Người Bình Thường Nhưng Cải Trang A Truyện Tranh Abo

Chương 64

………………..

Dưới làn đạn và ánh mắt chờ mong từ các bạn học, Tần Túc vẫn giữ vẻ mặt trống rỗng, xoay người đi thẳng đến khu nghỉ ngơi, ngồi xuống ở hàng ghế đối diện với tất cả.

Không có mẫu tham khảo, anh tuyệt đối sẽ không hành động mù quáng. 

Anh không muốn vì tự tiện ra tay, mà làm tăng độ khó cho lượt cử tạ sau của chính mình. 

Chỉ cần vượt qua người mạnh nhất ban (6) là đủ. 

Nhờ công cuộc marketing thiết lập thành công rực rỡ, anh tin rằng lúc này sẽ không ai dám hối thúc anh “ra tay”.

Và giáo viên chỉ nói sẽ ghi nhận kết quả cử tạ cuối cùng, chứ đâu có yêu cầu tất cả học sinh phải nhấc tạ từ đầu tới cuối. Như vậy là không thực tế. 

Cách làm của anh hoàn toàn không vi phạm quy định. Dù giáo viên và các bạn học có tò mò, muốn biết trọng lượng anh có thể nhấc lên đến đâu.

Thì họ cũng không có cách nào ép được vì anh đâu có không cử tạ, chỉ là “chưa biết khi nào” mới ra tay mà thôi.

Quan sát xong các “hàng mẫu” đang dùng tin tức tố ở trạng thái bùng nổ để nâng tạ. 

Đại lão là người ra tay cuối cùng.Đến lúc đó anh mới hành động, cũng coi như thoả mãn mong đợi của mọi người bước lên sân khấu.

Tần Túc: “……”

Tưởng tượng như vậy, anh thấy bản thân cũng thật ra dáng. (Edit: ha..)

May mà ở trước mặt toàn những người xa lạ, không ai biết quá khứ thật sự của anh. 

Chứ nếu chẳng may bị người quen bắt gặp...

Chỉ cần nghĩ đến việc bị những người quen biết từ sáng tới tối, nhận ra bộ dạng mình trong thế giới truyện tranh.

Tần Túc lập tức cảm thấy tựa như bản thân là phiên bản “online mạnh mẽ”, nhưng thực tế lại là bản “demo ngoài đời” bị đem ra đối chiếu, thật sự xấu hổ không tả nổi.

Bạn cùng phòng Giang Lộ, các bạn cùng lớp, thậm chí cả thầy cô ở thế giới thực vì không rõ tình hình thật của anh.

Nên dù có nghi ngờ, không có bằng chứng cũng chẳng thể tin nhân vật trong truyện tranh là anh. Nhiều nhất cũng chỉ nghĩ ai đó đã lấy ngoại hình của anh làm hình mẫu thiết kế.

Nhưng... gia đình thì khác. Bọn họ rõ hơn ai hết tình trạng thực tế của anh.

Nếu anh nói mình bị ném vào truyện tranh, chắc chắn chỉ cần liếc mắt một cái, họ sẽ nhận ra “nhân vật” chính là anh bằng xương bằng thịt.

“……”

Anh có tính là mặt trước một kiểu, sau lưng lại một kiểu không?

Tần Túc nghẹn họng, quyết định lúc cử tạ phải tranh thủ chụp một tấm ảnh chung với sâu, để ba mẹ đại khái hiểu anh đang ở thế giới “có trùng” mà thôi.

Mọi người: “……”

Hành động ngoài dự đoán của Tần Túc, khiến toàn bộ khán giả và cư dân bản địa cả trong lẫn ngoài sân đều choáng váng đầu óc.

Kasil: “……”

Chuyện gì thế này?

Hạ Mục Chi: “……”

Tuy cậu rất tò mò không biết Tần Túc có thể nhấc được sâu cấp mấy, nhưng thấy Tần Túc hiện giờ không hề có ý định thể hiện, Hạ Mục Chi cũng không thể ép buộc.

