……………..
Hệ thống đã chỉnh vị trí rơi vào vùng biển quốc tế thì thôi, còn ném trúng ngay một trận hỗn chiến ( Tu La tràng*).
(Tu La tràng 脩羅場: phiên âm tiếng Anh: Tu La Chang) là một thuật ngữ trong Phật giáo và văn hóa Á Đông, chỉ một nơi diễn ra cuộc chiến đấu ác liệt, hỗn loạn, hoặc một tình huống căng thẳng, đầy xung đột. Nó thường được hiểu là một đấu trường hoặc chiến trường của các vị thần bất hòa (A-tu-la) với các vị thần khác hoặc giữa các A-tu-la với nhau.)
Để tránh trở thành vật hi sinh (pháo hôi), Tần Tễ lập tức dùng tích phân đổi lấy một liều thuốc mê rẻ nhất trong kho hệ thống, hạ gục đám lính đánh thuê đang đứng gác.
Sau đó l*t s*ch đống đồ nhìn qua rất dọa người, mang về khoang thuyền rồi cho lũ tang thi mặc vào.
Trang bị lính đánh thuê được mặc kín từ đầu đến chân trừ đôi mắt, toàn thân đều bị che kín. Nhìn từ xa, hoàn toàn không thể phân biệt rằng bên trong lớp trang phục đó lại là tang thi.
Tần Tễ mang theo cả đàn tang thi được ngụy trang, dùng chính vũ khí của đám lính đánh thuê, ép hai phe đang đối đầu tạm thời phải “án binh bất động”.
Trận đấu súng? Đã diễn ra rồi. Vừa mới kết thúc, cô đã nhận được cuộc gọi của Tư Phỉ.
Nhưng tang thi đánh không chết, thật sự là đánh không chết. Chỉ cần cô không bị thương, xử lý người đứng đầu hai phe còn lại là xong.
Với Tần Tễ người đã nhiều lần tìm được đường sống từ trong chổ chết, thực chiến dày dạn kinh nghiệm, thì chuyện này không tính là vấn đề.
Hơn nữa, đám vũ khí mà hai phe muốn giao dịch đều đang nằm trong tay tang thi dưới sự điều khiển của cô.
—
“Tình huống là thế nào vậy?”
“Ta XX làm sao mà biết!”
“Bọn mày kêu người tới phá à?!”
“Ta phá cái XX nhà mày ấy!”
Mấy kẻ vừa ôm đầu, vốn còn đang căng thẳng, giằng co không chịu nhường nhau.Giờ phút này đều trợn mắt nhìn đối phương, vẻ mặt hoang mang, hoài nghi đầy trong ánh mắt.
Ai cũng nghĩ bên kia đã cố tình mời người tới một đám người mặc đồ đen.
Không muốn để bọn họ có thời gian trao đổi thêm, Tần Tễ dứt khoát nổ súng cảnh cáo.
Phanh! Phanh! Phanh!
Boong tàu nổ tung trong khoảnh khắc, mấy người đang nói chuyện lập tức tái mét mặt mày, run rẩy cúi gằm đầu xuống sát sàn.
“Im lặng.”
Áp lực từ vũ lực khiến cả hai phe sinh ra dè chừng. Tần Tễ lạnh lùng ra lệnh:
“Ngẩng đầu lên.”
Mọi người: “?”
Tuy trong lòng vẫn còn mơ hồ, nhưng vào lúc này, khi mạng sống của mình đang nằm trong tay một người không biết từ đâu xuất hiện.
Thoạt nhìn đã không dễ chọc tất cả mọi người đều bất an ngẩng đầu lên.
Trong ánh mắt chăm chú của đám người phía dưới, Tần Tễ đứng sau lưng 66 tang thi được nguỵ trang thành lính đánh thuê, lấy đó làm nền.
Cô giơ chân đá tung một chiếc rương, rút ra một khẩu AK, họng súng thẳng tắp chĩa vào đám đông phía trước, rõ ràng ra ý chuẩn bị nổ súng.
“!”
Đám người thấp cổ bé họng nhất thời tái mặt.
Bất kể tư thế giương súng, khí thế hay sát khí không thể che giấu tỏa ra từ người đối diện, tất cả đều cho thấy cô gái này tuyệt đối không phải người dễ đối phó.
Không ai nghi ngờ việc cô thật sự sẽ nổ súng.
Những "lính đánh thuê" đứng phía sau cô từng bị trúng đạn nhưng không hề hấn gì, chứng tỏ trên người họ mặc sẵn áo chống đạn.
Đây là một kế hoạch có chuẩn bị kỹ càng, chắc chắn không phải ngẫu nhiên. Vũ khí của họ nhiều khả năng đã bị tịch thu, vứt thẳng xuống biển.
Trong tình cảnh này, họ hoàn toàn không còn đường phản kháng.
“Lẽ nào giao dịch lần này đã sớm bị một thế lực thứ ba theo dõi? Hôm nay liệu chúng ta còn có cơ hội trở về?”
Tần Tễ không biểu cảm gì, nhưng thực ra đang âm thầm quan sát nhất cử nhất động của đám người đối diện.
Thông qua nét mặt và động tác của bọn họ, Tần Tễ dễ dàng nhận ra mức độ hoảng sợ hiện tại chỉ chờ thời cơ, liền lạnh giọng mở miệng:
“Ba giây.”
Ba giây?
Có ý gì?
Với những kẻ quanh năm sống trong hoàn cảnh nguy hiểm, Tần Tễ căn bản không có ý định giải thích. Cô trực tiếp bắt đầu đếm ngược: “Ba...”
