Chứng Bệnh Khiến Vạn Người Say Đắm Giữa Chốn Quyền Uy

Chương 90

Con quỷ trường thi kia trong tay Hận Thật gần như không chống đỡ nổi được vài chiêu, thân ảnh xanh trắng bị đánh vỡ tung trên không trung, tan rã thành ba luồng hư ảnh, trông như hồn lìa khỏi xác.

 

Chỉ trong chốc lát, một làn khói đen luồn qua khe cửa sổ lặng lẽ bay đi.

 

Tân Hòa Tuyết cảm nhận rõ ràng luồng khí tức nghiệp chướng kia quỷ dị đến mức khó tả, mang theo một cảm giác quen thuộc mơ hồ.

 

Thế nhưng cuối cùng, vì đặc tính của loài Cẩm Lý yêu, y vẫn không thể nhớ ra đã từng gặp ở đâu.

 

Y lập tức bước nhanh đuổi theo ra sân, chỉ thấy làn khói đen kia đang lao vun vút giữa bầu trời đêm, bóng mờ hướng về phía Đông nơi trời đang dần sáng.

 

Phía đó...

 

Hình như là vùng ngoại ô Đông Bắc của kinh thành.

 

Ở đó có gì?

 

Tân Hòa Tuyết nheo mắt lại, trầm ngâm.

 

Phía sau y, Hận Thật buồn bã nói:
“Quay về thôi. Đến giờ gõ mõ canh đêm rồi.”

 

………

 

“Đuốc thứ ba tắt rồi ——!”

 

Tiếng chuông báo hiệu kết thúc kỳ thi tỉnh vang lên từng hồi lan xa, vang vọng bên tán cây ngô đồng.

 

Trên cành, ánh trăng tàn lặng lẽ treo lơ lửng nơi chân trời.

 

Các sĩ tử lần lượt rời khỏi trường thi.

 

Có người vì cơm nước mang theo không đủ mà bụng đói cồn cào, có kẻ vì ngồi suốt ngày suốt đêm mà đau lưng mỏi gối. Có kẻ đơn độc thở dài, cũng có người ba tụm năm tụm trò chuyện cùng nhau, tiếng người lao xao vang khắp nơi.

 

Chu Sơn Hằng giương mắt nhìn ánh trăng giữa bầu trời.

 

Kỳ thi mùa xuân đã kết thúc, giờ chỉ còn chờ kết quả được công bố. Trước khi bảng vàng được dán, chẳng ai biết mình có thể bước vào chốn rồng bay, hái được cành nguyệt quế hay không.

 

Chu Sơn Hằng siết chặt sợi tơ hồng trong lòng bàn tay.

 

………

 

Ngày niêm yết bảng vàng là cuối tháng Hai, thời điểm lúc này đã gần sang tháng Ba.

 

Đêm qua mưa phùn rơi nhẹ, khiến không khí trở nên trong lành mát lạnh lạ thường.

 

Khoảnh khắc ánh sáng đầu tiên le lói nơi chân trời, bình minh rọi sắc đỏ sẫm lên lầu thành cổ kính.

 

Khi lệnh cấm giới nghiêm vừa được gỡ bỏ vào rạng sáng, cũng là lúc bảng vàng được công bố.

 

Ngoài bức tường phía Đông của Lễ Bộ Nam Viện, dòng người chen chúc, nhốn nháo. Theo lệnh Lễ Bộ thượng thư, những viên quan phụ trách việc yết bảng(*) bắt đầu dán danh sách trúng tuyển lên tường.

 

(*) Treo tấm gỗ viết tên người thi đậu, hoặc viết lệnh của quan.

 

Tiếng xướng danh vang lên trong trẻo, rõ ràng.

 

Bên dưới bảng, người người đông nghịt như trẩy hội. Có kẻ khóc, có người cười, kẻ đứng ngẩn ngơ, người reo hò ầm ĩ. Ngoài các sĩ tử, dân chúng tới xem náo nhiệt cũng chẳng thiếu, ồn ào náo động khắp nơi.

 

Chu Sơn Hằng nhìn thấy tên mình, xếp ở vị trí đầu bảng.

 

Đôi mắt từ trước đến nay vốn điềm đạm và ôn hòa của hắn, cũng không giấu nổi ánh sáng rạng rỡ của niềm vui.

