………………..
Hành tinh Viterta này vốn bị ô nhiễm quá mức nghiêm trọng. Những ai có điều kiện đã di cư sang tinh cầu khác sạch sẽ hơn từ nhiều năm trước.
Số dân bản địa còn lại, cả đời đều bị đói nghèo vây quanh, bất kể là kinh tế hay trình độ khoa học kỹ thuật, đều tụt hậu trông thấy.
Cũng bởi vậy, bọn họ chịu đủ loại xâm hại của trùng tộc, dân cư giảm mạnh.
Khi Viterta được nhập vào Liên Bang, chính quyền mới bắt đầu xây dựng hệ thống quá độ, điểm chuyên để ứng phó với Trùng tộc.
Đồng thời tổ chức các đợt bao vây, tiễu trừ định kỳ hàng tháng để bảo vệ sự sống sót của cư dân bản địa.
Viterta có tổng cộng ba điểm quá độ. Mỗi điểm cách nhau rất xa. Cho dù bọn họ đi vòng qua hai điểm khác để đặt chân lên Viterta, rồi từ đó di chuyển đến điểm 5285, thì nhanh nhất cũng phải mất 66 tiếng đồng hồ.
Cũng gần ba ngày.
Trên quang não, chỉ huy tạm thời của đội tác chiến khẩn cấp đã nhanh chóng được xác lập, ra quyết định: trước tiên đi qua điểm quá độ khác, sau đó dùng tốc độ nhanh nhất của phi thuyền để tới điểm 5285.
Bị từ chối đi cùng, Trương Minh Lãng chỉ có thể ở lại, trên quang não mở phòng liên lạc, gửi tới từng học sinh mệnh lệnh: tạm thời đình chỉ mọi hành động, ở trên phi thuyền chờ lệnh.
Để tránh gây khủng hoảng cho các học sinh, theo mệnh lệnh từ phía trên.Trương Minh Lãng không thông báo cho bọn họ biết trong nước, cách điểm quá độ không xa có quái vật khổng lồ tồn tại.
Mà chỉ truyền đi tin tức: phi thuyền viện trợ sẽ mất 66 tiếng đồng hồ mới đến nơi.
Tần Túc không phải loại tân sinh bình thường.Trò ấy từng trải qua sóng to gió lớn, nếu xảy ra tình huống gì bất ngờ, Tần Túc đủ năng lực trấn giữ cục diện, là một tồn tại có thực lực tuyệt đối.
Sau khi xin chỉ thị,Trương Minh Lãng thiết lập đường liên hệ đơn tuyến với Tần Túc.
【Trương Minh Lãng: Đã nhận được tin tức và có phương án ứng phó. Viện trợ sẽ đến điểm quá độ Viterta 5285 sau 66 tiếng.】
——
Viterta 5285 – Điểm quá độ.
Sáng sớm tỉnh dậy, có vài người vốn định tranh thủ dậy sớm hơn một chút để giết thêm vài con sâu, làm cho thứ hạng của mình bay lên.Khiến các bạn học khác trong ban 6 phải kinh ngạc.
Nhưng khi mở đàn tin tức và nhận được thông báo nhắc nhở, toàn bộ đều chết lặng.
Không ai dám coi mệnh lệnh của chủ nhiệm lớp và trường học là trò đùa, càng không ai dám tự ý rời khỏi chỗ đóng quân ở điểm quá độ này.
Không bao lâu, giữa lúc bát quái râm ran, mới 9 giờ sáng mà gần 80% học sinh ban 6 đã tụ tập đông nghịt trên quảng trường, châu đầu ghé tai nhau bàn tán.
“Đã xảy ra chuyện gì vậy?”
“Không rõ, ít nhất nhìn từ đây thì mọi thứ vẫn yên bình.”
“Có lẽ… đây là sự tĩnh lặng trước cơn bão?”
“…… Đừng có lập red flag linh tinh, muốn chết à?”
“Xin lỗi xin lỗi, coi như tôi chưa nói gì!”
……
Nghe mọi người ồn ào bàn luận, Raymond khẽ chạm vào cánh tay không bị thương của Hạ Mục Chi, thấp giọng hỏi:
“Cậu nghĩ có chuyện gì?”
Hạ Mục Chi hoàn hồn, liếc sang Raymond đang cố tình chạm tay mình, không đáp chỉ bất đắc dĩ nói:
“Tay trái của tôi thật sự ổn rồi.”
Raymond cắt ngang:
“Vết thương sâu đến mức suýt xuyên qua cơ thể, ai biết bên trong có lành hẳn chưa?”
Thấy Raymond không chịu tin, Hạ Mục Chi mới nói:
“Tôi đoán chắc là trong vùng nước này, xuất hiện thứ gì đó có thể uy h**p an toàn của tân sinh. Trường học và chủ nhiệm lớp sợ chúng ta bị thương, nên mới bắt phải án binh bất động.”
