một một chiếc bình nước nóng mang lên, bên trong đựng đầy nước ấm, ngoài ra còn cầm theo một bình nước lạnh.

 

Hắn vốn dĩ định bưng thẳng một chậu nước ấm lên, nhưng nghĩ đến dáng người hiện tại của Tân Hòa Tuyết, e rằng chậu nước sẽ trông như một vật khổng lồ đối với y, chẳng may đổ ra thì nguy hiểm.

 

Tiếng nước đổ lách tách vang lên.

 

Nước ấm và nước lạnh được rót vào chén trà, Tân Hòa Tuyết thử nhiệt độ rồi mới gật đầu:

 

“Được rồi.”

 

Chu Sơn Hằng lúc này mới đặt bình nước nóng và bình nước lạnh xuống.

 

Hắn hơi lúng túng, nhìn quanh phòng, rồi dời nghiên mực trên bàn lại gần. Chiếc bình phong nhỏ vốn dùng để chắn gió, tránh làm khô mực, giờ đây lại được hắn đặt để che chắn cho Tân Hòa Tuyết. Cũng xem như thích hợp.

 

Chu Sơn Hằng ngồi xuống mép giường, tay nắm chặt quyển sách, khẩn trương đến mức những ngón tay hơi trắng bệch. Hắn không dám ngẩng đầu lên, chỉ chuyên chú nhìn chằm chằm vào trang giấy, nghiêm túc nói:

 

“Ngươi cứ tắm đi, có chuyện gì thì gọi ta.”

 

Chiếc chén trà đáy sâu, miệng rộng, tuy không lớn nhưng lại vừa vặn trở thành bồn tắm cho Tân Hòa Tuyết.

 

Chu Sơn Hằng chỉ có thể nghe thấy tiếng nước mơ hồ, hắn cúi đầu thấp hơn nữa, đến mức gần như vùi cả mặt vào quyển sách. Nhưng rồi hắn chợt nghe một giọng nói, ban đầu còn tưởng chỉ là ảo giác.

 

Tân Hòa Tuyết gọi hắn:

 

“Tử Việt ca ca?”

 

Hắn như người vừa bừng tỉnh khỏi cơn mộng:

 

“Sao vậy?”

 

Qua lớp nghiên mực trên bàn, giọng Tân Hòa Tuyết có chút mơ hồ:

 

“Nước này hơi lạnh rồi, ngươi có thể giúp ta đổi không?”

 

Lượng nước trong chén trà vốn không nhiều, bên ngoài cửa sổ lại là đêm đông tuyết tan, không khí lạnh lẽo, chẳng mấy chốc mà nước cũng nguội, trong khi mới qua nửa nén hương.

 

Chu Sơn Hằng nhất thời không biết phải làm sao, suy nghĩ một lát rồi nói:

 

“Vậy ta sẽ cách bình phong, dùng muỗng múc nước lạnh ra, rồi đổ nước ấm vào, như vậy được không?”

 

Tân Hòa Tuyết đồng ý. Hắn dặn y chú ý tránh đi khi muỗng chạm vào chén trà, sau đó mới cẩn thận hành động.

 

Chu Sơn Hằng cách một lớp nghiên mực, ánh mắt chỉ dám dừng trên sàn nhà phản chiếu ánh trăng, không dám liếc nhìn phía sau bình phong lấy một lần. Hắn dựa vào ký ức, cẩn thận đưa muỗng gỗ vào chén trà.

 

Một muỗng nước được múc lên, tất cả đều thuận lợi. Chu Sơn Hằng khẽ thở phào nhẹ nhõm.

 

Thế nhưng…

 

Ngay khoảnh khắc lấy muỗng ra, hắn lại nhìn thấy. Trong lòng muỗng, giữa làn nước lăn tăn, một con cá chép nhỏ màu trắng tuyết đang đong đưa.

 

Nó bé xíu, vừa vặn nằm gọn giữa muỗng gỗ, tròn trịa như một viên nguyên tiêu trắng muốt.

 

Chu Sơn Hằng sững người.

 

Con cá nhỏ nguyên tiêu vẫy vẫy đuôi, thổi ra một bọt khí li ti về phía hắn…

 

.......

 

Sau khi lo liệu xong việc rửa mặt dưới lầu, Chu Sơn Hằng trở lại phòng thì trời đã khuya.