 

Viên quan xướng danh cao giọng đọc:

 

“Tiến sĩ cập đệ, Giáp khoa đệ nhất giáp —— đứng đầu bảng: Chu Sơn Hằng ——!”

 

Những người quen biết Chu Sơn Hằng từ trước ở Để Xá hoặc từng cùng ở trường dự thi đều lần lượt đến chúc mừng.

 

“Đứng thứ hai: Bước Cẩm Trình ——”

 

Chu Sơn Hằng nghe thấy cái tên ấy, trong lòng chợt có cảm giác quen thuộc mơ hồ, dường như từng nghe qua ở đâu đó.

 

Hắn đưa mắt nhìn về phía người đang được đám đông vây quanh chúc mừng lúc này.

 

Chu Sơn Hằng nhớ rất rõ gương mặt ấy, bởi vào đêm giao thừa xảy ra vụ hỏa hoạn, chính hắn là người đã gọi tên Tân Hòa Tuyết, giữa tiếng người hô hoán rối loạn nơi phố hẻm, cái tên ấy vang lên nhiều lần.

 

Khi đó còn có một người khác cũng đang đi tìm Tân Hòa Tuyết.

 

Chu Sơn Hằng nhận ra gương mặt này, xác nhận đúng là Bước Cẩm Trình.

 

Những người không được xướng tên thì thất thểu ra về, còn kẻ thi đậu thì xếp hàng lần lượt bước ra.

 

Sau khi thi đậu, còn rất nhiều nghi lễ và thủ tục cần thực hiện, như đến yết kiến(*) Tể tướng, tạ ơn Lễ Bộ thượng thư, người phụ trách tiến cử, cùng các quan viên có liên quan.

 

(*) gặp người ở cương vị cao với tư cách là khách

 

Đám tiến sĩ tân khoa tập hợp chỉnh tề tại Tứ Phương Quán, nơi này đã được chuẩn bị sẵn rượu ngon thức ăn quý để chờ Tể tướng đến giảng đạo trước khi yết kiến.

 

Ước chừng Tể tướng đã đến đông đủ, người giữ sổ danh sách bắt đầu điểm danh, dẫn các tân tiến sĩ theo chủ khảo của Lễ Bộ vào bái kiến(*).

 

(*) đến chào và thưa chuyện, nói chuyện (trang trọng).

 

Người điểm danh lớn tiếng thông báo:
“Lễ Bộ Thượng thư dẫn các tân khoa tiến sĩ ra mắt chư vị Tể tướng ——!”

 

Chu Sơn Hằng vẫn cất giữ sợi tơ hồng trong tay áo, cả người có chút thất thần, mãi đến khi một tiến sĩ bên cạnh khẽ nhắc nhở, chàng mới tỉnh lại. Là người đứng đầu bảng, hắn bước ra làm lễ đọc diễn văn. Chắp tay cung kính, giọng điệu trầm ổn:

 

“Hôm nay ngày 28 tháng Hai, bảng vàng đề tên, may mắn đỗ đạt. Tất cả là nhờ công lao dạy dỗ và hun đúc của các bậc tiền bối, Tể tướng cùng chư vị đại nhân. Không dám quên ơn…”

 

Đọc xong bài diễn văn, hắn lặng lẽ lui xuống.

 

Các tiến sĩ khác lần lượt xưng danh, tạ ơn quan viên tiến cử, rồi bái kiến Tể tướng, tuy trình tự không hoàn toàn giống nhau, nhưng đại thể đều tương tự và sẽ tái diễn thêm một lượt khi ra mắt Trung Thư Xá Nhân.

 

Trải qua hết một vòng, rượu ngon món quý bày đầy nhưng vì lễ tiết dày đặc, ai cũng chỉ ăn qua loa, chưa kịp cảm nhận mùi vị.

 

Sau khi đọc diễn văn và bái kiến xong, Chu Sơn Hằng vội vã cáo từ Thượng thư Lễ Bộ, chưa kịp thay y phục mới đã phải nhanh chóng rời đi. Dắt theo con tuấn mã màu đỏ sẫm, hắn rảo bước thẳng tiến về nơi hắn hằng mong nhớ.

