Người Bình Thường Nhưng Cải Trang A Truyện Tranh Abo

Chương 97

Chương 46:

“Được.”

Khương Thành cúp điện thoại, rất nhanh nhận được địa chỉ Tần Túc gửi tới. Khoảng cách từ chỗ anh tới đó chỉ hơn 3km.

Hai ngày trước, Khương Thành cũng đã làm theo ý Tần Túc, thuê vô số xe, phân tán đỗ ở vài ngọn núi hoặc biệt thự trên sườn núi bên ngoài thành phố.

Xung quanh hoang tàn, vắng vẻ.

Trong điện thoại, Tần Túc nói “ đến đi”, chính là ý này.

Khương Thành vừa liên hệ với bảo tiêu ở địa điểm, đưa cho bọn họ mật mã tạm thời để chuyển đồ lên xe, vừa tự mình lái xe chạy tới trước.

Sau khi giao việc cho Khương Thành, Tần Túc trở lại phòng, thay áo ngủ bằng thường phục, không quên đeo khẩu trang, mũ lưỡi trai và kính râm che kín khuôn mặt.

Khi anh bước ra lần nữa, từ xa đã thấy Khương Thành quay lưng lại, ngồi xổm trên đất, nhìn chằm chằm thứ gì đó đến mê mẩn.

Khương Thành lái xe tới nơi, nhìn đống vật phẩm chất cao như một ngọn núi nhỏ.Những thứ này trong thế giới hiện thực chưa từng nhìn thấy, đến mức Khương Thành hoài nghi nhân sinh.

Tần Túc… có phải đã hiểu nhầm ý nghĩa của “rác rưởi” và “nhặt rác rưởi” hay không?

Trên mặt đất, sinh vật bị trói lại nhưng xúc tu vẫn quẫy loạn như bạch tuộc. (Edit: đã tưởng tượng ra món bạch tuột nướng)

Khác là xúc tu không có giác hút, mà phần giữa mở ra một cái miệng lớn, bên trong chi chít răng sắc nhọn. Khương Thành cau mày, lông mày nhíu thành chữ xuyên (川). 

Muốn hỏi liền không thể tìm ai mà hỏi, mà giữ kín miệng cũng không ngăn nổi hiếu kỳ.Khương Thành chỉ biết thầm than mình kiến thức chưa đủ, đến mức nhìn động vật trước mặt mà cũng không phân biệt nổi.

“Bạch tuộc biến dị đi?”

Không tìm ra lời giải thích hợp lý, nhưng dường như cảm giác được gì đó, Khương Thành vội vàng đứng lên xoay người. 

Lúc này, Khương Thành thấy Tần Túc che kín cả người, chỉ lộ ra đôi mắt lạnh lẽo, khí thế mạnh mẽ đang bước về phía anh.

Khương Thành lập tức gật đầu chào, không nói gì thêm. Nhìn cử chỉ của Tần Túc, chắc chắn không muốn ở đây có ai biết bất kỳ tin tức nào liên quan tới mình.

Tần Túc khẽ “Ừ” một tiếng đáp lại.

Cả hai cùng nhìn về phía đám người mặc phòng hộ kín mít, đang phân loại, đóng gói, rồi đưa đồ lên xe.

Đứng bên cạnh Tần Túc, ngoài hương lạnh quen thuộc như vừa tắm gội.Khương Thành lại mơ hồ ngửi thấy một mùi máu nhè nhẹ vương quanh người Tần Túc.

Không nhịn được, Khương Thành mở miệng:

“Xin hỏi, tôi có thể biết… mấy thứ này…”

Khương Thành nhìn đống đồ bảo tiêu vừa lấy ra, ước chừng nặng khoảng mười sáu ký, thoạt nhìn giống như một vũ khí. 

Đẩy nhẹ gọng kính để giấu sự căng thẳng, Khương Thành ổn định giọng, tiếp tục:

“… từ đâu ra không?”

“Trong nước câu lên.”

Anh Tần Túc thản nhiên nói thật.

