Chương 33:
Vì hoàn toàn làm đứa nhỏ hết hy vọng, tự mình ra tay sử dụng, Tư Phỉ bắt đầu giải thích:
“Tên của nó là K-120, là ba từng dùng qua rồi, tên là mẹ con đặt.”
“Nghe tên đoán tác dụng, sau khi tiêm vào, nó có thể căn cứ theo thể chất vốn có của từng người, trong vòng ba phút sẽ khiến thể chất của người được tiêm tăng ít nhất gấp trăm lần, đạt được khả năng dễ gây thương tổn cấp 'vương'."
"Tuy nhiên, bởi vì đây là loại thuốc đặc biệt được chế tạo từ vật chất lấy từ 'tang thi vương', sau ba phút hiệu lực, trong ba ngày tiếp theo, người được tiêm có 99% khả năng sẽ tử vong, sau đó dị hóa đến mức không khác gì tang thi, nghiêm trọng đến độ gọi 120 cấp cứu cũng không thể cứu nổi.”
“Trong ba ngày đó, nhịp tim và hô hấp của người được tiêm sẽ yếu đến mức gần như không còn, tốc độ lưu thông máu trong toàn thân giảm mạnh. Nói cách khác, là suy kiệt đến cực hạn. Đến ngày thứ tư, nếu không có ý chí cực mạnh để chống đỡ, cùng với vận may trăm phần trăm hỗ trợ, người được tiêm sẽ không thể phục hồi lại nhân tính."
"Sẽ lao đầu trên con đường trở thành tang thi, trở thành một xác sống không còn dấu hiệu sinh mạng, một tang thi vừa mới ra lò. Sang ngày thứ năm, cơ thể bắt đầu phân hủy, bốc mùi hôi, xương cốt bắt đầu rời rạc, tách lìa.”
“Đây.”
Tư Phỉ vừa xoay điện thoại vừa đưa lên hình ảnh từ chiếc rương đen đặc chế phía sau, bên trong là vô số tang thi dữ tợn quái dị,
“Sẽ trở thành giống như chúng nó một cái xác không hồn, cho đến khi từng khúc xương trên người bị đập nát mới hoàn toàn mất đi khả năng di chuyển.”
“Đó là lý do vì sao, mỗi một người từng sử dụng K-120, đều phải trả giá bằng chính mạng sống của mình.”
“K-120 từ khi được nghiên cứu và phát minh đến nay, tổng cộng có 23 người từng sử dụng, chỉ có một người còn sống sót đứng được trước mặt con, cũng chính là ba. Ba vẫn luôn nghi ngờ, lý do mình trở thành người duy nhất còn sống, là vì ba là người thứ sáu tiêm loại thuốc đó, vận khí tốt, trúng được con số cát lợi nên mới sống sót.”
“Bây giờ con đã hiểu chưa?”
Nói xong, Tư Phỉ và Tần Tễ đồng loạt nhìn về phía video call ở một góc khác chờ Tần Túc phản ứng.
“Hiểu rồi.”
Nghe ba nói xong, Tần Túc chợt nhớ đến chuyện hệ thống từng nhắc đến vụ bug thành công, liền không kiềm được buột miệng:
“Vậy thì… đúng là quá tốt rồi còn gì!”
Với người khác, đó là một loại thuốc cực độc cửu tử nhất sinh*, nhưng với anh người tồn tại nhờ vào giá trị nhân khí trong thế giới truyện tranh.Hay nói đúng hơn là hảo cảm của cư dân truyện tranh và sự chú ý từ khán giả thì chẳng khác gì đường mật dụ người.
(Cửu tử nhất sinh*: (九死一生) là một thành ngữ có nghĩa là "chín chết một sống", ý chỉ một tình huống vô cùng nguy hiểm, nguy cơ chết rất cao, nhưng cuối cùng lại sống sót một cách may mắn. Tương tự như thành ngữ "thập tử nhất sinh" (十死一生).
Chỉ cần góc trên bên phải màn hình không hiện rõ đếm ngược giá trị sinh mệnh, cho dù thân thể Tần Túc có bị oanh tạc thành tro, dựa vào logic bug của hệ thống, anh cũng không thể thật sự chết được.
Chỉ cần không tự mình tìm đường chết, bằng cách làm mấy chuyện khiến cư dân bản địa hoặc khán giả chán ghét, miễn là giữ được giá trị “nhân khí” luôn tăng đều, thì muốn chết cũng chết không nổi.
Như vậy chẳng phải đúng chuẩn ‘nghề tay trái: chống chết’ rồi sao?
Thậm chí, Tần Túc sau khi hiểu được logic tồn tại của mình.Tần Túc còn nghi ngờ: cho dù bị nổ tung thành từng mảnh, thì cũng vẫn là một đống “vật sống chia năm xẻ bảy”, cho đến khi giá trị đếm ngược sinh mệnh về 0 mới có thể hoàn toàn chết.
Nghĩ tới cảnh tượng đó, trong lòng anh âm thầm gạch một dấu X to tướng.
Loại trạng thái kh*ng b* như vậy, đừng nói là dọa chết người khác, ngay cả bản thân anh cũng bị dọa đến rớt sạch thanh giá trị san ( giá trị HP*).
