Tân Hòa Tuyết khẽ nghiêng người, như thể lúc này mới để ý đến chàng trai trẻ đang bước đến.
Trên gương mặt Yến Cức thoáng hiện vẻ kỳ quái, một cảm giác khó tả như thể nhận thức vừa bị phá vỡ, rồi lại bị vá víu một cách gượng ép bằng loại keo dán mỏng manh.
Tuyết bắt đầu rơi dưới bầu trời đêm xanh thẫm, những hạt trắng li ti lặng lẽ phủ xuống, khiến con phố mờ mịt càng thêm tĩnh lặng.
Nơi Bắc Mạc này, nhịp sống vốn dĩ đã chậm, nhất là ban đêm trong mùa đông, lại càng ít người qua lại. Huống chi giờ cũng đã khuya, hầu hết người dân thường đều đã chìm vào giấc mộng.
Đường phố vắng tanh, chỉ có tiếng ồn ào từ quán rượu vọng ra, thỉnh thoảng nơi cuối hẻm mới có vài người say mèm ôm nhau, lảo đảo bước qua trong tiếng cười nói hỗn loạn.
Không nói một lời, Yến Cức đột nhiên sải bước đến gần, khóa kéo trên chiếc áo phát ra âm thanh lạnh lẽo, hắn tháo chiếc áo khoác bông trên tay và choàng lên vai Tân Hòa Tuyết. Dưới lớp áo ngoài, hắn vẫn còn mặc một chiếc hoodie.
Hắn hỏi:
“……Cái áo lông anh mặc ban ngày đâu rồi?”
Gã lính gác bị đạp ngã cạnh thùng rác vẫn còn đang r*n r* không dứt, cứ lầm bầm như con muỗi vo ve bên tai. Yến Cức không chịu nổi nữa, tung thêm một cú đá vào cái thùng rác bên cạnh, khiến thùng nghiêng ngả. Một miếng sắt bung ra, rơi đúng lên mặt tên lính gác kia.
Mọi thứ im bặt.
Yến Cức lại hỏi lần nữa:
“Áo lông vũ của anh đâu rồi?”
Tân Hòa Tuyết vẫn đứng tại chỗ, chớp mắt chậm rãi. Tuyết rơi lặng lẽ đậu lên hàng mi y, chạm vào da rồi tan ra như sương.
Y khẽ cúi mắt xuống. Dưới ánh đèn đường lờ mờ, đôi hàng mi rủ bóng xuống gương mặt, tạo thành một mảng tối nhạt như sương mờ.
Yến Cức chú ý thấy vành tai thanh niên đỏ lên, phản ứng lần này khác hẳn vẻ chậm chạp ban ngày.
Hắn không kiềm chế được mà hơi cúi đầu xuống ngửi nhẹ, theo bản năng giống như một chú chó để kiểm tra mùi trên người Tân Hòa Tuyết.
……Đúng là có mùi rượu.
Chắc là say rồi.
Một lúc sau mới có phản ứng, Tân Hòa Tuyết trả lời dịu dàng:
“Quên mất.”
Yến Cức:
“Cái đó mà cũng quên được?”
“Là anh không mặc ra ngoài, hay là để quên trong quán rượu?”
Hắn cố gắng khơi dậy ký ức của con ma men xinh đẹp này.
Tân Hòa Tuyết vẻ mặt vẫn bình tĩnh như thường, nhưng ánh mắt thì lại ngơ ngác, trống rỗng.
“Chơi đại mạo hiểm… rồi quên mất.”
“Ra ngoài hít thở một chút, tôi cứ tưởng là…”
Yến Cức nghe y nói một hồi rời rạc, cuối cùng cũng nắm bắt được đại khái sự việc.
Có vẻ lúc chơi trò “đại mạo hiểm” với đám lính gác trong bàn tiệc, chiếc áo đã bị bỏ quên ở đâu đó, có thể là trong tay ai đó, hoặc bị vắt trên ghế.
Yến Cức đặt hai tay lên vai Tân Hòa Tuyết, nghiêm túc gằn từng chữ một:
“Chờ ở đây. Đừng đi đâu. Tôi quay lại ngay.”
Cánh cửa gỗ cổ điển của quán rượu mở ra, tiếng chuông gió leng keng vang lên chưa được bao lâu thì cánh cửa lại bị đẩy ra lần nữa. Chàng trai với mái tóc bạc xám bước ra, tay cầm chiếc áo lông vũ.