 

Hắn châm một ngọn nến trên bàn, dưới ánh trăng mờ ảo, ôn tập lại sách vở. Sau đó, hắn mài mực, chuẩn bị sao chép lại một phần hành cuốn.

 

Thương tích ở mắt gần như đã hồi phục hoàn toàn như lúc ban đầu, nhưng ban đêm đọc sách dưới ánh nến vẫn khiến hắn cảm thấy mỏi mệt.

 

Chu Sơn Hằng đưa tay day nhẹ đôi mắt khô khốc.

 

Tập hành cuốn này hắn chưa kịp sao chép, bản gốc vẫn còn đó. Nếu muốn trình diện lần tới, nhất định phải chép lại một phần. Mà bên trong không chỉ có mấy chục bài thơ, còn có cả những đoạn văn dài, khối lượng công việc quả thực không hề nhỏ.

 

Bên giường, Tân Hòa Tuyết nhìn hắn chăm chú.

 

“Ngươi có cần ta giúp không?”

 

Chu Sơn Hằng hơi sững người, rồi lắc lắc đầu:

 

“Ta làm vậy có làm phiền ngươi không? Nếu ta ngủ muộn, ngươi có thấy mệt không?”

 

Tân Hòa Tuyết không trả lời, chỉ khẽ nhún người một cái, từ trên giường nhảy lên bàn, rồi lại trèo lên vai hắn.

 

Trong không khí, những tia sáng nhàn nhạt bỗng nhiên xuất hiện, tựa như pháp thuật thần tiên diệu kỳ. Từng điểm sáng nhỏ lấp lánh xoay quanh cây bút lông đàn hương, khiến nó khẽ rung lên. Không có ai cầm bút, nhưng nét mực vẫn tung bay, thế bút mạnh mẽ như rồng lượn, tái hiện từng dòng chữ của Chu Sơn Hằng một cách hoàn hảo. Chẳng mấy chốc, toàn bộ nội dung hành cuốn đã được sao chép xong.

 

Tân Hòa Tuyết vỗ nhẹ lên vai hắn, thấp giọng nói:

 

“Xong rồi, ngủ đi.”

 

Đêm xuống, khi cả hai đã an giấc, Tân Hòa Tuyết cuộn mình sát vào cổ và vai Chu Sơn Hằng, khẽ nhích lại gần để sưởi ấm.

 

Chu Sơn Hằng cứng đờ cả người, không dám nhúc nhích dù chỉ một chút. Hắn sợ nếu vô tình xoay người, sẽ khiến Tân Hòa Tuyết bị ép chặt trong chăn. Vậy nên cả đêm hắn giữ nguyên tư thế ngay ngắn, không hề động đậy dù chỉ một lần.

 

Ban ngày, Chu Sơn Hằng thường phải ra ngoài bái kiến, còn Tân Hòa Tuyết với dáng vẻ nhỏ bé hiện tại lại lo lắng sẽ gặp nguy hiểm ngoài ý muốn nếu đi ra ngoài, vậy nên y chỉ ở lại trong phòng, chờ hắn quay về.

 

Cũng may, phòng cho khách của nhà trọ này mỗi ngày chỉ có một gã sai vặt đến quét tước vào buổi sáng, ngoài ra không có ai lui tới, không lo bị ai quấy rầy.

 

Tân Hòa Tuyết cảm thấy có gì đó kỳ lạ. Dù y đã tránh được sự truy tìm của vòng tìm tung tích, nhưng chắc chắn Độ Chi cũng có thể đoán ra rằng ngoài việc đi tìm Chu Sơn Hằng, y sẽ không đến nơi nào khác. Thế nhưng, suốt mấy ngày nay, trong khu nhà trọ lại yên ắng lạ thường, không có chút động tĩnh nào.

 

Việc Độ Chi không đến tìm y lại khiến y cảm thấy có gì đó bất thường.

 

Hồ yêu từng nhắc đến chuyện hai ngày trước, Độ Chi bị triệu hồi về chùa Quá Sơ, sau đó lại vội vã rời kinh thành, có lẽ là để nhận lệnh của Quốc Tăng Ý.

 

Hồ yêu vuốt cằm, trầm tư nói:
“Không biết vì sao, từ đầu năm đến nay, sau trận động đất của địa long, yêu quỷ hoành hành khắp nơi, gây tai họa thường xuyên hơn hẳn.”

 

Một con hồ yêu lại đi bàn chuyện yêu quái tác oai tác quái, nghe có vẻ khá kỳ quặc.

