Chứng Bệnh Khiến Vạn Người Say Đắm Giữa Chốn Quyền Uy

Chương 89

Giá trị tình yêu của Hận Thật từ lâu đã bị kẹt ở mức 99.

 

Tân Hòa Tuyết tuy không nhớ được mọi chuyện đã từng xảy ra, nhưng dựa vào sự hiểu biết của y về cách hành xử và quy luật hành động của Hận Thật, có thể đoán rằng cái giá trị tình yêu kia đã bị treo ở con số 99 suốt một thời gian rất dài mà không hề tiến triển thêm chút nào.

 

Còn giá trị ngược tâm, có lẽ do những cảm xúc ghen tuông và dày vò nội tâm thúc đẩy, lại tăng rất nhanh, gần như đồng thời với giá trị tình yêu mà chạm ngưỡng 99.

 

Tân Hòa Tuyết hiểu rất rõ: sau khi các chỉ số đạt đến cực hạn, để thật sự "cực hạn" cũng không phải là chuyện khó nhưng cũng chẳng hề dễ dàng.

 

Dựa vào kinh nghiệm từ thế giới trước, thường thì chỉ cần sau khoảng thời gian giảm xóc ngắn, chờ lúc hệ thống cho phép thoát khỏi trình tự thế giới, là có thể giải quyết tất cả.

 

Nhưng việc chỉ số của Hận Thật tăng quá dễ dàng, khiến Tân Hòa Tuyết chẳng có ý định lập tức cho hắn thêm chút “ngọt ngào” nào nữa.

 

Nói khó nghe một chút làm hay không làm cũng thế, Hận Thật vẫn như một con chó bám lấy y mà lượn vòng không dứt.

 

Vì vậy, Tân Hòa Tuyết thẳng tay đè mạnh hai "người anh em" của Hận Thật xuống nước, ánh mắt vô cảm:
“Đừng làm bẩn ao nước của ta.”

 

Cảm giác của Hận Thật như thể bị oanh tạc bất ngờ. Trán và cánh tay hắn nổi đầy gân xanh, mồ hôi chảy dài xuống từ bên sườn. Trên gương mặt là biểu cảm giằng xé giữa đau đớn và kh*** c*m không thể che giấu.

 

Dù vậy, cánh tay hắn vẫn ôm chặt lấy Tân Hòa Tuyết, không buông một phân. Hắn cúi đầu cọ nhẹ lên cổ Tân Hòa Tuyết, một tư thế từ dưới lên, mang theo bản năng thần phục trong giống như trong thế giới động vật.

 

Làn da trắng mịn của thanh niên bị cọ đến đỏ ửng một mảng hồng nhạt, hòa với làn da mịn như tuyết, tạo thành khung cảnh như bức tượng sứ tinh xảo tuyệt mỹ.

 

Tân Hòa Tuyết đưa tay đẩy đầu hắn ra.

 

“Không làm. Buông tay.”

 

Hận Thật đầy tiếc nuối, thu lại ý định:
“Được rồi…”

 

............

 

Ban ngày không đạt được mục đích, đến đêm Hận Thật vẫn mặt dày theo đuôi như cũ, cùng Tân Hòa Tuyết quay về phòng ngủ.

 

Tân Hòa Tuyết ban ngày ngâm mình trong nước chỉ là để điều dưỡng cái đuôi đang trong kỳ lột vảy.

 

Nhưng giấc ngủ ban đêm, y nhất định phải nằm giường, không có ngoại lệ.

 

Hận Thật cảm thấy thói quen sinh hoạt này của y chẳng khác gì con người. Chắc hẳn là đã sống với cái tên thư sinh nghèo kia đủ lâu rồi.

 

Đột nhiên, Tân Hòa Tuyết như sực nhớ ra điều gì, hỏi:
“Tượng điêu khắc đặt ngoài chính điện… là ngươi làm?”

 

Hận Thật nhướng mày, khóe môi cong cong:
“Ừ, thì sao? Có đẹp không?”

 

Tân Hòa Tuyết:

 

“… Cũng tạm được.”

 

Thật ra, y không thể tưởng tượng nổi Hận Thật lại có thể khắc ra một thứ tinh xảo như vậy.

