Người Bình Thường Nhưng Cải Trang A Truyện Tranh Abo

Chương 71

Chương 37:

“!”

Là đang hỏi bọn họ sao?

Không ai ngờ, trong tình huống thế này mà Tần Túc vẫn còn sức lực, lại còn thảnh thơi nói chuyện, quan tâm tới… ý tưởng của bọn họ?

Thật hay giả?

Hay là bọn họ quá coi trọng mình nên mới sinh ra ảo giác?

Trong chốc lát, trên gương mặt mọi người đều hiện lên vẻ kinh ngạc xen lẫn không chắc chắn, theo bản năng đưa mắt nhìn người bên cạnh.

Sớm đoán được mọi người đột nhiên nghe anh lên tiếng, sẽ khó tránh khỏi có phần không hiểu nổi, Tần Túc hợp tình hợp lý kéo dài thêm chút thời gian.

Anh đang cảm nhận rõ nguồn sức mạnh trong cơ thể đang len lỏi, gấp gáp cần tìm nơi phát tiết thì đây là chuyện tốt. 

Nhưng trong mắt người khác, rất có thể sẽ bị hiểu lầm thành “bọn họ do dự là đang khiến anh thêm gánh nặng”.

Tiếc là, câu giờ không thể quá lâu.

Nếu dây dưa mãi, thì trong giao diện truyện tranh vốn không có khái niệm thời gian sẽ chẳng sao, nhưng ở hiện trường trước mắt người xem lại thành ra kỳ quái.

Một đại lão đứng vững trên cao, có thể ngẫu nhiên tâm huyết dâng trào, rũ mắt nhìn nhóm người sùng bái bên dưới mà thi thoảng ban cho chút lòng thương;

Nhưng nếu quá kiên nhẫn, lại thành ra khoan dung quá mức.

Từ việc anh lạnh lùng cắt ngang bầu không khí mờ mịt, làm các bạn học không chắc chắn, thì cảm giác này… lại hợp vô cùng.

Ngắn ngủi chờ đợi chừng ba giây, mọi người còn chưa kịp xác định rõ “Tần Túc có đang nói chuyện với bọn họ” hay không, thì giọng anh lạnh băng lại truyền đến tại bọn họ.

“Ân?”

Ngữ điệu Tần Túc vừa đúng lúc khẽ nhếch.

Mọi người: “……”

Rồi thế là hết do dự. Họ đã xác nhận.Tần Túc thật sự đang hỏi bọn họ “xem đủ hay chưa?”.

Chính là…

Tần Túc cứ thế một tay nâng lên hỏi, thấy bọn họ chưa phản ứng thì cũng không hạ xuống, cứng rắn chờ bọn họ hoàn hồn…

Vinh dự! Tuyệt đối là vinh dự!

Cũng chỉ ban 6 của bọn họ mới có cái phúc đó, chứ ban khác có muốn cũng mơ đi. Ở thời điểm khác thì càng không có khả năng này.

Quan trọng hơn, giờ phút này Tần Túc đứng đối diện bọn họ, khiến mọi người càng nhìn rõ gương mặt Tần Túc hơn.

Điềm đạm nhàn nhạt, không có nửa điểm giả vờ. Tất cả đều cho thấy: trong mắt bọn họ con sâu quái vật khổng lồ nặng hơn một ngàn kg, thì trong mắt Tần Túc… chẳng đáng nhắc tới.

Nghịch thiên!

Tuyệt!

Bao cảm xúc đan xen, sôi nổi bật ra thành tiếng:

“Đủ rồi, đủ rồi!”

“Đúng vậy…”

“Không sai!”

“Cảm ơn!” 

Nếu không có Tần Túc, e là cảnh tượng huyền thoại này cả đời bọn họ chẳng thể tận mắt chứng kiến.

“Quá cảm động!”

Các bạn học miệng năm miệng mười đáp lại, lại kéo dài thêm chừng năm giây.

