Sáng hôm sau khi Tư Kỳ tỉnh dậy, cảm giác đầu tiên của cô là toàn thân rã rời, như thể vừa bị đánh một trận.
Rèm cửa không che kín ánh sáng, những tia nắng chói chang rọi vào khiến cô phải nheo mắt, trở mình.
Cánh tay vừa cử động, dường như chạm phải thứ gì đó.
Vừa mở to mắt ngay lập tức nhìn thấy một bờ ngực nam tính rắn chắc, với những đường cơ bắp rõ ràng và tràn đầy hơi thở hormone đầy cám dỗ.
Tư Kỳ lập tức trợn tròn mắt.
Ánh mắt cô từ từ di chuyển lên trên, khi định hình được gương mặt quen thuộc ấy, cô há hốc miệng.
“Thịnh! Đông! Đình!”
Tiếng hét chói tai của cô lập tức khiến Thịnh Đông Đình tỉnh giấc. Còn chưa kịp mở mắt, anh đã bị một cú đá cực mạnh hất văng xuống giường.
Cơ thể không phòng bị, anh lăn thẳng xuống đất trong bộ dạng vô cùng thảm hại.
Tư Kỳ cuộn tròn trong chăn trắng, ôm chặt lấy nó để che chắn bản thân, trừng mắt nhìn người đàn ông đang ngồi dưới đất, chất vấn: “Tại sao anh lại ở đây?”
Thịnh Đông Đình cũng giống cô chẳng mặc quần áo, chỉ tiện tay cầm một cái gối ôm che chắn phần quan trọng.
Nghe câu hỏi của cô, anh nhướng mày hỏi ngược lại: “Sao em không thử nhìn xem đây là nhà ai?”
Lúc này Tư Kỳ mới để ý đến xung quanh. Một căn phòng xa lạ với tông màu trắng, đen, xám, đơn giản mà gọn gàng.
“Đây là nhà anh?”
“Chứ còn ai?”
Thịnh Đông Đình giữ nguyên tư thế quá lâu nên đứng dậy.
Tư Kỳ vừa thấy anh cử động lập tức quay mặt đi, khuôn mặt đỏ bừng lên rõ rệt.
Thịnh Đông Đình đi thẳng đến tủ quần áo, tùy tiện lấy một bộ rồi mặc vào, vừa mặc vừa nói: “Ngại gì chứ? Chẳng phải tối qua em đã nhìn hết rồi sao?”
Sau lưng truyền đến tiếng nghiến răng của Tư Kỳ: “Anh ngủ với tôi rồi.”
Thịnh Đông Đình chỉnh trang xong xuôi quay lại dựa vào cửa tủ quần áo, giọng điệu thản nhiên: “Sửa lại một chút, là em ngủ với tôi.”
Tư Kỳ: “Nói vớ vẩn.”
Thịnh Đông Đình: “Là em vừa nói vớ vẩn.”
Tư Kỳ: “……”
Thịnh Đông Đình biết kiểu gì cô cũng sẽ chối bỏ sạch sành sanh sau khi tỉnh lại, nên đi đến tủ đầu giường cầm lấy điện thoại của mình, mở khóa, nhấn vài cái rồi ném lên giường.
“Tự xem đi, tôi có bằng chứng.”
Màn hình điện thoại hiển thị một đoạn video, hình ảnh hơi mờ nhưng bối cảnh rõ ràng là trong phòng tắm.
Góc quay như thể được quay bằng chính điện thoại của anh.
Trong video, Thịnh Đông Đình hơi ngửa đầu, khuôn mặt rõ ràng, mái tóc đen ướt đẫm khiến cặp mày rậm của anh càng thêm lạnh lùng quyến rũ.
Có một người phụ nữ đang quấn lấy anh, ngấu nghiến hôn lên cổ anh.
Tiếng nước chảy hòa vào âm thanh của nụ hôn. Đôi môi đỏ mọng của cô dần tiến sát, hôn lên môi anh.
Giây tiếp theo, điện thoại rơi xuống đất, ống kính chỉ còn hướng lên trần nhà.
Nhưng âm thanh nụ hôn vẫn tiếp tục, từng tiếng, từng tiếng, ám muội vô cùng.
