……
Trong từng đợt đau đớn liên tục tăng cường, cuối cùng khi cơn đau dâng lên đến mức không thể hít thở, cảm giác như cả đỉnh đầu cũng bị xé toạc bởi cú đánh chí mạng.
Tần Túc hoàn toàn bị hành đến không còn chút sức lực.
Giữa cơn choáng váng, Tần Túc âm thầm nghĩ:
Số mệnh vô tình tát cho anh một cái, anh còn mạnh miệng bảo rằng không kêu to bằng lần trước.
Tần Túc: “……”
Hay là anh nên tiếp tục cân nhắc cho thế giới này sớm diệt vong đi? (Edit: cho em theo với..)
……
“Đủ rồi.”
Không thể tiếp tục nán lại trong phòng thay đồ, Tần Túc gọi hệ thống dừng tấn công.
“Hôm nay tạm thời đến đây thôi.”
Anh -Tần Túc chắc chắn sẽ còn trở lại.
Sau khi bị tra tấn bởi loạt cơn đau tựa sét đánh, giọng Tần Túc đã có chút khàn khàn.
【…… Được rồi.】
Nhìn mà không đành lòng, 777 do dự một lúc lâu, cuối cùng khi Tần Túc thay xong trang bị.
777 ghi chú vào phần công lược quý giá trong hệ thống: Luân phiên dùng toàn bộ vũ khí hiện có trên thị trường để tấn công chính mình.
——
Câu đầu tiên Raymond nói khi đỡ Hạ Mục Chi dậy là:
“Cậu còn nói giữa cậu và Tần Túc không có gì, tôi không tin.”
Trong đầu Hạ Mục Chi lúc này toàn là những ý nghĩ :
“Tại sao trận chiến mô phỏng lại kết thúc thế này? Sỉ nhục à? Không đúng, nhìn Tần Túc thì biết ngay anh không phải loại người có tâm tư như vậy.
Có lẽ là… Tần Túc đang dùng cách này để nói với mình rằng: dù có giành được hạng hai, thì so với anh vẫn quá yếu. Đây là một lời nhắc nhở để mình phải mạnh mẽ hơn... “
Những suy nghĩ đó cứ quẩn quanh, khiến Hạ Mục Chi không không hề hay biết, khi Tần Túc rời đi, ánh mắt "lạnh lùng liếc mình một cái" .
Hạ Mục Chi nghe vậy, lúc này ngơ ngác nhìn về phía Raymond đang ôm cậu, nghi vấn hỏi:
“Hả?”
Raymond còn chưa kịp đáp lại thì dường như cảm thấy điều gì, liền ngẩng đầu thấy Tần Túc một lần nữa xuất hiện trước mắt hai người họ.
Sắc mặt anh lạnh nhạt, trên người không hề có chút gì gọi là chật vật.
Raymond: “……”
Ưu nhã. Thật sự quá ưu nhã!
Đoạn Lâm thu lại ánh mắt đang đặt trên người Tần Túc, chuyển sang nhìn bảng thống kê dữ liệu mô phỏng thực chiến. Sau khi lướt nhanh xác nhận không có vấn đề gì, tuyên bố:
“Dữ liệu của trận thực chiến lần này đã được công bố ngay tại hiện trường và trong nhóm của lớp. Buổi học hôm nay về vũ khí và cơ giáp cơ bản đến đây là kết thúc. Nếu các em còn thắc mắc gì, cứ thoải mái hỏi bất cứ lúc nào.”
“Như vậy nhé, tan học.”
Lời Đoạn Lâm vừa dứt, trong không gian giả lập trước mặt mọi người, danh sách chi tiết gồm 500 người tham gia trận chiến mô phỏng được hiển thị rõ ràng:
Các hạng mục như né tránh, tiêu diệt, sinh tồn, số lần đổi vũ khí, thời gian tồn tại trên chiến trường… đều được phân loại riêng biệt theo từng bảng xếp hạng, đồng thời tổng hợp thành bảng xếp hạng toàn cục.
