Cô trừng mắt nhìn Parker đầy uy h**p, thành công làm anh ta nín cười.
Tiếng cười của Parker bị nghẹn lại, anh quay người đi về phòng ngủ, vẫn có thể thấy bờ vai đang rung lên từng đợt, rõ ràng là nhịn rất vất vả.
Bạch Tinh Tinh lờ anh ta đi, nhìn về phía Moore nói: “Cuối cùng cũng tìm được anh. Ra ngoài làm gì vậy? Ngoài trời mưa to thế.”
Ngay khoảnh khắc Parker rời đi, Moore liền căng cứng người như lâm đại địch, vững vàng chờ đợi Bạch Tinh Tinh “lăng trì” mình.
Hắn đã tưởng tượng ra vài kiểu mà Bạch Tinh Tinh có thể sẽ mắng mình, nhưng lại không ngờ cô sẽ dùng lời nói nhẹ nhàng, thậm chí còn có vài phần dịu dàng để nói chuyện với hắn. Thân thể vốn đang căng chặt lập tức càng cứng đờ.
Giọng điệu như vậy, kể từ sau khi chia tay ở bộ lạc Khổng Tước, hắn chưa bao giờ được nghe Tinh Tinh nói với mình nữa.
Đầu óc hắn đã loạn thành một mớ tơ vò, mất cả khả năng suy nghĩ, chỉ có thể trợn tròn mắt nhìn vào điểm sáng duy nhất trong tầm mắt.
Bạch Tinh Tinh dường như có chút ngượng ngùng, điều này có thể nhìn ra từ việc cô kéo kéo hai cái vào quần áo trên người. Trông cô vẫn xinh đẹp như vậy.
Không, bây giờ cô còn đẹp hơn, đẹp đến diễm lệ, đẹp đến chói mắt, lại còn toát ra một vẻ dịu dàng của người mẹ đầy quyến rũ.
Dù trên mặt có dính vài vệt dầu mỡ, không thoát khỏi tầm mắt sắc bén của Moore, nhưng trong mắt hắn, cô vẫn hoàn mỹ không tì vết, nhiều nhất cũng chỉ là thêm vài phần đáng yêu.
Nhìn người mình yêu tốt đẹp như vậy, trong lòng Moore lại dâng lên một cỗ xúc động, muốn chiếm đoạt, muốn cướp cô đi cùng. Nếu không nhận được sự thừa nhận của cô, vậy thì cứ cưỡng ép giam cầm cô ở bên cạnh mình.
Ý nghĩ này vừa xuất hiện, liền như sóng thần ồ ạt vỗ vào lòng hắn, gần như nuốt chửng hết lý trí của hắn.
Tóc mây buông xoã mắt hồ thu
Nghiêng nước nghiêng thành dáng liễu nhu.
Tài hoa trác tuyệt lòng son sắt
Giai nhân tuyệt sắc khó ai bì.
Đối đầu với Liễu Như Yên qua vô số vũ trụ. ___ Trăm năm khó gặp Thẩm Ấu Sơ ️️.
Nghe truyện ở youtube Thẩm Ấu Sơ
“Két…”
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -
Hai móng vuốt của Moore bấu chặt xuống phiến đá, cào ra âm thanh chói tai, làm Bạch Tinh Tinh khó chịu nhíu mày. Âm thanh đó cũng giúp lý trí của Moore đè nén được cơn xúc động trong lòng.
Bạch Tinh Tinh hít sâu một hơi, lấy hết dũng khí nói: “Anh đừng đi.”
Đã thế này rồi còn đi đâu nữa chứ, đây không phải đang làm khó mình sao?
Bạch Tinh Tinh khóc không ra nước mắt. Cô có bao giờ bảo Moore đi đâu? Vậy mà giờ lại phải căng da đầu ra giữ người.
Trong nhà còn có ba người bạn đời nữa, nói ra những lời này thật sự khiến cô không biết giấu mặt vào đâu. Cô luôn cảm thấy hành vi này của mình thật lăng nhăng, thật “tra” phải không?
Mặc kệ nội tâm đang gào thét thế nào, vẻ mặt Bạch Tinh Tinh vẫn đầy chân thành, chỉ có ánh mắt là chớp lia lịa vài cái.
Moore lập tức như bị sét đánh, trong tai nổ vang từng trận, khiến hắn không dám chắc mình có đang bị ảo giác hay không.
Tinh Tinh vừa nói gì? Là bảo hắn ở lại sao?
Hắn không dám có bất kỳ phản ứng nào, sợ mình hiểu sai ý, làm Bạch Tinh Tinh càng thêm chán ghét.
Thấy Moore không phản ứng, Bạch Tinh Tinh tưởng thật là vì mình chột dạ nên nói lí nhí. Cô cố ý nói to lên: “Đừng đi nữa! Anh đều là bạn đời của em rồi, còn đi đâu nữa?”
Bởi vì quá không tự nhiên, âm lượng của Bạch Tinh Tinh cao đến bất thường. Nói xong, khuôn mặt vốn chỉ hơi hồng của cô lập tức đỏ bừng, trong lòng càng thêm bối rối.
Moore trợn tròn mắt, đồng tử co rút dữ dội. Trong thoáng chốc, hắn quên cả hít thở, dường như mọi giác quan đều rời bỏ hắn. Hắn không nghe thấy tiếng mưa rơi ầm ầm, không cảm nhận được nhiệt độ, thậm chí không cảm giác được mình có đang tồn tại hay không. Hình bóng cô gái trong tầm nhìn là điểm sáng duy nhất trong mắt hắn, cũng là sự tồn tại duy nhất mà mọi giác quan của hắn có thể cảm nhận được.
Tầm mắt hắn như dán chặt vào khuôn mặt tinh xảo, trắng nõn của cô gái, tựa hồ muốn dùng cái nhìn này để khắc sâu cô vào đáy mắt, khắc sâu vào trong tim.