Người Bình Thường Nhưng Cải Trang A Truyện Tranh Abo

Chương 72

Hạ Mục Chi lúc này mới hoàn hồn, tâm trạng rơi xuống đáy.

Tần Túc vừa nâng nhẹ nhàng Mục Thiên Đà nặng gấp đôi so với cậu, lại còn nâng cao như thế.

Tất cả đều chứng minh, trần nhà của Hạ Mục Chi còn chưa chạm được đến… sàn nhà của Tần Túc. 

Giờ phút này, Tần Túc dừng lại vì Raymond, chứ không phải vì cậu, khiến Hạ Mục Chi đang đứng ngay bên cạnh, vừa xấu hổ vừa tự ti.

“Vậy… giờ cậu còn cần nó không?” 

Ánh mắt Tần Túc chuyển từ mặt nạ chắn tin tức tố lên mặt Raymond.

“Đương nhiên là không.” –

Không rõ vì sao Tần Túc hỏi vậy, nhưng dưới ánh nhìn lạnh lùng kia, Raymond theo bản năng nói thật.

Trong lòng, Tần Túc lặng lẽ thở phào, thần sắc bình thản mở miệng:

“Vậy, có thể đưa nó cho tôi không?”

Ý thức lãnh địa của Alpha rất mạnh, không một Alpha nào chịu dùng lại đồ mà Alpha khác đã dùng. 

Anh thật sự sợ Raymond sẽ cố ý làm trái, nói rằng “tôi cần nó”.

Như thế chẳng khác nào chém đứt ngang kế hoạch “đe dọa” của anh.

“Đương nhiên!”

Raymond tuy không hiểu, nhưng trong quá trình nói chuyện với Tần Túc, đôi mắt lạnh lẽo kia vẫn nhìn thẳng vào mình, khiến Raymond áp lực tăng gấp đôi.

Raymond đâu rảnh quản lý do là gì, chỉ mong Tần Túc cầm mặt nạ rồi mau chóng rời xa mình. Không cần tin tức tố, Raymond cũng sắp nghẹt thở đến nơi.

Gần như ngay khi lời vừa dứt, Raymond đã đưa mặt nạ chắn tin tức tố ra bằng cả hai tay.

“Cảm ơn.” 

Tần Túc đè thấp giọng, lạnh nhạt nói lời cảm tạ, đồng thời lễ phép nhận lấy mặt nạ chắn tin tức tố.

Tốt, bước đầu tiên của kế hoạch “đe dọa” đã thành công.

【Nghĩ tới đây là cái Hạ Mục Chi vừa dùng, tôi liền không kìm được mà đỏ mặt!】
【Chính phủ lại phát hình ảnh đồng nghiệp quý giá: Hạ Mục Chi liều mạng nâng số 36 cho Tần Túc, Tần Túc lập tức dọn số 37, rồi tiện tay chỉ vào Raymond để lấy mặt nạ chắn tin tức tố (hai tay ấn xuống) – bang!】
【Raymond chẳng qua chỉ là quân cờ để Tần Túc và Hạ Mục Chi chơi một ván thôi~】

Tần Túc: “……”

Não mấy cư dân mạng đúng là dám nghĩ, chứ anh còn chẳng dám xem, còn chẳng dám tưởng tượng. 

Không biết khi anh đưa mặt nạ chắn tin tức tố này cho Hạ Ôn Viễn, bọn họ sẽ phản ứng thế nào.

“… Không có gì.”

Sau khi đưa đồ, Raymond mới hơi nhận ra tình hình, nhưng vì e ngại Tần Túc nên cậu kìm lại, không dám liếc về phía Hạ Mục Chi.

“Diễn trước mặt mọi người đây mà, lấy mặt nạ chắn tin tức tố của Hạ Mục Chi đã dùng… hai người này mà không có gì thì tôi phát sóng trực tiếp trên Tinh Võng đứng lộn ngược gội đầu cho xem!”