 

Rốt cuộc, đối phương nhìn thế nào cũng giống một kẻ mang đầy nghiệp chướng, mỗi ngày tâm thần bất ổn, lúc nào cũng tràn đầy sát khí. Ai mà ngờ được một yêu quái đẫm máu như thế lại có thể lặng lẽ ngồi xuống, dốc lòng điêu khắc ra một bức tượng đầy sức sống đến vậy?

 

Tân Hòa Tuyết đưa mắt nhìn ra ngoài cửa sổ, đêm nay không có tuyết, cũng chẳng có gió.

 

Từ nơi xa kinh thành, y vẫn nghe được âm thanh pháo nổ và mùi khói lửa lẫn trong không khí.

 

Tháng Giêng đã đến. Trong suốt dịp Tết Nguyên Đán, các ngôi chùa, miếu, đạo quán ở kinh thành đều dựng đàn tế lễ, các hội chùa kéo dài cho đến rằm tháng Giêng mới kết thúc.

 

Tân Hòa Tuyết:
“Đem pho tượng kia thu về đi.”

 

Hận Thật ngồi xuống mép giường.

 

“Không.”

 

Tân Hòa Tuyết liếc mắt nhìn hắn:
“Chứ ngươi định làm gì? Bày bức tượng kia ngay giữa chính điện, chẳng lẽ còn muốn lập đàn dâng hương khói cho ta?”

 

Hận Thật nhướng mày, khẽ cười:
“Sao lại không được? Phàm nhân bái thần phật của họ, thì ta bái vị, thờ phụng Bồ Tát của ta.”

 

Hắn tiến đến gần Tân Hòa Tuyết, nói giọng đầy thâm tình:
“Ta còn mong Bồ Tát cá nhỏ rủ lòng thương ta nhiều hơn một chút, để khỏi suốt ngày phải đi cứu người, cứu thế, cứu mấy gã thư sinh nghèo đó.”

 

Tân Hòa Tuyết lười tranh luận với hắn. Hận Thật làm việc vốn không theo lẽ thường, lời lẽ cũng chẳng nghiêm túc bao giờ.

 

Y chỉ hời hợt đáp có lệ:
“Tùy ngươi.”

 

Trên đời xưa nay chỉ từng nghe có người thờ phụng thần phật, chứ chưa ai lại dựng đàn thờ một yêu tà.

 

Mà dù có, cũng chỉ là hồ ly đội lốt Phật tổ, lừa hương lừa khói thiên hạ mà thôi.

 

Còn như Hận Thật, e rằng là lần đầu tiên từ khai thiên lập địa tới nay có chuyện như vậy xảy ra.

 

Tân Hòa Tuyết lật sang một trang sách. Do đang trong kỳ lột vảy, nửa th*n d*** của y vẫn giữ nguyên hình dạng đuôi cá, chưa biến lại thành hai chân.

 

Phần lớn lớp vảy bên ngoài đuôi cá đã lột ra hết. Hiện tại thì những chiếc vảy mới mọc vẫn còn non, mềm mại, mang sắc hồng dịu nhẹ, chưa đạt độ cứng cáp. Trông như lớp da mỏng manh đang dần trưởng thành.

 

Y nằm nghiêng trên chăn gấm, chẳng buồn động đậy, bởi quá trình thay vảy luôn kèm theo cảm giác ngứa ngáy khó chịu ở đuôi.

 

Lúc này, giữa hàng mày hơi nhíu lại của Tân Hòa Tuyết, ánh mắt y chợt dừng lại nơi vật thể trong tay Hận Thật. Dưới ánh trăng và ánh nến mờ nhạt, vật ấy lấp lánh ánh sáng nhè nhẹ.

 

Tân Hòa Tuyết giật mình, chất vấn:
“Ngươi nhặt vảy của ta làm gì?”

 

Hận Thật đáp một cách thản nhiên, như thể đó là lẽ đương nhiên:
“Cất giữ chứ sao.”

 

Khóe môi Hận Thật cong lên, mang theo chút ý cười:
“Bảo bối thì phải cất giữ, không đúng sao?”

 

Hắn mở tay ra. Từng lớp vảy trắng như tuyết xếp chồng lên nhau như sóng nước, được xâu thành một chuỗi dài bằng chỉ bạc.

 

Những chiếc vảy sau khi rơi ra đã mất hết linh khí, không còn tác dụng gì. Nhưng vẻ đẹp của chúng vẫn khiến người ta không thể rời mắt.