Bản năng sinh tồn sẽ khiến họ chọn đúng.
Trong thế giới thực, dù là ở vùng biển quốc tế, với tư cách một người tuân thủ luật pháp, cô không thể tùy tiện giết người.
Nhưng cô cũng không thể mở miệng thả họ đi, chỉ có thể dùng đe dọa để buộc họ tự rút lui.
Đã tới rồi thì phải mang ít đồ về chứ. Theo quan sát của cô, mấy món hàng chờ giao dịch trên thuyền nhìn cũng không tệ, đem về có thể bổ sung cho căn cứ.
Quả nhiên, vừa mới đếm được chữ đầu tiên, đám người phía dưới đã giống như ong vỡ tổ, chen lấn nhau chạy về phía mạn thuyền.
“Hai.”
Tần Tễ tiếp tục đếm, lạnh lùng không đổi sắc. Từng tiếng "bùm" nối tiếp vang lên khi từng người một nhảy xuống biển.
“Một.”
Giây cuối cùng, Tần Tễ nã một phát đạn vào du thuyền bên cạnh. Hàng loạt tiếng hét sợ hãi vang vọng khắp mặt nước.
Du thuyền cuối cùng đã thuộc về mình, Tần Tễ thở phào nhẹ nhõm, bước đến lan can nhìn xuống mặt biển. Dựa vào vị trí địa lý cao hơn, cô liếc nhìn toàn bộ đám người đang bơi tán loạn phía dưới.
Trước khi chìm xuống nước, theo bản năng ngẩng đầu nhìn lên, bọn họ bắt gặp ánh mắt lạnh như băng của cô. Một giây sau đó, nỗi sợ khiến ai nấy đều không dám nhìn lại, tản ra chạy trốn như ong vỡ tổ.
Ầm!Lo sợ không chạy kịp,
Tư Phỉ đứng ở đầu thuyền cách đó không xa, xác định vị trí bằng ống nhòm, sau đó vai vác hỏa tiễn, nã một phát thẳng vào biển.
“!!!”
Có cả mai phục?
Quả nhiên là có chuẩn bị từ trước!
Đám người còn lại hoảng loạn tột độ, càng lúc càng chạy nhanh.
Tần Tễ xoay người rời đi, đợi đến khi chắc chắn mình đã rời khỏi tầm nhìn của mọi người mới nhanh chóng đi vào phòng điều khiển của du thuyền.
Không lâu sau, hai chiếc du thuyền đã hội hợp.
Xác nhận cả hai đều an toàn, Tư Phỉ thở phào, gỡ chip điều khiển khỏi từng tang thi, rà quét vũ khí đưa vào kho hệ thống. Còn Tần Tễ thì gửi đoạn video cho Tần Túc.
“......Mẹ, mọi người xảy ra chuyện gì vậy?”
Video vừa chuyển đến, điều đầu tiên Tần Túc nhìn thấy là mẹ mình tháo mặt nạ bảo hộ thường dùng của lính đánh thuê, tiếp đó là hình ảnh mẹ đang rút chip từ tang thi…
Thoạt nhìn, rõ ràng đã có chuyện gì đó xảy ra.
“Chỉ là một chút ngoài ý muốn thôi, giờ không sao rồi.”
Để tránh khiến con lo lắng, Tần Tễ nói luôn.
“Xin lỗi, hiện tại mẹ và ba đang ở nước ngoài, cần khoảng mười bảy tiếng nữa mới về được. Nếu con cần gì, cứ tìm người phụ trách phòng thí nghiệm nơi con đang ở mà lấy.”
Sau khi xác định không thể trở về trong thời gian ngắn, Tư Phỉ gửi địa chỉ cho Tần Túc, bảo anh tự đến lấy những gì mình cần.
“... Vâng.”
Kế hoạch thay đổi, biết ba mẹ không sao, dù chưa thể gặp mặt ngay, Tần Túc cũng chỉ đành nói qua điện thoại, “Mẹ, có loại thuốc nào có thể trong thời gian ngắn, giúp nâng cao thể chất cơ thể hay không?”
Đang xắn tay áo nhét tang thi vào rương đen, Tư Phỉ khựng lại, sau đó bước nhanh đến trước màn hình nhíu mày: “Con định làm cái trò gì vậy?”
Tần Tễ không nói gì, như thể vừa nhớ lại, vẻ mặt cũng chẳng vui vẻ gì.
Tần Túc: “......”
Hiểu rồi.
Có.
Nhưng từ phản ứng của ba mẹ, loại thuốc này chắc chắn có ảnh hưởng không nhỏ đến cơ thể. Nếu không, họ đã không có biểu hiện nghiêm trọng đến vậy.
Tần Túc vẫn chọn thành thật:
“Con sắp tham chiến với Trùng tộc.”
“Gì cơ?”
Tư Phỉ chỉ thấy miệng con trai đang mấp máy, nhưng không nghe được âm thanh.
Tần Tễ hiểu ngay giống như dự đoán trước đó, họ không thể nói rõ chân tướng thế giới mà mình đang ở.
“Có, nhưng...” Giọng Tần Tễ trầm xuống, gương mặt nghiêm túc hẳn:
“Cái giá phải trả gần như là... tính mạng.”
Lần trước Tư Phỉ sử dụng loại thuốc đó, chỉ đổi lấy được ba phút “năng lực của tang thi Vương”.
Tần Túc cau mày: “Tính mạng?”