Nghe tiếng động, Tân Hòa Tuyết quay đầu lại nhìn hắn.
Yến Cức bước đến trước mặt người kia. Ánh mắt đảo qua chiếc áo khoác của mình đang được khoác trên vai Tân Hòa Tuyết, quả thật trông rất hợp, chắc vì người đẹp thì mặc gì cũng đẹp cả.
Chỉ là… có hơi rộng.
Yến Cức khẽ mím môi, bốn chữ “trả áo cho tôi” đã lăn đến mép miệng, cuối cùng lại nuốt ngược trở về.
“Anh.”
Hắn đưa áo lông vũ cho Tân Hòa Tuyết, để đối phương mặc vào cẩn thận.
“Tôi đã nói chuyện với ông chủ quán rượu rồi. Ngoài đường có camera giám sát, ông ấy sẽ gọi cho đội trị an. Người của họ sẽ đến xử lý đám tàn cuộc này.”
Yến Cức liếc nhìn tên lính gác vẫn đang nằm trên mặt đất, giọng không mang theo chút cảm xúc:
“Nên anh không cần bận tâm thêm nữa. Đi thôi.”
Yến Cức chỉ kịp nghĩ thoáng qua đã mang người về thẳng chỗ ở của mình.
“……”
Hắn đứng nơi cửa ra vào, vẻ mặt đăm chiêu, trầm mặc cúi đầu.
Lẽ ra hắn nên liên hệ người phụ trách của Tháp Canh để đến đón Tân Hòa Tuyết đi, sắp xếp ổn thỏa.
Yến Cức cảm thấy đầu hơi đau.
Hắn quay sang Tân Hòa Tuyết đang đứng ở huyền quan, nói:
“Chờ một chút.”
Con ma men kia lại rất ngoan ngoãn, đứng yên tại chỗ, có vẻ cực kỳ tự giác như một vị khách.
Yến Cức mở tủ giày, lấy ra một đôi dép lông hoàn toàn mới cho y. Đó là đôi dép hắn từng mua khi chuyển mùa sang đông, hàng khuyến mãi của siêu thị, thậm chí còn chưa bóc lớp nylon bọc ngoài.
Chỉ có một đôi dép lê.
“Anh muốn tắm trước không?”
Yến Cức gãi đầu, nhìn trạng thái lơ ngơ của Tân Hòa Tuyết, vẫn còn chút nghi ngờ.
“Anh có chắc là tắm được không đấy?”
Tân Hòa Tuyết gật gật đầu, “Ừm, được.”
Nhưng không thể tùy tiện tin lời người đang say.
Yến Cức giơ tay trước mặt y, ra dấu hỏi:
“Đây là mấy?”
Tân Hòa Tuyết nhìn hắn với vẻ điềm tĩnh, đáp chậm rãi:
“……Là một con cún nhỏ.”
Yến Cức: “???”
Quả nhiên là say đến mức đầu óc lộn xộn rồi?
Ai là cún nhỏ?
Tân Hòa Tuyết hướng ánh nhìn về phía góc phòng, giơ tay chỉ:
“Kia kìa.”
Ánh mắt Yến Cức lướt nhanh theo hướng chỉ, lập tức biến sắc.
Quên mất thu hồi tinh thần thể.
Hắn bước một bước chắn tầm nhìn Tân Hòa Tuyết, đồng thời trừng mắt ra hiệu cho con sói xám đang nằm ở đó. Con sói lườm hắn đầy bất mãn nhưng vẫn nằm rạp xuống đất, cơ thể dần tan vào tấm thảm, biến mất hoàn toàn.
Vẻ mặt Yến Cức không hề thay đổi, làm bộ nghiêm túc nói:
“Anh nhìn nhầm rồi, chỉ là hoạ tiết đặc biệt của tấm thảm thôi.”
Mà nhầm sói thành chó, chứng tỏ Tân Hòa Tuyết thật sự vẫn còn chưa tỉnh táo.
Nhưng nếu trên đường về vẫn đi thẳng được, thì có vẻ y vẫn có thể tắm rửa bình thường.
Trong nhà đã bật máy sưởi, Yến Cức đặt đôi dép dưới chân Tân Hòa Tuyết, rồi giúp y cởi áo khoác lông và áo khoác ngoài.
