Người Bình Thường Nhưng Cải Trang A Truyện Tranh Abo

Chương 65

Chương 35:

Hạ Mục Chi hùng dũng oai vệ, khí phách hiên ngang, dáng vẻ như mười con trâu cũng không kéo nổi, hướng tới số 36.

Khiến Tần Túc trong lòng không khỏi nhớ tới biểu cảm của Giang Lộ lúc chia tay anh.

Không có việc gì, không có việc gì, không có việc gì đâu?! Cho anh trở về!! 

Tần Túc trong lòng nổi sóng to gió lớn, nhưng trên mặt lại buộc phải giữ vẻ "lạnh nhạt không dao động", trơ mắt nhìn vai chính tự tay đẩy anh vào thế khó, chẳng thể làm gì được.

Hạ Mục Chi có nhận ra điều đó hay không, Tần Túc không biết. Nhưng anh cảm thấy bản thân sắp tuyên thệ đến nơi rồi.

Đè nén ý nghĩ xui xẻo kiểu "thử xem có chết không?", 

Tần Túc trấn định tinh thần, dập tắt toàn bộ cảm xúc đang dâng trào, bắt đầu âm thầm phân tích tình huống trước mắt.

Trong thi đấu cử tạ của người địa cầu, các vận động viên chuyên nghiệp qua đào tạo, mức nâng 400 kg đã được xem là đỉnh cấp ưu tú.

Nhìn sơ qua, số 36 kia ước chừng nặng trên 600 kg.

Không nghi ngờ gì, một người địa cầu bình thường chưa qua huấn luyện chuyên sâu, tuyệt đối không thể nào nâng vật nặng đến thế.

Căn cứ theo thông tin làn đạn cung cấp, Alpha cấp SSS khoá 25 là Hoắc Mậu Sơn tuy chưa từng huấn luyện bài bản.

Nhưng nhờ kích phát sức mạnh bộc phát từ tin tức tố, vẫn có thể nâng nổi Tích Khuê nặng hơn 600 kg.

Không dám tưởng tượng, nếu Hoắc Mậu Sơn cũng giống người địa cầu, được huấn luyện chuyên nghiệp vài năm, thì anh ta sẽ có thể nâng được trọng lượng khủng khiếp cỡ nào nữa.

Thể chất trời sinh đã là một khoảng cách quá lớn, hoàn toàn không phải người địa cầu có thể đem ra so sánh.

Dựa trên kinh nghiệm chương trình học trước đây, sau một quá trình huấn luyện nhất định, thể chất của anh so với người địa cầu có thể xem là mạnh.

Nhưng nếu đem so với một Alpha trong thế giới truyện tranh chưa từng huấn luyện, e rằng cũng chỉ ngang hàng.

Tạm tính sơ qua, Hạ Mục Chi là Alpha cấp SS, dưới trạng thái được buff từ bùng nổ tin tức tố, thể chất rất có khả năng vượt qua cả anh, người đã được huấn luyện.

Chỉ nghe ba mẹ miêu tả, nhưng anh chưa từng trải nghiệm thực tế K-110, thể chất anh rốt cuộc có thể so sánh được bao nhiêu với Alpha SS như Hạ Mục Chi dưới trạng thái dùng tin tức tố… Thật ra, anh cũng không rõ.

Nếu Hạ Mục Chi thật sự nhấc được thi thể đánh số 36 kia, vậy thì anh...

Phân tích đến đây, ánh mắt Tần Túc dừng lại trên thi thể đánh số 37, chết tâm.

Tuy chỉ cách nhau một số, nhưng… trọng lượng thì khác biệt một trời một vực.

Đánh số 36 ước chừng 600 kg, đánh số 37 lại thẳng lên đến hơn 1100 kg.

Chênh lệch gần như gấp đôi.

Tần Túc: “……”

Còn có ai quản anh sống chết hay không?