Cái tên Tần Túc không chỉ đứng đầu bảng tổng hợp, mà còn xếp hạng nhất ở tất cả các hạng mục đơn lẻ khác.
Nhìn thấy số liệu, các fan “Tần Túc” cảm thấy vô cùng mỹ mãn.
【Hôm nay Túc Bảo vẫn là một ngày "1" rực rỡ!】
【Sảng khoái quá!】
【Không hổ là người đàn ông cấp "ký chủ", quá khủng khiếp!】
【Tôi xin tuyên bố, từ hôm nay chính thức gia nhập trường “phái số 1” dưới sự dẫn dắt của Đại lão số 1!】
……
Nghe Đoạn Lâm tuyên bố xong, Tần Túc ngẩng đầu, nhàn nhạt liếc qua bảng dữ liệu trong không gian ảo.
Trên mặt là vẻ lạnh lùng không quan tâm, nhưng kỳ thật… vì “đau đến mơ màng”, nên anh chẳng còn hứng thú với bất cứ thứ gì nữa.
Sau khi liếc qua, trong khi mọi người vẫn đang dán mắt nhìn bảng thống kê với biểu cảm sùng bái hoặc sửng sốt, ánh nhìn thỉnh thoảng lại đổ dồn về phía anh, Tần Túc vẫn ung dung thong thả rời đi.
Ngay cả bước chân cũng không dám để lộ ra bất kỳ dấu hiệu “chao đảo” nào trước mặt người khác.
“Không phải chứ, đi luôn rồi sao? Không thèm nhìn kỹ số liệu à? Không tò mò về thành tích của mình một chút nào sao?”
“Đều đứng nhất cả rồi, còn tò mò cái gì nữa!”
“Cũng đúng ha... Tần Túc đúng kiểu từng kinh qua trăm trận, căn bản không thèm quan tâm mấy con số nhàm chán này.”
“Phải đó, chắc trong mắt Tần Túc, mấy con số từ chiến trường mô phỏng này, phi thường nhàm chán, đến nỗi chỉ thờ ơ liếc qua một cái.”
“Không ai thấy nét mặt của Tần Túc lạnh hơn bình thường à? Rõ ràng là có dán miếng ngắn cách tin tức tố, nhưng khí thế vẫn khiến người ta rùng mình đấy.”
……
“……”
Nghe đám đông bàn tán, bước chân Tần Túc không hề dừng lại chút nào.
Tò mò, anh có chứ.
Nhưng để giữ hình tượng đại lão, rời đi sau khi tạo chấn động vẫn bình thản như gió thoảng mây bay, thì bên ngoài tuyệt đối không thể lộ ra dáng vẻ tò mò được.
Số liệu cũng được công bố trong nhóm lớp, anh trốn về ký túc xá xem trộm cũng chẳng ai phát hiện.
Với lại, tranh thủ lúc Hạ Mục Chi còn đang ngơ ngác chưa hoàn hồn mà đi hỏi “tại sao như vậy?”.
Để rồi anh phải lúng túng trả lời kiểu “không có tại sao cả”, chi bằng anh rút lui sớm còn hơn.
Đương nhiên, quan trọng nhất vẫn là… linh hồn anh đau đến tê dại rồi! Cần phải về nghỉ ngơi ngay lập tức!
Mặt lạnh? Xin lỗi, phải là mặt xấu vì đau mới đúng.
Bất cứ ai bị hành đau đến mức không thể hiện ra ngoài, mà vẫn phải giả vờ bình thường, gương mặt cũng sẽ vặn vẹo thành như anh thôi.
……
“Khi nào mình mới có thể đạt tới cảnh giới thờ ơ với số liệu như Tần Túc đây…”
“Vậy cậu cứ thử mạnh như Tần Túc trước đi đã. Mạnh đến mức mọi loại vũ khí đều trở nên vô nghĩa ấy.”