“Phòng tắm ở gần ban công phía cuối nhà, phòng trong cùng bên tay phải. Cửa có một giỏ đồ bẩn, anh tắm xong cứ ném quần áo vào đó là được.”
Còn về chuyện thay đồ…
Yến Cức lục tủ quần áo nửa ngày, cuối cùng tìm được một bộ đồ ngủ cỡ nhỏ mà trước kia hắn từng mua nhầm. Tạm thời cho Tân Hòa Tuyết mặc đỡ một đêm, trong nhà có máy sấy, sáng sớm hôm sau tỉnh lại nếu y muốn rời đi ngay thì quần áo chắc chắn cũng đã được giặt sạch và hong khô rồi.
Trong phòng tắm, tiếng nước chảy ào ào vang lên.
Hơi nước mịt mờ dính vào kính mờ của cửa phòng tắm.
Yến Cức thì đang ở trong bếp, lấy hũ mật ong từng mua, pha một ly nước mật ong giải rượu. Nghĩ ngợi một chút, hắn cắt thêm vài lát gừng tươi, cho vào nồi nhỏ đun nước sôi, bỏ thêm vài quả táo đỏ và hai viên đường phèn.
Tiếng nước sôi trong bếp sùng sục vang lên.
Tâm trí Yến Cức cũng bắt đầu trở nên hỗn loạn.
Hắn cảm thấy hành động của mình thật kỳ lạ. Trên thực tế, hắn chưa từng có hứng thú với người dẫn đường, thậm chí nếu gặp họ ngoài đời còn muốn tránh xa ba thước.
Khác với những lính gác khác vốn bị ô nhiễm tinh thần nặng do thường xuyên vào gấp khu, Yến Cức chỉ mới trưởng thành không lâu, giấy tờ thân phận vẫn ghi là công dân bình thường. Hắn chưa từng nhập ngũ hay đi tuần tra gấp khu như những lính gác khác, mà rắc rối lớn nhất của hắn chỉ là do ngũ quan quá nhạy cảm, nên dễ bị đau đầu hơn so với người thường trong môi trường ồn ào.
Yến Cức vẫn luôn nghĩ rằng cứ sống như thế này đến hết đời cũng được. Miễn là gấp khu không bành trướng đến mức nuốt trọn cả đế quốc, thì hắn sẽ không bao giờ phải đối mặt với vấn đề mất kiểm soát hay tự bạo.
Hắn không cần kết nối tinh thần. Và cũng bởi vì gần như không bị ô nhiễm tinh thần, hắn chẳng hề có cảm giác thân thiết với người dẫn đường như những lính gác khác.
Thế nhưng hiện tại…
Giữa đêm khuya, hắn lại đưa một người dẫn đường xa lạ về nhà mình.
Yến Cức không thể hiểu nổi lý do.
Theo lý thuyết y học hiện tại, giữa một lính gác và một người dẫn đường sẽ tồn tại một mối liên kết đặc biệt. Mức độ ô nhiễm tinh thần càng nghiêm trọng, sự khát khao tìm đến người dẫn đường càng mãnh liệt. Vì vậy, đế quốc đã thông qua hàng loạt đạo luật để quản chế lính gác, phòng trường hợp họ vì quá phụ thuộc mà gây ra tổn thương không thể cứu vãn cho người dẫn đường.
Vấn đề là Yến Cức gần như không có bất kỳ dấu hiệu nào của ô nhiễm tinh thần.
Chiến cảnh tinh thần của hắn sáng tỏ, yên bình đến mức gần như trong suốt. Ngay cả con sói xám của hắn cũng chẳng có chút dấu hiệu bất thường nào.
Không đúng.
Nếu nói sói xám có gì đó không ổn, thì có lẽ là vì nó… quá mức nhiệt tình với Tân Hòa Tuyết.
Nhiệt tình đến mức cái đuôi nó vẫy như cánh quạt máy bay trực thăng, nghe mà không khí cũng như bị đánh rối tung lên từng hồi "bùm bùm".
Thật ra, ngoài ô nhiễm tinh thần ra, vẫn còn một khả năng khác khiến một lính gác cảm thấy đặc biệt thân thiết, gần gũi với người dẫn đường. Mà sự gần gũi này có thể là song phương, người dẫn đường cũng sẽ tự nhiên sinh ra cảm giác thiện cảm với lính gác.
Đó chính là mức độ phù hợp.