 

Trời xuân gió ấm, ánh nắng chan hòa. Tiếng vó ngựa nện đều trên con đường gạch đá còn đọng lại nước mưa đêm qua, từ cổng Nam kinh thành rẽ lối ra ngoài.

 

Chu Sơn Hằng bỗng nghe thấy tiếng vó ngựa rền rĩ ở phía sau, có vẻ như một nhịp phức hợp, dường như mang theo điệu luật kỳ lạ nào đó khiến hắn thấy có chút kỳ quái.

 

Một con bạch mã dần tiến lên sóng vai, người cưỡi là Bước Cẩm Trình. Hắn nắm dây cương, nhướng mày.

 

“Trùng hợp thật đấy. Chu huynh cũng ra khỏi thành sao?”

 

Chu Sơn Hằng liếc nhìn, rồi quay lại phía sau. Những người đi cùng, hắn cũng nhận ra vài gương mặt.

 

Vào lúc đối diện, Nhậm Kha nở nụ cười chào hắn đầy lễ phép. Còn lại bốn, năm người nữa mà hắn không biết, có lẽ là các tiến sĩ đỗ đệ nhị giáp hoặc đệ tam giáp, do cách biệt hơn mười thứ hạng và không cùng đội ngũ bái kiến chúc mừng nên Chu Sơn Hằng không có lưu lại ấn tượng.

 

Ngoài ra còn một người mà hắn từng gặp qua, là con cháu của Lễ Bộ Thị Lang, đứng sau Bước Cẩm Trình trong bảng xếp hạng.

 

Chu Sơn Hằng lúc này mới gật đầu với Bước Cẩm Trình:

 

“Ta định đến vùng ngoài kinh thành.”

 

Bước Cẩm Trình vẫn ngồi vững trên yên ngựa, cười đáp:

 

“Thật là trùng hợp, ta cũng đang định ra khỏi thành.”

 

Nhậm Kha điều khiển ngựa tiến lên phía trước, hỏi:

 

“Chu huynh ra ngoài kinh thành có việc gì quan trọng sao?”

 

Chu Sơn Hằng đáp:

 

“Đi tìm người, báo tin mừng.”

 

Một tay hắn cầm cương, tay kia luồn qua tay áo, rút ra một sợi tơ hồng, ánh mắt dịu lại, khẽ nói:

 

“Người ấy từng giúp ta lúc gian nan, không chê xuất thân bần hàn của ta, lại còn nhiều lần hỗ trợ. Kẻ sĩ ba thước mệnh bạc, ta chỉ mong có thể đền đáp ân nghĩa, cùng người ấy bên nhau lâu dài.”

 

Bước Cẩm Trình nhìn hắn, lẩm bẩm:

 

“Thế sao… Ta cũng có một ân nhân. Lúc ấy, bị thương nặng, tưởng đã không qua khỏi, chính người ấy cưu mang, cho ở nhờ một đêm, băng bó vết thương.”

 

Nhậm Kha mím nhẹ môi, tiếp lời:

 

“Khi ta còn ở Thư Châu, bị đám vô lại trong thôn khinh Nhậm gia ta sa sút, còn lấy cớ đuổi Hạn Bạt làm lý do để đào mộ tổ tiên nhà ta. May có một người thanh niên qua đường tâm thiện ra tay giúp đỡ, vì ta bênh vực kẻ yếu..…”

 

Nghe được mấy người phía trước đều ra khỏi thành để tìm ân nhân báo tin vui, ba vị tiến sĩ phía sau cũng lần lượt chia sẻ:

 

“Ân nhân của ta cho ta ở nhờ một đêm, còn chuẩn bị cơm tối thịnh soạn đãi ta.”

 

“Ân nhân của ta giúp ta sắp xếp tay nải, còn âm thầm bỏ thêm lộ phí vào túi ta vì biết ta đang túng thiếu.”

 

“Ta từng mượn bạc của ân nhân để lo chi phí an táng phụ thân…”

 

Một hồ yêu mắt tròn xoe, không thể nói ra chuyện mình từng bị bán vào tay đồ tể rồi được ân nhân cứu chuộc, nhưng cũng không cam lòng yếu thế.

 

“Ân nhân của ta vừa xinh đẹp vừa dịu dàng.”