Tần Túc khống chế cảm xúc đến mức khó thở, thậm chí lười che giấu ánh mắt vẫn luôn dừng trên người Hạ Mục Chi. 

Từ lúc bắt đầu, anh vẫn luôn “ý vị thâm trường” chăm chú nhìn vào nhóm vai chính.

Đâu phải lần đầu tiên,Tần Túc căn bản không lo khán giả sẽ cảm thấy điều đó kỳ lạ.

Tần Túc không nhúc nhích, nhưng trong lòng các học sinh ban (6), Hạ Mục Chi người mạnh hơn bọn họ rất nhiều, từng cử chỉ đều thu hút ánh mắt chăm chú của không ít bạn học.

“Tần Túc lại đang nhìn Hạ Mục Chi.”

Tần Túc không đi nâng cử tạ, nhưng ánh mắt vẫn dừng lại trên người Hạ Mục Chi, điều đó càng khiến những người vốn đã bị Hạ Mục Chi hấp dẫn lại càng chú ý nhiều hơn.

Hạ Mục Chi không rảnh để bận tâm ánh mắt các bạn học nhìn mình là gì, cậu đã đứng trước số 36, ngửa đầu nhìn Tích Khuê cao như ngọn núi nhỏ.

Raymond ban đầu không rõ hướng đi của Hạ Mục Chi, đến khi thấy Hạ Mục Chi dừng lại trước số 36, cằm suýt chút nữa rớt xuống vì kinh ngạc.

Ánh mắt liên tục đảo qua lại giữa Tần Túc và Hạ Mục Chi, suy nghĩ một chút, Raymond liền vèo một cái bước nhanh đến bên cạnh Hạ Mục Chi.

Tuy khoảng cách vẫn còn xa, nhưng chỉ cần nghĩ đến hai chữ “Tần Túc”, toàn thân liền căng thẳng, Raymond đưa tay che miệng, hạ giọng nhắc nhở:

“Cậu điên rồi hả? Tỉnh táo lại đi!”

Raymond không gọi tên, nhưng Hạ Mục Chi biết rất rõ: người mà Raymond nhắc tới là Tần Túc.

Từ sau khi Raymond một mực cho rằng Tần Túc có thái độ đặc biệt với Hạ Mục Chi, Raymond đặc biệt chú ý đến hướng đi giữa Tần Túc và Hạ Mục Chi.

Không dám đối diện với Tần Túc quá lâu, nên dứt khoát dời mũi tên tám chuyện sang phía Hạ Mục Chi.

Ngoài ba người Laris ở các ban khác, Raymond cũng trở thành người bạn tương đối thân thiết của Hạ Mục Chi tại trường quân sự số 4.

Hạ Mục Chi dừng một chút, sau đó thấp giọng đáp Raymond:

“… Có lẽ vậy.”

Nói rồi Hạ Mục Chi nghiêng đầu, nhìn về phía phương hướng Tần Túc.

Khoảng cách vẫn còn khá xa, Hạ Mục Chi không nhìn rõ trong mắt Tần Túc lúc này là biểu cảm như thế nào, khi nhìn về phía mình.

Nhưng… Hạ Mục Chi có thể xác định: Tần Túc đang dùng ánh mắt lạnh nhạt nhìn mình.

Tần Túc nhìn chăm chú, tuy khiến Hạ Mục Chi cảm thấy áp lực gấp đôi, nhưng nghĩ theo hướng khác, chẳng phải cũng có thể xem là một loại cổ vũ hay sao?

Đúng vậy, là cổ vũ.

Hạ Mục Chi thu hồi ánh mắt, nghiêm túc nhìn chằm chằm vào Tích Khuê trước mặt.

Raymond đứng bên cạnh theo dõi toàn bộ quá trình: “… Vì Tần Túc mà làm đến mức này, cậu đúng là… làm tôi không biết nói gì luôn.”

“Chúc cậu may mắn.”

Raymond để lại một câu như vậy rồi lùi ra sau.