Mức độ phù hợp là chỉ số then chốt để đến quốc quyết định liệu một người lính gác và một người dẫn đường có nên được trói định - tức kết đôi lâu dài hay không.
Trong các bài kiểm tra mức độ phù hợp do đế quốc tổ chức, nếu hai người đạt từ 80 điểm trở lên, thì đã được coi là do duyên trời tác hợp, vô cùng hiếm thấy. Một khi trói định với nhau, mỗi lần tinh thần được khai thông từ người dẫn đường sẽ mang ý nghĩa như một lần tăng cường sức mạnh chiến đấu cho lính gác.
80 điểm xứng đôi, một lần trói định lâu dài và rất nhiều lần khai thông tinh thần. Một lính gác cấp C, nếu duy trì sự trói định lâu dài và được khai thông tinh thần nhiều lần, hoàn toàn có thể thăng cấp lên A.
Trong bếp, nồi nước sôi sùng sục như muốn bật tung cả nắp.
Yến Cức đột nhiên bừng tỉnh khỏi dòng suy nghĩ hỗn độn, luống cuống tay chân mà tắt bếp, nhấc nắp nồi lên.
Hắn múc canh gừng táo đỏ ra chén, thử một thìa để kiểm tra độ ngọt.
Vừa quay đầu lại, Tân Hòa Tuyết đã đứng ngoài bếp từ lúc nào, một tay cầm khăn lau mái tóc ướt sẫm màu đen, ánh mắt lặng lẽ nhìn về phía hắn.
Bộ đồ ngủ hơi rộng, cổ áo trễ xuống lộ ra xương quai xanh tinh xảo, làn da trắng mịn như sứ cao cấp được mài giũa cẩn thận. Nhìn y, không giống như vừa mới say rượu, mà giống như một món đồ sứ quý đặt trong tủ kính.
Yến Cức cảm thấy tim mình khẽ động, tay run nhẹ, đưa chén canh cho y:
“Canh gừng, để xua lạnh.”
Tân Hòa Tuyết cụp mắt đón lấy. Yến Cức nhét hai tay vào túi áo hoodie, né tránh ánh mắt, tâm trí như trôi dạt nơi nào đó xa xăm.
Chỉ đến khi nghe tiếng thìa chạm nhẹ vào thành chén, hắn mới sực tỉnh, sắc mặt tái đi, vội nói:
“Khoan đã! Cái thìa đó tôi dùng rồi, để tôi đổi cái khác cho cậu!”
Tân Hòa Tuyết không nói gì, chỉ yên lặng nhìn hắn lúng túng vội vã đổi thìa mới.
Bên tai y, tiếng nhắc nhở giá trị tình yêu vẫn cứ không ngừng tăng vọt từ lúc gặp mặt đến giờ, liên tục kêu vang như tiếng chuông thông báo, ồn ào đến mức khiến Tân Hòa Tuyết bắt đầu thấy nhức đầu. Y bèn ra lệnh cho hệ thống K tạm thời tắt tiếng nhắc nhở.
Tân Hòa Tuyết không nói chuyện, nhận lấy chiếc thìa mới mà Yến Cức đưa.
Cũng không có chút mâu thuẫn nào. Y uống canh gừng từng ngụm nhỏ. Chỉ là… đến táo đỏ thì miễn cưỡng ăn một quả thôi.
Cặp lông mày nhíu lại thật nhỏ, Tân Hòa Tuyết đặt chén xuống, khẽ nói:
“……Cảm ơn.”
“Còn cái này nữa, giúp giải rượu.”
Yến Cức đưa thêm ly nước mật ong cho y.
Thật ra Yến Cức cũng không thấy lạ khi Tân Hòa Tuyết có vẻ kén ăn. Dù sao thì người dẫn đường, ngay từ khi sinh ra đã được đưa vào Bạch Tháp trong đế đô, nơi cung cấp điều kiện nuôi dưỡng tốt nhất, ăn ngon mặc đẹp, được bảo hộ và đào tạo nghiêm ngặt trong suốt quá trình trưởng thành.
Dẫn đường là giống loài quý giá đến mức được nuôi như báu vật quốc gia. Hoàn toàn khác biệt với lính gác hay dân thường.
.........
Tân Hòa Tuyết có lẽ là con ma men yên tĩnh nhất mà Yến Cức từng gặp.