“Làm thật xinh đẹp!”

Tần Túc mặt vẫn lạnh lùng, trong lòng âm thầm tán thưởng “song phương lao tới” của các bạn học và chính mình.

Xác định cơ thể đã bình tĩnh hơn nhiều, sẽ không vì thiếu vật nặng áp chế mà run rẩy, lý trí hoàn toàn nằm trong tầm khống chế.

Tần Túc giữ nguyên vẻ thanh cao không đáp lại, thuận theo tự nhiên mà trong tiếng reo của các bạn học, anh xoay người, một tay nâng Mục Thiên Đà.

Trong ánh mắt nóng rực dõi theo của mọi người, Tần Túc “nhẹ bẫng” đặt khối thi thể che trời ấy về lại chỗ cũ. 

Thừa dịp khoảng cách vừa kéo dài được, đôi mắt của anh bình thản quét một lượt khu vực mà lát nữa mình sẽ làm “sân khấu”.

Hầu hết mọi người vẫn giữ nguyên vị trí như khi anh đến, không có gì thay đổi lớn.

Duy nhất thay đổi thì…

Ngoài việc Kasil không còn ở khu vực nghỉ ngơi ban đầu, chính là Hạ Ôn Viễn.

Hạ Ôn Viễn đã từ vị trí cửa vào, lặng lẽ đứng cạnh Raymond.

Tần Túc: “……”

Anh tin rằng, mục tiêu của Hạ Ôn Viễn là tiến gần Hạ Mục Chi, còn Raymond chỉ vô tình đứng giữa với mặt nạ chắn tin tức tố trong tay.

Anh cố ý cọ tới cọ lui, đến lúc này thì mới trôi qua chưa đầy 40 giây kể từ khi tiêm K-110.

Hai phút hai mươi giây nữa, hiệu lực của K-110 sẽ hoàn toàn biến mất khỏi người anh.

Khi đó, theo thông tin anh nhận được từ ba mẹ, anh sẽ rơi vào trạng thái suy yếu bất thường.

Lý trí đã khôi phục, không còn nhu cầu phát tiết, Tần Túc thầm tính thời gian cần thiết để từ vị trí hiện tại, về lại khu vực nghỉ ngơi.

Anh đã từng tự mình trải qua cảm giác K-110 ngấm vào cơ thể, nên có đủ kinh nghiệm để đối phó.

Ánh mắt của vai phản diện Hạ Ôn Viễn liếc nhìn qua lại giữa Hạ Mục Chi và anh.

Chỉ trong một cái chớp mắt đã đủ khiến bản năng cảnh giác của Tần Túc nhận ra, ánh nhìn Hạ Ôn Viễn dành cho anh và cho Hạ Mục Chi hoàn toàn khác nhau.

Để tránh trong thời gian từ lúc anh đặt số 37 xuống, đến khi anh trở về khu nghỉ ngơi, không xảy ra chuyện ngoài ý muốn.

Tốt nhất anh không nên nâng tiếp những thi thể sâu khổng lồ phía sau, tránh “sơ sẩy một bước, hỏng cả con thuyền” và bảo toàn đủ “lực lượng” để ứng phó với mọi tình huống, dù có hoặc là không xảy ra.

Nếu Hạ Ôn Viễn không nhân lúc anh đi ngang qua mà làm khó dễ, thì anh cũng sẽ không đến mức “yếu ớt chạm nhẹ là vỡ”, phá hỏng hình tượng.

Nhưng nếu Hạ Ôn Viễn không ra tay lúc này, mà trong ba ngày tới lại động thủ thì sao?

Tần Túc: “……”

Xem ra, bất kể Hạ Ôn Viễn có ý đồ hay không, anh cũng cần nghĩ cách b*p ch*t tâm tư của cậu ta từ trong nôi, đảm bảo an toàn cho mình trong ba ngày tới…

Tìm biện pháp khiến Hạ Ôn Viễn hoảng sợ đủ ba ngày…

Ngay lập tức, Tần Túc nhớ tới mặt nạ chắn tin tức tố trong tay Raymond và nảy ra chủ ý.

