Chứng Bệnh Khiến Vạn Người Say Đắm Giữa Chốn Quyền Uy

Chương 99

Tân Hòa Tuyết ngạc nhiên nhìn hắn.

 

Khoan đã…..y vừa hỏi Yến Cức có muốn trao đổi thông tin liên lạc đâu nhỉ?

 

Chàng trai trẻ tóc bạc ánh xám, vì đưa tay cầm máy truyền tin ra trước mặt Tân Hòa Tuyết đã hơi lâu, nên lông mày bắt đầu chau lại, trông có vẻ mất kiên nhẫn.

 

Một vệ binh của tháp canh tiến đến, định lên tiếng nhưng lại thôi, trong lòng lo rằng Tân Hòa Tuyết sẽ cảm thấy ngại ngùng, nên định thay y từ chối giúp.

 

Nhưng điều khiến anh ta không ngờ nhất là người dẫn đường mà anh có trách nhiệm bảo vệ lại thực sự rút máy truyền tin ra, quét mã QR của cậu thanh niên tóc bạc kia.

 

Yến Cức nhìn thấy màn hình báo quét mã thành công, liền thu tay lại, cúi xuống nhìn vào màn hình thiết bị của mình, thuận miệng giải thích:

 

“Chỉ là lo có người lại quấy rầy anh thôi. Nếu cần thiết thì cứ liên hệ với tôi.”

 

Hai vệ binh nghe vậy không nhịn được lên tiếng:

 

“Cậu nghĩ bọn tôi chết hết rồi à?”

 

Yến Cức nhướng mày, trong mắt là mười phần khiêu khích:

 

“Thế hai người ban nãy đâu rồi? Đây là cách các anh bảo vệ người dẫn đường đấy à?”

 

Một vệ binh phản bác: “Bọn họ đi ra khỏi lều cũng lâu rồi, làm sao chúng tôi quản lý hết được? Nếu họ dám ăn nói hàm hồ trước mặt sĩ quan cấp trên, dù nặng hay nhẹ, chúng tôi đương nhiên sẽ cho răng rơi đầy đất!”

 

Yến Cức kéo dài tiếng “À…” đầy giễu cợt, đuôi mắt ánh lên ý cười châm biếm rất rõ ràng.

 

Nhưng điều khiến hắn để tâm hơn là hai vệ binh này gọi Tân Hòa Tuyết là “thủ trưởng”.

 

Người dẫn đường này… lại mang quân hàm sao?

 

Trong lòng Yến Cức cảm thấy khá ngạc nhiên.

 

Máy truyền tin trong tay vẫn chưa hiển thị thông báo kết bạn thành công. Hắn liếc nhìn Tân Hòa Tuyết, dường như đối phương vẫn đang nhập tên của mình. Đôi tay thon dài khéo léo di chuyển trên thiết bị, mặt ngoài lớp da thuộc màu đen nhánh khẽ phản chiếu ánh sáng mờ mờ dưới trời tuyết.

 

Sao mà chậm vậy?

 

Yến Cức nhìn những ngón tay y chạm nhẹ trên màn hình, không hiểu sao trong lòng lại thấy ngứa ngáy như bị móng mèo cào.

 

Chẳng phải chỉ là hai chữ tên thôi sao? Hay là đối phương muốn đặt cho mình một ghi chú đặc biệt nào đó?

 

Hoặc là… lại mất sóng nữa?

 

Yến Cức vốn đã quen với tình trạng tín hiệu chập chờn khó hiểu ở Bắc Cảnh, đặc biệt là khi vừa đến khu vực biên giới xa xôi, nơi rét lạnh và biệt lập khiến kết nối mạng hoàn toàn gián đoạn.

 

Nếu rời khỏi khu tháp canh, vào sâu trong nội thành, tín hiệu sẽ khá hơn đôi chút, nhưng cũng chẳng hơn là bao.

 

Khi âm báo vang lên, Yến Cức đợi thêm hai giây rồi mới bấm chấp nhận lời mời kết bạn. Hắn hắng giọng, nói:

 

“Tên? Tôi cần lưu ghi chú.”

 

“Tân Hòa Tuyết.”

 

Người dẫn đường thong thả trả lời, còn nghiêng người sang chỉ tay vào phần ký tự mà Yến Cức đang nhập:

 

Tân Hòa Tuyết:
“Ừm, đúng rồi. Chính là cái này.”