Nếu không phải y từng nhận nhầm sói xám là chó, lại còn bất cẩn làm vỡ một cái ly, thì Yến Cức còn tưởng y hoàn toàn tỉnh táo.
Dù say, nhưng thanh niên không làm ầm ĩ, không náo loạn, ngoan ngoãn nghe lời. Người ta bảo uống canh gừng thì y uống canh gừng.
Cha mẹ Yến Cức đều là lính gác. Áp lực rất lớn. Thời thơ ấu của Yến Cức tràn ngập những đêm cãi vã của họ, những lần họ say khướt trở về. Thậm chí có lúc họ nương theo cảm giác say xỉn lao vào đánh nhau, khiến hắn phải là người dọn dẹp bãi chiến trường trong nhà.
Vì thế, so với tuổi, Yến Cức luôn chín chắn sớm hơn người khác một bậc.
Sau khi dọn dẹp xong, hắn để Tân Hòa Tuyết ngủ lại phòng mình.
Còn bản thân thì định đi dọn căn phòng lâu rồi không đụng tới, phòng cũ của cha mẹ hắn.
Trước khi bước ra khỏi phòng, Yến Cức vừa hạ tay xuống thì đột nhiên bị giữ lại.
Hắn kinh ngạc cúi đầu nhìn bàn tay trắng trẻo mảnh khảnh của Tân Hòa Tuyết đã vươn ra khỏi chăn, nhẹ nhàng nắm lấy tay hắn.
Hầu kết Yến Cức lăn lộn lên xuống. Do đã khuya mà chưa nghỉ ngơi, giọng nói của hắn có phần khàn đục:
“Sao vậy?”
Tân Hòa Tuyết nằm giữa lớp đệm mềm mại, cặp môi khẽ động, như muốn nói gì đó. Nhưng Yến Cức lại chẳng nghe thấy âm thanh nào. Có thể chỉ là một khẩu hình không lời.
Hắn cúi người xuống, nghiêng tai sát lại:
“Ừm, tôi nghe. Anh nói gì vậy……”
Một cảm giác mềm mại lướt nhẹ bên khóe môi.
Nhẹ đến mức như có lông chim vừa sượt qua da.
Cả người Yến Cức cứng đờ như vừa bị điện giật.
Yến Cức cứ thế đứng ngẩn người tại chỗ.
Mãi đến khi kim đồng hồ điểm qua một giờ sáng, hắn vẫn không hề nhúc nhích.
Cúi đầu nhìn lại, Tân Hòa Tuyết đã nằm yên trong chăn, ngủ say nặng nề. Đôi mắt khẽ ửng đỏ ở đuôi mắt, thoáng lộ ra chút gì đó mong manh như vừa rồi có xúc động sâu sắc.
Cánh cửa khẽ khàng khép lại, vang lên một âm thanh rất nhỏ.
【Giá trị tình yêu của Yến Cức +15】
【Giá trị tình yêu hiện tại của Yến Cức: 40】
Dù giá trị tình yêu tăng nhanh chóng, nhưng cái giá mà Tân Hòa Tuyết phải trả cho lần tiếp xúc thân mật mà không dùng găng tay vừa rồi cũng không hề nhỏ.
Các khớp ngón tay bị k*ch th*ch đến mức y phải cắn chặt để kiềm chế, để lại dấu răng trắng mờ trên da, hốc mắt cũng vì đau mà đỏ lên, long lanh nước.
Đợi đến khi mọi cảm xúc đã lắng xuống, hơi nóng trên người cũng dần rút đi, Tân Hòa Tuyết mới trở mình, nhẹ nhàng nói thầm một câu:
【Anh trai à, ngủ ngon.】
Hệ thống K nhận thấy ký chủ lần này thật sự muốn nghỉ ngơi, liền tắt toàn bộ âm báo nhắc nhở.
【Ngủ ngon.】
..........
Yến Cức cảm thấy cả người hắn có điểm gì đó không hợp lý.
Hắn cả đêm trằn trọc, không sao chợp mắt.
Nằm nhìn trần nhà đến tận hừng đông, suy nghĩ cuộn trào không dứt.
Sáng sớm, hắn lấy bộ quần áo sạch từ máy sấy ra, thay vội rồi bước ra ngoài. Vừa mở cửa phòng Tân Hòa Tuyết đã có thể nhìn thấy y đang ngồi trên sofa.
