Cô lại nhìn chằm chằm vào mặt An An một lúc, thấy bé không có vẻ gì là bị hóc xương, Bạch Tinh Tinh mới hoàn toàn yên tâm.
“Sao vậy?”
Tóc mây buông xoã mắt hồ thu
Nghiêng nước nghiêng thành dáng liễu nhu.
Tài hoa trác tuyệt lòng son sắt
Giai nhân tuyệt sắc khó ai bì.
Đối đầu với Liễu Như Yên qua vô số vũ trụ. ___ Trăm năm khó gặp Thẩm Ấu Sơ ️️.
Nghe truyện ở youtube Thẩm Ấu Sơ
Thái độ của Bạch Tinh Tinh làm Lam Trạch mất cả hứng ăn. Gã cầm con cá trong tay, ăn mà không biết mùi vị gì, nén lại sự khó chịu trong lòng, khó hiểu hỏi.
Bạch Tinh Tinh tức giận liếc Lam Trạch: “Có xương cá.”
Nghĩ đến việc Lam Trạch đã chăm sóc An An mấy ngày, Bạch Tinh Tinh không nổi giận, nhưng vẫn không nhịn được mà thầm gào thét trong lòng:
Trời đất ơi, hóa ra Lam Trạch chăm An An kiểu này! Chắc chắn là mấy ngày nay Lam Trạch chưa cho An An ăn cá, bằng không đã sớm bị hóc c.h.ế.t rồi. Mà An An đến bây giờ vẫn bình an vô sự cũng là một kỳ tích.
Lam Trạch sững sờ, sau đó thản nhiên nói: “Thì có sao đâu, bọn ta ngày nào chẳng ăn cá, An An vẫn khỏe re đó thôi.”
Tim Bạch Tinh Tinh lại thót lên, cô nhìn An An đang không ngừng mấp máy cái miệng nhỏ, chỉ muốn vạch miệng bé ra kiểm tra cổ họng.
“Thỉnh thoảng cũng bị hóc, nhưng ta có thể gỡ ra cho bé mà.” Lam Trạch lại bổ sung một câu, giọng điệu còn mang theo chút khoe khoang và kể công.
Bạch Tinh Tinh tức giận trừng mắt nhìn Lam Trạch, hận không thể đ.á.n.h c.h.ế.t gã.
Vinson và Parker dọn dẹp xong nhà bếp, cũng đi ra ngồi xuống. Bầy báo con cũng được Parker thả ra khỏi phòng chứa củi, vui vẻ chạy đến bên bàn, từng đứa nhảy lên ghế, nhìn bàn thức ăn thơm phức mà ch** n**c miếng.
Bạch Tinh Tinh không phải người hẹp hòi, chuyện xương cá cứ thế cho qua.
Chỉ là Bạch Tinh Tinh thầm hạ quyết tâm, sau này có việc gì, tuyệt đối không thể giao An An cho Lam Trạch chăm sóc, đó chính là liều mạng.
“Anh bế An An cho, em ăn cơm đi.” Vinson ngồi bên cạnh Bạch Tinh Tinh nói.
“Anh ăn đi, em vừa ăn một bát mì rồi, chưa đói, ăn qua loa chút là được.” Bạch Tinh Tinh cười lắc đầu, gắp một miếng chả cá lớn đưa cho An An, để bé cầm gặm.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -
Vinson cũng không nói nhiều, im lặng ăn uống no nê.
Curtis không có ở đây, Bạch Tinh Tinh cứ cảm thấy bàn ăn thiếu mất một người, có chút buồn bã không vui.
Cũng không biết Curtis bây giờ đang ở đâu, có gì ăn không. Giờ lại xảy ra chuyện của Moore, liệu tâm ma của hắn có lớn hơn không, có đang vất vả lắm không.
Đúng rồi, Moore!
Bạch Tinh Tinh ngẩng phắt đầu, cuối cùng cũng nhớ ra mình thiếu cái gì. Moore còn chưa lên bàn ăn.
“Sao vậy?” Parker đang vùi đầu ăn ngấu nghiến, trong trăm công ngàn việc vẫn ngẩng đầu lên liếc Bạch Tinh Tinh một cái. Vinson cũng nhìn cô với ánh mắt dò hỏi.
Bạch Tinh Tinh ôm An An đứng dậy: “Em đi gọi Moore tới ăn cơm.” Nói xong một câu liền vội vàng rời đi.
Động tĩnh trong nhà bếp thì sảnh chính chắc chắn có thể nghe thấy, bình thường mọi người sẽ tự giác đến ăn cơm, Parker và Vinson cũng không có trách nhiệm phải đi mời.
Chỉ riêng Moore là tự thấy mình không có tư cách, hoàn toàn không có ý thức về việc ăn cơm chung. Nghe tiếng cười nói vui vẻ ở phòng ăn, hắn chỉ cảm thấy cô đơn, ngay cả nhìn cũng không dám, tìm một góc giấu mình đi.
Bạch Tinh Tinh vội vàng đi qua sảnh chính, vào phòng ngủ nhìn một lượt, không tìm thấy Moore, lại quay trở ra. Lúc này cô mới thấy con đại bàng đen đang toát ra hơi thở bi thương ở trong góc sảnh.
“Sao anh lại ở đây?” Bạch Tinh Tinh khó hiểu hỏi, bước nhanh về phía hắn: “Ăn cơm thôi.”
Con đại bàng đen trong góc lập tức ngẩng đầu, đôi mắt đen nhánh lóe lên một tia ngạc nhiên và vui mừng, sau đó lại trở nên không chắc chắn.
Hắn sợ mình hiểu sai ý, có lẽ Tinh Tinh không phải đến gọi hắn đi ăn.
Bạch Tinh Tinh cúi đầu nhìn An An trong lòng. An An ăn rất nhanh, miếng chả cá to bằng quả óc ch.ó đã sắp bị bé gặm hết. Bạch Tinh Tinh sợ bé ăn xong sẽ chùi tay vào quần áo, nên muốn vội vàng quay về.