 

Tiến sĩ đệ nhị giáp tiếp lời:

 

“Ân nhân của ta da trắng như tuyết, dung mạo tựa thần tiên.”

 

Tiến sĩ đệ tam giáp:
“Ân nhân của ta, áo mỏng như tuyết, khí chất phi phàm.”

 

Tiến sĩ đệ nhị giáp:
“Giọng nói của ân nhân của ta trong trẻo ngọt ngào, cử chỉ tao nhã vô cùng.”

 

Chu Sơn Hằng vẫn nắm chặt dây cương, ánh mắt hướng thẳng về con đường phía trước. Nhưng trong lúc lắng nghe những lời trò chuyện của những người xung quanh, hắn chợt cảm thấy có điều gì đó không ổn.

 

Quá trùng hợp.

 

Không chỉ là chuyện ai nấy đều ra khỏi thành để “báo ân”, mà ngay cả con đường họ chọn cũng… giống nhau đến kỳ lạ.

 

Ngay sau khi rời khỏi cửa Nam, trước mắt đã chia ra hai nhánh đường lớn, thế nhưng không hẹn mà gặp, tất cả lại cùng rẽ sang con đường phía đông.

 

Trùng hợp đến mức con đường quan đạo(*) rộng rãi ấy cũng chẳng đủ chỗ để tất cả cùng cưỡi ngựa song song, chỉ có thể nối đuôi nhau mà đi.

 

(*) Đường đắp lên cho xe ngựa của viên chức triều đình đi — Đường sá do triều đình, nhà nước cho lập ra để dân chúng dùng.

 

........

 

Mùa xuân, tiết trời ấm áp.

 

Góc tường phủ kín hoa đào, cành mềm rủ xuống, nở rộ thành từng chùm rực rỡ.

 

Gió thoảng qua khe lá, tiện tay mang theo vài cánh hoa đào rơi phất phơ, một cánh khẽ đáp xuống cuốn sách đang mở trên đầu gối.

 

Người đang ngồi đó giơ tay nhẹ phủi cánh hoa, cổ tay thon nhỏ, đốt ngón tay trắng nõn.

 

Tân Hòa Tuyết nghiêng đầu, hỏi Hận Thật:
“Hôm nay yết bảng rồi phải không?”

 

Một thư sinh nghèo như thế, chắc cũng sắp đến báo tin vui rồi nhỉ?

 

Dù cho trí nhớ của Tân Hòa Tuyết bị xóa sạch nhưng Hận Thật từng nói với y rằng người từng cứu mình năm xưa, vị thư sinh nghèo đó, tên là Chu Sơn Hằng.

 

Sau khi nhận được câu trả lời xác nhận, Tân Hòa Tuyết liền khép sách lại, rời khỏi chiếc ghế mây thong dong.

 

Hận Thật khẽ nghiêng đầu nhìn về phía xa, sắc mặt có phần khó coi, cất giọng:

 

“Kìa, thư sinh nghèo mà ngươi vẫn nhắc đến, tới rồi đó.”

 

Tân Hòa Tuyết thuận tay đưa cuốn sách cho Hận Thật cất hộ, rồi bước ra ngoài đại điện của miếu.

 

Y muốn xem thử, vị thư sinh nghèo mà mình từng giúp, trông rốt cuộc ra sao.

 

Lối nhỏ giữa rặng tùng vẫn sạch sẽ như thường.

 

Cho đến khi đoàn tiến sĩ cưỡi ngựa lục tục kéo đến, bụi đất mù mịt cuốn lên từng đợt.

 

Dẫn đầu là Trạng Nguyên, đầu đội mũ kim hoa cánh chuồn, từ lưng tuấn mã màu đỏ sẫm nhảy xuống, ánh mắt như sáng rực lên:

 

“Hòa Tuyết…”

 

Tân Hòa Tuyết: “?”

 

Khoan đã.

 

Từ bao giờ mà y lại từng giúp nhiều thư sinh nghèo đến thế?

 

Đoàn kiến tiến sĩ đến báo ân đây à?

 

O.O?

 

.........

 

Ngôi miếu dù không quá tồi tàn, cũng chỉ có hai gian phòng nhỏ dành cho tăng nhân, có thể lưu lại đôi ba người.