 

Yến Cức lặng lẽ liếc nhìn, vì khoảng cách gần hơn, hắn có thể nhìn thấy rõ ràng hàng mi cong dài của người thanh niên ấy rũ xuống.

 

Thật sự có đàn ông mà lông mi dài đến vậy sao?

 

Chuyện này… bình thường à?

 

Một trong hai vệ binh nhìn Yến Cức với ánh mắt chẳng mấy thiện cảm, nhưng họ không thể can thiệp vào quyết định của Tân Hòa Tuyết, chỉ đành xen vào một câu:

 

“Thủ trưởng, quay lại lều trại đi ạ, bên ngoài gió to lắm.”

 

Ánh mắt Yến Cức đảo qua.

 

Có lẽ đứng ngoài trời lâu, đầu mũi Tân Hòa Tuyết đã hơi ửng đỏ vì lạnh.

 

Lạnh đến vậy sao?

 

Yến Cức chú ý thấy lúc bước ra, y vẫn còn khoác áo lông vũ.

 

Không đúng, tại sao hôm nay hắn lại như bị trúng bùa mê thuốc lú vậy? Suốt từ nãy đến giờ cứ vô thức để ý mãi đến người dẫn đường này.

 

Yến Cức nắm chặt máy truyền tin trong tay, vừa định xoay người rời đi.

 

“Không còn chuyện gì nữa thì tôi đi trước…”

 

Tân Hòa Tuyết ngẩng lên, hỏi:
“Ừm? Cậu không vào lều ngồi một lát sao?”

 

Y đưa lòng bàn tay khẽ chạm vào má mình, rồi chỉ lên mặt Yến Cức:
“Chỗ này của cậu bị thương, tôi có thể xử lý qua vết thương một chút.”

 

Tay phải Yến Cức nắm hờ đặt bên môi, vội ho nhẹ một tiếng:
“… À, không sao đâu, tôi cũng có thể vào lều ngồi một lát.”

 

........

 

Đây là một doanh trại dã chiến được dựng tạm thời.

 

Dụng cụ từ phòng y tế được chuyển đến đây, cách âm và các thiết bị chống nhiễu âm cũng vừa được lắp đặt xong.

 

Tất cả đều cố gắng mô phỏng theo tiêu chuẩn phòng khám của quân khu trung ương theo đúng yêu cầu của Tân Hòa Tuyết. Tuy đã giản lược đi khá nhiều nhưng vẫn đảm bảo cơ bản.

 

Bên trong còn có lò sưởi điện thiết kế giống hệt kiểu lò sưởi xây trong tường, phía trước là chiếc ghế sofa màu trắng gạo, ánh lửa rực cháy, củi lách tách kêu vui tai.

 

Yến Cức đảo mắt một vòng, không thể không thừa nhận rằng, với những người lính từng vào sinh ra tử nơi chiến trường, quả thực sẽ có xu hướng quyến luyến những khoảng không an yên như thế này.

 

Tân Hòa Tuyết cởi áo lông vũ đặt lên sofa, rồi chỉ tay về phía chiếc ghế đơn còn lại:
“Cậu ngồi đi.”

 

Y quay sang dặn dò hai vệ binh đứng bên cạnh:
“Các cậu có thể ra ngoài duy trì trật tự một chút không? Những lính gác có nguyện vọng kết nối tinh thần, cứ để họ đăng ký. Sau đó thống nhất tổ chức kiểm tra mức độ ô nhiễm tinh thần. Ai vượt quá 75% mức độ ô nhiễm thì ưu tiên thông báo để khai thông.”

 

Hai vệ binh ngẩn người nhìn y nói chuyện, rồi ngơ ngác gật đầu.

 

Trước khi rời đi, họ vẫn do dự liếc nhìn Yến Cức đang ngồi trên sofa, có ý định nói gì đó:
“Thủ trưởng, hay là… để lại một người ở lại…”

 

Rõ ràng là để đề phòng Yến Cức.

 

Nhưng Tân Hòa Tuyết lắc đầu, giọng nói bình thản:
“Không sao, cậu ấy chỉ là một người bình thường thôi.”

 

“Hơn nữa, ngoài lều vẫn còn lính canh, nếu cần tôi sẽ gọi họ hỗ trợ.”

