An An đã hai ba tháng rồi không chủ động như vậy. Có lẽ ảnh hưởng của nọc độc bọ cạp đối với bé ngày càng mờ nhạt, Bạch Tinh Tinh cảm thấy vô cùng vui mừng.
Lam Trạch không hề hay biết, chỉ thờ ơ hỏi một câu “Vậy à?”, rồi đi theo họ về phía nhà bếp.
Moore đi theo sau, đôi chân cứng đờ đạp trên sàn đá phát ra tiếng “cộp cộp” giòn giã, khiến người ta không muốn chú ý cũng khó.
Trong nhà có việc phải làm, Moore đương nhiên muốn giúp đỡ. Đây là lần đầu tiên hắn tham gia vào công việc gia đình, m.á.u trong cơ thể hắn đột nhiên sôi trào.
Parker cố tình đi sau cùng, duỗi tay cản Moore lại, ánh mắt thản nhiên lướt qua thân thể cháy đen của hắn, và cả cánh tay phải vẫn không dám dùng sức, nói: “Ở đây không cần anh.”
Dù sao cũng là người một nhà, Moore lại đang bị thương, Parker cũng không muốn hắn để lại di chứng, đó sẽ là tổn thất cho cả gia đình.
Lòng Moore chùng xuống, ánh mắt âm u dừng trên mặt Parker.
Parker ỷ vào việc có Tinh Tinh ở nhà, nên dù cảm nhận được uy áp của Moore, anh ta cũng không kiêng dè gì, nói thẳng không nể nang: “Anh biết nấu cơm không?”
Câu nói này đúng thật là chặn họng Moore.
Không biết thì hắn có thể học, nhưng rõ ràng là Parker không định dạy. Chẳng lẽ bảo hắn đi hỏi Tinh Tinh sao?
Moore không dám, thế là hắn dừng bước.
Parker đắc ý nhướng mày, xoay người bước nhanh đuổi theo Bạch Tinh Tinh và Lam Trạch.
Nói là nhà Bạch Tinh Tinh mời khách, nhưng Lam Trạch cũng không ngồi chờ ăn không. Gã bơi lội giỏi nhất, liền xuống nước bắt mấy con cá vừa to vừa béo, sau đó thổi một cái bong bóng, bọc An An lại rồi chơi đùa với bé.
Bạch Tinh Tinh và Parker thì bận rộn trong bếp. Bầy báo con ngửi thấy mùi tanh, đứa nào đứa nấy đều kích động, thỉnh thoảng lại lén ăn vụng một miếng cá.
Công việc trong bộ lạc cũng đã sắp xếp ổn thỏa, Vinson trong lòng vẫn luôn nhớ tới Bạch Tinh Tinh. Anh tắm rửa qua loa bên ngoài, khi trở về nhìn thấy khói bếp bốc lên, trong lòng liền thả lỏng.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -
Động tĩnh lớn như vậy, chắc là Tinh Tinh tỉnh rồi.
Đi vào sảnh chính, nhìn thấy bóng dáng thú Ưng đang đứng ở cửa sau, Vinson hơi sững lại: Nhanh vậy đã tỉnh rồi sao? Quả nhiên bọn họ đều đã xem nhẹ khả năng hồi phục của thú không hoa văn.
Moore cũng nghe thấy tiếng bước chân của Vinson, quay đầu nhìn về phía anh.
Vinson gật đầu với hắn một cách lịch sự, thái độ rất tự nhiên, điều này khiến nội tâm Moore lại một lần nữa rung động.
Xem ra lúc mình còn ngủ say, Tinh Tinh đã nói với các bạn đời của cô ấy về việc chấp nhận mình. Hóa ra khi mình còn không ý thức được gì, cũng đã được mọi người tiếp nhận rồi.
Đôi mắt của thú Ưng chớp chớp, con ngươi đen láy đã ươn ướt, khiến đôi mắt trông càng thêm sáng, lộ ra những điểm sáng lấp lánh.
Hắn bước lên phía trước, đi lướt qua Vinson, che giấu sự thất thố của mình.
Vinson trong lòng hiểu rõ, nhưng vờ như không thấy, bước chân không đổi mà đi thẳng về phía nhà bếp.
“Tinh Tinh.”
Giọng nói nam tính trưởng thành vang lên, Bạch Tinh Tinh lập tức ngẩng đầu, cười nói với Vinson đang đi tới: “Anh về rồi à, vừa đúng lúc, tụi em đang làm đại tiệc. Anh ra ngoài săn một con động vật nhỏ về đi. Tuy nói là tiệc toàn cá, nhưng chả cá trộn thêm thịt khác cũng ngon lắm.”
Trong nồi đang hầm canh xương cá, Parker khuấy vài cái, nghe vậy liền thán phục: “Tinh Tinh, đầu óc em nhanh nhạy thật.”
Bạch Tinh Tinh đỏ mặt, ngượng ngùng giải thích: “Khụ, ở thế giới của tụi em vốn dĩ đã có cách làm này rồi, không có gì lạ cả.”
Đó chính là món chả cá, có nơi gọi là chả thịt, một món ăn mặn vô cùng phổ biến.
Nhưng Parker không nghĩ vậy, anh kiên định cho rằng bạn đời của mình chính là đặc biệt nhất, ánh mắt nhìn Bạch Tinh Tinh tràn đầy yêu thương.