Dù có chối đến đâu, Tư Kỳ cũng không thể không nhận ra chính mình. Cô vừa xấu hổ vừa tức giận: “Thịnh Đông Đình, anh là đồ bi3n thái!”
Anh còn dám quay lại video này.
“Không phải tôi sợ em chối sao?” Thịnh Đông Đình nhìn thấy hốc mắt cô đỏ lên, không nghĩ gì mà liền tiến tới ôm cô.
Tư Kỳ muốn giãy giụa nhưng sức anh quá mạnh.
Thịnh Đông Đình ngồi xuống giường ngay trước mặt cô, xóa đoạn video, còn nhấn mạnh: “Không có bản sao nào đâu, không tin thì em cứ kiểm tra điện thoại của tôi.”
Tư Kỳ quay đầu đi, không nói gì.
Nhưng trong lòng cô đã âm thầm thở phào nhẹ nhõm.
Nếu không may bị lộ ra ngoài, hậu quả thực sự không thể tưởng tượng.
Vừa nghĩ đến đây, cô lại cảm thấy ấm ức, vừa giận vừa tủi thân.
Cằm bị ai đó giữ lấy, khuôn mặt cô bị ép quay về phía anh.
Thịnh Đông Đình lau đi giọt nước mắt ở khóe mắt cô, giọng anh mềm đi: “Lại khóc à? Tối qua còn chưa khóc đủ sao?”
“Em vừa khóc vừa kêu, lúc thì nói thích, lúc thì kêu đau.”
Tư Kỳ không ngờ anh có thể thốt ra những lời như thế một cách tự nhiên, đầu óc cô lập tức tua lại những cảnh tượng mơ hồ của đêm qua.
Cô vô thức đưa tay bịt miệng anh, mắt vẫn còn đọng nước, vừa giận vừa thẹn: “Anh có thể im miệng không?”
Thịnh Đông Đình thấy cô cuối cùng cũng trở lại dáng vẻ bình thường, cũng không phản kháng, cứ để mặc cô hành động.
Tư Kỳ bị anh nhìn chằm chằm, dần dần cũng mất khí thế, rút tay về.
Nhưng hai người vẫn giữ nguyên tư thế ban nãy, cô còn đang ở trong vòng tay anh, cảm thấy không thoải mái, muốn dịch ra.
Nhưng cánh tay đang quấn quanh eo cô vẫn bất động, không có ý định buông ra.
Cô lấy khuỷu tay thúc vào người anh: “Thả ra.”
“Không thả.” Thịnh Đông Đình càng ôm chặt hơn, ghé sát tai cô nói: “Chuyện này còn chưa giải quyết, em định chạy đi đâu?”
“Giải quyết gì? Cần phải giải quyết thế nào?” Sau khi tỉnh táo lại, Tư Kỳ rất lý trí, “Chuyện tình cảm hai bên tình nguyện, xảy ra thì xảy ra thôi.”
Cô thừa nhận mình hôm qua uống say.
Nhìn vào nhan sắc và vóc dáng của anh, đúng là khó cưỡng.
Cô nhất thời sắc đẹp che mờ lý trí.
Nhưng anh cũng chiếm lợi của cô mà.
Chỉ là tình một đêm mà thôi.
Thịnh Đông Đình: “Ý em là, em không định chịu trách nhiệm với tôi?”
Tư Kỳ cau mày: “Thịnh Đông Đình, anh đừng được nước làm tới.”
Tính ra, cô mới là người thiệt thòi.
Mất đi sự trong trắng của mình.
Nghĩ đến chuyện anh luôn có nhiều phụ nữ theo đuổi, cô lại thấy bực bội: “Tôi còn không biết anh…”
“Không có ai khác.” Thịnh Đông Đình dường như biết cô định nói gì, cắt ngang, “Em là người đầu tiên.”
Tư Kỳ: “Tôi không tin.”
Hồi đóng phim chung cô đã cảm thấy kỹ thuật hôn của anh rất tốt, không giống một người mới.
Chưa kể đêm qua, cô có say nhưng không đến mức hoàn toàn mất kiểm soát.
Nửa đêm cô gần như toàn khóc.
Mà còn là khóc vì sung sướng.