 

Từ lúc Tân Hòa Tuyết bắt đầu nói chuyện, ánh mắt Yến Cức chưa từng rời khỏi y.

 

Rõ ràng người trước mắt là một dẫn đường tiêu chuẩn.

 

Nếu xét theo tiêu chuẩn người thường, Tân Hòa Tuyết là kiểu thanh niên cao ráo, vóc dáng thon gầy nổi bật. Bởi vì tỷ lệ cơ thể bản thân quá mức ưu việt làm nổi bật dáng vẻ tuấn tú, thẳng thắn.

 

Nhưng lính gác là những người đã trải qua tăng cường thể chất. So với thân hình trung bình 1m85 và ít nhất sáu múi cơ bụng của lính gác, thì thanh niên trước mặt lại mảnh mai đến mức như một cành liễu nhẹ nhàng, gần như không có trọng lượng.

 

Bỏ qua mọi chuyện khác, lý do khiến Yến Cức nhận ra đối phương là một dẫn đường tiêu chuẩn, chính là sự yếu đuối và mảnh mai tột cùng ấy. Cơ thể y trông thật sự không khỏe.

 

Yến Cức thấy Tân Hòa Tuyết quay lưng về phía mình, đứng ở quầy thuốc trong góc lều, dùng tay che miệng ho khan. Cơn ho khiến cả người y run lên, vai lưng khẽ co lại như một cành liễu yếu ớt bị gió lạnh thổi cong.

 

Nếu là người bình thường, ở khoảng cách này sẽ không thể ngửi được chút mùi máu nào.

 

Nhưng thân phận của Yến Cức và Tân Hòa Tuyết hiển thị trên thẻ công dân là khác nhau.

 

Yến Cức gần như đứng ngồi không yên, ngay lập tức bật dậy.
“Anh sao vậy?”

 

Đáp lại hắn là tiếng vỡ vụn giòn giã, ly thủy tinh rơi xuống đất vỡ tan tành.

 

Màng tai Yến Cức nhói lên vì âm thanh bất ngờ.

 

Hắn nhanh chóng bước tới, mắt liếc về thùng rác bên cạnh, nơi Tân Hòa Tuyết vừa ném khăn giấy vào.

 

Nhưng lớp khăn giấy chất chồng lên nhau nên không thấy rõ có vết máu hay không.

 

Tuy vậy, Yến Cức có thể xác định bản thân đã ngửi thấy mùi máu, so với khứu giác cực nhạy của hắn thì rất rõ ràng, càng lại gần càng đậm.

 

Hắn tưởng rằng ánh mắt mình kín đáo khi lén nhìn vào thùng rác.

 

Thực ra, tất cả phản ứng của hắn đều không qua được mắt Tân Hòa Tuyết.

 

Tấm kính cửa tủ thuốc âm thầm phản chiếu ánh đèn ấm áp. Tân Hòa Tuyết cúi đầu, ánh mắt khẽ cụp xuống, lặng lẽ.

 

Người mang thuộc tính nóng vội luôn là như thế. Chẳng có chút kiên nhẫn nào cả.

 

Như vậy đã để lộ thân phận lính gác rồi.

 

【 A… 】Tân Hòa Tuyết liếc nhìn mảnh pha lê vỡ trên nền đất. 【 Lại lãng phí một cái ly nữa rồi. 】

 

K: 【…Ừ, thật đáng tiếc.】

 

Giọng điệu của hệ thống cũng cố gắng phối hợp với ký chủ, thể hiện vẻ tiếc nuối.

 

Lũ mèo luôn như thế, hễ thấy ly thủy tinh được đặt ở chỗ cao là sẽ nhảy lên quật ngã.

 

Trong thế giới của mèo nhỏ, việc đặt ly thủy tinh ở nơi cao là điều tối kỵ.

 

Tân Hòa Tuyết xua tay, từ chối sự giúp đỡ của Yến Cức:
“Tôi không sao, để tôi tự làm.”

 

Yến Cức khẽ nhíu mày, không nói lời nào nhưng đã chắn trước mặt y.

 

Hắn hơi cong khóe môi, giọng nói lành lạnh nhưng mang theo giải thích:
“Đừng hiểu lầm, tôi chỉ sợ đám lính gác ngoài kia vào thấy lại tưởng tôi đang làm gì không phải.”