Tối hôm qua…..Tân Hòa Tuyết rốt cuộc có ý gì?
Là say thật? Nói chuyện vô tình chạm phải?
Hay là cố ý?
Yến Cức vô thức đưa tay chạm nhẹ lên khóe môi mình.
Cái cảm giác mềm mại như lông vũ đó… hình như vẫn còn lưu lại đâu đây.
Hắn lại nhớ đến những suy đoán của mình trong đêm.
Nếu đúng như hắn nghĩ thì rất có thể, mức độ phù hợp giữa hắn và Tân Hòa Tuyết là cực kỳ cao.
Vậy nên, Tân Hòa Tuyết có lẽ thực sự có thiện cảm với hắn?
Tối qua là nhân lúc say mà lỡ bộc lộ chút cảm xúc?
Yến Cức đưa mì đã luộc chín ra, tráng qua nước lạnh để sợi mì dai hơn, sau đó cho lại vào nồi, rắc lên tỏi băm, hành lá và mè trắng.
Tiếng bước chân của Tân Hòa Tuyết rất nhẹ, nhưng Yến Cức vẫn là người đầu tiên phát hiện ra.
Hắn có phần lúng túng nên cất tiếng hỏi:
“Anh ăn cay được không? Mì hơi cay đấy.”
Tân Hòa Tuyết gật đầu: “Được.”
Nghe vậy, Yến Cức an tâm rắc thêm ớt bột, rồi chan một lớp dầu nóng lên trên.
Mì trộn chua cay, buổi sáng ăn sẽ rất k*ch th*ch vị giác.
Yến Cức đang định thêm nước vào nồi thì giọng nói của Tân Hòa Tuyết vang lên từ bên cửa bếp:
“Tối hôm qua…”
Tay hắn run lên, hơn nửa gáo nước đổ ào vào nồi.
Tân Hòa Tuyết: “……”
Thanh niên mới lớn đều yếu lòng đến vậy sao?
Y khẽ thở dài, bước đến gần nhìn vào nồi, dịu giọng nói như đang dọn một cái bậc thang cho đối phương:
“Thêm nước vậy là tốt đấy. Ăn mì có nước cũng ngon hơn. Cậu đoán được sáng nay tôi muốn ăn mì nước sao?”
Yến Cức gượng gạo cười: “Ha ha… Ừ, đúng vậy.”
Nhưng hàng lông mày vẫn vô thức nhíu lại.
Câu nói này… là có ý gì?
Chỉ thêm nước thôi cũng khen hắn?
Hay là thực sự có thiện cảm với hắn?
Đôi mắt Yến Cức lấp lánh.
Hắn không lý giải được vì sao câu nói vừa rồi của Tân Hòa Tuyết “Cậu đoán được sáng nay tôi muốn ăn mì nước sao?” lại khiến hắn cảm thấy như thể hai người đã sống chung lâu ngày, rất giống một cặp vợ chồng mới cưới đang chia sẻ cuộc sống thường nhật.
Ý nghĩ đó khiến hắn rùng mình, vội lắc đầu xua đi.
Tân Hòa Tuyết:
“Tối hôm qua tôi uống nhiều quá, chẳng nhớ rõ gì cả… chắc không gây phiền phức gì cho cậu chứ?”
Cái gì… quên rồi sao?
Vậy cả đêm hắn trằn trọc không ngủ… coi như uổng phí?
Yến Cức siết chặt môi, buộc bản thân phải bình tĩnh, gằn ra từng chữ:
“Không đâu. Tôi cũng… quên rồi.”
Tân Hòa Tuyết gật đầu ra vẻ suy nghĩ gì đó. Nhưng ngay sau đó, y lại đổi chủ đề mà không báo trước:
“Cậu có biết đỉnh núi cao nhất của thành phố Bắc Mạc nằm ở đâu không?”
Trên đỉnh núi, gió có chút lớn.
Tuyết trắng phủ dày đỉnh núi, bên dưới là rừng phi lao xanh thẫm, vươn thẳng kiêu hãnh như những thanh trường thương bằng thép, âm thầm canh giữ cả một thành phố phía sau.
Yến Cức cuối cùng cũng đào xong một hố đất sâu, thở ra một hơi rồi nói:
“Xong rồi, đặt vào đi.”
Tân Hòa Tuyết kéo khóa ba lô, lấy từ bên trong ra một bộ đồ chiến đấu đã gấp gọn, cẩn thận đặt xuống hố.
