Thảnh Thơi Thú Thế: Làm Làm Ruộng, Sinh Sinh Nhãi Con

Chương 1058

Đoạn đường này không tính là dài, nhưng Moore cứ thở hổn hển. Hệ hô hấp xưa nay vốn mạnh mẽ dường như teo lại, hoàn toàn không cung cấp đủ lượng oxy cho cơ thể, khiến hắn có ảo giác như hít thở không thông.

 

Là Tinh Tinh bảo Parker đến sao? Cô ấy muốn nói gì?

 

Mình đã chủ động rời đi rồi, Tinh Tinh còn muốn nói gì nữa? Là trong lòng vẫn chưa hả giận, muốn Parker tự mình nói một câu “Cút đi” thì mới hả dạ sao?

 

Hai móng vuốt của Moore đạp trong bùn lầy siết chặt, run lên vì dùng sức. Cơ thể bị những hạt mưa xối vào lại cứng rắn như tượng đá, bóng dáng toát lên vẻ cao ngạo, độc lập với thế gian.

 

Parker chậm bước lại. Nhìn thú Ưng như vậy, anh đột nhiên có chút mềm lòng. Đều là giống đực, anh có thể hiểu được nỗi đau khổ cầu mà không được người mình yêu… mới là lạ.

Tóc mây buông xoã mắt hồ thu
Nghiêng nước nghiêng thành dáng liễu nhu.
Tài hoa trác tuyệt lòng son sắt
Giai nhân tuyệt sắc khó ai bì.
Đối đầu với Liễu Như Yên qua vô số vũ trụ. ___ Trăm năm khó gặp Thẩm Ấu Sơ ️️.
Nghe truyện ở youtube Thẩm Ấu Sơ

 

Tinh Tinh đâu có làm anh khó chịu bao lâu, rất dễ dàng đã kết lữ, dấu thú vẫn là ở trên n.g.ự.c cô ấy.

 

Nghĩ đến đây, lòng Parker vui vẻ hẳn lên, độ chấp nhận đối với Moore cũng cao hơn rất nhiều.

 

Hóa thành hình người, Parker dùng giọng điệu thoải mái nói: “Anh chạy cái gì?”

 

Moore tức giận trong lòng. Con báo này nhất định là đang lấy việc công báo thù riêng, còn muốn hung hăng chà đạp hắn dưới lòng bàn chân.

 

Đôi mắt đại bàng liếc ra sau, ánh lên vẻ lạnh lẽo.

 

Hắn không ngại dạy dỗ con báo này một trận trước khi đi. Việc đã đến nước này, hắn còn có gì không dám làm?

 

Parker chỉ cảm thấy Moore thật u ám, nhưng Moore xưa nay vẫn vậy, anh cũng không cảm nhận được ác ý của hắn đối với mình, bèn bước đi nhẹ nhàng đến bên cạnh thú Ưng.

 

Mỏ của Moore ngậm chặt, hai móng siết lại, bóp nát bùn đất dưới chân.

 

“Tinh Tinh bảo ta tìm anh về. Mau đi với ta, ta phải về kiểm tra xem em ấy ăn xong mì chưa đã.” Parker thúc giục.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -

 

Moore giật mình, hoài nghi nhìn Parker, trong lòng đầy bụng nghi ngờ.

 

Tinh Tinh bảo mình trở về? Để làm gì? Đích thân trách mắng mình? Hay là…

 

Một suy đoán khác Moore căn bản không dám nghĩ tới, nó vừa mới lóe lên đã bị hắn nhát gan dập tắt.

 

Parker hoàn toàn không biết mình vừa đi một vòng qua nguy cơ bị ăn đòn. Mặc kệ Moore nghĩ gì, anh lại hóa thành hình thú, xoay người chạy về.

 

Chạy chậm vài bước, không nghe thấy tiếng thú Ưng theo sau, anh lại quay đầu gầm lên thúc giục: “GÀO!” (Nhanh lên coi.)

 

Moore chần chừ một lúc lâu, cuối cùng cũng cứng đầu chạy theo Parker về.

 

Bạch Tinh Tinh vừa vặn ăn xong cả bát mì, nước canh cũng uống không còn một giọt. Bụng căng hết cả lên, nhưng vì mấy ngày nay không được ăn uống đàng hoàng, cô vẫn chưa đã thèm, bèn ôm bát l**m.

 

Lúc Parker và Moore quay về, cảnh tượng họ nhìn thấy chính là Bạch Tinh Tinh đang l.i.ế.m bát một cách ngon lành.

 

Bước chân Parker khựng lại, anh nhìn Bạch Tinh Tinh với ánh mắt đầy kinh ngạc. Ngay cả Moore, người đang thấp thỏm bất an, cơ thể cũng rõ ràng dừng lại một chút.

 

Bạch Tinh Tinh dường như cảm giác được, cô dịch cái bát to bằng mặt mình xuống một chút, lộ ra đôi mắt to tròn đang cụp xuống. Thấy rõ người đến, đôi mắt vốn đã to của cô lập tức trợn tròn to hơn. Khuôn mặt bị che khuất nhanh chóng ửng lên hai vệt hồng.

 

“Khụ, ta sợ nước nguội dầu mỡ đọng lại khó rửa thôi.” Bạch Tinh Tinh lạy ông tôi ở bụi này mà giải thích một câu, sau đó làm ra vẻ mặt nghiêm túc với nửa khuôn mặt dính đầy dầu mỡ, đặt cái bát lên bàn.

 

Parker bật cười thành tiếng, cũng may anh đang ở hình thú, nên khi cười lớn cũng giống như đang gầm gừ.

 

Bạch Tinh Tinh giờ đã quá hiểu anh nên mới nghe ra Parker đang cười. Cô tự an ủi mình rằng Moore nghe không hiểu, cố gắng gượng duy trì hình tượng trưởng thành.

 

Bình Luận (0)
Comment