Mang theo một chút tiếc nuối, Hạ Mục Chi tiến đến chỗ thiết bị, nhận mặt nạ chắn tin tức tố.

Lần trước trong buổi mô phỏng thực chiến, Hạ Mục Chi thua Tần Túc với tư thế cực kỳ chật vật.

Nhưng điều đó Hạ Mục Chi có thể chấp nhận được, ai bảo đối thủ là Tần Túc.

Chỉ là, Raymond nói lúc Tần Túc đi ngang qua “xác cậu”, còn liếc nhìn lạnh nhạt, chuyện đó khiến Hạ Mục Chi cứ nhớ mãi không quên.

Nếu Tần Túc tạm thời không định nhấc tạ... vậy thì có lẽ hôm nay đến lượt cậu biểu hiện?

Nghĩ đến đó, tinh thần Hạ Mục Chi bất giác phấn chấn hơn.

【……Ha??? Không nhấc luôn?】

【Đại lão, lúc nào cũng là người bước lên sân khấu ở phút cuối.】

【Đúng vậy, cái đẹp luôn đáng chờ đợi. Bảo bảo số 1 nhà mình cũng rất đáng để chờ!】

【Nhưng đừng để chờ mãi chờ mãi, cuối cùng chỉ chờ ra… một cú flop làm người ta cười đến rụng răng.】

【Tôi nhận ra nha, từ sau buổi mô phỏng thực chiến lần trước, mỗi lần có ảnh Bảo bảo số 1, là làn đạn lại đầy rẫy mỉa mai. Không thể nào, không thể nào đi, chẳng lẽ là fan Hạ Mục Chi cố tình gây sự? Qua lâu thế rồi còn mang thù, nhỏ mọn vậy?】

【Không phải tôi nói chứ, cái mặt nạ chắn tin tức tố kia… xấu thật sự. Nhìn quanh xem, chẳng khác nào mấy quả cầu nhựa trong suốt đè lên đầu mèo, chẳng dám tưởng tượng hình ảnh Đại lão đội thứ đó lên đầu sẽ thế nào.】

【Mục Bảo sẽ nhấc được sâu số mấy đây?】

Tuy sâu không ghi rõ trọng lượng, nhưng chúng được đánh số từ nhỏ đến lớn, từ số 1 trở đi theo thứ tự.

【Đoán là số 34 đi.】

【Không đùa đâu, ở đây toàn sâu khổng lồ. Trong suốt khoá 25 tâp huấn, chỉ có một người tên Hoắc Mậu Sơn cao 2m1, thân hình như trâu mộng, là Alpha cấp SSS đã từng nhấc được sâu số 35. Kỷ lục đó đến nay chưa ai phá nổi.】

【Thì sao chứ? Nhắc nhẹ thôi, đừng quên Mục Bảo là vai chính của truyện, cấp tin tức tố cũng song S luôn đấy. Vai chính phá kỷ lục tiền bối thì có gì sai? Quá hợp lý.】

【Xì, theo fan Mục Bảo các người thì phá kỷ lục đương nhiên là vai chính? Cũng đừng quên lần trước, chính Bảo bảo số 1 nhà tôi nghiền ép toàn tập Mục Bảo, hất bay ra khỏi sân! Theo tôi, nếu có ai phá được kỷ lục sâu số 35 ở khóa 26, thì người đó nhất định là Đại lão nhà chúng tôi.】

【… Mấy cái “trò chơi” này, xem bao nhiêu lần vẫn thấy rợn cả người. May mà tụi mình là người Trái Đất, không cần phải chạm vào mấy thứ đó. Người tinh tế đúng là đáng thương ghê.】

Tần · người Trái Đất · Túc: “……”

Sụp đổ.

Còn nữa, cái mặt nạ chắn tin tức tố ‘vừa mới ra lò’ trong tay Hạ Mục Chi, đúng là… không đẹp chút nào.