Đó là trang phục chiến đấu của Hạ Bạc Thiên.
Yến Cức lúc này mới ngẩn người, không hiểu rõ, nên lên tiếng hỏi:
“Đây là người đồng đội mà anh từng nhắc đến? Người ở tiểu đội tiền tuyến? Anh ấy… đã hy sinh trong một nhiệm vụ sao?”
Tân Hòa Tuyết cụp mi mắt, giọng nói khẽ như gió lướt qua đỉnh núi, mơ hồ đến mức tưởng như tan biến trong không trung.
“…Ừ.”
“Quê hương anh ấy là ở thành phố này. Dù không thể mặc áo gấm vinh quy bái tổ, tôi vẫn hy vọng… ít nhất anh ấy có thể ở đây, âm thầm nhìn thấy chính nơi mà mình từng hy sinh để bảo vệ.”
Yến Cức không biết nhiều về thế giới bên ngoài. Ở Bắc Cảnh, tin tức bị phong tỏa, tín hiệu chập chờn, người dân nơi này cũng bình lặng đến mức thờ ơ, chỉ quan tâm siêu thị hôm nay có giảm giá hay không, hơn là những chuyện xa xôi nơi biên giới.
Hắn chỉ biết rằng, đài quan sát rất coi trọng Tân Hòa Tuyết. Y có quân hàm, là một người dẫn đường.
Nhưng nghe y kể dọc đường, vì sức khỏe sa sút, nên đã chủ động rút lui khỏi tiền tuyến.
Đột nhiên, Yến Cức nhớ lại một tin đồn từng nghe hai năm trước:
“Có phải từng có một người dẫn đường, sau khi tốt nghiệp trường quân đội tổng hợp, đã tự nguyện ghi danh vào đội quân hạng A tham chiến tiền tuyến? Nghe nói… người đó rất giỏi?”
Tân Hòa Tuyết chỉ khẽ đáp: “…Ừm.”
Yến Cức không hề nghĩ đến chuyện ghép nối Tân Hòa Tuyết với nhân vật ấy. Hắn tưởng rằng y chỉ là một trong số những người trẻ tuổi, chịu ảnh hưởng từ tiền bối mà đăng ký làm người dẫn đường theo quân đội trong hàng chục người như thế.
Dù gì thì cũng đã rút lui vì lý do sức khỏe, chứng tỏ thể trạng vốn không tốt.
Trong đầu Yến Cức bỗng lóe lên một ý nghĩ.
“Đêm qua anh có nhắn rằng, anh vẫn chưa có cộng sự lính gác cố định đúng không?”
Nói như vậy, thì mối quan hệ giữa lính gác và người dẫn đường vốn là hỗ trợ lẫn nhau, lính gác sẽ được tăng cường năng lực chiến đấu, còn người dẫn đường thì có thể gia tăng sức mạnh tinh thần, thậm chí cải thiện thể trạng cơ thể.
Vậy nên, hiện trạng của Tân Hòa Tuyết yếu đi, là bởi vì chưa có lính gác đồng hành?
Sau đó… chỉ số phù hợp giữa y và hắn lại rất cao…
Không trách được, đêm qua y trong men say lại có hành động thân mật… có khi nào đó là bản năng hấp dẫn do độ tương thích cao mang lại?
Cảm xúc trong mắt Yến Cức thay đổi liên tục.
Và rồi, hắn đi đến một kết luận:
Thứ nhất, Tân Hòa Tuyết có thiện cảm với hắn. Thứ hai, chỉ số tương thích giữa hai người có khả năng cao đến 80%. Thứ ba, Tân Hòa Tuyết hiện tại chưa có lính gác cộng sự.
Tổng hợp lại ba điều này…
Hắn và Tân Hòa Tuyết chẳng phải là trời sinh một đôi sao?
____________________
[Tác giả bình luận:]
Yến Cức là kiểu chó l**m trưởng thành, giai đoạn đầu tự mình đa tình, về sau hoàn toàn không biết xấu hổ luôn nha~
Hiện tại vẫn chỉ là một thiếu niên trong mối tình đầu non nớt thôi.
Tác giả đã thả bản nháp hình tượng mèo con Tiểu Tuyết trên Weibo rồi, ai hứng thú thì qua xem thử nhé~ Tiện thể cầu một đợt chịt chịt đầy chất lỏng