Khương Thành: “…… Ha ha.”

Hài hước, thật sự hài hước. Hài hước đến mức Khương Thành chỉ muốn tự mình vác nồi nước sôi dội thẳng vào người đối diện.

Vừa nghe đã biết là nói nhảm.

Dù những “ông lão câu cá” thần kỳ cái gì cũng câu được, có thể kéo lên đủ thứ hiếm lạ.Nhưng… cũng không đến mức câu được cả một bộ vũ khí sạch sẽ tinh tươm, cùng đống kim loại quái dị này chứ?

Nếu vậy thì Khương Thành anh đây cần gì đi làm trợ lý, cứ đi làm “câu cá” cho rồi.

Trong lòng thầm mắng, nhưng trên mặt Khương Thành vẫn giả vờ ra dáng “biết nhiều hiểu rộng”, bình tĩnh như không có gì.

Ba tiếng sau, tất cả đồ vật đều đã được phân loại, cất vào rương. Tần Túc ngồi vào xe của Khương Thành, theo sau xe Khương Thành dẫn đầu, đoàn xe lần lượt di chuyển đến điểm dỡ hàng.

Hai tiếng sau, đến nơi.

“Cái kia……” Thừa dịp mọi người đang dỡ hàng, người phụ trách liếc qua Khương Thành, rồi theo sát bên cạnh Tần Túc.Trong mắt lóe lên tia cuồng nhiệt, thấp giọng thương lượng:

“Xin hỏi, mấy thứ này… có thể vận thêm nhiều một chút được không?”

Hai tuần trước, Tần Túc đã đưa cho bọn họ một bản danh sách, phía trên ghi rất nhiều loại tài liệu mà trên thị trường ở thế giới này hoàn toàn không có.

Ngoài ra còn kèm theo đặc tính và phần giới thiệu chi tiết. Nhưng vẫn luôn không có ‘hàng mẫu’.

Hiện tại, tuy bọn họ còn chưa bắt tay vào kiểm nghiệm đống ‘rác rưởi’ này, nhưng dựa vào bản danh sách quen thuộc kia, người phụ trách dùng mắt thường đã nhận ra vài loại tài liệu được nhắc tới.

Người phụ trách không biết những thứ này có đúng như Tần Túc mô tả trong tư liệu.Có thể chịu được sức nóng hơn một ngàn độ C hay không. 

Nhưng chỉ cần có chúng, bọn họ sẽ có thể dựa vào bản vẽ Tần Túc đưa, thử chế tạo ra những loại vũ khí mà trước giờ bọn họ chưa từng nghe thấy.

Tần Túc chỉ đáp:

“…… Xem tình huống.”

Anh cũng không thể khẳng định.

Trước đó, anh đã chụp lại hình ảnh những vết khác thường trên thân cây đại thụ, gửi cho chủ nhiệm lớp. Nhưng mãi cho đến khi trở về thế giới hiện thực, vẫn không nhận được hồi âm.

Chủ nhiệm Trương hẳn đã nghỉ ngơi.

Trong thế giới hiện thực, anh có mười hai tiếng đồng hồ. Dựa theo thói quen sinh hoạt mà chủ nhiệm để lộ khi nói chuyện cùng các bạn học.

Rất có khả năng chủ nhiệm sẽ không ngủ đến hết mười hai tiếng đồng hồ.

Ở khung chat Tần Túc chỉ gửi hình ảnh, cũng không kèm bất kỳ suy đoán mang tính chủ quan nào, khi tỉnh dậy chủ nhiệm lớp sẽ nhìn thấy. 

Thầy sẽ căn cứ nội dung hình ảnh để triệu tập nhân viên, đưa ra phán đoán và công bố tin tức.

Bất kể trong nước có đúng là Tu Vẫn Thụ Cừu khổng lồ hay không?

Thì anh tuyệt đối không để lộ sơ hở, mà khẳng định đó chính là Tu Vẫn Thụ Cừu. 

Nhưng có một điều chắc chắn rằng sinh vật khổng lồ này còn sống.