Thịnh Đông Đình: “Cứ coi như em đang khen tôi đi.”
Anh nắm cằm cô, ngón tay lướt nhẹ qua làn da mềm mại, rồi không kiềm chế được mà cúi xuống hôn lên đó, “Tư Kỳ, đàn ông với chuyện này rất dễ tự lĩnh hội.”
Tư Kỳ chợt nhận ra rằng bản thân dường như không hề phản kháng trước sự đụng chạm của anh.
Mãi đến khi nụ hôn rời đi cô mới sực tỉnh, nhận ra hành động của anh có bao nhiêu mờ ám.
Thịnh Đông Đình tiếp tục hôn lên cổ cô, nơi vẫn còn những dấu vết anh để lại tối qua, đậm nhạt không đồng đều.
“Tôi biết em có tình cảm với tôi.”
Tư Kỳ bỗng sững lại.
Không thể thốt ra lời phản bác nào.
Cho đến khi nghe thấy câu nói tiếp theo của anh, tim cô như ngừng đập.
“Anh cũng vậy.”
Anh cũng có tình cảm với em.
Tư Kỳ: “Anh có cảm giác với cơ thể tôi thì có.”
Thịnh Đông Đình cười khẽ: “Cục cưng, tình d*c cũng là một kiểu thích đấy.”
Anh không lên giường với người mà mình không có tình cảm.
Lời nói của anh lúc nào cũng thẳng thắn như vậy.
Tư Kỳ lại thích chính sự thẳng thắn ấy của anh.
Tư Kỳ hừ giọng: “Tỏ tình trên giường chẳng có tí thành ý nào cả.”
“Vậy thế nào mới là có thành ý?” Anh dừng lại, nghiêm túc hỏi.
Tư Kỳ nhìn khuôn mặt anh ở cự ly gần, hoàn hảo đến mức không tìm ra khuyết điểm, hoàn toàn không thể từ chối.
Cánh tay trắng ngần vươn ra, vòng qua cổ anh, miệng cắn nhẹ lên môi anh, lời nói mập mờ: “Phải xem thành ý của anh thế nào đã.”
Thịnh Đông Đình nhướng mày, nhận ra sự khiêu khích trong lời cô. “Tư Kỳ, còn nhớ tối qua anh nói gì không?”
Tư Kỳ: “Gì cơ?”
Thịnh Đông Đình: “Đừng trêu chọc anh.”
Anh hành động quá nhanh, kéo mạnh chăn xuống, lưng cô rơi vào lớp ga giường mềm mại.
Bóng hình cao lớn của anh bao phủ lên cô.
Lúc anh cởi áo, Tư Kỳ mới nhìn thấy trên vai trái của anh có một dấu răng rất sâu.
Ngón tay cô chạm vào vết cắn, cố ý hỏi: “Tác phẩm của em à?”
Thịnh Đông Đình vừa hôn cô, vừa thấp giọng cười: “Ngoài em ra, ai dám?”
“Lần sau em còn dám hơn.”
Ngón tay cô siết chặt cơ bắp sau lưng anh, không chịu thua mà đáp trả.
Cứ như vậy, hai người mơ mơ hồ hồ mà xác định mối quan hệ.
Sau đó cả hai thường xuyên xuất hiện cùng nhau, trong quá trình quảng bá bộ phim, những cử chỉ thân mật nhanh chóng lọt vào mắt fan couple. Các video chỉnh sửa đầy rẫy trên mạng, tràn ngập không khí màu hồng.
Nhưng fandom cá nhân thì không mấy bận tâm.
Đặc biệt là fan của Thịnh Đông Đình, họ không tin anh thực sự có quan hệ với Tư Kỳ.
Anh nổi tiếng từ khi còn trẻ, nhờ gương mặt điển trai mà thu hút vô số fan nữ cuồng nhiệt, danh tiếng tăng vọt chỉ trong thời gian ngắn.
Hợp tác đóng phim với Tư Kỳ, xét về danh tiếng mà nói thì hoàn toàn không xứng tầm với anh.
Fan only cho rằng đây là chiến lược của công ty, ép buộc anh phải tạo couple để PR cho phim. Họ ào ào kéo nhau vào tài khoản chính thức của công ty để chửi bới.