 

Tân Hòa Tuyết cũng cảm thấy tình hình hiện tại rất kỳ quái, nhưng cụ thể kỳ lạ ở chỗ nào, y lại không thể nói rõ.

 

Mãi đến chạng vạng, Chu Sơn Hằng mới trở về. Sau khi rửa mặt và làm xong những việc vặt, Tân Hòa Tuyết nằm trên gối, nhưng lại không nghe thấy động tĩnh Chu Sơn Hằng lên giường.

 

Y chống khuỷu tay nhìn sang phía bàn. Chu Sơn Hằng ngồi nghiêng người, chăm chú vào việc gì đó.

 

Tân Hòa Tuyết lên tiếng hỏi:
“Tối nay ngươi lại muốn đọc sách đến quá nửa đêm sao?”

 

Chu Sơn Hằng dường như quá tập trung, không nghe thấy y nói gì.

 

Tân Hòa Tuyết đành ngồi dậy, nhẹ nhàng nhảy xuống giường, bước đến bên bàn.

 

“Ngươi đang làm gì vậy…?”

 

Dưới ánh đèn, Chu Sơn Hằng đang cẩn thận dùng kim chỉ may vá. Đôi tay thuần thục luồn chỉ qua từng đường vải. Nhìn kích cỡ chiếc áo khoác kia, rõ ràng không thể là may cho chính hắn.

 

Chẳng lẽ là… may áo cho y?

 

Tân Hòa Tuyết bước tới gần hơn. Đúng lúc đó, Chu Sơn Hằng giật mình, vô tình đâm đầu ngón tay vào kim, một giọt máu tươi trào ra.

 

Lo sợ làm bẩn chiếc áo chưa hoàn thành, hắn vội vàng buông đồ, dùng tay còn lại quấn vết thương bằng một chiếc khăn.

 

Tân Hòa Tuyết ngập ngừng hỏi:
“Ngươi đang may cái này cho ta sao?”

 

Chu Sơn Hằng cúi đầu, có chút ngượng ngùng đáp:
“Ta chỉ muốn thử thôi. Sắp đến tháng Chạp rồi, trời sẽ càng lạnh hơn…”

 

Hắn thấy y phục của Tân Hòa Tuyết quá mỏng manh, nên mới nghĩ đến việc may cho y một chiếc áo lót nhung để giữ ấm.

 

Tân Hòa Tuyết tiến lên, khẽ vỗ lên bàn tay bị thương của hắn:
“Để ta xem nào?”

 

Chu Sơn Hằng chậm rãi buông lỏng khăn, máu đã ngừng chảy. Tân Hòa Tuyết ghé sát vào bên cạnh ngón tay cái của hắn rồi nói:
“Không cần lo cho ta đâu. Ta là yêu quái, chỉ cần có linh khí thì gió tuyết cũng chẳng thể xâm nhập.”

 

Chu Sơn Hằng lo lắng hỏi:
“Nhưng nếu linh khí không đủ thì sao?”

 

Đây là lần đầu tiên hắn tiếp xúc với khái niệm linh khí của yêu tộc. Hắn lo rằng trước đó, khi Tân Hòa Tuyết chữa mắt cho mình và giúp sao chép hành cuốn bằng phép thuật, y đã tiêu hao quá nhiều linh khí.

 

Tân Hòa Tuyết nheo mắt, trong đáy mắt lóe lên tia gian xảo:
“Ngươi chưa từng nghe những câu chuyện xưa kỳ quái sao? Yêu quái có cách để nhanh chóng bổ sung linh khí, vấn đề là… ngươi có muốn giúp ta hay không…”

 

“Tử Việt ca ca, ngươi có nguyện ý để ta hấp thu linh khí từ ngươi không?”

 

Tai Chu Sơn Hằng đỏ bừng. Hắn lúng ta lúng túng nhìn y mà không nói gì, rồi lại tránh đi ánh mắt.

 

Tân Hòa Tuyết:

 

“…Ta không nói là bây giờ.”

 

Chu Sơn Hằng gật gật đầu.

 

“Ta… tất nhiên là nguyện ý.”

 

Tân Hòa Tuyết nghiêng đầu, bỗng nhiên hỏi:
“Ngươi có biết muỗng đồng không?”

 

Chu Sơn Hằng không rõ ý y, nhưng vẫn gật đầu:
“Biết.”