Dù sao… dựa vào hành vi trước đây của Hạ Ôn Viễn và việc cậu ta từng ngăn cản anh, thì hành động đe dọa sắp tới cũng coi như là xuất binh có lý do.

Vừa có thể dọa Hạ Ôn Viễn mất tinh thần, không rảnh tâm tư tính toán gì trong mấy ngày, vừa khiến khán giả bên ngoài cảm thấy hợp tình hợp lý.

“Đoong…”

Âm thanh vật nặng được đặt xuống vang lên, nhắc nhở mọi người rằng:

“Tần Túc nâng Mục Thiên Đà là thật sự.Một khối thi thể sâu năng hơn ngàn kg, không hề bởi vì bị Tần Túc nâng mà giảm đi nửa phần trọng lượng”.

Tần Túc buông số 37 xuống, nhẹ nhàng mà rõ ràng cho họ thấy từ giờ trở đi, bất kỳ con số nào đại diện cho Trùng tộc, anh cũng sẽ dễ dàng nâng lên như thế.

“Tần Túc sẽ nâng tạ tiếp chứ?”

Chỉ thoáng chốc, cả trong lẫn ngoài màn hình, trong lòng mọi người đều hoài nghi giống nhau.

Không tới một giây sau, thắc mắc ấy liền có đáp án.

Quyết định xong, Tần Túc với vẻ lạnh nhạt quay người về phía vị trí các bạn học.

Ánh mắt anh chưa từng dùng lại ở những con số sau số 38, không chần chừ mà sải bước đi thẳng.

Mọi người vô thức đồng loạt im lặng, ngực căng thẳng, lặng lẽ nuốt nước bọt.

Trong lòng ai cũng rất muốn thấy cảnh Tần Túc tiếp tục nâng những con quái vật khổng lồ phía sau, nhưng không ai dám vì “tư tâm nhỏ của mình” mà can thiệp vào quyết định của Tần Túc.

Tần Túc có lẽ… bởi Hạ Mục Chi có thể nâng được số 36, không khiến Tần Túc thất vọng.

Nên tâm trạng Tần Túc đang tốt, mới thuận miệng hỏi bọn họ đã xem đủ hay chưa. Nhưng bọn họ cũng không dám “được voi đòi tiên”.

Hoài nghi và tò mò xen lẫn sợ hãi, mọi người ăn ý lựa chọn sợ hãi thỏa mãn lòng hiếu kỳ.

Khi Tần Túc đi ngang qua trước mặt, ai nấy đều cúi đầu, ngẩng nhìn trời, hoặc liếc trộm… ra vẻ vô cùng bận rộn.Nhưng thực chất là dốc hết sức lực, điên cuồng hít lấy không khí xung quanh anh lúc lướt qua.

Bằng mắt thường, họ quả thực thấy Tần Túc không dùng mặt nạ chắn tin tức tố, cũng không xé miếng dán ngăn cách tin tức tố, nhưng… dưới áp lực khủng khiếp như vậy, thật sự không rò rỉ chút nào sao?

Những người muốn ngửi lén một tia tin tức tố của Tần Túc rất nhanh phải thất vọng. Bọn họ chẳng ngửi thấy gì ngoài khoảng không tịch mịch.

Tần Túc: “……”

Thời điểm mọi người đang chột dạ, thoạt nhìn đúng là bận rộn thật.

Chẳng trách khi đi học, thầy cô luôn nói mấy động tác nhỏ của học sinh phía dưới, thầy cô đứng trên bục đều thấy rõ. Giờ anh mới hiểu.