 

Dù sao thì những người dẫn đường đều yếu ớt như vậy, từ nhỏ đã lớn lên trong Bạch Tháp, được nuông chiều như báu vật. Chỉ cần bị mảnh thủy tinh chạm vào thôi cũng đủ khiến bọn họ bị thương.

 

Lỡ lính gác bên ngoài mà thấy một người dẫn đường bị thương, thì kẻ bị nghi ngờ đầu tiên chắc chắn là hắn.

 

Nghĩ vậy, Yến Cức bắt đầu dọn dẹp sạch sẽ mảnh vụn thủy tinh dưới đất.

 

Tân Hòa Tuyết cẩn thận dùng nhíp kẹp một miếng bông tẩm tinh dầu hoa hồng, nhẹ nhàng xử lý vết thương trên mặt hắn.

 

Khi bông chạm vào, khóe mắt Yến Cức khẽ giật hai cái.

 

Tân Hòa Tuyết liếc nhìn.
“Đau lắm sao?”

 

Yến Cức nhìn y một cái, đáp lại lạnh nhạt:
“Không.”

 

Chỉ là vì đứng quá gần mà thôi.

 

Yến Cức vốn dị ứng với con người, đặc biệt không thích dẫn đường.

 

Đột nhiên, ánh mắt hắn sững lại. Từ góc lều, một sinh vật chậm rãi lộ ra.

 

Một con sói xám khổng lồ đang nằm ẩn mình trong bóng tối phía sau Tân Hòa Tuyết, đôi tai phủ đầy lông xám, chỉ còn chóp tai là màu đen, vểnh lên cao.

 

Đôi mắt sắc bén của nó lóe ánh xanh biếc lạnh lẽo rợn người trong bóng tối, lặng lẽ khóa chặt lấy Tân Hòa Tuyết.

 

Hai chiếc răng nanh sắc bén thò ra, như sắp sửa nhào tới tấn công bất cứ lúc nào.

 

Yến Cức lập tức ném ánh nhìn cảnh cáo về phía tinh thần thể của mình.

 

Điên rồi sao?

 

Ban ngày ban mặt lại tự tiện xuất hiện?

 

Tân Hòa Tuyết dường như hoàn toàn không nhận ra điều gì bất thường. Y chỉ nhìn vẻ mặt căng thẳng của Yến Cức, nhẹ giọng hỏi:
“Tôi ấn mạnh quá sao?”

 

Yến Cức căng thẳng đến mức thần kinh như dây đàn, chỉ vì muốn giữ vẻ ngoài bình thản mà đành bất đắc dĩ quay mặt đi, trả lời Tân Hòa Tuyết:
“Không… không có gì.”

 

Khi thanh niên dẫn đường đã thu dọn xong đồ dùng y tế, Yến Cức liếc nhìn lại một lần nữa về phía góc tối kia và lập tức chú ý đến cái bóng in trên tấm vải trắng của lều do ánh lửa chiếu lên.

 

Cái đuôi sói phấp phới như gạt nước, vừa có lực, vừa điên cuồng mà vẫy qua vẫy lại.

 

Phát cuồng rồi sao?

 

Sao lại giống cún con đang làm nũng với chủ nhân thế?

 

Yến Cức bất chợt đứng bật dậy. Con sói xám liếc hắn một cái rồi mới hậm hực thu hình, tan biến trở lại vào thế giới tinh thần.

 

May mà sức mạnh tinh thần của hắn đủ cao, tinh thần thể không dễ bị người khác cảm nhận được.

 

Tân Hòa Tuyết với tinh thần lực cấp 3S giả vờ như không có chuyện gì xảy ra, lẳng lặng nhìn hắn:
“Cậu sao thế?”

 

Yến Cức bực bội gãi gãi mái tóc hoa râm lộn xộn, cố đổi đề tài:
“Lính gác đồng hành của anh đâu rồi?”

 

“Bọn họ đang thi hành nhiệm vụ. Phải đến mỏ sắt An Kohl hộ tống đoàn tàu vật tư quay về Bắc Cảnh.” Tân Hòa Tuyết vừa vứt miếng bông đã dùng vào thùng rác, vừa thu lại tinh dầu hoa hồng. Trước khi đóng nắp, y chợt ngẩng đầu hỏi Yến Cức một câu:
“Trên người cậu còn vết thương nào khác không?”