Tần Túc không ngờ, khuyết điểm “không có tin tức tố” của mình, lại có chỗ tốt chính là khỏi phải đội cái thứ xấu xí đó lên đầu(Edit:ảnh chê)

Nghĩ tới cảnh chút nữa trước mặt mọi người, chẳng phải anh sẽ là người duy nhất: không cần dùng tin tức tố vẫn nhấc được trọng lượng, mà các Alpha khác phải dùng tin tức tố mới nhấc nổi.

Tần Túc: “……”

“Làm màu” đến thế là cùng, chết cũng không thể để ba mẹ biết anh ở trong cái truyện tranh này.

Nhưng mà… số 35 à?

Dựa vào thông tin từ làn đạn, ánh mắt Tần Túc chậm rãi nhìn về phía xa. 

Nơi đó, một con sâu đang cuộn mình thành vòng tròn, lưng bóng nâu xám, toàn thân phủ kín lớp vằn vện hoa văn kiểu “dưa hấu trộn dấu vân tay của đỉa”. 

“……”

Cảnh tượng khiến anh. không thể không nhớ tới lần mạo hiểm trong rừng mưa nhiệt đới, khi bị đỉa bám đầy người… Nhớp nháp, buồn nôn, khủng khiếp. (Edit: anh đừng tả nữa)

So với sâu số 35, con số 36 kế bên nhìn còn “có nhân tính” hơn nhiều. Dù da bị nứt nẻ, đầu hình tam giác, mắt đỏ như máu, thân hình khổng lồ bốn chân sắc sỡ, nhưng ít ra... trông cũng xinh đẹp kiểu lạ lạ.

Tần Túc âm thầm “rửa mắt” bằng cách dán ánh nhìn vào số 36.

Ngay khoảnh khắc đó, mọi người thấy Tần Túc nhìn chằm chằm vào con sâu số 36, ánh mắt đồng loạt dõi theo.

Không cần nói cũng biết, Hạ Mục Chi là người đầu tiên bị tác động, vì trong lòng cậu, Tần Túc từ lâu đã là "tâm ma."

“……”

Nhìn rõ kích thước khổng lồ của con số 36, Hạ Mục Chi trong lòng run rẩy.

Kỷ lục cũ là do một học trưởng cấp SS ở Thượng Giới thiết lập, chính là sâu số 35.

Không hổ là Tần Túc… thậm chí không thèm liếc đến mấy con sâu phía trước, thẳng tới phá vỡ kỷ lục của tiền bối.

【Tôi nói rồi mà!!!】

【Người khác còn đang xoắn xuýt sâu số 35, thì Bảo bảo số 1 nhà mình đã nhìn tới con số 36 từ đời nào rồi!】

【Nói liều, ai bảo số 36 là giới hạn của Tần Túc? Biết đâu còn lên được nữa thì sao?!】

Rửa mắt xong, Tần Túc miễn cưỡng nén lại cảm giác ghê tởm do vân tay đỉa mang đến. Đọc được nội dung làn đạn, anh suýt nữa phì cười, khoé miệng suýt chút nữa không kiểm soát được.

“……”

Anh chỉ đang tạm “rửa mắt” bằng màu sắc rực rỡ của con Tích Khuê số 36 thôi, chưa định mục tiêu cụ thể nào cả. 

Vẫn đang đợi quan sát xem các “hàng mẫu” có thể nhấc được trọng lượng lớn cỡ nào, rồi mới quyết định.

Tích Khuê… dù nhìn từ xa thấy thân hình đồ sộ vượt xa giới hạn mà người Trái Đất có thể nhấc.

Cho dù có dùng K-110, vì là lần đầu sử dụng, anh cũng không chắc mình có nhấc nổi.

Sau khi tạm thời đánh giá xong mức độ nặng của số 36, ánh mắt Tần Túc vô tình chạm đến Hạ Mục Chi. 

Hạ Mục Chi đang đội lên đầu cái mặt nạ chắn tin tức tố trông y như vỏ bóng nhựa trong suốt, vẻ mặt nghiêm túc, từng bước kiên định tiến về phía sâu số 36.

Bình Luận (0)
Comment