Vì sự an toàn của các tân sinh, Trường Quân đội số 4 sẽ triệu tập học viên cấp cao đến điểm quá độ Viterta 5285 để tiếp quản và quét sạch.

Dù sao đi nữa, cho dù anh có thuộc dạng tân sinh “không tầm thường”.Thì Trường Quân đội số 4 cũng không thể để một đám tân sinh như bọn họ, giải quyết loại phiền toái to lớn dưới đáy nước này đi.?

Đến lúc đó, người tập trung tại điểm quá độ Viterta 5285 sẽ chỉ nhiều chứ không ít, chắc chắn sẽ cực kỳ hạn chế và ảnh hưởng đến hành động “lén dọn dẹp chiến trường” mà anh dự định.

Tần Túc lại ra lệnh:

“Đem tất cả mấy thứ này dựa theo danh sách mà phân loại kỹ càng.”

Anh cần biết, trong số những tài liệu hiện có, loại nào có thể dùng để chế tạo vũ khí.

“Những thứ hoàn chỉnh thì phải rửa sạch, kiểm tra. Những phần còn lại không được phép tùy tiện giải thể hoặc sử dụng,……”

Tần Túc căn dặn kỹ lưỡng thêm hai phút, người phụ trách liên tục gật đầu, còn Khương Thành đứng một bên im lặng không nói gì.

“Đi.” 

Nói xong, ánh mắt Tần Túc dừng lại trên người Khương Thành.

“Vâng.” 

Khương Thành nhanh chóng đi theo bên cạnh anh, đích thân mở cửa xe cho Tần Túc.

Ngồi vào ghế điều khiển, cột chặt dây an toàn, Khương Thành lại nghe thấy giọng Tần Túc:

“Đưa tôi về chỗ lúc trước.”

Từ khoang nghỉ ngơi đi ra, trên người anh đã thay bộ áo ngủ, nghỉ ngơi vài tiếng rồi lại quay trở về.

“Rõ.” Khương Thành khởi động xe.

——

Trong thế giới truyện tranh.

Trương Minh Lãng mở mắt lúc tám giờ sáng, theo thói quen bật quang não để kiểm tra xem có ai tìm mình không.

Vừa nhìn thấy loạt hình ảnh Tần Túc gửi tới, ông lập tức báo cáo lên cấp trên.

Chưa đến nửa tiếng sau đã có xác nhận, Trương Minh Lãng không chờ thêm được, vội vàng liên hệ xin mở điểm quá độ:

“Viterta 5285, xin cấp tốc cho phép quá độ khẩn cấp.”

“Tuần tra, điểm quá độ Ikruth 962—Viterta 5285 xuất hiện trục trặc, tạm thời không thể tiến hành quá độ.” 

Giọng máy móc lạnh lẽo của hệ thống quản lý vang lên.

“Cái gì?” Giọng Trương Minh Lãng cao hẳn lên.

Người máy phụ trách quản lý điểm quá độ dường như không hiểu được phản ứng đó, cho rằng Trương Minh Lãng chưa nghe rõ, liền máy móc lặp lại:

“Tuần tra, Ikruth 962—Viterta 5285……”

“Nguyên nhân trục trặc.” Trương Minh Lãng ngắt lời.

“Trong quá trình truyền dẫn lượng tử, mưa thiên thạch bất ngờ gây ra dị thường ở thông đạo.”

“Thời gian khắc phục là bao lâu?”

“Đường truyền Ikruth 962—Viterta 5285 dự kiến sẽ được mở lại sau 78 giờ.”

“……”

Hơn ba ngày!

Ngoài mấy tấm hình, Tần Túc không gửi thêm bất cứ lời nào. Trong khoảng hơn ba ngày đó, thứ dưới đáy nước kia… chắc sẽ không hành động chứ?

Trương Minh Lãng chấm dứt liên lạc với hệ thống, nhìn thấy trên quang não hàng loạt tin tức đồng dạng được gửi tới từ người khác.

Bình Luận (0)
Comment