(Thanh HP" (hay thanh máu) là một thanh hiển thị sức khỏe của nhân vật hoặc một đối tượng trong game. HP là viết tắt của "Hit Points" hoặc "Health Points", nghĩa là điểm số thể hiện sức chịu đựng của nhân vật. Khi nhân vật bị tấn công, thanh HP sẽ giảm dần, và khi thanh HP giảm xuống 0, nhân vật sẽ chết hoặc bị bất tỉnh.”
Anh nhất định sẽ bảo vệ thân thể mình thật tốt, không để xảy ra chuyện bên đông rớt một mảnh, bên tây rụng một khúc.
Còn về phản ứng cơ thể sau ba phút dùng thuốc...
Hô hấp gần như không có? Không sao, chỉ cần chưa chết thì giả bộ thở cũng được.
Thân thể lạnh đi do suy giảm chức năng? Nói cách khác, chẳng phải là toàn thân toát ra khí lạnh khiến người khác muốn tránh xa cả ngàn dặm sao?
Quá hợp với thiết lập “đại lão lạnh lùng” của anh rồi còn gì.
Tần Tễ: “…Ơ?”
Tư Phỉ: “…Ha?”
Hai người nhìn nhau, trong mắt đối phương đều thấy rõ ý: "đáng chết “xuyên qua”, còn dám giày vò đứa nhỏ nhà mình thành cái dạng này".
Nếu giờ phút này là mặt đối mặt, có lẽ cả hai đã cùng lúc đưa tay lên đầu Tần Túc, cũng đã lập tức gọi điện thoại kêu bác sĩ tâm lý lẫn bác sĩ thể chất đến đây, kiểm tra toàn bộ từ đầu đến chân cho con một lượt.
Tư Phỉ lau sạch máu tang thi dính trên tay, giọng nghiêm túc:
“Tiểu bảo, ba nói nhiều như vậy là để con từ bỏ ý định dùng thứ đó.Chứ không phải muốn nghe con nói ra mấy lời có vẻ bất ổn tinh thần như vậy, khiến ba mẹ lo lắng. Con có phải ở thế giới bên kia, bị cái gì đó k*ch th*ch rồi không?”
k*ch th*ch?
Tần Túc lắc đầu phủ nhận:
“Không có đâu.”
“Nói ra thì chắc ba mẹ không tin, nhưng ở cái thế giới đó, ‘sinh mệnh’ của con đã bug lên dài hơn một đoạn rồi.”
Tần Túc đổi sang cách nói dễ hiểu hơn cho ba mẹ nghe:
“Nói thẳng ra là, con đã thật sự làm được cái gọi là ‘mệnh con do con không do trời’. Cách con kéo dài mạng sống vốn dĩ đã không còn ràng buộc theo kiểu thường nữa rồi.”
Tư Phỉ không nhịn được thốt lên:
“Con tưởng con là Tần Ngạo Thiên* chắc?!”
(Tần Ngạo Thiên*: Xuất phát từ Long Ngạo Thiên.Tư Phỉ đã thay “Long” thành “Tần”.
Long Ngạo Thiên ra đời là một nhân vật hư cấu, không có thật trong lịch sử hay bất kỳ sự kiện nào có thể xác định được. Nổi lên như một hiện tượng mạng Trung Quốc.Nhân vật này xuất hiện trong các tác phẩm tiểu thuyết, truyện tranh, hoặc game online. Cụ thể hơn, Long Ngạo Thiên thường được biết đến là một nhân vật trong thể loại truyện tu tiên, huyền huyễn, nơi các nhân vật có sức mạnh siêu nhiên và tu luyện để đạt được các cảnh giới cao hơn. Long Ngạo Thiên còn phụ thuộc vào sự sáng tạo của từng tác giả.)
Tần Tễ đang định nói gì đó thì lập tức bị nghẹn lại:
“Không đè xuống một chút thì anh định nói gì nữa hả?”
“Thêm thắt chút nữa?”
Từ cách nói và phán đoán của con trai mình, hai người bỗng hiểu ra, cái kiểu mở khóa ‘thanh máu’ như này không giống bọn họ, điểm kỹ năng không ở dị năng, mà là điểm thẳng vào ‘sinh mệnh’.
Ý là nếu Tần Túc có chết, thì từ mặt vật lý đến mặt năng lượng đều bị xóa tên khỏi Sổ Sinh Tử.
Lúc này Tư Phỉ mới hơi thả lỏng cơ thể căng cứng nãy giờ.
Tần Tễ: “......”
Tần Tễ hít sâu một hơi, nghiêm túc nhìn chằm chằm vào màn hình đang chiếu hình Tần Túc ở góc khác, không yên tâm nên lại xác nhận thêm một lần:
“Thật sự không sao chứ?”
“Vàng thật bạc thật, hoàn toàn không sao.”
Tần Túc cũng nghiêm túc trả lời:
“Mẹ, con luôn biết chừng mực. Cũng có giới hạn.”
Tư Phỉ: “......”
Cái nhà này đúng là càng lúc, càng sa đà vào lối văn học vô nghĩa...
Đứa nhỏ quả thật không có lý do gì để lừa mình, mà biểu cảm trên mặt cũng hoàn toàn không có chút nào giống đang nói dối. Lúc này Tần Tễ mới khẽ gật đầu:
“Hiểu rồi.”