Thậm chí có người còn nhắn tin xúc phạm Tư Kỳ, những lời lẽ khó nghe ngập tràn trong tin nhắn riêng tư.
Tư Kỳ phát hiện tài khoản của mình bỗng chốc tràn ngập những bình luận lạ.
Nhưng cô chưa từng khóa tin nhắn riêng tư, vì trước đó cô đã nói rằng đây là nơi mà fan có thể thoải mái gửi những tâm sự của họ.
Cô không nói với Thịnh Đông Đình về chuyện này, vì vốn dĩ không để tâm.
Làm nghệ sĩ, đã bước chân vào ngành giải trí thì tâm lý phải đủ mạnh mẽ để chịu đựng mọi thứ.
Cô hiểu những hành vi cực đoan của fan only.
Nhưng Thịnh Đông Đình vẫn biết được chuyện này, hỏi cô tại sao không nói.
Tư Kỳ: “Có gì đáng nói đâu, họ chửi em cũng chẳng rớt miếng thịt nào.”
Thịnh Đông Đình ôm lấy cô, dịu dàng vuốt v3 mái tóc, giọng nói trầm thấp như vỗ về: “Anh xin lỗi.”
Tư Kỳ: “Anh làm gì mà xin lỗi, làm em tưởng anh làm chuyện gì có lỗi với em ấy.”
Thịnh Đông Đình: “Là anh không bảo vệ em tốt.”
Một câu nói đầy xúc động bất ngờ được thốt ra.
Tư Kỳ ngay lập tức cảm thấy vỏ bọc mạnh mẽ của mình vỡ vụn, nước mắt không thể kìm lại mà rơi xuống.
“Tại sao họ chỉ chửi em mà không chửi anh?”
“Rõ ràng là anh mới là người lời nhất khi ở bên em mà.”
Thịnh Đông Đình thuận theo: “Ừ, anh lời to rồi.”
Anh nhanh chóng đưa ra quyết định, hỏi cô: “Chúng ta công khai nhé?”
Tư Kỳ sững sờ, đôi mắt vẫn còn vương nước mắt: “Sao đột nhiên lại nói chuyện này?”
Hai người ngay lập tức báo tin cho quản lý.
Họ vừa vui mừng, nhưng cũng không giấu nổi lo lắng.
Cả hai vẫn đang trong giai đoạn phát triển sự nghiệp, việc công khai tình cảm sẽ bất lợi hơn là có lợi.
Tương lai có thể bị ràng buộc với nhau trong nhiều phương diện, bị hạn chế trong nhiều vấn đề.
Vì thế tất cả đều thống nhất rằng, tạm thời không công khai.
Tư Kỳ thoải mái đồng ý.
Cô cũng cảm thấy bây giờ chưa phải thời điểm thích hợp, sự nghiệp của cô vẫn chưa đủ vững chắc, con đường phía trước còn dài.
Thịnh Đông Đình không quá bận tâm, nhưng anh tôn trọng quyết định của cô.
Thịnh Đông Đình: “Công khai rồi anh mới có thể bảo vệ em một cách quang minh chính đại.”
Tư Kỳ đẩy anh ra: “Không chắc đâu, anh đâu thể ở bên em mọi lúc mọi nơi.”
Thịnh Đông Đình cảm thấy vòng tay mình trống rỗng, đầu óc cũng tỉnh táo lại: “Em không muốn công khai, hay là em nghĩ anh không thể bảo vệ em?”
Tư Kỳ nghiêng đầu: “Cả hai.”
Thịnh Đông Đình: “Em không tin anh đến vậy sao?”
“Em không phải là không tin anh.”
Hôm nay Tư Kỳ đã quay phim cả ngày, cô rất mệt, không muốn tiếp tục tranh luận nữa. Chỉ muốn sớm về nghỉ ngơi, nên buột miệng nói: “Bây giờ như thế này chẳng phải rất tốt sao? Sau này cũng có thể chia tay…”
Cô chưa nói hết câu thì đột nhiên khựng lại.
“Chia tay gì chứ? Chia tay trong êm đẹp à?”
Thịnh Đông Đình không điếc, anh nghe rất rõ những lời cô định nói mà chưa kịp thốt ra.
