Chương 83:
“A?”
Trên mặt Hạ Mục Chi hiện lên vẻ kinh ngạc.Ý của Tần Túc chuyện của Nguyễn Thành Diệp có liên quan tới Hạ Ôn Viễn?!
Tần Túc làm sao biết được? Hạ Ôn Viễn lại bằng các nào mà thuyết phục Nguyễn Thành Diệp, khiến hắn ta trước khi chết hô lên ba chữ nhằm bôi nhọ Samuel?
Nguyễn Thành Diệp nhìn thế nào, cũng chẳng phải là kẻ ngoan ngoãn nghe theo lời người khác.
Trong khoảnh khắc, Hạ Mục Chi thật sự chưa thể lý giải được, cả người rơi vào trầm mê.
“Hắn kêu không phải Samuel.”
Tần Túc vốn không có cơ hội thích hợp để nói rõ chân tướng cho Hạ Mục Chi.
Hiện tại Hạ Mục Chi chủ động hỏi đến, chuyện này lại có lợi cho anh, đương nhiên anh sẽ nói hết.
“Hả?”
Trong đầu Hạ Mục Chi lại mọc thêm một dấu chấm hỏi lớn.Không thể nào.
Cho dù Hạ Ôn Viễn có quen một Samuel khác thật, thì với tâm lý vặn vẹo của cậu ta chắc chắn chỉ chán ghét Samuel mà Hạ Mục Chi biết.
Tần Túc nói:
“Chính xác thì, lúc ấy Nguyễn Thành Diệp gọi là khẩu hiệu khởi động của đồ tác chiến.”
Chuyện của Nguyễn Thành Diệp gây náo động quá lớn.Mọi người ai cũng đều biết hắn ta không có trói định quang não.
Vì vậy hắn ta không thể thông qua quang não để thao tác đồ tác chiến. Khi đó cánh tay hắn đã không còn sức, nên chỉ có thể dùng giọng nói để khởi động.
Hạ Mục Chi: “…………”
Cậu đã nghĩ tới rất nhiều khả năng, nhưng tuyệt đối chưa từng nghĩ tới điều này.
Cuối cùng, cậu cũng hiểu Hạ Ôn Viễn đã “thuyết phục” Nguyễn Thành Diệp giá họa bằng cách nào.Căn bản không phải thuyết phục, mà là trực tiếp lừa.
Lấy tên người mình chán ghét gắn vào một vật phải bị phá hủy… chuyện này vốn là phong cách Hạ Ôn Viễn.
“Lớp trưởng, cảm ơn cậu đã nói cho tôi biết.”
Hạ Mục Chi chậm rãi điều chỉnh lại tâm trạng rối bời, hít sâu một hơi.
“Lớp trưởng, tôi có thể hỏi những chuyện này, cậu biết được bằng cách nào không? Nếu bất tiện thì …”
Tần Túc thản nhiên liếc qua làn bình luận, rồi đáp lại:
“Nhìn xem.”
Không đợi Hạ Mục Chi nói tiếp, Tần Túc âm thầm mang theo hàng lậu bổ sung:
“Trừ cậu ra, tên của ba người còn lại đều bị Hạ Ôn Viễn dùng bừa bãi trên vô số vật phẩm báo hỏng.”
“Còn nữa……”
Tần Túc không hề “buông tha” cho Hạ Mục Chi. Trong khi vẻ mặt Hạ Mục Chi ngày càng khó chịu như vừa nuốt phải ruồi bọ, anh đem những tin tức vừa thấy từ làn đạn bình luận lại nói:
“Đồ dùng cá nhân của cậu, nếu đã báo hỏng thì nhớ hủy đi hoàn toàn, tránh rơi vào tay kẻ có ý đồ xấu.”
“Kẻ có ý đồ” là ai, Tần Túc không nói thẳng.Nhưng có bối cảnh rõ ràng, Hạ Mục Chi gần như lập tức đoán được là Hạ Ôn Viễn. Sắc mặt phút chốc xanh mét.
‘?!’
‘Xem nào? Là Tần Túc đơn thuần nhìn ra được, hay là đã điều tra qua tài liệu về Hạ Ôn Viễn?’
‘Nếu là vế sau… chuyện này… Tất cả bí mật riêng tư cũng có thể bị Tần Túc nắm được. Nói cách khác, Tần Túc sớm đã biết Hạ Ôn Viễn sẽ xúi giục Nguyễn Thành Diệp đến đây gây chuyện.Vậy mà chẳng bận tâm. Xem ra từ đầu đến cuối không coi bọn họ ra gì.’
‘Quả nhiên là kẻ mạnh.’
‘Nhưng mà… Hạ Ôn Viễn … b**n th** như vậy?!’
……
Khán giả nhìn thấy từng câu tự thuật trong nội tâm Hạ Mục Chi, liền bình luận tỏ vẻ tán đồng.
Fans của Hạ Ôn Viễn thấy bình luận bất lợi cho “chủ nhân” của mình thì tức đến mức spam báo cáo, ấn đến ba lần liên tiếp.
【Đại lão số 1 không gì không biết, lời vàng ý ngọc bay phấp phới.】
【Quá mạnh.Đến mức sở thích b**n th** của Hạ Ôn Viễn cũng biết luôn】
【Liếc mắt một cái nhìn thấu ‘hồng trần’, tôi cũng muốn có năng lực đó (chua xót)】
【Ai cũng nói, mắt đại lão như X-quang, yêu ma quỷ quái đều hiện nguyên hình】
【Đâm sau lưng】
【Có là bạn bè đâu mà gọi đâm sau lưng? Làm ơn có chút liêm sỉ OK】
【Cha dây cót bình luận, báo cáo nặc danh? Hahaha, giỏi thì báo cáo xong ra đây đối chất. Chúc cái người đi báo cáo nặc danh đó cả đời rúc dưới ống cống, làm con chuột thối không thấy mặt trời, chốn chui chốn rủi.】
……
Sắp xếp lại lượng tin tức vừa tiếp thu được, Hạ Mục Chi ánh mắt nóng bỏng nhìn về phía Tần Túc, trong lòng chán ghét Hạ Ôn Viễn càng thêm sâu.
Tần Túc: “……”
Cái ánh mắt đó của Hạ Mục Chi nghĩa là sao vậy?
“Cậu nên trở về khoang nghỉ ngơi đi.”
Tần Túc đè xuống lòng hiếu kỳ, giọng điệu bình thản nhắc nhở.
“…… Ngại quá, chậm trễ thời gian của lớp trưởng, gặp lại cậu sau.”
Hạ Mục Chi lộ rõ vẻ áy náy.
“Không sao, ngủ ngon.”
Tần Túc chuyển giao diện sang chế độ người khác có thể nhìn thấy, rời tầm mắt khỏi người Hạ Mục Chi.
Hạ Mục Chi nhìn thoáng qua thấy Tần Túc đang ghi chép trạng thái rà quét toàn thân của mình vào dữ liệu của ban 6.
Không dám trì hoãn thời gian của Tần Túc và các bạn khác, nhanh chóng rời đi.
Chẳng bao lâu sau các học sinh khác cũng lần lượt bước ra khỏi khoang nghỉ theo thông báo của Tần Túc.
Rạng sáng 11 giờ 50 phút, Tần Túc gửi trong nhóm ban 6 bản báo cáo kết quả quan trắc định hướng rà quét, xem các bạn học có bị Lasbit trùng ký sinh hay không.
Gửi cùng bản báo cáo là kế hoạch bốn ngày tiếp theo.Sau khi gửi xong, Tần Túc tắt màn hình quang não.