 

Vì vậy, Tân Hòa Tuyết chỉ để lại nhóm tiến sĩ ăn một bữa cơm đơn giản trong chốc lát.

 

Ấy vậy mà vẫn dùng đến bộ bàn bát tiên nghiêm chỉnh.

 

Trong bữa tiệc, có người tò mò hỏi:

 

“Ân nhân à, pho tượng trên chính điện miếu được phủ vải đỏ kia là tượng ai vậy?”

 

Hận Thật chen vào, giọng có chút sâu cay:

 

“Chỉ e là ngươi kiến thức nông cạn nên không biết, đó chính là Bồ Tát cá nhỏ tâm địa lương thiện, người chuyên che chở thư sinh và cứu giúp kẻ nghèo khó.”

 

Tiến sĩ bị nói móc, mặt ngượng ngùng không rõ chuyện gì, đành cười mỉa nói:

 

“Ha ha, thật vậy sao, đúng là tại hạ kiến thức thiển cận, chưa từng nghe đến.”

 

Tân Hòa Tuyết thản nhiên cho qua, không nói thêm gì. Sau đó liền khéo léo tìm cớ tiễn hết đám tiến sĩ trở về.

 

Chỉ duy nhất giữ lại Chu Sơn Hằng.

 

Ngay cả Hận Thật cũng bị đuổi khéo ra ngoài.

 

Ánh trăng nhạt như khói sương, dâng lên từ mé sông chân núi, rọi trên mặt suối trong veo, phản chiếu từng đốm sáng lấp loáng như sao rơi.

 

Chu Sơn Hằng bước thật khẽ, chậm rãi tiến lại gần:

 

“Hòa Tuyết…”

 

Tân Hòa Tuyết xoay người nhìn, dưới ánh trăng, khóe môi khẽ cong thành nụ cười dịu dàng và mơ hồ.

 

Chu Sơn Hằng tiến tới, nhẹ nhàng ôm lấy y. Người trong lòng mặc áo dài màu bạc, thân thể ấm áp, dịu dàng như một khối ngọc trắng tinh khiết nhất. Chu Sơn Hằng nhịn không được, lo lắng hỏi:

 

“Tuy rằng thời tiết đã vào lúc xuân sắp tàn, nhưng đêm về vẫn còn se lạnh. Vì sao không mặc thêm một lớp y phục?”

 

Nói rồi, hắn cởi áo khoác của mình, định choàng lên vai Tân Hòa Tuyết.

 

Nhưng Tân Hòa Tuyết ngăn lại.

 

Giọng y nhẹ nhàng, nhưng trong đêm vắng, nghe lại lạnh đến lạ:

 

“Chu Sơn Hằng, tương lai ngươi đường quan rộng mở, từ tối nay trở đi xin đừng quay lại nữa.”

 

Toàn thân Chu Sơn Hằng khựng lại,  thân hình căng cứng, giọng cũng vô thức dồn dập:

 

“Là chuyện gì vậy? Sao đột nhiên lại nói thế? Có phải hôm nay quá nhiều người đến quấy rầy ngươi? Hay ta đã làm gì sai?”

 

Không khí vốn yên ắng giữa hai người nay bỗng như bị vỡ vụn.

 

Gió thổi xào xạc, bóng cây lay động.

 

Tân Hòa Tuyết khẽ lắc đầu:

 

“Không phải vì chuyện đó. Ngươi cũng không làm gì sai.”

 

Chu Sơn Hằng vẫn không hiểu.

 

“Nhưng… chúng ta chẳng phải đã nói rồi sao? Rằng đợi đến khi ta đề tên bảng vàng…”

 

Hắn rút từ tay áo ra sợi tơ hồng từng treo lên cây Nguyệt Lão:

 

“Một đầu còn ở chỗ ngươi.”

 

Tân Hòa Tuyết dường như vẫn còn lưu luyến hắn, không nỡ dứt bỏ tình cảm, trong lòng ngập tràn do dự và hoài nghi.

 

“Ngươi đã quên rồi sao? Ta là yêu quái.”

