Thảnh Thơi Thú Thế: Làm Làm Ruộng, Sinh Sinh Nhãi Con

Chương 1060

Trong nhất thời, hai người mắt to trừng mắt nhỏ. Điều khôi hài là trông cả hai đều có vài phần đáng thương.

 

Con đại bàng đen đáng thương từ trong ra ngoài, còn cô gái thì có thân hình nhỏ nhắn, tự nhiên mang theo vẻ yếu đuối.

Tóc mây buông xoã mắt hồ thu
Nghiêng nước nghiêng thành dáng liễu nhu.
Tài hoa trác tuyệt lòng son sắt
Giai nhân tuyệt sắc khó ai bì.
Đối đầu với Liễu Như Yên qua vô số vũ trụ. ___ Trăm năm khó gặp Thẩm Ấu Sơ ️️.
Nghe truyện ở youtube Thẩm Ấu Sơ

 

Sự im lặng giữa hai người bị Parker phá vỡ. Parker cầm một tấm da thú ẩm đi tới, cũng không biết là cố ý hay vô tình, anh hiên ngang đi vào giữa hai người, đắp tấm da thú ướt lên khuôn mặt đầy dầu mỡ của Bạch Tinh Tinh.

 

Bạch Tinh Tinh bị lạnh đến giật nảy mình, cô bừng tỉnh, khẽ nói một câu “Cảm ơn”, rồi dùng sự mát lạnh của tấm da thú để làm dịu đi khuôn mặt đang nóng ran.

 

Moore cũng bừng tỉnh, trong mắt tràn ngập niềm vui sướng điên cuồng. Bị Parker cản tầm nhìn, hắn cũng không tức giận, ngược lại còn thấy cảm kích.

 

Hắn quá chật vật, không muốn để Bạch Tinh Tinh nhìn thấy.

 

Moore xoay người, thò móng vuốt ra ngoài mưa cọ rửa sạch sẽ. Nhìn thấy sàn đá bị mình làm bẩn, hắn lại dùng móng vuốt ướt đã được rửa sạch để lau đi.

 

Bạch Tinh Tinh nhanh chóng lau khô mặt, thấy hành động của Moore, vội nói: “Không cần bận tâm đâu, lát nữa lấy chổi quét là sạch thôi.”

 

Giọng điệu của cô đã khôi phục lại vẻ tự nhiên, điều này khiến cô nhẹ nhõm thở phào.

 

Moore lập tức dừng động tác. Trong lòng hắn điên cuồng muốn quay lại nhìn người giống cái đã có thể xem là bạn đời của mình, nhưng cơ thể lại cứng đờ không dám quay đầu.

 

Không khí xấu hổ lan tràn. Con gái phần lớn đều nhạy cảm, Bạch Tinh Tinh tự nhiên không thể lờ đi bầu không khí này. Cô không có gì làm liền lấy da thú lau mặt thêm hai cái, rồi kéo Parker nói: “Chúng ta vào ổ đi, bên ngoài lạnh lắm.”

 

Parker đối với tình huống này vẫn có thể chấp nhận được, anh vô cùng vui vẻ đi theo Bạch Tinh Tinh về phòng ngủ.

 

Parker và Bạch Tinh Tinh chui tọt vào ổ chăn, Moore không đi vào, cũng không biết đang làm gì.

 

Bạch Tinh Tinh chọc chọc vào mu bàn tay Parker, hỏi: “Các con đâu? Vẫn ở chỗ Lam Trạch à?”

 

 

Lúc này cô mới nhớ ra mình đã mấy ngày không căng sữa. Mấy ngày nay ăn uống quá kém, bản thân cô còn sắp đói c.h.ế.t, tự nhiên sẽ không có chất dinh dưỡng dư thừa để chuyển hóa thành sữa.

 

Dù sao thân thể cũng giấu trong chăn, cô liền đưa tay nặn thử.

 

Quả nhiên nặn không ra thứ gì. Cứ thế này mà cai sữa sao?

 

Parker nói: “Ừm, bây giờ em tỉnh rồi, anh đi đón các con về nhé?”

 

“Vậy thì đương nhiên rồi.” Bạch Tinh Tinh đẩy đẩy Parker, không thể chờ đợi thêm một khắc nào, thúc giục: “Mau đi đi, mau đi đi.”

 

Parker cười hì hì hai tiếng, hôn lên má Bạch Tinh Tinh một cái. Xúc cảm trơn mượt làm Parker thấy thỏa mãn một chút. Anh bò ra khỏi chăn rồi chạy đi.

 

Bạch Tinh Tinh lườm theo bóng lưng Parker, đưa tay che lại bên má hơi ươn ướt, khóe miệng nhếch lên một nụ cười.

 

Rất nhanh, Parker đã đón các con về, đi cùng còn có Lam Trạch. Bởi vì ba con báo con và An An được bọc trong hai cái bong bóng riêng biệt, một mình Parker ôm không xuể, Lam Trạch liền xung phong đi cùng.

 

Lam Trạch bưng cái bong bóng có An An bên trong, ngẩng đầu nhìn tòa thành đá nguy nga, trong mắt toát ra vẻ tán thưởng và không thể tin nổi.

 

“Cái hang ổ này lớn thật đấy.” Lam Trạch cảm thán. Đây là lần đầu tiên gã được đến gần tòa thành đá này như vậy, trong lòng có chút phấn khích.

 

Nhưng Parker lại không có ý định cho Lam Trạch vào. Anh đi nhanh vài bước, chặn trước mặt Lam Trạch: “Được rồi, ngươi đứng đây đi, ta thả mấy con báo con xuống rồi ra đón An An.”

 

Lam Trạch cười mà không nói. Đợi Parker xoay người bước vào cổng sân, Lam Trạch cũng bước đi nhẹ tênh, ôm An An đi theo vào. Parker tức đến nỗi suýt nữa ném cả bọc báo con trong lòng vào mặt Lam Trạch.

 

Bạch Tinh Tinh nghe thấy tiếng động bên ngoài, lập tức cất giọng nói: “Lam Trạch à? Mau vào đây đi.”

Bình Luận (0)
Comment