Tuy có mặt nạ chắn tin tức tố bảo vệ, nhưng bất kỳ Alpha nào cũng sẽ không thoải mái khi bên cạnh có một Alpha khác, đang phóng thích tin tức tố.

Điều đó sẽ khiến họ theo bản năng cảm thấy lãnh địa của mình bị xâm phạm và trở nên dễ kích động.

Trước khi rời đi, Raymond nghe thấy Hạ Mục Chi nói với mình: “Cảm ơn.”

【Hạ Mục Chi nhìn Tần Túc, Tần Túc cũng đang nhìn Hạ Mục Chi, như vậy sao có thể không tính là tình cảm từ hai phía đúng chứ】

【Không hổ là Alpha cấp S trở lên, ngay cả điều khiển cơ giáp cũng cường hãn như vậy, lại còn là song A nhìn nhau, thật thơm ngào ngạt. @Ôn thần, cậu cứ việc hâm mộ ghen tị chết đi thôi】

【Dựa vào hào quang vai chính mà dám đi khiêng à, cũng không sợ lệch eo, lỡ đâu khiêng đá làm trẹo chân mình】

【Chỉ đơn giản là Đại lão số 1 chỉ nhìn thoáng qua số 36, Mục Bảo liền không màng tất cả lao tới, ô ô ô, tôi cảm động quá, chỉ cần như vậy là đủ khiến Đại lão số 1 rơi lệ vì cảm động!】

……

Hạ Mục Chi thật sự là bởi vì ánh mắt của anh mà đi nâng số 36?

Tần Túc không muốn tin tưởng vào suy đoán của làn đạn.

Cảm động?

Tần Túc: “……”

Cảm ơn, không dám động, căn bản không dám động. (Edit: hahaha)

Sao có thể giống Hạ Mục Chi, mỗi ngày đều dư thừa sức lực.

Raymond vừa rút lui không bao lâu, Hạ Mục Chi liền hành động, hai tay đặt lên Tích Khuê, tìm điểm để nâng lên.

“Hạ Mục Chi… bên này thật sự không có vấn đề gì chứ?”

Có học sinh nhỏ giọng thì thầm, tay chỉ chỉ vào đầu mình: 

“Nếu tôi nhớ không lầm thì, cấp bậc tin tức tố của Hạ Mục Chi là SS. Mà lần trước nâng được số 35 là Hoắc Mậu Sơn, cấp bậc tin tức tố SSS. Hạ Mục Chi mà nâng nổi thì đúng là lạ.”

Những học sinh có tin tức tố cấp cao ở giới cao, có thể nâng trọng lượng hơn cả số 35, nhưng đó là sau khi đã được huấn luyện lâu dài, chứ không phải thành tích khi còn là tân sinh.

Tại trường quân sự số 4, chỉ có những tân sinh mới vào trường, chưa chọn ngành theo thể chất và sở thích cá nhân, mới tham gia huấn luyện cơ bản. 

Kỷ lục thường phải vài năm mới có thể phá vỡ một lần.

“Có khả năng đấy? Dù sao lần trước mô phỏng thực chiến Hạ Mục Chi bị Tần Túc k*ch th*ch không nhẹ mà.”

“Vậy cậu nghĩ cậu ta nâng nổi không?”

“Nâng không nổi đâu. Cậu ta là Alpha cấp SS, cao hơn tôi hai bậc thật, nhưng vẫn kém Hoắc Mậu Sơn một cấp. Hoắc Mậu Sơn còn cao đến hai mét, thân thể như núi, Hạ Mục Chi làm sao so được.”

“... Không, Hạ Mục Chi đẹp trai hơn Hoắc Mậu Sơn.”

“Cậu cái này…” cạn lời, “Nhưng đẹp trai không thể ăn được. Cứ chờ xem đi, Hạ Mục Chi nhất định nâng không nổi.”

Bình Luận (0)
Comment