Thảnh Thơi Thú Thế: Làm Làm Ruộng, Sinh Sinh Nhãi Con

Chương 1057


Giác quan của giống đực nhạy bén hơn giống cái rất nhiều. Một khắc trước Moore vẫn còn mơ màng, ngay sau đó đã hoàn toàn tỉnh táo, vừa kịp nghe rõ câu cuối cùng của Bạch Tinh Tinh.

 

Cơ thể hắn run lên bần bật. Gà thui…

 

Mặc dù không biết “gà” là gì, nhưng hắn biết Bạch Tinh Tinh thích ăn loài chim bị thui trụi cánh, đoán chừng hai thứ này cũng tương tự nhau.

 

Hắn lập tức ý thức được mình bị chê bai. Hắn mở to mắt, ký ức trước khi hôn mê nhanh chóng ùa về. Cơn đau đớn trong đôi mắt đen lập tức bị sự hoảng loạn thay thế, thậm chí còn có một tia tuyệt vọng.

 

Tại sao mình không c.h.ế.t đi? Sống sót rồi làm sao còn mặt mũi nhìn Bạch Tinh Tinh nữa? Cứ nói hắn yếu đuối cũng được, hắn thật sự không dám đối mặt với Bạch Tinh Tinh, không dám đối mặt với vẻ mặt chán ghét mà cô có thể sẽ dành cho mình.

 

Bạch Tinh Tinh thấy Moore đột nhiên tỉnh lại, cô kinh ngạc, còn chưa kịp nói gì, đã bị hành động đột ngột của hắn làm giật mình. Một bóng đen chợt lóe lên, mang theo một luồng gió khét lẹt.

 

“Moore!” Bạch Tinh Tinh hét lên một tiếng, đứng dậy quay đầu nhìn, trong phòng đã không còn bóng dáng của con đại bàng đen.

 

Bạch Tinh Tinh thầm kêu không ổn, vội vàng xông ra ngoài, chạy một mạch ra đến sảnh chính cũng không thấy bóng dáng Moore đâu.

 

Bên ngoài trời vẫn đang mưa tầm tã, mặt đất sân trước là một bãi lầy lội, có một chuỗi vết móng chim to lớn rất rõ ràng.

Tóc mây buông xoã mắt hồ thu
Nghiêng nước nghiêng thành dáng liễu nhu.
Tài hoa trác tuyệt lòng son sắt
Giai nhân tuyệt sắc khó ai bì.
Đối đầu với Liễu Như Yên qua vô số vũ trụ. ___ Trăm năm khó gặp Thẩm Ấu Sơ ️️.
Nghe truyện ở youtube Thẩm Ấu Sơ

 

Bạch Tinh Tinh cúi đầu nhìn đôi dép lê lông xù của mình, lại nhìn bầu trời mưa như trút nước, do dự không biết có nên đuổi theo hay không.

 

Lúc này, Parker bưng bát mì nóng hổi đi vào, thấy Bạch Tinh Tinh liền hỏi: “Sao lại chạy ra đây?”

 

“Anh đến đúng lúc lắm.” Bạch Tinh Tinh bước nhanh về phía Parker, vội vàng nói: “Moore tỉnh rồi, anh ấy vừa chạy ra ngoài, anh mau đi xem thử, ngàn vạn lần đừng để anh ấy đi mất.”

 

Bạch Tinh Tinh không biết vì sao Moore lại chạy, nhưng cô mơ hồ cảm giác được, lần này Moore mà đi, rất có thể sẽ không bao giờ quay lại nữa.

 

Parker nghe vậy, trong lòng vui thầm, nhưng nghe xong nửa câu sau của Bạch Tinh Tinh, mặt anh lại lộ ra vài phần không vui. Nhưng anh vẫn đồng ý: “Được, em ngồi đây ăn mì đi, anh đi ngay.”

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -

 

“Vâng.” Bạch Tinh Tinh gật đầu lia lịa, nhưng mắt không thèm liếc nhìn đồ ăn, rõ ràng là đang trả lời cho có lệ.

 

Nhìn ánh mắt nôn nóng thúc giục của Bạch Tinh Tinh, Parker lại không hề tỏ ra sốt ruột, anh thong thả đi đến bên bàn, đặt bát mì lên.

 

Cái dáng vẻ bình thản như thường đó thiếu chút nữa làm Bạch Tinh Tinh lo lắng đến giậm chân. Cô chạy tới bên cạnh Parker: “Nhanh lên đi chứ.”

 

Parker sa sầm mặt, hai tay ấn lên vai Bạch Tinh Tinh, một chân kéo tới một chiếc ghế đá lót da thú, ấn cô ngồi xuống: “Em ngoan ngoãn ăn mì đi.”

 

Bạch Tinh Tinh mặt đầy lo lắng, còn muốn nói gì đó, Parker lại nói: “Lúc ta về mà thấy em chưa ăn xong, ta sẽ đuổi hắn đi thật đấy.”

 

Bạch Tinh Tinh trợn mắt, tức giận đến muốn đ.á.n.h cho Parker một trận. Nhưng vì không muốn trì hoãn thêm một giây một phút nào nữa, cô đành cúi đầu ăn ngay.

 

Parker hài lòng thở ra một hơi, nhưng ngay sau đó lại thấy hụt hẫng. Tinh Tinh ngoan ngoãn như vậy chẳng qua là vì muốn mình mau đi tìm Moore mà thôi.

 

Anh cũng không lề mề nữa, thấy Bạch Tinh Tinh ăn rất nghiêm túc, anh lập tức cởi tấm da thú, hóa thành hình báo đuổi theo.

 

Bạch Tinh Tinh nghe tiếng bước chân xa dần của Parker, miệng ngậm một đũa mì quay đầu nhìn lại. Có Parker giúp đỡ, nhất định có thể tìm được Moore.

 

Bạch Tinh Tinh yên tâm, lúc này mới cảm thấy đói đến cồn cào, cô quay lại nghiêm túc ăn mì.

 

Mặc dù mưa to nhanh chóng cuốn trôi mùi của dấu chân, nhưng trên nền đất lầy lội vẫn còn dấu vết rõ ràng. Parker men theo dấu chân phi nước đại, rất nhanh đã đuổi kịp Moore, lúc này đã chạy tới cổng thành.

 

“GÀO!”

 

Một tiếng báo gầm đã chặn đứng đôi chân đang chạy như điên của thú Ưng.

 

Bình Luận (0)
Comment