Anh như chợt hiểu ra lý do tại sao cô không muốn công khai.
“Em nghĩ rằng sớm muộn gì chúng ta cũng sẽ chia tay, đúng không?”
Sự im lặng của Tư Kỳ chính là câu trả lời.
Trái tim Thịnh Đông Đình chợt lạnh đi, anh lùi lại vài bước, không thể tin nổi: “Thì ra từ trước đến nay em vẫn nghĩ như vậy.”
Tư Kỳ vốn không có ý đó, nhưng khi lời nói ra khỏi miệng lại mang một sắc thái khác: “Thịnh Đông Đình, anh có thật lòng với em không?”
“Anh là con trai trưởng nhà họ Thịnh, có khi nào một ngày nào đó chơi chán rồi thì phủi tay bỏ đi, quay về thừa kế gia sản.”
Tư Kỳ chỉ vào chính mình, nói như thể đang đâm thẳng vào tim: “Nhưng em thì không giống anh.”
Bước vào làng giải trí, cô chưa bao giờ có ý định rời đi.
Đây là công việc của cô, cô cần kiếm tiền.
Mẹ mất, cha sa sút, trong một đêm gia đình mất đi trụ cột.
Ông bà nội bệnh tật, nằm viện, tất cả đều cần tiền.
Cô còn một đứa em trai đang học tiểu học, tương lai của em trai hoàn toàn phụ thuộc vào cô.
Cô không thể chơi bời như anh được.
Vì cô không có tư cách để làm vậy.
Mối quan hệ của họ ngay từ đầu vốn đã là một sai lầm.
Cô thích anh, anh cũng thích cô.
Họ đều mê đắm cơ thể của nhau.
Nhưng một tình yêu không có nền tảng thì có thể kéo dài bao lâu?
Anh đã từng nghĩ đến chuyện gì sẽ xảy ra sau khi công khai chưa?
Anh có thể đảm bảo rằng họ sẽ bên nhau cả đời không?
Tư Kỳ hỏi một câu chí mạng: “Anh bảo em tin anh, vậy anh lấy gì để chứng minh rằng anh sẽ cưới em?”
Lần này, đến lượt Thịnh Đông Đình im lặng.
Tư Kỳ cười tự giễu.
Cô biết ngay mà, Thịnh Đông Đình chưa bao giờ nghĩ đến chuyện này.
Anh là người chỉ thích tận hưởng hiện tại, không muốn lo nghĩ về tương lai.
Tư Kỳ xua tay: “Em mệt rồi, em muốn nghỉ sớm.”
Thịnh Đông Đình đưa tay ra muốn giữ cô lại, nhưng cô tránh đi.
Cô giống như một cơn gió, không thể nắm bắt.
Đó là lần đầu tiên họ chia tay trong không vui.
—
“Sau đó thì sao?”
Mười giờ tối, trong nhà Tư Kỳ, Nhan Linh ngồi trên sofa cầm ly nước ngọt uống dở hỏi.
Đối diện cô, Tư Kỳ đang khoanh chân ăn xiên nướng.
“Sau đó, anh ta ra nước ngoài.” Tư Kỳ vừa ăn vừa nói một cách hờ hững. “Nói ra thì, mình còn phải nghe tin này từ miệng người khác đấy.”
Nhà họ Thịnh đã sắp xếp cho Thịnh Đông Đình đi du học từ lâu, nhưng anh chưa từng nói với cô.
Là Tư Kỳ tình cờ nghe quản lý của anh nói chuyện mới biết.
Mọi chuyện diễn ra đúng như cô nghĩ. Nhà họ Thịnh cho phép anh chơi vài năm trong giới giải trí, đến khi chán rồi thì ra nước ngoài du học, sau đó về thừa kế tập đoàn Thịnh thị.
Biết chuyện, Tư Kỳ chủ động tìm gặp Thịnh Đông Đình nói chia tay.
Thịnh Đông Đình: “Tại sao?”
Tư Kỳ: “Anh sắp ra nước ngoài rồi, em đâu có đi cùng.”
“Hơn nữa, em không thích yêu xa.”