 

Chu Sơn Hằng vội vã thổ lộ:

 

“Hòa Tuyết, ngươi biết mà, ta chưa từng để tâm điều đó. Ta đã nói rồi, người có kẻ phạm pháp, thì yêu cũng có kẻ mang nghĩa khí như ngươi. Nếu chỉ dựa vào thân phận người hoặc yêu để phân biệt thị phi đúng sai, thì thế gian này chẳng phải quá thiển cận hay sao?”

 

“Từ đầu đến cuối, ta yêu chính là Tân Hòa Tuyết, bất kể là Tân công tử ngươi… hay là yêu quái Cẩm Lý ngươi.”

 

Tân Hòa Tuyết khẽ cau mày, nhìn hắn với một vẻ khó hiểu:

 

“Nhưng những lời ngươi đã từng nói, ta đã quên hết mọi chuyện rồi.”

 

Y nhìn kỹ sợi tơ hồng trong tay nam tử:

 

“Ngay cả sợi tơ hồng ấy… ta cũng đánh mất rồi.”

 

Chu Sơn Hằng tiếp lời:

 

“Đánh mất cũng chẳng sao. Tơ hồng chỉ là vật dẫn cho lời nguyện. Nếu ngươi còn ở bên ta, thì vật ấy cũng chẳng còn ý nghĩa. Thế là đủ rồi.”

 

“Ta nói rồi, những chuyện đã phát sinh giữa chúng ta, từng chút, từng giây, ta đều
có thể kể lại cho ngươi.”

 

“Chu Sơn Hằng.” Tân Hòa Tuyết ngắt lời hắn. Đối diện là đôi mắt tha thiết và khẩn cầu của người kia.

 

“Không phải thế gian này thiển cận… mà là ngươi đã nghĩ mọi chuyện quá đơn giản.”

 

“Trăm năm, với người phàm là khoảng thời gian xa xôi không thể với tới. Nhưng với yêu tộc chúng ta, chỉ là cái chớp mắt.”

 

Tân Hòa Tuyết lẳng lặng kể rõ:

 

“Ta từ Thiên Trì trên núi Chiêu Diêu khai mở linh thức, đã mất hai trăm năm tu luyện. Thời gian như thế, người phàm không cách nào hiểu hay đánh giá.”

 

Y xoay người, quay lưng lại với hắn:

 

“Hôm nay ta quên ngươi. Bảy ngày sau, cũng sẽ quên. Bảy ngày nữa, vẫn vậy. Con người chỉ có ba vạn ngày, ngươi có thể chịu nổi bao nhiêu lần quên lãng như thế?”

 

Giọng nói của y lạnh như gió đêm, không buốt giá đến thấu xương, nhưng đủ khiến lòng người nhói lên đau đớn.

 

Chu Sơn Hằng theo bản năng bước tới, muốn nắm lấy tay Tân Hòa Tuyết, nhưng chỉ chạm được vào tà áo mỏng manh phất qua. Đầu ngón tay hắn như vồ vào khoảng không, người kia đã lặng lẽ né tránh.

 

Một tiếng “ồ” khẽ vang lên.

 

Nước suối văng tung tóe, làm ướt đẫm chiếc trường bào đỏ thẫm của Chu Sơn Hằng. Nước chảy xuống từ tóc mai, từng giọt từng giọt nhỏ tí tách.

 

Trong hồ nước suối giữa núi, nhân ngư vảy tuyết đang vẫy đuôi. Y tựa người lên vách đá trơn nhẵn, giọng y trong trẻo dịu dàng, thâm trầm tĩnh lặng.

 

“Chu Sơn Hằng, ngươi nên quay về.”

 

【 Giá trị ngược tâm của Chu Sơn Hằng +5 】

 

【 Giá trị ngược tâm hiện tại của Chu Sơn Hằng: 95 】

 

........

 

Thấy hai người nói chuyện qua lại một hồi, cuối cùng Chu Sơn Hằng mặt mày xám xịt, chỉ khe khẽ lẩm bẩm một câu:
“Vài ngày nữa ta sẽ quay lại tìm ngươi.”

 

Thậm chí khi lướt qua Hận Thật, kẻ từng là cựu thù, là yêu xà đối nghịch năm xưa, hắn cũng không buồn liếc mắt một cái.

 

Nhưng đi được vài bước, Chu Sơn Hằng bỗng khựng lại.

 

“Ngươi có phải đã nói gì đó với Hòa Tuyết?”