Nhìn mặt nạ chắn tin tức tố mình vừa dùng giờ nằm trong tay Tần Túc, Hạ Mục Chi vốn đang nản lòng, bỗng cảm thấy chút tinh thần sống lại.

Tuy khoảng cách sức mạnh với Tần Túc vẫn rất xa, nhưng Hạ Mục Chi thấy mình vẫn còn có thể cố gắng thêm một chút.

Những người khác tuy không lên tiếng, nhưng qua ánh mắt lén lút, ẩn ẩn hưng phấn, cũng đã bán đứng ý nghĩ trong lòng, gần như giống hệt Raymond.

Một màn chấn động lòng người khi nãy khiến cả vai chính Hạ Mục Chi, lẫn vai phản diện Hạ Ôn Viễn đều mất đi hào quang, tạm thời trở thành nền cho Tần Túc.

Hành động vượt ngoài dự đoán của anh, càng làm cho toàn bộ ánh nhìn tập trung vào Tần Túc và Hạ Mục Chi.

Khiến Hạ Ôn Viễn dù chỉ đứng cách đó không xa cũng không ai để ý.

Thừa lúc đó, trong mắt Hạ Ôn Viễn ánh lên tia sáng, giấu đi sự khao khát của mình, gần như không chớp mắt mà dán ánh nhìn vào vị trí tuyến thể của Tần Túc, lòng dậy sóng.

“Không dám tưởng tượng… nếu có được tuyến thể của Tần Túc, ai còn dám chống đối mình?
Chẳng phải muốn gì là được nấy sao.?”
“Cho dù Hạ Mục Chi không vui, nhưng chỉ cần mình hài lòng, bắt Hạ Mục Chi quỳ gối cũng chưa chắc không được.”

【Ôn thần nhìn Đại lão đến ngây người luôn kìa】
【Ánh mắt Hạ Ôn Viễn nhìn Tần Túc này… không sạch sẽ chút nào】
【Đánh đi đánh đi! (cười tươi hóng chuyện không sợ lớn chuyện)】(Edit: mấy bà chỉ sợ thế giới chưa đủ loạn à.)

Tần Túc: “……”

Anh biết mà, luôn có vai ác muốn hại mình! May là đã chuẩn bị sẵn, phải tiên hạ thủ vi cường*.

(Tiên hạ thủ vi cường (先下手为强): có nghĩa là "người ra tay trước sẽ mạnh hơn" hoặc "người ra tay trước sẽ chiếm ưu thế". Câu này thường được hiểu theo nghĩa là trong một cuộc tranh đấu, cạnh tranh, hoặc tình huống nào đó, việc chủ động ra tay trước sẽ mang lại lợi thế, trong khi do dự hoặc chậm trễ có thể dẫn đến bất lợi.)

Nghĩ vậy, anh thuận thế mà làm. Trong làn đạn nhắc nhở, gần như ngay khi Hạ Ôn Viễn chưa kịp thu ánh nhìn về, Tần Túc lạnh lùng liếc sang.

“!”

Hạ Ôn Viễn không ngờ, một giây trước đó Tần Túc còn đang nhìn Raymond, sau khi lấy được mặt nạ tin tức tố Alpha Hạ Mục Chi vừa dùng, đáng lẽ sẽ nhìn Hạ Mục Chi… 

Nhưng một giây sau, ánh mắt sắc bén, lạnh lẽo như dao của Tần Túc lại khóa chặt mình.

Ánh mắt sắc bén mà nguy hiểm, rõ ràng là cảnh cáo.

Hạ Ôn Viễn căng người, gượng cười, tim đập thình thịch loạn nhịp. Ngoài miệng chẳng dám nói gì, trong lòng thì cuồng mắng.

“Chết tiệt!

Vừa mới nảy sinh ý đồ, đã bị Tần Túc phát hiện… không hổ là Tần Túc, thật sự… khủng khiếp.”