“…Vậy thì khỏi cố luôn.” Trên đời không có gì khó…chỉ cần mình chịu từ bỏ.
……
Khi tất cả còn đang dùng đủ mọi kiểu từ ngữ để diễn đạt cảm xúc choáng ngợp trước màn thể hiện của Tần Túc.
Thì Hạ Mục Chi cuối cùng cũng nhận ra chuỗi số “1”, “1”, “1” trên bảng thống kê đều là Tần Túc.
Lúc này Hạ Mục Chi mới phát hiện Tần Túc đã biến mất khỏi khu vực chiến trường mô phỏng.
Hạ Mục Chi: “……”
Bất kể là việc Tần Túc trong trận quyết chiến cuối cùng đã lạnh lùng đến gần như tàn nhẫn, phá tan đạo tâm của Hạ Mục Chi.
Hay chuyện Raymond vừa rồi lại hỏi “cậu với Tần Túc thật sự không có gì à” khiến người ta khó hiểu...
Những điều này Hạ Mục Chi còn chưa kịp hỏi gì cả.
Mang theo một bụng đầy thắc mắc, tim gan như lửa đốt, không thể tìm được đáp án.
Hạ Mục Chi lặng lẽ chia sẻ trong nhóm chat bốn người.
Ba người còn lại sau khi đọc xong tin nhắn của Hạ Mục Chi:
Laris: ……? Cậu thay đổi rồi.
Samuel: Cậu đang khoe hả? Đây là khoe đúng không? (không chắc lắm, nghiêng đầu hỏi.jpg)
Lận Nhân: ……@Samuel tự tin lên chút, @Hạ Mục Chi không phải đang khoe, tôi lúc trát động mạch chủ của cậu ta còn trát luôn cả mạch máu rồi đây này.
Laris: @Hạ Mục Chi (cú đấm cứng ngắc.jpg)
Hạ Mục Chi: Là sự thật. Thật sự không phải khoe.
Lận Nhân: ……Ghen đến méo mặt.
Laris: Ghen đến biến hình.
Samuel: Ghen đến bò sát âm u.
Ngay khi sóng điện não Hạ Mục Chi vừa định phục hồi, thì giao diện nhóm chat hiện lên dòng thông báo:
“Bạn đã bị ‘Samuel’ đá khỏi nhóm.”
“Không thể gửi tin nhắn trong nhóm đã rời khỏi.”
Hạ Mục Chi: “……”
Nói thật lòng thôi mà, tại sao không ai tin?
【Phụt ha ha ha, Mục Bảo tội nghiệp】
【Ba người còn lại: Không dám mở mắt ra, hy vọng đó chỉ là ảo giác】
【Mục Bảo: Ơ?】
【Samuel: Là ảo giác đúng không? Để tôi tặng cho một cú xoay người vô địch! Đi đi!】
【Cười đau bụng luôn! Samuel lúc nào cũng trông ngoan ngoãn, ai ngờ hành động thì nhanh gọn, chẳng nói chẳng rằng liền vung tay xử luôn ha ha ha】
……
Khi Hạ Mục Chi còn đang bị ba người bạn “gửi phiếu bầu” đầu đầy dấu chấm hỏi, thì Tần Túc đã về đến ký túc xá.
Tách biệt khỏi mọi ánh mắt dòm ngó, tuy đã tắm ở phòng thay đồ, nhưng vì từ bên ngoài trở về, Tần Túc vẫn lê từng bước chân tê dại đi vào phòng tắm, tắm thêm một lần nữa.
Sau khi thay đồ ngủ xong, anh vừa định ném mình lên giường để chuẩn bị nhắm mắt nghỉ ngơi.Thì Tần Túc nhìn đến tới di động không dám đem ra bên ngoài, giao diện nhóm gia đình bật ra một tin nhắn mới.