 

Trong lòng hắn nghi ngờ rằng Hận Thật đã giở trò sau lưng, hoặc đã nói ra những lời dối trá đầy cay nghiệt hay chửi bới gì hắn.

 

Nếu không thái độ của Tân Hòa Tuyết sẽ không đột ngột chuyển biến khác thường như thế.

 

Hận Thật nhún vai, cười lạnh:

 

“Ngươi không đủ bản lĩnh giữ người, giờ lại trách người khác sao? Đây là cái gọi là khí phách của Trạng Nguyên sao, người đọc đủ thứ sách thánh hiền sao?”

 

Chu Sơn Hằng im lặng một hồi, rồi vung tay áo rời đi.

 

Từ giữa suối, Tân Hòa Tuyết lạnh giọng vang lên:

 

“Ngươi xem náo nhiệt đủ rồi chứ?”

 

Hận Thật giơ ba ngón tay thề thốt lấy lại trong sạch:

 

“Ta nào dám nghe lén gì đâu! Ngươi bảo ta đi tuần tra lối rừng thông, ta liền đi. Tuyệt không dám nán lại.”

 

“Có điều…” Hắn vừa nói vừa bước đến gần mép hồ, ánh mắt phảng phất chút tò mò.

 

“Ngươi thật sự buông bỏ tên thư sinh nghèo đó rồi sao? Thật sự không còn yêu hắn nữa à?”

 

Tân Hòa Tuyết lạnh lùng liếc nhìn.

 

“Ngươi đang nghĩ cái gì? Muốn đi giúp ta gọi hắn về à?”

 

Hận Thật lắc đầu như gió:

 

“Ta không đến mức đem người trong lòng dâng cho người khác đâu.”

 

Cùng lắm thì hắn làm con chó của Tân Hòa Tuyết, không phải làm trâu đội nón.

 

Tân Hòa Tuyết chẳng buồn để tâm, tựa mình vào vách đá bóng loáng.

 

“Ân đã trả, hắn cũng đã đỗ đạt công danh thuận lợi. Giờ như vậy không tốt sao?”

 

Hận Thật lặng người, nghe y chỉ nhắc đến chuyện giữa y và Chu Sơn Hằng, mà tuyệt không nói gì đến mình, liền hỏi:

 

“Ngươi có phải đã quên mất điều gì?”

 

“… Không quên.” Tân Hòa Tuyết khẽ nhấc mi mắt, ngoắc tay về phía Hận Thật.
“Chó con, lại đây.”

 

Hận Thật làm bộ ngập ngừng, nhưng cuối cùng vẫn đi tới, quỳ gối bên mép hồ.

 

Một đôi tay trắng nõn vươn lên từ mặt nước, ôm lấy gương mặt Hận Thật, những ngón tay ướt đẫm.

 

Tân Hòa Tuyết ngẩng cổ, thân hình uyển chuyển như nước, mỏng manh lại xinh đẹp.

 

Sương mù bốc lên từ suối nước nóng, ánh trăng như giăng mờ ảo.

 

Giữa họ là một nụ hôn ướt át, không tiếng động.

 

Hồi lâu, gió rừng xào xạc thổi qua.

 

Tân Hòa Tuyết thả tay, hơi thở rối loạn.

 

Một lát sau, y nhẹ giọng nói với Hận Thật:
“Ngày mai ta sẽ bị xóa ký ức. Đừng tới quấy rầy ta.”

 

Hận Thật mê mẩn đến mức đầu óc quay cuồng, đâu còn phân biệt được phương hướng, chỉ vội vàng gật đầu.

 

.....

 

Dưới đáy suối, Tân Hòa Tuyết mở mắt.

 

Đôi mắt y trong veo như gương.

 

Y mở bàn tay, giữa lòng bàn tay là một mảnh vảy mỏng màu vàng nhạt, đã bị xẻo xuống từ ngực.

 

Vảy hộ tâm.

 

Trên đó vẫn còn dính những vệt máu nhè nhẹ.

 

Vảy hộ tâm vốn nằm sát trên lồng ngực, là thứ bảo vệ lòng son.

 

Giờ đây bị bóc ra, nếu bị tróc, tương đương như có một lỗ hổng ở lòng son. Phúc đức trong cơ thể cũng vì thế mà lặng lẽ rỉ chảy từ cái "miệng nhỏ" kia.