 

Hận Thật:
“Đây là lần đầu tiên ngươi lột vảy, đúng không?”

 

Tân Hòa Tuyết không thể hiểu nổi mấy ý tưởng b**n th** của hắn. Trong mắt y, những chiếc vảy này không có bất cứ giá trị gì, chẳng khác gì da rắn lột. Dù y không muốn so sánh bản thân với ngoại hình rắn độc đáng sợ hay bất kỳ thứ tà ác nào, nhưng bản chất việc lột vảy giữa y và rắn cũng không có gì khác biệt. Bởi vậy, những chiếc vảy này cũng giống như vỏ răng lột, đều là vật vô dụng có thể vứt bỏ bất kỳ lúc nào.

 

Y miễn cưỡng bật ra một tiếng “Ừ” nhẹ nhàng từ trong cổ họng.

 

Thấy Tân Hòa Tuyết không phản đối, Hận Thật lại càng nâng niu chuỗi vảy tuyết trong tay, động tác nhẹ nhàng đến dịu dàng lạ thường. Đáy mắt hắn bình thản, nhưng lời nói lại có chút bá đạo dịu dàng:

 

“Thứ này rất có giá trị để lưu giữ. Ngươi đã không cần, chẳng lẽ còn không cho ta nhặt?”

 

Hắn đã phải khom lưng giữa lòng hồ nước lạnh suốt một hồi lâu, mới gom được từng phiến vảy rơi để xâu lại hoàn chỉnh.

 

Tân Hòa Tuyết chỉ đáp ngắn gọn:
“…Tùy ngươi.”

 

Vô thức, y đưa lòng bàn tay xoa nhẹ phần đuôi cá, chỗ vừa mọc vảy non, đang không ngừng ngứa ngáy.

 

Vì thay vảy, Tân Hòa Tuyết đã tiêu hao không ít linh khí. Lúc này trong cơ thể, dòng linh khí trong lòng son đã cạn kiệt đến mức gần như có thể thấy đáy.

 

Muốn những chiếc vảy mới mọc lại trở thành màu tuyết trắng, cứng cáp như cũ, cần phải đợi lớp thịt hồng bên dưới hoàn toàn biến mất, mà không có linh khí thúc đẩy thì quá trình ấy có khi kéo dài đến vài năm.

 

Chỉ riêng cảm giác ngứa ngáy không ngừng trong quá trình mọc lại vảy, cũng đã đủ khiến người ta phát điên.

 

Tân Hòa Tuyết nhìn về phía Hận Thật. 

 

Hận Thật lạnh lùng liếc nhìn, giọng điệu đầy vẻ khó hiểu:
"Ngươi lại ngứa vảy rồi hả?"

 

Tân Hòa Tuyết hơi hơi mím môi, chẳng nói nửa lời, chỉ đưa chiếc đuôi mềm mại khẽ vẫy, đặt vào lòng bàn tay Hận Thật. 

 

Đôi mắt nửa khép nửa mở bỗng chậm rãi ngước lên, hàng mi dài đậm khẽ rung, ánh nhìn thâm thúy lẳng lặng nhìn về phía phương. 

 

Y chẳng cần nói, chỉ một cái liếc mắt ấy cũng đủ khiến Hận Thật mê muội, đầu óc choáng váng. 

 

Hắn không kiểm soát được cổ họng lăn lộn lên xuống, Hận Thật hy vọng bản thân mình phải có giá một tí nên hắn cố nén tiếng nuốt khan, cố tỏ ra bình tĩnh, giọng cười nhẹ: 

 

"Ha Ha…"

 

Hắn muốn cho Tân Hòa Tuyết biết, hắn cũng phải là người có thể tùy tiện quát mắng.

 

"Ngươi không muốn sao?"

 

Tân Hòa Tuyết hỏi, y nghiêng đầu, mái tóc mềm mại buông từ bả vai chảy xuống, dưới ánh nến mờ ảo, phủ lên làn da một lớp quang ảnh mông lung. 

 

Hận Thật trầm mặc trong chốc lát, rồi cất tiếng, giọng khàn khàn: 

 

"Nước bọt của rắn có thể giải ngứa… Ta có thể l**m một chút được không?"