【Các bạn học: Ta ngửi ngửi ngửi ngửi ngửi…】
【Tin được chưa, đại lão thật sự không hề dùng tin tức tố như nước tăng lực để phụ trợ nâng tạ, vẫn đỉnh như thế! Tuy là Alpha, nhưng đại lão của chúng ta là loại Alpha hoàn toàn khác~】
【Hoài nghi một cú đấm của Bảo bảo số 1 có thể đánh bay con sâu to như quả núi】
【Tự tin lên, sâu cũng bị Bảo bảo số 1 của chúng ta đánh bay】
【Tin tức tố? Thứ gì chứ, Đại lão của chúng ta vốn không cần dùng, sức mạnh này mà bung hết thì chẳng phải hất văng cả tinh cầu à?】

Tần Túc: “……”

Tin tức tố là anh không muốn dùng sao? Không, là anh vốn không có.

“Gần rồi.”

Khi khoảng cách tới Hạ Ôn Viễn chỉ còn chừng bằng cự ly xã giao với Raymond, Tần Túc dừng bước theo đúng kế hoạch trong lòng.

“!!!”

【!!!】
【Dừng lại bên Mục Bảo! Hì hì, chuẩn bị rải đường ~】
【Dựa vào đâu không phải vì A Viễn của chúng ta? Nhắc nhẹ: Tần Túc từng nói với A Viễn câu ái muội ‘So với bọn họ, tôi càng hứng thú với cậu hơn’ đó nha】
【Ơ… nhỡ đâu là Raymond thì sao?】
【Raymond? Đùa à? Raymond khuyên các người đừng mua vé số, trúng thì cả đời mới lạ】

Ai nấy theo bản năng cho rằng, có 2/3 khả năng Tần Túc dừng vì Hạ Mục Chi, và 1/3 vì Hạ Ôn Viễn.

“Raymond.” 

Vì kế hoạch “hù dọa” Hạ Ôn Viễn cần phải mượn mặt nạ chắn tin tức tố trong tay Raymond, Tần Túc mở lời trước.

Cảm giác áp bức bỗng nhiên ập tới, Raymond ngớ người: “À… khụ khụ.”

【… Quay xe hả???】
【Trình độ quỷ dị này chẳng kém gì khi đứng giữa Yes Or No mà lại chọn… Or】
【Raymond (trừng mắt, giơ tay chỉ mình): Tôi á?】
【Sự thật tàn khốc đến muộn nhưng vẫn đến.Quả nhiên không ai đoán nổi tâm tư đại lão】
【Cha, chọn Raymond đúng là trời sinh bẻ lái】

Tần Túc: “……”

Không, mục tiêu anh dừng lại lần này là Hạ Ôn Viễn, Raymond chỉ là “thuật che mắt”.

Raymond nhanh chóng lấy lại bình tĩnh, nở nụ cười xã giao, giả vờ bình thản: “Xin hỏi, có chuyện gì sao?”

Ngoài miệng là vậy, nhưng trong lòng, Raymond đang điên cuồng lục lại xem gần đây mình đã làm gì đắc tội Tần Túc.

Thành công bắt chuyện với Raymond, dựa vào hành vi trước đó của cậu ta, Tần Túc tự nhiên mở miệng:

“Cảm ơn.”

“Ân?”

Raymond càng thêm nghi hoặc. 

Rõ ràng Raymond không nhớ, khi nãy mình đã từng nói “Khoan đã” như để nhắc Tần Túc mang theo mặt nạ chắn tin tức tố.

Tầm mắt Tần Túc tự nhiên dừng trên mặt nạ chắn tin tức tố trong tay Raymond:

“Tuy tôi không cần, nhưng vẫn là cảm ơn.”

“Không có gì…”

Lời nói của Tần Túc khiến Raymond nhớ lại tình huống xấu hổ ban nãy.

Chẳng khác gì nhắc Raymond nhớ rằng, khi đó bản thân còn tưởng Tần Túc cần mặt nạ chắn tin tức tố, giống hệt một kẻ hề.

Bình Luận (0)
Comment