Thịnh Đông Đình nghe giọng điệu thản nhiên của cô, cảm giác như chuyện anh đi nước ngoài chẳng hề quan trọng đối với cô.
“Em chưa từng hỏi anh mà đã tự quyết định mọi thứ.”
Cãi vã khiến giọng điệu của Thịnh Đông Đình trở nên gay gắt: “Anh có nên khen em hiểu chuyện không?”
Tư Kỳ nhận ra sự bất mãn trong giọng anh, nhưng không hề dỗ dành mà lại phụ họa: “Em cũng thấy em rất hiểu chuyện.”
Thịnh Đông Đình: “Tư Kỳ, em muốn chia tay từ lâu rồi đúng không?”
Chỉ là nhân cơ hội anh đi nước ngoài để nói ra mà thôi.
Thấy cô im lặng, Thịnh Đông Đình mất đi lý trí, đập cửa rời đi rồi để lại một câu: “Chia thì chia.”
Cảnh tượng chia tay ngày đó vẫn còn nguyên vẹn trong ký ức.
Mỗi lần nhớ lại, Tư Kỳ đều cảm thấy vừa đau lòng vừa bất lực.
Cô luôn tự nhủ rằng giữa cô và Thịnh Đông Đình không có tương lai.
Nhưng lại hối hận vì đã nói ra những lời như thế, có lẽ họ đã có thể bên nhau lâu hơn một chút.
Tư Kỳ uống thêm một ngụm rượu, bàn tay cầm chai bất giác siết chặt, buột miệng nói với bạn thân: “Linh Linh, mình tưởng rằng anh ấy sẽ không bao giờ quay về.”
Vài ngày trước, khi nhìn thấy anh ở sân bay cô đã hoàn toàn bất ngờ.
Năm đó, khi tin tức chủ tịch tập đoàn Thịnh thị sắp thoái vị được công bố, nhiều người đoán rằng người kế vị sẽ là con trai trưởng Thịnh Đông Đình.
Nhưng cuối cùng, người tiếp quản Thịnh thị lại là con trai thứ Thịnh Tây Vũ.
Có tin đồn rằng Thịnh Đông Đình bị thất sủng, bị bỏ rơi ở nước ngoài mặc kệ sống chết.
Khi lên nhận chức, Thịnh Tây Vũ đã bác bỏ tin đồn bất hòa giữa hai anh em, tuyên bố rằng anh trai mình sống rất tốt ở nước ngoài và họ vẫn thường xuyên liên lạc.
Biết anh sống ổn, Tư Kỳ cũng an lòng.
Có lẽ anh thích cuộc sống bên đó, nên không muốn quay về.
Như vậy cũng tốt.
Nhan Linh nâng ly của mình lên, cụng nhẹ với cô: “Trước đây mình cũng nghĩ rằng mình sẽ mãi ở nước ngoài.”
“Đôi khi, ở một thành phố xa lạ không ai biết ai, cũng là một điều hay.”
“Nhưng ở lâu rồi mình mới thấy, như vậy quá cô đơn.”
Nhan Linh thở dài.
Tư Kỳ bật cười, phản bác: “Thịnh Đông Đình sẽ không thấy cô đơn đâu.”
Với kiểu người như anh, con cưng của trời, dù ở đâu cũng sẽ có một cuộc sống rực rỡ sắc màu.
Cô đơn ư? Hai từ đó chẳng hề phù hợp với anh.
Nhan Linh: “Có thể là vì, nơi này có người mà anh ấy vẫn nhớ thương.”
Vậy nên, anh mới quay về.
Tư Kỳ không nghe thấy những lời nói sau đó, vì tối nay cô đã uống quá nhiều rượu, đầu óc đã không còn tỉnh táo, cơn buồn ngủ kéo đến.
Lần tiếp theo gặp lại Thịnh Đông Đình là trong bữa tiệc tân gia của Trần Trạc Thanh.
Ban đầu khi biết tin anh sẽ không đến, Tư Kỳ rất vui vẻ mà tham dự buổi tiệc.
Nhưng cô không ngờ rằng, anh vẫn xuất hiện.
Thâm Thành chỉ lớn chừng ấy, anh đã quay về thì rất khó để không chạm mặt.
Tư Kỳ nhanh chóng chấp nhận sự thật đó.