 

Hỏi hắn những lời này là có ý gì?

 

Yến Cức chợt nghĩ, nếu hắn còn bị thương ở chỗ khác, chẳng phải tên dẫn đường trước mắt sẽ bắt hắn cởi áo ra để xử lý?

 

Yến Cức là kiểu người cực kỳ bảo thủ. Dù có thương tích, hắn cũng tuyệt đối không để người ngoài động vào, huống chi đây còn là một người dẫn đường.

 

“Không có.” Mặt Yến Cức không cảm xúc, sau đó như chợt nhớ ra điều gì, lại cười nhếch môi trào phúng:
“Hai tên lính gác phế vật kia không đủ bản lĩnh để khiến tôi bị thương.”

 

Vừa mới trưởng thành, Yến Cức đang trong giai đoạn đầy kiêu ngạo, đặc biệt thích thể hiện sức mạnh của mình.

 

Tân Hòa Tuyết hơi hơi cong mắt:
“Cậu thật lợi hại.”

 

Giọng nói thanh niên nhẹ nhàng, trầm thấp, như mưa rơi bên mái hiên, giống như thật lòng khen.

 

Một luồng điện lạnh buốt bỗng chạy dọc sống lưng Yến Cức, lan thẳng l*n đ*nh đầu, khiến cả da đầu tê rần trong chốc lát.

 

Hắn khẽ hắng giọng, nói lấp l**m:
“Cũng thường thôi.”

 

Nhưng mà… trong mắt dẫn đường, chắc là hắn rất lợi hại?

 

Ý nghĩ đó không khỏi len lỏi vào tâm trí Yến Cức.

 

..........

 

Vì Tân Hòa Tuyết còn phải tiếp tục công việc khai thông tinh thần cho binh sĩ, Yến Cức không nán lại lâu mà rời khỏi lều.

 

Hắn từ biên giới men theo con đường cũ trở về.

 

Gió bắc gào thét len qua từng con hẻm hẹp, báo địa phương của Bắc Mạc bị ai đó tiện tay vò nát thành cục, vứt xuống đất. Tờ giấy bị gió lạnh cuốn đi, lăn lóc khắp dãy phố dài.

 

Yến Cức đút tay vào túi, trong túi áo gió đen vẫn còn 800 đồng mà hôm nay hắn tránh được một kiếp nạn. Hắn đi thẳng về nhà mình trong nội thành.

 

Đó là căn hộ cha mẹ hắn từng mua theo diện nhà thang bộ. Bước lên tầng ba, ánh đèn hành lang lờ mờ, cảm ứng gắn tường lúc sáng lúc không, như tâm trạng con người.

 

Yến Cức nhớ kỹ vị trí ổ khóa, không cần nhìn cũng có thể cắm chìa vào chính xác rồi xoay mở cửa, mọi thứ đã thành thói quen.

 

Hắn không muốn để cuộc sống của mình bị thay đổi.

 

Cũng chẳng hề có ý định giống như đám lính gác ngoài kia, anh dũng xông pha nơi chiến tuyến hỗn loạn, cả đời chẳng có được một lần khai thông tinh thần, cuối cùng mất kiểm soát rồi chết dưới tay quái vật, hoặc tệ hơn là bị chính đồng đội hạ sát.

 

Có lẽ ông trời thương xót hắn, nên năm mười bốn tuổi, lúc tiến hành kiểm tra tiềm lực chiến đấu, hắn lại không thức tỉnh. Nhờ thế, giấy tờ tùy thân của Yến Cức ghi rằng hắn chỉ là một công dân bình thường.

 

Sức chiến đấu của hắn chỉ mới thức tỉnh đúng vào ngày sinh nhật thành niên. Trước đó bốn tháng, hắn vẫn chỉ là một học sinh phổ thông bình thường vừa tốt nghiệp trung học ở thành phố Bắc Mạc.

 

Cơm chiều qua loa, rửa mặt xong xuôi, hắn nằm phịch lên giường, tay chân dang rộng thành hình chữ đại (大).

 

Quần áo thay ra không kịp treo lên, rơi đầy dưới sàn.

 

Tí tách, tí tách, tí tách...

 

Trong đêm yên tĩnh, chỉ có tiếng nước nhỏ từ chiếc vòi khóa không chặt ngoài ban công vang vọng, khô khốc và đơn điệu.