 

Có một câu chuyện xưa kỳ lạ về một học sinh của Quốc Tử Giám. Khi hắn đang ôn bài, bỗng có một tiểu quỷ cao chừng hai thước xuất hiện trên bàn, khắp người tỏa ra những chấm sáng li ti như sao đêm, nhấp nháy không ngừng. Tiểu quỷ này lúc thì nghịch nghiên mực, lúc thì thổi tắt đèn, quấy rối đến mức học trò không thể yên ổn đọc sách.

 

Học trò kia to gan bắt lấy nó, nhưng khi nhìn lại, thứ trong tay hóa ra chỉ là một chiếc muỗng gỗ, trên đó còn dính hơn trăm viên hạt ngô.

 

Tân Hòa Tuyết vỗ nhẹ lên trán Chu Sơn Hằng.

 

“Vậy mau ngủ đi. Nếu không, ta sẽ làm loạn bàn ngươi đến mức tan tành.”

 

Chu Sơn Hằng nằm xuống giường, tưởng tượng một chút. Nếu Tân Hòa Tuyết thật sự biến thành một tiểu quỷ quậy phá, thì hẳn sẽ là cái muỗng gỗ đáng yêu nhất trên đời.

 

Cổ dựa sát vào nhau tạo cảm giác ấm áp, hắn kéo chăn dịch lên một chút, đắp đến mức kín mít.

 

“Tháng Chạp ở kinh thành có hội đèn lồng… Đến lúc đó…”

 

Hắn hạ nhỏ thanh âm khẽ hỏi, nhưng lại nhận ra Tân Hòa Tuyết đã ngủ mất rồi.

 

Vậy thì, đợi đến ban ngày hỏi lại vậy.

 

........

 

Ban ngày, Tân Hòa Tuyết ở lại nhà trọ Để Xá, nhàn rỗi không có việc gì làm, liền lật xem một quyển sách trên bàn.

 

Thế nhưng với dáng vẻ nhỏ bé hiện giờ của y, việc đọc sách trở thành một thử thách. Muốn đọc một trang, y phải giẫm lên mặt giấy; muốn lật trang, y lại phải nhảy xuống, dùng cả hai tay nâng mép giấy lên mà lật qua.

 

Cửa sổ không đóng chặt, một cơn gió bắc mạnh mẽ ùa vào, làm những trang sách bay phần phật, từng trang nối tiếp nhau lật mở.

 

Tân Hòa Tuyết bị gió thổi đến mức chao đảo.

 

Đúng lúc này, một thân ảnh nhanh nhẹn, mạnh mẽ như chim ưng vút vào. Kẻ đó móc chân vào khung cửa sổ, buông tay nhảy xuống, thân hình lắc mình một cái đã nghiễm nhiên đáp xuống trong phòng.

 

Tân Hòa Tuyết còn chưa kịp định thần đã bị hắn tóm lấy, nâng bổng trong lòng bàn tay.

 

“Thật nhỏ.” Hận Thật tặc lưỡi, ngắm nghía con người bé xíu trong tay, đồng tử rắn dựng thẳng đứng, đánh giá y.

 

“Ta chỉ cần há miệng một cái, liền có thể nuốt trọn ngươi.”

 

Tân Hòa Tuyết không đáp lại lời hắn nói. Hận Thật cũng không ép, chỉ tùy ý đặt y trở lại trên bàn. Nhưng ngay sau đó, tố chất thần kinh vốn có khiến cả người hắn bồn chồn đi tới đi lui, cuối cùng gắt gao nhìn chằm chằm vào Tân Hòa Tuyết.

 

“Trên người ngươi toàn là mùi của cái tên thư sinh nghèo nàn đó.”

 

Hắn giống như đang thực sự suy tính xem có nên nuốt trọn Tân Hòa Tuyết bằng một lần đớp hay không. Đem cả thân thể bé xíu ấy l**m qua một lần.

 

Bỗng nhiên, chợt nghĩ đến điều gì đó, Hận Thật vung tay kéo ghế dựa bên cạnh, thản nhiên ngồi xuống, ánh mắt vẫn không rời khỏi người Tân Hòa Tuyết, giống hệt một con dã thú đang khóa chặt con mồi.

 

“Ta đã nói rồi.”

