…………………
Nếu như là bản thân bị đánh bay ra theo kiểu đó… ngay lập tức trong lòng Tần Túc vẽ một dấu “X” to đùng.
Mất mặt quá! Ỷ vào không ai nhìn thấy, Tần Túc còn lắc đầu một cái.
Tình cảnh đó hoàn toàn không phù hợp với kịch bản nhân vật “đại lão” mà anh đang theo đuổi.
May mắn thay, theo lời bạn cùng phòng Giang Lộ kể lại, tuyến phát triển của vai chính là kịch bản trưởng thành. Vậy nên bộ dạng hiện giờ của Hạ Mục Chi, cũng chưa tính là OOC.
——
Bên ngoài khu vực chiến trường mô phỏng.
Giữa ánh nhìn chăm chú của mọi người, tất cả đều nhìn thấy người giành chiến thắng trong trận mô phỏng thực chiến đầu tiên của ban 6, Tần Túc bước ra khỏi khu vực mô phỏng.
Ánh mắt đầu tiên của anh hướng về phía Hạ Mục Chi đang nằm bất động trên mặt đất.
Nhìn xong Hạ Mục Chi, anh mới thu hồi ánh mắt, nét mặt hờ hững, xoay người đi thẳng về phòng thay đồ, biến mất khỏi tầm mắt mọi người.
Dù Tần Túc đã rời đi, nhưng…
Làn đạn từ cư dân mạng và ký ức của khán giả tại hiện trường vẫn tràn ngập hình ảnh trận đối chiến vừa rồi giữa Tần Túc và Hạ Mục Chi.
Trong đầu họ không ngừng hiện lên những suy nghĩ hỗn loạn, khó lòng kiểm soát.
“......”
【......】
Nếu Tần Túc đối với Hạ Mục Chi không có gì đặc biệt, thì bọn họ sẵn sàng lộn ngược xuống đất gội đầu bằng chân!
【 Ai hiểu được cảm giác một đại lão khi đi ngang qua Hạ Mục Chi đang nằm dưới đất, lại lạnh lùng liếc nhìn một cái, đầy khí chất chủ nhân như thế chứ! 】
【 Tần Túc…… Chủ nhân…… Ký chủ? 】
【 Thần ơi cha ơi cái gì mà ký chủ ha ha ha, nghe cứ như đại lão nhà chúng ta trói buộc hệ thống ấy ha ha ha ha 】
【 Đúng rồi, nhưng mà thôi, cái này tuyệt đối không thể nào, chỉ riêng khí thế nghiền ép của đại lão thôi, hệ thống chắc cũng phải quỳ gối dâng lễ mà phục vụ ấy chứ 】
……
Tần Túc đang vận động làm giãn gân cốt: “……”
Chân tướng thì lúc nào cũng giản dị tự nhiên, chẳng có gì lòe loẹt như những gì cư dân mạng tưởng tượng cả.
Nhưng mà…
Tần Túc giơ tay đặt lên ngực, cảm nhận nhịp tim đang đập thình thịch, trong đáy mắt lướt qua cảm giác may mắn vì vừa sống sót sau tai nạn.
Loại pháo xung mạch đó, vốn dùng để đánh Trùng tộc, vào khoảnh khắc đánh trúng người anh… cảm giác như toàn thân bị thiêu rụi thành tro ngay tức khắc.
“Đòn này lưỡng bại câu thương*, đả thương địch 1.000 tự tổn hại 800 … Thượng Đế thân mến, xin ngài đừng để con phải trải qua lần thứ hai…”
Tần Túc thở dài, lặng lẽ cầu nguyện.
(两败俱伤 (liǎng bài jù shāng) Lưỡng bại câu thương*: có nghĩa là cả hai bên trong một cuộc xung đột, tranh chấp đều bị tổn thương, chịu thiệt hại, và không bên nào giành được lợi thế hoặc thắng lợi. Hiểu đơn giản là cả hai bên đều "thua", đều bị tổn thương, không ai có lợi.)
……
【Tôi hiểu quá mà! Nó kiểu như vầy: “rõ ràng hai người là vai chính và phản diện, định mệnh tử địch, đến lúc quyết chiến cuối cùng, phản diện lại nhiều lần tạo cơ hội cho vai chính giết mình.
Nhưng vai chính vẫn không thắng nổi, bị phản diện lạnh lùng vô tình g**t ch*t, phản diện lúc g**t ch*t vai chính thì tàn khốc tuyệt tình.
Vậy mà khi đi ngang qua thi thể lại liếc mắt một cái rất nhẹ, sau đó lãnh đạm mà rời đi” đúng chuẩn BE đó!”】(Edit: trăm cái fanfic ra đờiii…)
【Trời ơi, ngon quá!】
【Thoạt nhìn và tưởng tượng đều thơm ngào ngạt cơm chó mới nấu! Đầu bếp đâu rồi? Đói đến xỉu luôn! Ai cứu con nghiện ăn này với!】
【Nè… có khi nào, Đại lão chỉ vì cho Hạ Mục Chi quá nhiều cơ hội giết mình.Mà Hạ Mục Chi không cố gắng, cho nên thất vọng rồi lúc đi ngang qua mới lạnh lùng liếc mắt nhìn không?】
【Người đâu, lôi kẻ thật thà phía trên ra chôn vùi cho tôi!】
【Tôi chỉ nói thôi, có khi nào Túc Bảo chỉ là tò mò tình trạng của Hạ Mục Chi nên mới liếc nhìn một cái?】
【Nói gì kỳ vậy? Top 1 nhà tôi là loại người sẽ quan tâm mấy chuyện bát quái tầm thường thế sao?】
【Rồi đó, người thật thà vừa bị vùi chôn vùi xong, lại thêm một cái mạch não lập dị nữa tới đấy】
……
“……”
Bị vô tình đoán trúng chút tâm tư nhỏ, Tần Túc không dám hé răng, chỉ lặng lẽ đeo kính lại lần nữa.