 

Tân Hòa Tuyết đè đầu hắn xuống, ra lệnh ngắn gọn: 

 

"l**m."

 

……… 

 

Đã lâu lắm rồi, bọn họ không làm chuyện này. 

 

Mảnh hồng nhuận ướt đẫm, vừa chật vừa khít, khiến Hận Thật mỗi lần tiến vào đều gian nan. 

 

Khi đã chứa được ba ngón tay, đột nhiên, phần đuôi dưới Tân Hòa Tuyết biến hóa, hóa thành đôi chân dài quấn chặt lấy eo Hận Thật.

 

Trời đất quay cuồng, cảnh vật đảo điên, Hận Thật chỉ thấy trần nhà quay cuồng, rồi khi điều chỉnh tầm mắt, đã thấy Tân Hòa Tuyết đang ngồi trên bụng mình. 

 

Mồ hôi thấm ướt cổ, cơ bắp căng cứng. 

 

Ánh mắt Hận Thật dán chặt vào vòng eo tuyết trắng, không sao rời đi. 

 

Hắn đưa tay, bàn tay lớn dễ dàng ôm trọn eo thon, bàn tay ôm lấy phần eo thon gọn, mềm mại, có thể dễ dàng nắm bóp, đường cong uyển chuyển đầy quyến rũ.

 

Tân Hòa Tuyết đẩy tay hắn ra, môi hồng khẽ mấp máy, ánh mắt từ trên cao nhìn xuống: 

 

"Để ta tự làm."

 

Hận Thật đờ đẫn nhìn, mắt không chớp. 

 

Tân Hòa Tuyết cảm nhận rõ vật nóng phía sau đang phấn khích mà nảy lên hai lần. 

 

"Đúng bản tính d*m đ*ng của xà tinh."

 

Trong lòng khinh bỉ, nhưng cũng chính vì thế, Tân Hòa Tuyết mới lo lắng Hận Thật làm điều xằng bậy.

 

Một lần truyền linh khí là đủ. 

 

Tân Hòa Tuyết nhẹ nhàng nâng eo, chân mày khẽ nhíu, thần sắc nghiêm túc như đang thực hiện một nghi thức trọng đại, cẩn thận đến mức khác thường.

 

Hận Thật được đà muốn tiến thêm, giọng điệu đầy mong chờ: 

 

"A Tuyết… Hai cái được không?"

 

Tân Hòa Tuyết vì bị Hận Thật bất ngờ lên tiếng quấy rầy làm tâm trí y xao nhãng, động tác nhất thời sai sót, khiến thứ kia đi vào một nửa trong giây lát. Không kiềm được, y khẽ rên lên một tiếng từ sâu trong lồng ngực.

 

Hơi thở trong chốc lát trở nên rối loạn và đứt quãng, cả người run rẩy, vòng eo càng rung lên dữ dội, như nhành liễu mềm mại bị gió lay mạnh.

 

Tân Hòa Tuyết siết chặt lấy cánh tay rắn chắc của Hận Thật, nghiến răng nói:
“Im miệng.”

 

Hắn căng thẳng cực độ, bản thân cũng khó chịu đến mức như phát điên, cảm giác như “huynh đệ” của mình sắp… chết non đến nơi.

 

Hắn nhẹ nhàng xoa sống lưng mảnh mai của Tân Hòa Tuyết, an ủi y. 

 

Nhưng khi đối phương mềm người ngồi xuống, Hận Thật vẫn không nhịn được buông ra lời đê tiện, hắn cười rộ lên:

 

"A Tuyết, ngươi và ta hòa làm một rồi."

 

Tân Hòa Tuyết hít sâu, nhắm mắt. 

 

Rồi tát hắn một cái. 

 

………

 

Kỳ thi mùa xuân năm nay được định vào ngày mười ba tháng hai.

 

Chờ đến ngày mười ba tháng hai này, khi ánh sáng phương Đông còn chưa rạng, những sĩ tử trẻ tuổi đã phải lục tục bước vào trường thi Lễ Bộ Nam Viện để tham gia khoa khảo. Cuộc thi bắt đầu từ lúc trời chưa sáng, kéo dài suốt cả một ngày cho đến khi ba ngọn nến đêm cháy cạn mới kết thúc. Gần trọn một ngày, lại thêm nửa đêm, nên các sĩ tử phải mang theo đủ thứ vật dụng: đèn dầu chiếu sáng, than củi sưởi ấm, hộp cơm dùng cho sớm tối, cùng vô số thứ lỉnh kỉnh khác trên vai, trong tay.