 

“Nếu ngươi còn dám đến tìm tên thư sinh nghèo đó, ta sẽ trói ngươi lại trên đầu giường, để mỗi ngày, mỗi đêm, mở mắt hay nhắm mắt, ngươi cũng chỉ có thể nhìn thấy ta.”

 

Hắn tiếp tục bô bô ** một hồi, nhưng đoạn sau hoàn toàn được K che chắn.

 

Tân Hòa Tuyết không nghe rõ hắn nói cái gì dù chỉ một chút.

 

“Đây không phải lỗi của ngươi.” Hận Thật buồn bã nói, trong mắt ánh lên một tia sắc đỏ, cuồn cuộn như sóng dữ. “Đều là tại tên thư sinh nghèo đó không biết xấu hổ, còn dám mưu toan quyến rũ bạn lữ của kẻ khác.”

 

Hắn nói từng câu từng chữ. Mày kiếm nhíu chặt, đôi đồng tử rắn dựng thẳng, nhìn chằm chằm Tân Hòa Tuyết.

 

“Nhưng không sao cả. Tử Việt ca ca của ngươi, rất nhanh thôi, sẽ trở thành… một Tử Việt ca ca đã chết.”

 

Thời điểm Hận Thật gọi đến danh từ xưng hô này. Giọng điệu châm chọc lộ rõ ra ngoài.

 

Tân Hòa Tuyết khẽ nhíu mày. Dựa vào ý tứ trong lời của Hận Thật, xem ra hắn lại định ra tay với Chu Sơn Hằng.

 

Có lẽ y nên xoa dịu con chó hoang điên loạn này trước đã.

 

Tân Hòa Tuyết:

 

“Hận Thật… ca ca?”

 

“Ngươi muốn nghe ta gọi thế này sao?”

 

“Hay là…”

 

Tân Hòa Tuyết nhảy lên lòng bàn tay Hận Thật, chiếc đuôi cá khẽ quấn lấy ngón tay hắn, động tác vừa dịu dàng, vừa mang theo một chút ngứa ngáy.

 

“Ngươi muốn nghe ta gọi ngươi là…”

 

Y hơi hơi nghiêng đầu.

 

“…Tướng công?”

 

Chỉ là một cái xưng hô thôi mà khiến Hận Thật lập tức tê dại cả da đầu. Đồng tử rắn mở rộng trong chớp mắt.

 

Đúng vậy.

 

Trên vảy hộ tâm của Tân Hòa Tuyết, rõ ràng có khắc tên hắn.

 

Vậy ai mới là người thực sự ở trong lòng Tân Hòa Tuyết đây?

 

Câu hỏi này thậm chí không cần nói cũng biết sự thật.

 

Hận Thật cảm thấy chính mình đã so đo thắng thua với con chó chết tiệt, con mèo, con lừa trọc, lẫn thư sinh nghèo quá nhiều.

 

Hận Thật thầm cười nhạo những lời bói toán trên sạp đoán mệnh kia.

 

Họ nói hắn bị Tân Hòa Tuyết đùa giỡn đến quay mòng mòng ư?

 

Nực cười.

 

Hắn vốn chính là con chó trung thành của Tân Hòa Tuyết. Vây quanh Tân Hòa Tuyết mà xoay vòng, chẳng phải là chuyện đương nhiên sao?

 

Chỉ thế thôi, cũng dám tự xưng là đại sư bói toán sao?

 

Tân Hòa Tuyết nhạy bén phát hiện mùi máu tanh thoang thoảng trên người Hận Thật. Đồng thời, y cũng nhận ra khí tức quanh thân hắn đã trở nên mạnh mẽ hơn trước.

 

“Ngươi bị thương? Hay là vết thương cũ vẫn chưa lành hẳn?”

 

Tâm tình Tân Hòa Tuyết cũng không tệ lắm.

 

“Để ta giúp ngươi thay thuốc đi.”

 

Hận Thật mím môi, khóe miệng khẽ nhếch lên:

 

“Được thôi, đa tạ khanh khanh.”

 

Dù sao, có người còn muốn mạng của Chu Sơn Hằng hơn cả hắn. Vì vậy hắn không vội ra tay. Nếu chính hắn động thủ, ngược lại Tân Hòa Tuyết sẽ ghét bỏ hắn, vậy thì còn gì tốt đẹp nữa?

 

Hắn chỉ cần chờ đợi.

 

P/s : Lời của editor
Còn 4, 5 chương nữa thôi kết thúc tg này rồi.

Bình Luận (0)
Comment