Raymond: “……”
Ai mà chẳng nghĩ được ra điều đó, nói cũng như không.
Raymond im lặng mấy giây, rồi quay đầu nhìn về phía cửa đuôi phi thuyền đang mở rộng:
“Cậu thấy thế nào? Sáng nay Tần Túc không ra ngoài thì chẳng lạ gì rồi, nhưng sao cả Sophia và mấy người kia cũng không thấy?”
“Tôi làm sao biết được.” Hạ Mục Chi buông tay,
“Cậu với Geoffrey không phải từng nhắn tin riêng sao? Hỏi cậu ta đi.”
Nhắc tới Geoffrey, Raymond hừ lạnh:
“Tuyệt giao rồi, chết cũng không làm hòa với loại người đó.” (Edit: như cái trường mẫu giáo)
Hạ Mục Chi bật cười, không bình luận thêm.
Loại “tuyệt giao” này, giữa cậu và Laris cũng thường xuyên xảy ra, nhưng thường chưa tới ba ngày đã lại làm hòa.
Lận Nhân thì thường xuyên ngồi ăn dưa hóng chuyện, còn Samuel thì luôn sốt ruột đứng giữa khuyên can.
“Ba ngày.”
Lận Nhân không có mặt, Hạ Mục Chi liền thay nàng tiếp lời:
“Nếu hai người làm hòa, lần sau thực chiến tôi sẽ chuẩn bị thêm một bộ đồ tác chiến đặc thù. Còn nếu tôi thua,…”
Hạ Mục Chi rút từ cổ ra một chiếc răng thú được khắc hình totem động vật, đưa cho Raymond:
“Cái này sẽ thuộc về cậu.”
Ngày hôm qua, trong hạm đội của Hạ Mục Chi có một Omega cấp SS – Sầm Nguyên. Tinh thần lực mạnh, năng lực chỉ huy cũng không tồi, nhưng khả năng tự bảo vệ lại kém.
Tình huống trong nhà cậu ta cũng tương tự, may nhờ lấy được bộ đồ tác chiến từ Raymond đưa tới, cũng xem như tạm ổn.
“Thành giao!”
Trong mắt Raymond lóe lên ánh sáng quyết tâm, trong ba ngày này cậu tuyệt đối sẽ không có bất kỳ giao lưu nào với Geoffrey.
Cách khoang nghỉ ngơi của Tần Túc gần bốn khoang, Sophia và ba người khác, dưới tình huống Tần Túc không lên tiếng trong nhóm năm người.
Nhớ đến phong thái lành lùng, nói một là một của Tần Túc, cũng không tham gia trò chuyện trong nhóm chat.
Bốn người lặng lẽ rời nhóm chung, lập thêm một nhóm chat riêng, sau đó vẫn im lặng không có ý định ra ngoài.
Tần Túc đã hẹn bọn họ 12 giờ tập hợp. Dù không phải xuất chiến, nhưng hiện tại vẫn còn sớm, không có Tần Túc ở đó, bọn họ cũng chẳng có hứng thú ra ngoài.
【 Hì hì, bổn nhà tiên tri xuất hiện đây, red flag phía trước quả nhiên ứng nghiệm, vai chính đi đến đâu thì tai nạn liền buông xuống tới đó, buff vĩnh viễn không biến mất 】
【 Á à thì ra cái nhà tiên tri này à, cho cậu ta con dao đi 】
【 Nhưng mà… rốt cuộc đã xảy ra chuyện gì? Tiểu đội số 1 đến giờ một người cũng chưa đi ra ngoài, chẳng lẽ bọn họ biết điều gì đó? 】
【 Đã phải phái người tới tiếp quản rồi, chắc chắn vấn đề không hề nhỏ 】
——
Thế giới truyện tranh, 12:00.
Trong khoang nghỉ ngơi, Tần Túc mở mắt. Việc đầu tiên anh làm là nhìn qua bảng số liệu: trừ đi phí sử dụng không gian và phí chọn địa điểm rơi xuống chỉ còn lại 468.200 phút 23 giây giá trị sinh mệnh.
“325 ngày.”
Mang về được một đống đồ vật có khả năng dùng đến, như vậy đã có thể chấp nhận.
Nghĩ vậy, anh mở quang não, thấy được thông báo trong nhóm và tin nhắn từ chủ nhiệm Trương Minh Lãng.
Xem xong, Tần Túc: “……”
Đúng là lớp của vai chính, số mệnh đầy chông gai. Một thông đạo lượng tử hư hỏng cả trăm năm mới gặp một lần, cũng có thể bị thiên thạch va chạm phá hủy.
Xui xẻo đến mức này… chẳng lẽ Hạ Mục Chi bình thường uống nước cũng có thể nghẹn chết sao?
66 tiếng đồng hồ.
Hy vọng trong vòng ba ngày này, bọn họ sẽ không gây thêm chuyện gì…
Chưa kịp cầu nguyện xong, video call của Trương Minh Lãng đã gọi đến.