 

Trong đầu Yến Cức bất chợt hiện lên khuôn mặt của người dẫn đường kia.

 

Hắn trở mình, chống tay bò dậy khỏi giường, cúi xuống nhặt quần áo lên.

 

Dù nhà đơn sơ, nhưng do mỗi tuần hắn đều dọn tổng vệ sinh nên sàn nhà vẫn sạch sẽ, gần như không vướng một hạt bụi.

 

Tiếng chuông nhắc nhở từ máy truyền tin vang lên “Leng keng”, vang dội giữa căn phòng trống trải.

 

Yến Cức chậm rì rì cầm máy lên. Màn hình sáng lên, đồng tử hắn bỗng co lại.

 

Nhanh chóng nhận diện khuôn mặt, thiết bị lập tức mở khóa.

 

【Tân Hòa Tuyết: Tôi vẫn chưa có cộng sự cố định.】

 

【Tân Hòa Tuyết: Cậu có muốn thử kiểm tra độ tương thích với tôi không?】

 

Tinh thần thể và bản thể có sự liên kết tâm linh, Yến Cức vừa đọc xong, tinh thần thể của hắn cũng lập tức phản ứng.

 

Con sói xám đáng chết kia vốn đang cuộn mình ngủ trên tấm thảm trong phòng, giờ bật dậy, giữa đêm gào lên một tiếng dài.

 

Nó nhanh chóng quấn lấy bên cạnh Yến Cức, chính xác hơn là vây quanh máy truyền tin như một con chó ngốc, đuôi vẫy như cánh quạt trực thăng.

 

Yến Cức bực bội dùng sức tát lên đầu nó một cái: “Im mồm.”

 

Ngày mai thế nào cũng phải đi giải thích với hàng xóm là mình không nuôi sói.

 

Thái dương giật giật, hắn cũng không hiểu vì sao thân phận của mình lại bị lộ.

 

Màn hình máy truyền tin tắt màn hình do không hoạt động trong thời gian dài. Yến Cức lại mở khóa lần nữa, đang định gõ vài chữ thì tin nhắn tiếp theo đã tới.

 

【Tân Hòa Tuyết: Xin lỗi, chắc cậu vẫn chưa xem đến tin nhắn trước.】

 

【Tân Hòa Tuyết: Tôi đang chơi trò chơi cùng đám bạn, đây chỉ là một thử thách chơi khăm mà thôi. Mong là không làm phiền cậu.】

 

【Tân Hòa Tuyết: Dù cậu có lẽ chỉ cần nhìn là đã đoán được rồi, nhưng gửi cho cậu như vậy vẫn là lỗi của tôi. Một lần nữa, xin lỗi.】

 

Rốt cuộc, trong mắt Tân Hòa Tuyết, Yến Cức cũng chẳng phải lính gác.

 

Hoặc ít nhất là y nghĩ vậy.

 

Bởi thế, “Yến Cức” khi vừa nhìn thấy hai chữ cộng sự, hẳn sẽ lập tức hiểu ra đây chỉ là trò chơi hoặc gửi nhầm người.

 

Yến Cức khẽ nhắm mắt lại, ngón tay khẽ gõ, nhắn:
【Bọn họ là ai?】

 

【Tân Hòa Tuyết: Sau khi cậu rời đi, tôi đã hoàn thành khai thông tinh thần cho ba lính gác nữa. Người Bắc Mạc các cậu rất nhiệt tình, mời tôi đến quán rượu đặc sản bản địa.】

 

【Tân Hòa Tuyết: Đồ ăn rất ngon.】

 

【Tân Hòa Tuyết: Lần sau cậu có thể tới nếm thử. Dù sao tôi nghĩ cậu chắc cũng từng đến rồi.】

 

Cùng lúc, y gửi cả hình ảnh món ăn và tọa độ.

 

Nằm ở phía Bắc thành phố.

 

Yến Cức nhận ra nơi đó, quán rượu nổi tiếng ấy đúng là rất được ưa chuộng. Gần đó có một trạm gác, về đêm thường có lính gác tới uống rượu, dùng cồn để tạm thoát khỏi sự đau đớn do ô nhiễm tinh thần. Cũng vì thế, nơi này nổi danh là tụ điểm của những lính gác say xỉn.

 

Thậm chí còn sinh ra vài dịch vụ đèn đỏ mờ ám.

