Bạch Tinh Tinh phân vân không biết có nên ra ngoài tiếp Lam Trạch hay không, cô vẫn còn luyến tiếc cái ổ chăn vừa mới ấm lên.
Mấy con báo con trở về chắc chắn sẽ quấn lấy cô nghịch ngợm một trận, để tránh ổ chăn bị chúng nó giẫm bẩn, Bạch Tinh Tinh cuối cùng cũng chịu bò ra khỏi chăn.
Moore đang đứng ở cửa sau sảnh chính để rỉa sạch lông vũ. Khi nhìn thấy giống đực Nhân Ngư đi vào, trong mắt hắn thoáng qua một tia sát ý và kiêng dè. Ngay khi Lam Trạch vừa kịp nhận ra, hắn đã đè nén cảm xúc đó xuống.
Bề ngoài của gã Nhân Ngư này quá hoàn mỹ, ngay cả giống đực cũng không thể không thừa nhận vẻ đẹp của gã. Lần đầu tiên nhìn thấy gã Nhân Ngư này, hắn vẫn chưa là gì cả, nên có thể không cảm xúc. Nhưng bây giờ đã là bạn đời của Tinh Tinh, hắn không thể kiềm chế mà bắt đầu cảnh giác với những giống đực khác.
Không được, hắn không thể như vậy. Có thể ở lại bên cạnh Tinh Tinh đã là may mắn tột cùng rồi, hắn không nên quá tham lam, kẻo làm Tinh Tinh, người vừa khó khăn lắm mới chịu đựng hắn, lại tan vỡ hy vọng.
Sau khi liếc nhìn một cái, Moore liền quay lưng đi, tiếp tục rỉa lông, loại bỏ những phần bị cháy khô.
Lam Trạch liếc nhìn thú Ưng ở phía bên kia sảnh chính, nhạy bén cảm giác được quan hệ giữa hắn và Tinh Tinh dường như đã có thay đổi. Sự nghi ngờ này khiến gã không chú ý đến sát ý trong nháy mắt của thú Ưng, mà lại nhìn về phía Bạch Tinh Tinh.
Đáng tiếc là Bạch Tinh Tinh đã mặc quần áo che kín người, cũng không nhìn thấy được có thêm dấu thú mới hay không.
Mấy con báo con tự chọc thủng bong bóng khí, lao ra như lên cơn, quấn lấy Bạch Tinh Tinh nhảy nhót, miệng gào thét không ngừng.
Bạch Tinh Tinh ngồi xổm xuống, xoa đầu từng đứa một: “Ngoan nào, có nhớ mụ mụ không?”
“Gào ô gào ô!”
Bầy báo con đồng thanh gầm lên khẳng định. Dù không cùng tộc, Bạch Tinh Tinh vẫn hiểu ý của chúng, nụ cười trên mặt cô càng thêm rạng rỡ.
Parker cũng giành lại An An từ tay Lam Trạch, làm vỡ bong bóng, ôm cô bé vào lòng, thuần thục đung đưa. Sau đó, anh liếc nhìn Lam Trạch với ánh mắt không mấy thiện cảm, ý tứ quá rõ ràng: Còn chưa cút đi?
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -
Da mặt Lam Trạch cũng dày, gã vờ như không hiểu, ngồi xổm đối diện Bạch Tinh Tinh, nói: “Ta giúp cô chăm sóc con non mấy ngày, có phải nên cảm ơn ta một phen không?”
Đây là quang minh chính đại đòi báo đáp, nhưng lại không khiến người ta thấy phản cảm. Bạch Tinh Tinh mỉm cười với Lam Trạch, cũng thẳng thắn nói: “Anh muốn gì?”
Làm bạn đời của cô.
Lam Trạch thầm nói trong lòng. Gã đến lục địa chính là để tìm một nơi nương tựa, đương nhiên là không bao giờ quên mục đích này.
Nhưng cùng lúc đó, gã cảm nhận được hai luồng áp lực cấp bậc cao hơn mình. Lam Trạch mấp máy môi, lời đến cổ họng lại cứng nhắc sửa thành: “Mời ta ăn một bữa tiệc lớn đi.”
“Không thành vấn đề!” Bạch Tinh Tinh sảng khoái đồng ý, rồi hỏi: “Anh muốn ăn gì? Nhân Ngư các anh chắc là thích ăn cá nhất nhỉ, chúng ta làm một bữa tiệc toàn cá nhé?”
Lam Trạch nghĩ đến những món ăn đa dạng phong phú trong nhà Bạch Tinh Tinh, cũng bắt đầu mong đợi, gật đầu nói: “Được.”
Bạch Tinh Tinh lập tức nắm tay Parker nói: “Chúng ta đi chuẩn bị thôi. Lam Trạch, anh có thể xuống con sông sau bếp ngâm mình một lát, có thể sẽ hơi lâu đấy.”
Lam Trạch vui vẻ nhận lời: “Vậy giao An An cho ta chăm sóc nhé.”
Parker hung hăng lườm Lam Trạch một cái, nhưng vẫn đưa An An ra.
Điều khiến anh tức hơn nữa là, Parker tự cho mình là người An An thích nhất sau mụ mụ của bé, vậy mà lúc này đưa bé ra, An An không hề bài xích, còn hiếm khi vươn cánh tay ngắn ngủn ra, chờ Lam Trạch tới ôm.
Bạch Tinh Tinh cũng ngạc nhiên nhìn Lam Trạch, nhướng mày nói: “An An có vẻ rất thích anh.”