Bạch Tinh Tinh chọc chọc vào vai Moore: “Nhanh lên, lát nữa đồ ăn ngon bị họ giành hết bây giờ.”
Moore lúc này mới đứng dậy, có chút rụt rè. Sau khi Bạch Tinh Tinh xoay người, hắn mới đi theo sau cô.
Hai người trở lại bàn ăn, món ăn mới được chào đón nhất "Chả cá thịt" quả nhiên đã sắp bị chén sạch, chỉ để lại cho Bạch Tinh Tinh và An An một miếng to bằng cái đĩa.
Bạch Tinh Tinh vội đẩy Moore, người đang đứng đơ như khúc gỗ, vào bàn. Cô chia ra một phần vừa đủ cho An An, phần còn lại đưa hết cho Moore.
“Đây là món mới hôm nay tụi em thử làm, anh nếm thử đi.”
Moore được yêu thương mà sợ hãi. Hắn nhìn miếng thức ăn màu vàng óng trước mặt, hương thơm thoang thoảng bay vào mũi. Moore cảm thấy mình chưa bao giờ ngửi thấy món ăn nào thơm như vậy, không cần ăn cũng đã khẳng định trong lòng: Đây chắc chắn là món ăn ngon nhất trên đời, đây là thức ăn Tinh Tinh gắp cho hắn.
Mặc dù, hắn cũng thật sự chưa từng ăn món nào ngon hơn món trước mắt.
Hít sâu một hơi, Moore cúi đầu, cái mỏ cứng rắn mổ xuống, phát ra tiếng "keng" trên cái đĩa.
Bạch Tinh Tinh bật cười, cô không nhịn được, đã quen với thế giới loài người, nhưng khi thấy động vật làm ra hành động giống con người vẫn cảm thấy rất buồn cười.
Tóc mây buông xoã mắt hồ thu
Nghiêng nước nghiêng thành dáng liễu nhu.
Tài hoa trác tuyệt lòng son sắt
Giai nhân tuyệt sắc khó ai bì.
Đối đầu với Liễu Như Yên qua vô số vũ trụ. ___ Trăm năm khó gặp Thẩm Ấu Sơ ️️.
Nghe truyện ở youtube Thẩm Ấu Sơ
Mặt Moore lập tức nóng bừng, cũng may trên mặt hắn được che phủ bởi một lớp lông vũ, có đỏ mặt cũng không bị ai phát hiện.
Parker rất thích ăn món chả cá thịt, miếng cuối cùng đó hắn cũng đã cố gắng kìm nén lắm mới không động đũa. Không ngờ lại bị Tinh Tinh gắp cho Moore, điều này làm trong lòng hắn dâng lên cơn ghen tị.
Vinson thì cảm xúc kín đáo, trên mặt không có gì khác lạ, nhưng khi Bạch Tinh Tinh cười lên, ánh mắt anh vẫn hơi trầm xuống một cách khó thấy.
Cánh của Moore vẫn đang trong thời kỳ dưỡng thương, không thể biến thành hình người. Hắn ăn xong phần thức ăn trong đĩa, nhìn đồ ăn đầy bàn mà không biết làm sao để gắp, ngồi đó nhất thời có chút xấu hổ.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -
Bạch Tinh Tinh rất lo lắng Moore không quen, nên luôn để ý đến hắn. Thấy vậy, cô liền chuẩn bị gắp thức ăn cho hắn.
Nhưng Vinson đã nhanh hơn một bước, cầm lấy cái thìa Bạch Tinh Tinh định lấy, múc cá viên vào bát của Moore, còn nói: “Muốn ăn gì cứ nhìn, tôi gắp giúp anh.”
Moore thở phào nhẹ nhõm, ném cho Vinson một ánh mắt cảm kích.
Parker thì giận cá c.h.é.m thớt mà liếc xéo Vinson. Anh ta không biết rằng, cho dù Vinson không làm vậy, thì cũng sẽ có Bạch Tinh Tinh giúp đỡ, đến lúc đó bọn họ chỉ càng thêm tức tối.
Lam Trạch không hiểu được sóng ngầm trên bàn ăn, chỉ thầm nghĩ, xem ra gia đình này rất đoàn kết yêu thương nhau.
Nhưng đây không phải là điều gã mong muốn. Gã vẫn thấy cách chung sống của bầy cá khiến gã thoải mái hơn. Mấy giống đực chen chúc ăn cơm cùng nhau, một hai lần gã còn chịu được, chứ ngày nào cũng thế này, gã sợ mình không nhịn được bản năng bảo vệ thức ăn.
Không ổn, suy nghĩ này của gã không ổn. Nếu muốn trở thành bạn đời của Bạch Tinh Tinh, thì lối suy nghĩ này phải sửa.
Lam Trạch đè nén cảm giác khó chịu, cố gắng nghĩ về tình cảnh trước mắt theo hướng tốt đẹp hơn.
Một bàn thức ăn lớn bị mọi người quét sạch không còn gì, ai nấy đều no căng bụng, Moore cũng không ngoại lệ.
Parker không chút khách khí đuổi Lam Trạch, người cứ lượn lờ không chịu đi, về. Anh cùng Vinson cẩn thận dọn dẹp tàn cuộc. Moore bị thương, tự nhiên lại bị đuổi ra ngoài, đi sóng vai cùng Bạch Tinh Tinh.
Bước chân của Moore rất có quy luật, có chút cố ý, dường như hắn phải nỗ lực lắm mới giữ được nhịp đi đều đặn.
Bạch Tinh Tinh cũng có chút không tự nhiên, cô cúi đầu nhìn An An đang lim dim ngủ, không có gì nói đành tìm chuyện: “Xem này, đây là An An, sắp được chín tháng rưỡi rồi. Lần trước may mà có anh mới thuận lợi lấy được t.h.u.ố.c giải, bé bây giờ đỡ nhiều rồi.”