Anh thật sự không thể nào quên được, trong trận chiến mô phỏng kia, để hoàn thiện kế hoạch, bản thân bắt buộc phải “trải nghiệm cảm giác đau đớn thực sự” ngoài ý muốn.
Trước đây, anh chưa từng để bất kỳ loại vũ khí nào đánh trúng mình, càng chưa từng để lộ ra nét mặt đau đớn.
Nhưng lần này, anh buộc phải biết cảm giác bị các loại vũ khí khác nhau đánh trúng là như thế nào.
Cũng nhờ vào kinh nghiệm “bị đánh trúng nhiều lần”, anh đang rèn luyện cho mình quen dần với loại thống khổ đó.
Như vậy, nếu một ngày nào đó thật sự bị thương ngay trước mặt người khác trên chiến trường.
Vì đã có trải nghiệm, anh sẽ có sự chuẩn bị tâm lý, biết rõ mức độ đau đớn đến đâu thì vẫn có thể giữ vững biểu cảm, không biến sắc, không co giật, không méo mó gương mặt.
Xét tình hình trước mắt, anh vẫn chỉ là một người bình thường.
Chiến trường không giống như khu mô phỏng, luôn biến hóa khôn lường. Anh không thể đảm bảo lúc nào cũng an toàn, không bị thương.
Mang theo suy nghĩ như vậy, Tần Túc dựa theo dữ liệu chi tiết về vũ khí mà 777 cung cấp, lập tức kéo lại danh sách tấn công theo trị số thương tổn từ thấp đến cao.
Việc tắm rửa sau chiến đấu trong phòng thay đồ là điều bình thường. Nếu không, tại sao mỗi phòng thay đồ đều có sẵn phòng tắm?
Chỉ cần anh không ở trong đó quá lâu thì sẽ không gây nghi ngờ.
Sau khi hoàn tất bước chuẩn bị, Tần Túc nói với hệ thống:
“777, dựa vào danh sách trị số sát thương vũ khí mà tôi vừa sắp xếp, bắt đầu mô phỏng tổn thương. Tiến hành công kích lên người tôi.”
Hệ thống từng nói, chỉ cần giá trị sinh mệnh đếm ngược chưa về 0, thì anh sẽ không thể chết được.
Trong thời gian còn đang theo học, biết tận dụng hợp lý trang bị “ bảo hộ” miễn phí để bảo vệ thân thể khỏi bị thương nghiêm trọng, cái “lông dê” này không vắt thì đúng là kẻ ngốc.
777: 【?】
【…… Không phải trước đó cậu vừa mới cầu nguyện với Thượng Đế rằng “không muốn trải qua lại loại tình huống đả thương địch 1.000 tự tổn hại 800” nữa sao?】777 lo lắng nhắc nhở.
Tần Túc: “…… À, quên chưa nói. Thứ nhất, tôi mất trí nhớ, luôn luôn sống theo nguyên tắc hành động trước nghĩ sau. Thứ hai, hiện tại tôi đã không còn là tôi của trước kia, lời tôi nói trước đây thì có liên quan gì đến tôi bây giờ? Cuối cùng, tôi cũng không tin Thượng Đế.” (Edit: gì rối não vậy anh..)
Với từng lớp buff chồng lên như thế, việc cầu nguyện thất bại có gì đáng ngạc nhiên đâu? Không hề.
Huống hồ, đời người chẳng phải chỉ xoay quanh chuyện tự vả hay bị đời vả hay sao.
Anh như thế này, cũng chỉ là người bình thường thôi.
【…… Được rồi, miễn là cậu vui là được.】
Ký chủ lại tự đi tìm đau khổ kiểu này, 777 thật sự không hiểu nổi, mà cũng vô cùng chấn động.
Tần Túc: “……”
Ba mẹ không ở đây, một mình trốn trong phòng thay đồ ở dị giới để tự “bị đánh”, kỳ thực chẳng có gì là vui vẻ cả.
Trong lòng âm thầm khái quát lại tình hình của bản thân, Tần Túc không tiếng động thở dài.
Nếu không phải biết rõ hệ thống đơn thuần đến mức lời nói không mang ẩn ý, thì anh thật sự sẽ nghi ngờ nó đang mỉa mai mình.
“Bắt đầu đi.”
Không còn thời gian để tiếp tục trừu tượng hoá cảm xúc, Tần Túc nhanh chóng thu lại vẻ thất thần, ra lệnh hệ thống bắt đầu công kích.
Chẳng bao lâu sau, một đợt đau đớn lan ra khắp người Tần Túc.
Vừa mới được lĩnh giáo qua uy lực của hạt mạch xung pháo, cảm giác ngưỡng chịu đựng đau đớn của anh đã vô thức bị kéo dãn.
Thế nên giờ đây, anh lại thấy… đạn laser chẳng khác nào đang gãi ngứa.
Chỉ vậy thôi à?
Ý thức được bản thân vừa nghĩ gì, Tần Túc: “……”
Bệnh rồi, đúng là vặn vẹo mất rồi.
Không thể ở phòng thay đồ quá lâu, nhiệm vụ “vắt lông dê” còn đang gấp rút, Tần Túc gần như không nghỉ ngơi, lập tức ra lệnh: “Tiếp tục.”
Lại một đợt đau trong phạm vi có thể chịu được ập đến.
……
“Không vấn đề gì.”
“Nhanh nữa lên.”
“Tôi còn chịu được.”
“Tiếp tục.”