Hạ Ôn Viễn tạm thời từ bỏ ý định ra tay với tuyến thể của Tần Túc, chỉ cầu ánh nhìn như dao kia nhanh chóng rời khỏi mình, hoặc Tần Túc sớm rời đi khỏi để cậu ta thở một chút.

【Bị Đại lão liếc một cái mà mặt trắng bệch thế này, trước đó ai nói Hạ Ôn Viễn muốn nghiền Tích Khuê thành tro? Cậu ta dám à?】
【Ôn · chuyên bắt nạt kẻ yếu · gặp người nói tiếng người, gặp quỷ nói tiếng quỷ · thần (cười tủm tỉm, mặt vô tội): Các vị đùa gì vậy? Tôi với Tần Túc, từng có hiềm khích sao?】
【Trước sức mạnh tuyệt đối, là người hay quỷ cũng phải né】

Không như mong muốn.

Bước chân Tần Túc quả thật có động, nhưng chỉ tiến thêm một bước rồi dừng lại ngay trước mặt Hạ Ôn Viễn.

“……”

Cảm giác áp bức bao trùm l*n đ*nh đầu khiến Hạ Ôn Viễn câm lặng đến nhức óc.

Cả trong lẫn ngoài màn hình, khán giả thấy cảnh này cũng đồng loạt rơi vào tĩnh lặng như chết.

“……”

【……】

Là… ảo giác sao?

Tần Túc, cầm mặt nạ chắn tin tức tố Alpha của Hạ Mục Chi vừa dùng, lại dừng ngay trước Hạ Ôn Viễn???

Đây là diễn biến thần thánh gì thế này!

【Lại một cú quay xe, không hổ là tâm tư Đại lão khó dò, thao tác này làm chúng ta đều choáng váng】
【Mọi chuyện rẽ hướng như ngựa phi, không ai đoán trước nổi】
【Tuyệt mỹ kề sát, AO là phải AO! Liên hệ ngay với câu “đối với cậu tôi càng hứng thú” trước đó của Đại lão】
【Thấy cảnh này, tôi thậm chí nghi ngờ là ảnh ghép!】
【Thôi phục luôn hướng đi quỷ dị này, tôi không đoán nữa còn không được à!】

“……?”

Raymond dụi mắt, bàng hoàng nhận ra mình vẫn nên chuẩn bị tinh thần, khả năng cao là lát nữa phải lên Tinh Võng phát sóng trực tiếp… đứng chổng ngược gội đầu.

Hạ Mục Chi: “……”

Tốt lắm, vừa mới sống lại chút tinh thần, giờ lại bị đánh gục thẳng thừng.

Cái tên Hạ Ôn Viễn tâm thần này, rốt cuộc mạnh hơn việc cậu có thể nâng số 36 ở chỗ nào? 

Chuyện hôm nay mà truyền ra sau giờ học, đám bạn nhất định sẽ thất vọng về cậu.

Qua làn đạn và trực giác, Tần Túc biết gần như mọi ánh mắt đều tập trung vào anh và Hạ Ôn Viễn.

Ba phút đếm ngược, còn lại một phút ba mươi giây.

Phải nắm chắc.

Nghĩ vậy, đôi mắt của Tần Túc khẽ híp lại, dồn áp lực tử vong về phía Hạ Ôn Viễn.

Không còn cách nào khác, trong chiến thuật tâm lý, khi rơi vào cục diện giằng co, anh phải ổn định để đối phương là người mở miệng trước.

Hạ Ôn Viễn siết chặt nắm tay buông thõng hai bên, nghĩ bụng: không trêu vào được, cũng tránh không nổi, chỉ còn cách đối mặt.

Bị ánh mắt âm trầm, nặng nề của Tần Túc ép đến mức gần như không thở nổi, Hạ Ôn Viễn cắn răng, miễn cưỡng hé môi:

“Xin hỏi, có chuyện gì sao?”

Mục đích đã đạt được hơn một nửa, Tần Túc cố ý lạnh mặt không đáp, chỉ dùng hành động để trả lời.

