Người Bình Thường Nhưng Cải Trang A Truyện Tranh Abo

Chương 57

…………….

Tuy vậy qua vài lời trò chuyện ngắn ngủi, anh có thể đoán rằng cả nhà bọn họ đều có khả năng đưa đặc sản từ thế giới mình xuyên qua, trở về thế giới thực.

Còn anh...

Ánh mắt Tần Túc dừng lại ở giao diện đếm ngược giá trị sinh mệnh của bản thân.

Sau buổi chiều huấn luyện mô phỏng thực chiến, chỉ số hảo cảm từ cư dân bản địa và làn đạn đã giúp anh gia tăng một lượng giá trị sinh mệnh chưa từng có.

Hiện tại, đồng hồ sinh mệnh của anh hiển thị: 360.863 phút 39 giây.

Tức là hơn 250 ngày.

Từ con số ban đầu là 196 ngày, giờ đã nhảy vọt lên khoảng hơn 54 ngày nữa. 

Thực tế chứng minh, “hắc hồng*” thì vẫn là “hồng”, một khi bị cư dân mạng chửi làn đạn bắn tới tấp thì... cũng đủ sống lâu thêm kha khá.

(Trong giới trẻ Trung Quốc, "hắc hồng" (黑红): có nghĩa là "nổi tiếng theo hướng tiêu cực" hoặc "nổi tiếng bằng tai tiếng". Nó ám chỉ việc một người trở nên nổi tiếng không phải vì tài năng hay phẩm chất tốt, mà là do những scandal, hành vi gây tranh cãi hoặc những bình luận tiêu cực từ công chúng.)

Khoảng thời gian này đủ để anh trở về thế giới thực và đáp xuống địa điểm chỉ định, nhưng lại không đủ để anh mang theo... ừm... đặc sản của thế giới này.

Nghĩ đến hai chữ “đặc sản”, Tần Túc không khỏi rùng mình. (Edit: Trùng tộc muối chua đi anh)

Trong đầu anh chợt hiện ra đám sinh vật đáng sợ, hầu hết có thân hình khổng lồ, hung hãn, kết bè kéo đội, còn có hàng loạt cơ giáp và vũ khí được chế tạo riêng để đối phó với đám sâu đó.

Trùng tộc chân chính thì anh chưa từng tiếp xúc. Nhưng cơ giáp và vũ khí thì anh từng được tiếp cận qua các môn học, chỉ là...

Nó không thuộc về rác rưởi, cũng chẳng dễ tìm.

“......”

Xác nhận lại lần nữa: mấy thứ đó anh không mang theo nổi.

Trong thế giới truyện tranh này, anh nghèo đến mức muốn có được trải nghiệm bị công kích đau đớn từ vũ khí.

Đến cả trang bị cũng phải thông qua các tiết học thao tác cơ bản về cơ giáp và máy móc.

【Tần Túc: Không cần đâu (.jpg).】

Ở thế giới truyện tranh này, cuộc sống của anh đã đủ mỏng manh như đi trên băng rồi.

Chẳng thiết tha gì đến cảnh, mỗi ngày mở mắt ra là lại thấy quỷ xuất hiện từ nơi xó xỉnh nào đó.

Tang thi và quỷ, nếu không chủ động gọi đến, thì tạm thời anh chưa cần dùng tới.

【Chị gái: Được rồi.】

Dưới ánh trăng, trong lúc mọi người ở dưới mặt đất vẫn còn sợ hãi liếc nhìn trộm, Tần Đại chỉ khẽ tiếc nuối mà thu lại thần sắc.

【Ma ma: Ảnh hưởng đến sinh tồn không?】

Cô cùng Tư Phỉ sống dựa vào hệ thống tích điểm, trong tận thế nhiều năm liều mạng tích lũy. Tuy tích lũy được nhiều điểm, nhưng do cần chế tạo “quy mô lớn”, khiến các căn cứ khác kiêng kị, nên tiêu hao cũng không ít.

Dù vậy, nhờ vào nền tảng nhiều năm, hiện tại họ vẫn dư sức duy trì dung mạo và thể chất ở trạng thái đỉnh cao.

Ngoài chi phí để mang vắc-xin phòng bệnh và vũ khí về, họ còn có thể thường xuyên đưa tang thi trở lại làm nghiên cứu.

【Chị gái: Mang thêm ba cũng không thành vấn đề.】

Là Boss phó bản, mỗi lần chỉ cần giữ tỷ lệ vượt ải dưới 10%.Tức là, trong mười lượt khiêu chiến chỉ cho phép qua một lần là có thể đổi được thời gian sinh tồn.

【Ba ba: Ba với mẹ con lấy chung một con là đủ rồi. Loại lúc đang bị tấn công vật lý thì chen vào tí công kích ma pháp ấy.】

【Chị gái: Không, phải là đang bị tấn công bằng ma pháp thì chèn vào một chút vật lý mới đúng chứ!】

Tần Túc: “......”

Anh thật sự không dám tưởng tượng, biểu cảm của chị anh khi nhìn thấy tang thi sẽ như thế nào.

Lại càng không dám tưởng tượng, ở thế giới tận thế tràn ngập tang thi, người của các căn cứ khác sẽ phản ứng ra sao nếu phát hiện trong đám tang thi đó có lẫn... quỷ.

Gia đình anh... đúng là một nhà trừu tượng.

Mà nói đi cũng phải nói lại, đến bao giờ anh mới có thể giống như mọi người trong nhà.Có một tương lai “quang minh chính đại”, “tốt đẹp bền vững” như thế? (Edit: ảnh nghèo nhất nhà..)