 

Đêm mười hai tháng hai, một mảnh trăng tàn treo hờ hững nơi cuối chân trời, đang dần dần trôi xuống thấp. Thêm nửa canh giờ nữa thôi, chính là lúc cửa trường thi mở, chào đón sĩ tử tiến vào trường thi.

 

Tân Hòa Tuyết bước vào trường thi.

 

Trong sân có cây ngô đồng già, cành khô vươn dài tách ra như móng vuốt, vô cớ khiến người cảm thấy âm khí dày đặc.

 

Tân Hòa Tuyết đứng lại, ngửi được trong không khí vương vấn mùi nghiệp chướng và hơi thở của quỷ.

 

Trường thi có vẻ chẳng nghiêm ngặt gì cho cam. Thậm chí, ngay cả cửa gỗ cũng không dán niêm phong như thường lệ, trông hệt như đã bị bỏ quên từ lâu. Tân Hòa Tuyết dứt khoát đưa tay đẩy cửa bước vào.

 

Cánh cửa cũ kêu “kẽo kẹt” một tiếng trầm nặng, bụi bặm bay tán loạn giữa ánh sáng nhập nhoạng.

 

Từ trên xà nhà, một gương mặt trắng bệch xanh lơ lộn ngược rơi xuống, miệng há ra gào to:

 

“Oa —— a ——!”

 

Tân Hòa Tuyết ngẩng đầu lên, lặng lẽ nhìn.

 

Kẻ kia - một con quỷ trong trường thi, dường như chưa từng gặp ai không sợ mình, bộ mặt xanh lè bỗng chốc nứt toác từ chính giữa, mở ra một chiếc miệng lớn đỏ như máu, gầm rú từng hồi khàn đặc.

 

Tân Hòa Tuyết khẽ xoay cổ tay, nhàn nhạt gọi: “…… Hận Thật.”

 

Con quỷ trong trường thi nghe ra giọng điệu của y giống như có ý đóng cửa thả chó vậy.

 

Quỷ trường thi: ?

 

Từ bên ngoài, nơi ánh sáng và bóng tối giao thoa, một bóng người chầm chậm bước ra. Đôi mắt hắn đỏ như máu, là đồng tử của loài rắn, quanh thân phủ kín một tầng nghiệp chướng đen đặc, khí tức âm trầm hơn cả quỷ.

 

Ánh mắt hắn sắc lẻm như thể có thể ngưng tụ thành thực thể, âm trầm chẳng khác nào Diêm La nơi địa phủ.

 

Hận Thật lạnh lùng hỏi: “Ngươi dám dọa y?”

 

Quỷ trường thi: ?

 

Thanh niên này hoàn toàn chẳng có dáng vẻ bị hắn dọa sợ, chẳng lẽ hai mắt ngươi nhìn không thấy sao?

 

Tân Hòa Tuyết liếc nhìn ra ngoài trời, trăng vẫn treo giữa đêm, ánh sáng lạnh lùng như sương. Y ra lệnh cho Hận Thật:

 

“Ra tay đi.”

 

Quỷ trường thi lập tức từ trên xà nhà rơi xuống, vội vàng bò trốn.

 

Cái trường thi này chẳng qua chỉ là một chốn tạm để kiếm ăn, sao lại đến nỗi bị xà yêu và Cẩm Lý yêu tranh giành địa bàn?

 

Nó bất quá chỉ muốn ăn hai tên thư sinh chắc bụng thôi mà!

 

Phía xa xa chân trời bắt đầu ló sáng như bụng cá trắng lặng lẽ nhuộm một mảnh trời. Trên đường lớn chỉ còn lại quan viên lên triều và sĩ tử vào thi, đèn lồng bập bùng treo cao treo thấp theo gió.

 

Canh năm điểm ba tiếng trống, Thuận Thiên Môn mở cửa.

 

Cùng lúc đó, một tia nắng xuân đầu tiên như sợi tơ vàng rơi xuống từ chân trời, đánh thức thành cổ trong tiếng bước chân và tiếng trống dồn dập vang lên nối tiếp.

Bình Luận (0)
Comment