 

Phúc đức là dòng sinh mệnh bảo hộ giống loài Cẩm Lý yêu như y. Nếu phúc đức hoàn toàn mất đi, Tân Hòa Tuyết cũng sẽ không còn là Cẩm Lý yêu như trước, và dĩ nhiên, cũng không thể tự động rửa sạch ký ức như xưa.

 

Y có thể cảm nhận rõ sinh mệnh đang bị xói mòn từng chút một, khiến luật pháp thiên địa áp đặt lên yêu thân cũng yếu đi. Bởi vậy trong đầu y lúc này, hình ảnh ký ức dần dần hiện lên, không ngừng.

 

Tân Hòa Tuyết nắm chặt mảnh vảy hộ tâm.

 

Y truyền lệnh cho hệ thống K:

 

【 K, chuyển sang chế độ “rời khỏi trình tự thế giới – không đau”. 】

 

K: 【 Đã xác nhận. 】

 

Tân Hòa Tuyết nhắm mắt lại, đưa mình vào dòng hồi ức, chọn đúng hướng cần tìm.

 

Ở giao lộ đông bắc kinh thành, nơi từng xảy ra vụ hỗn loạn do nghiệp chướng trong cơ thể con quỷ trường thi khi đó, gần ngay dưới tòa tháp An Bình bên chùa Quá Sơ.

 

Hôm nay, chính tại nơi đó, đang tổ chức tiệc du xuân của tân khoa tiến sĩ.

 

........

 

Xuân sắc bừng sáng, trăm hoa đua nở, bóng tháp soi sông.

 

Ánh nắng phản chiếu trên làn nước, hơi sương bốc lên, cầu kiều vắt ngang mặt hồ tựa như ba dải cầu vồng mềm mại.

 

Đình viện yên tĩnh, thoáng đãng, rèm trúc lay động, trong đình treo tranh chữ của các bậc danh sĩ.

 

Áo xanh lẫn áo trắng, người người tụ hội, cười nói rộn ràng.

 

Nhậm Kha nghi hoặc hỏi:

 

“Chu huynh, ngươi làm sao thế? Sao nét mặt ưu tư, như mang nỗi niềm khó nói?”

 

Chu Sơn Hằng cầm chén rượu trong tay mà không hay biết rượu đã nghiêng, từng giọt rơi lả tả xuống hồ. Đến khi nghe có người hỏi, hắn mới như sực tỉnh.

 

Hắn cố nặn ra một nụ cười:

 

“Không… không sao đâu.”

 

Xa xa, một chiếc thuyền sáu mái đang tiến lại, tựa như một tòa lầu các nổi trên mặt nước, chạm khắc hoa văn, rèm đỏ bay phấp phới.

 

Các tiến sĩ nối nhau lên thuyền, vừa trò chuyện vừa cụng ly.

 

Tiếng nhạc tiêu cổ vang lên rộn rã, tiệc rượu thêm phần náo nhiệt.

 

Chu Sơn Hằng rời bàn tiệc, bước lên boong thuyền đón gió.

 

Vừa chạm tay vào lan can, hắn bất chợt nhìn thấy bầu trời phương xa đổi sắc.

 

Mây đen ùn ùn kéo đến, sấm chớp ầm ầm vang vọng.

 

Trong khoảnh khắc, sương mù dày đặc bao phủ, đưa tay ra không thấy cả năm ngón.

 

Chu Sơn Hằng cảm thấy thời tiết biến đổi kỳ quái, bèn xoay người quay lại khoang thuyền để báo tin. Chỉ thấy trên bàn tiệc, từng đồng liêu tiến sĩ đã gục xuống, nằm im lìm.

 

Đúng lúc đó, góc thuyền bốn phía đột nhiên bốc cháy không rõ nguyên cớ. Ngọn lửa l**m qua rèm hoa, thiêu cháy từng bộ bàn ghế gỗ lê.

 

Ngọn lửa rào rạt, hơi nóng ập đến như sóng thần.

 

_____________

 

Đếm ngược thời gian chết của mèo nhỏ.

 

P/s: Lời của editor
Chương sau là chương cuối nha.

Bình Luận (0)
Comment