Anh cầm mặt nạ chắn tin tức tố Alpha vừa lấy từ Raymond, giữ ngang trong tay, thần sắc hờ hững, khó đoán là vui hay giận, rồi đưa thẳng đến trước mặt Hạ Ôn Viễn.

Sau khi tuyệt đối nghiền ép để “thị uy”, ý của anh lúc này là gì… để chính Hạ Ôn Viễn đoán. Chỉ khi cậu ta liên tục bất an, liên tục suy đoán, mới có thể phá nát hoàn toàn phòng tuyến tâm lý của Hạ Ôn Viễn.

Không nói một lời, hiệu quả còn mạnh hơn gấp đôi so với mở miệng.

Hạ Ôn Viễn: “?”

Đây là… đưa cho cậu ta sao?

Tần Túc đang giở trò gì vậy? Hạ Ôn Viễn thoáng hiện rõ vẻ kinh ngạc, trong lòng không dám chắc.

Hạ Ôn Viễn vốn yêu thích mọi thứ liên quan đến Hạ Mục Chi. Nếu thật sự có được mặt nạ chắn tin tức tố Hạ Mục Chi từng dùng.

Hạ Ôn Viễn chắc chắn sẽ không rửa, mà trân trọng đặt trong hộp kính trong suốt, mỗi ngày ngắm nghía, tưởng tượng cảnh Hạ Mục Chi đeo nó, mồ hôi ròng ròng… lấp lánh trước mắt.

Mặt nạ chắn tin tức tố vừa đưa ra chưa đến một giây, Tần Túc đã nắm bắt được nét nghi hoặc trong mắt Hạ Ôn Viễn, không cho cậu ta thêm thời gian suy nghĩ, liền hơi nhíu mày.

“!”

Đồng tử Hạ Ôn Viễn bỗng co rút lại.

Nhíu mày? Tần Túc tức giận sao?

Nghĩ tới cảnh vừa rồi Tần Túc chỉ dùng một tay đã nhẹ nhàng nâng con sâu khổng lồ nặng hơn ngàn kg, Hạ Ôn Viễn khẽ nuốt khan, không còn thời gian để suy nghĩ nhiều. 

Đôi mắt và khóe miệng Hạ Ôn Viễn đồng thời hiện ra vẻ “cười tủm tỉm” đầy gượng gạo, vươn tay ra.

Nếu xét theo nghĩa vật lý, chỉ cần Tần Túc khẽ động ngón tay, mạng cậu ta lập tức tiêu tan.

“Vô cùng cảm ơn.”

Vừa nói, Hạ Ôn Viễn vừa đưa tay ra, trong tư thế tiếp nhận, áp sát lòng bàn tay Tần Túc để nhận lấy mặt nạ chắn tin tức tố.

【Lại một cú quay xe! Đừng đoán tâm tư Đại lão nữa.Đoán không ra, thật sự đoán không ra. Mà nói thật, đưa cho Hạ Ôn Viễn thì cũng khó hiểu thiệt, chẳng thể nào lý giải nổi】
【À mà… cũng có thể lý giải. Tần Túc thấy hứng thú với Ôn thần, Ôn thần lại hứng thú với Hạ Mục Chi, vậy chẳng phải Tần Túc đang gãi đúng chỗ ngứa sao】
【Chưa tới giây cuối cùng, tôi sẽ không thừa nhận bất cứ điều gì! (giận dữ)】

Khi lòng bàn tay Hạ Ôn Viễn chạm vào mặt nạ chắn tin tức tố được Tần Túc đưa qua, tâm trạng của “khán giả” thật khó tả. 

Thì bất chợt, họ thấy rõ những đốt ngón tay thon dài, khớp xương rõ ràng của Tần Túc hơi khép lại.

Chỉ trong chớp mắt, mặt nạ chắn tin tức tố Alpha được chế tác từ chất liệu đặc thù, độ cứng và độ bền đều thuộc hàng tuyệt hảo, đã vỡ vụn ngay trong tay Tần Túc.

Bình Luận (0)
Comment