 

Dù nghĩ thế nào, đây cũng không phải là nơi mà một người dẫn đường nên xuất hiện.

 

Yến Cức kéo từ tủ áo ra một chiếc áo khoác, khoác lên người. Gió đêm thổi hun hút nơi hành lang dài, hắn vội vàng sải bước rời khỏi nhà.

 

.........

 

Suốt dọc đường đi, Yến Cức không ngừng tự hỏi liệu mình có đang lo chuyện bao đồng hay không. Liệu có phải hắn nên quay về theo lối cũ, mặc kệ chuyện này?

 

Dù sao thì… cũng chẳng phải việc của hắn. Việc gì phải sốt sắng quan tâm đến thế?

 

Hắn chỉ là không muốn thấy một người dẫn đường nào đó gặp chuyện ở thành phố Bắc Mạc mà thôi.

 

Hắn tự thuyết phục bản thân như vậy.

 

Vì nếu chuyện gì xảy ra, thì cũng chỉ khiến Bắc Cảnh thêm phiền toái.

 

Dựa vào những gì đọc được trong tin nhắn, nếu đám người kia đang chơi mấy trò đại mạo hiểm vớ vẩn trong quán rượu, thì chắc chắn là đã có không ít rượu vào.

 

Sau đó, hắn có gửi thêm vài tin nhắn cho Tân Hòa Tuyết, nhưng không có hồi âm.

 

Không biết có phải là uống đến say mèm rồi không.

 

Yến Cức bất giác bước nhanh hơn.

 

Người dẫn đường vốn là vậy, yếu đuối, phiền phức.

 

Nhưng đột nhiên, bước chân hắn chững lại.

 

Cuối con phố trước mặt chính là quán rượu kia.

 

Ánh đèn đường màu vàng nhạt phản chiếu lên nền tuyết.

 

Ngay khúc ngoặt, từ xa hắn đã trông thấy một thanh niên với làn da trắng đến chói mắt đang bị một gã lính gác bám lấy, rõ ràng mang theo ý đồ không tốt.

 

Dù còn cách một đoạn, Yến Cức cũng ngửi thấy mùi rượu nồng nặc từ người tên lính gác kia bốc lên.

 

Gã lính gác say đến mức nói năng líu lưỡi, lảo đảo đứng không vững:
“Bao nhiêu tiền? Em đừng tưởng tôi không có tiền! Tôi trả, muốn bao nhiêu cũng được!”

 

Thanh niên đứng ở đầu đường, thoạt nhìn như bị nhầm với một nghề không đứng đắn.

 

Yến Cức đang định bước tới can thiệp.

 

Nhưng ngay khoảnh khắc đó, dưới ánh đèn đường, hắn thấy đôi chân mày thanh tú của thanh niên kia hơi cau lại, sắc mặt cũng lạnh đi rõ rệt. Và khi tên lính gác định động tay động chân thì ——

 

Một cú thúc cùi chỏ gọn gàng!

 

Tiếp theo là một đòn vật qua vai dứt khoát, không chút chần chừ.

 

Cơ thể thanh niên nhanh nhẹn, động tác phản công có tính toán rõ ràng. Góc áo khoác lông dê tung bay theo đòn phản kích.

 

Tên lính gác to xác như một con gấu ngốc, loạng choạng đâm thẳng vào thùng rác sắt, ngã ngửa giữa một đống rác rưởi nát bấy.

 

Mắt trợn trừng, ngây dại nhìn ánh đèn phía trên.

 

Yến Cức nhìn thấy Tân Hòa Tuyết nâng chân lên, ống quần bó gọn trong đôi bốt đen cao cổ, đôi chân thon dài, đường cong gọn gàng sắc nét đến hoàn mỹ.

 

Ngay sau đó, một cú đá tàn nhẫn giáng xuống.

 

Tiếng hét thảm vang vọng giữa đêm khuya.

 

Yến Cức bất giác nuốt nước bọt, yết hầu khẽ chuyển động, thậm chí cảm thấy huynh đệ mình cũng lạnh buốt theo.

 

Yếu đuối…

 

Là người dẫn đường?

 

_______________

 

Anh chàng bảo thủ, càng ngày càng thấy thích phải không?

 

P/s : Lời của editor
Tác giả viết chắc tay ghê.

Bình Luận (0)
Comment