Sau khi danh sách "đặc sản" đã được xác định xong, nhìn bề ngoài bốn người trò chuyện có vẻ vui vẻ nhẹ nhàng, nhưng thực tế ai nấy đều đang vội việc riêng.

Không ai muốn lãng phí thêm thời gian, đồng loạt nói lời tạm biệt và rời mạng.

Tạm biệt người nhà, Tần Túc lặng lẽ nhìn chằm chằm chỉ số sinh mệnh 250 ngày còn lại của mình: “……”

Mặc kệ đi……

Tinh thần và thể xác đều đã mệt rã rời, Tần Túc đặt điện thoại úp xuống bàn, hai tay đặt ngay ngắn lên bụng, khép mắt lại, an tĩnh nằm nghỉ.

Ai trong nhà cũng mạnh mẽ hơn anh, mà bản thân anh tạm thời cũng chẳng muốn cạnh tranh.

Còn về thuốc tăng cường thể chất, nếu hỏi thông qua internet, chắc chắn sẽ khiến ba mẹ lo lắng.

Tưởng rằng anh gặp chuyện gì khó giải quyết.Thôi thì chờ gặp mặt hỏi sau cũng được.

——

Sau khi trở lại thế giới thực, giống như mọi khi Tần Túc ngủ thêm mấy tiếng, rồi bị chuông báo thức gọi dậy trước giờ hẹn 5 phút.

Anh đưa phần tư liệu đã được chuẩn bị sẵn quét vào không gian, chưa được bao lâu thì ánh sáng trắng quen thuộc lại lóe lên.

Khi Tần Túc lấy lại được thị lực, cảnh tượng trước mắt là căn phòng quen thuộc.

Chung cư.

Buổi chiều hôm nay không có tiết học, anh mở két sắt ra trang giấy vốn cất giữ bên trong đã không còn. Có lẽ là chị anh đã trở về lấy đi.

Tần Túc vừa khép két sắt lại, điện thoại sau lưng liền thông báo tin nhắn mới.

Ba gửi cho anh một địa chỉ hoàn toàn xa lạ, kế đó gọi điện thoại đến. Tần Túc chỉ mất một giây để chuyển trạng thái.

Đầu dây bên kia là giọng ba anh quen thuộc: “Có chút vấn đề nhỏ.”

“Vâng.”

Nghe tiếng gầm rú từ động cơ xe máy đang lao cực nhanh, âm thanh truyền qua điện thoại khiến Tần Túc giật mình. Anh sợ mình sẽ khiến ba phân tâm, liền vội vã lần theo tiếng động.

Tư Phỉ vừa kết thúc cuộc trò chuyện liền mắng một câu: “Hệ thống chết tiệt!”

Nhanh hơn tốc độ bình thường? Không phải là do cái hệ thống lởm kia lỗi bug thì là gì. 

Tư Phí ở núi sâu rừng già đã đành, lại còn bắt đến tận rừng rậm xứ người.

Thật sự là cạn lời.

May mắn thay, vì luôn phải duy trì hình tượng “sang chảnh” trước mặt người ngoài, Tư Phỉ gần như ở đâu cũng có sắp đặt từ trước.

“Bà xã, đợi chút! Anh tới liền đây!” Tư Phỉ vừa gào lên vừa dán mắt vào khoảng cách giữa hai điểm chỉ dẫn, tăng tốc thêm lần nữa.

Dù là đường núi hiểm trở, nhưng với kinh nghiệm dày dặn từ thế giới tận thế.

Nơi không hề có khái niệm luật lệ giao thông, chỉ toàn tang thi đánh nhau loạn xạ. Tư Phỉ như chạy trên mặt đất bằng phẳng.

“Ừ, mọi chuyện giải quyết xong xuôi rồi, lại đây đi.”

Dưới ánh mắt đám đông nhìn chăm chú, Tần Tễ lạnh giọng nói bóng gió, rồi dứt khoát cắt điện thoại. 

Gương mặt cô không cảm xúc, ánh mắt nhìn xuống chiếc du thuyền cá nhân loại nhỏ bên dưới.Nơi tất cả mọi người lúc này đều đang ôm đầu, run rẩy.

Sự việc? Đã giải quyết?

Nhiều năm ăn ý, Tư Phỉ lập tức hiểu ra, sắc mặt lập tức trầm xuống, tăng tốc nhanh hơn.

May là họ đã ký kết quan hệ trói định, bất kể mỗi lần hệ thống gặp lỗi bug gì, họ cũng không bao giờ bị kéo lệch nhau quá xa.

Cũng may là, cả hai đều có hệ thống cấy định vị chéo vào thân thể.Trừ khi một người tử vong, nếu không thì trong bất cứ tình huống nào cũng có thể định vị chính xác vị trí của đối phương.

Mười phút trước, Tần Tễ đã cùng 66 “cục hàng” tang thi được đóng trong rương đen đáp xuống boong khoang của chiếc du thuyền này.

Bên trong khoang, ngoài mấy cái “rương tang thi” mang về từ dị giới, còn có một nhóm người vốn đã ngồi sẵn để chờ giao dịch.

Mà ngoài boong du thuyền, hai phe dường như trong lúc giao dịch đã xảy ra mâu thuẫn. Không khí như căng dây cung, một đám người mặc đồ đen từ hai bên giương súng chỉa thẳng vào nhau.

Âm thầm quan sát tình hình giằng co, Tần Tễ chỉ cảm thấy đau đầu không thôi.

Bình Luận (0)
Comment