Hôm ấy mọi người chơi đến rất khuya, Tư Kỳ còn ngủ lại nhà Nhan Linh.
Hôm sau, tin tức về buổi tụ họp này leo lên hot search.
Chị Âu quản lý xử lý chuyện trên hot search đồng thời thăm dò cô có khả năng quay lại với Thịnh Đông Đình không.
Tư Kỳ trả lời nước đôi.
Thật ra, chính cô cũng không biết hiện tại bản thân có cảm giác thế nào với anh.
Về sau, cô bị viêm ruột thừa cần phẫu thuật. Bạn thân Nhan Linh và Thịnh Đông Đình cùng chăm sóc cô.
Chỉ là ban ngày Nhan Linh còn phải đi làm, không thể ở bên cô suốt được. Phần lớn thời gian trong bệnh viện đều là Thịnh Đông Đình ở cạnh cô.
Ngày thứ hai sau phẫu thuật, khi thấy thân hình cao lớn của anh đang ngủ co ro trên chiếc giường xếp, trong khoảnh khắc đó, nhịp tim của Tư Kỳ bỗng rối loạn.
Nhưng cô không còn là cô gái mới tốt nghiệp ba năm trước nữa.
Cô tỉnh táo nhận ra—
Có những con đường đã đi sai một lần thì không cần phải bước lại lần thứ hai.
Không bắt đầu, thì cũng không cần mong chờ kết quả.
Có lẽ họ thích hợp làm bạn hơn là người yêu.
Đêm giao thừa, nhóm bạn rủ nhau đi cắm trại.
Lúc Tư Kỳ chuẩn bị đi ngủ thì nhận được tin nhắn của Thịnh Đông Đình bảo cô ra ngoài.
Cô vốn định từ chối, nhưng cơ thể lại tự hành động trước lý trí.
Mùa đông, nhiệt độ trên núi thấp hơn nhiều. Vừa đến nơi, cô không kìm được hắt hơi một cái.
Ngay sau đó, một chiếc áo lông vũ đen còn vương hơi ấm được khoác lên lưng cô.
Một hộp nhỏ cũng được nhét vào tay cô. Cô cúi đầu nhìn thấy là pháo bông cầm tay.
Giọng anh vang lên phía trên đầu cô: “Vừa nãy không phải em nói muốn chơi sao?”
“Anh lấy ở đâu ra thế?” Cô hỏi.
Thịnh Đông Đình: “Một đôi tình nhân cho đấy.”
Lúc nửa đêm pháo hoa vừa tàn, Tư Kỳ cảm thấy chưa đã còn nói nếu có pháo bông cầm tay thì tốt, có thể chụp vài bức ảnh đẹp.
Anh vốn định lái xe xuống núi mua, nhưng giữa đường gặp một đôi tình nhân.
Trong đó, cô gái là fan của anh muốn xin chữ ký.
Sau khi ký tên, anh thấy cô gái đang cầm pháo bông cầm tay, bèn ngỏ ý muốn mua lại.
Không ngờ cô gái trực tiếp tặng anh, nói là không cần tiền.
Tư Kỳ: “Anh cũng may mắn ghê.”
“Ra đường cũng có thể gặp được fan mang theo pháo bông.”
Thịnh Đông Đình định thò tay vào túi, nhưng quên mất mình chỉ mặc một chiếc áo len. Rồi như chợt nhớ ra gì đó, anh đưa tay về phía cô.
Tư Kỳ lập tức cảnh giác, lùi ra sau: “Anh định làm gì?”
Anh thản nhiên thò tay vào túi áo lông của cô, lấy ra một chiếc bật lửa, lắc lắc trước mắt cô.
Tư Kỳ lập tức hiểu, đưa pháo bông trong tay cho anh.
Ngọn lửa vừa chạm vào, pháo bông liền phát ra tiếng nổ lách tách.
Cô cầm pháo bông vẽ vòng tròn trên không trung, mặt nở nụ cười rạng rỡ, không quên nhắc nhở: “Chụp ảnh cho tôi đi!”
Thịnh Đông Đình lấy điện thoại, tìm góc độ đẹp, chụp liên tục mấy tấm.
Khi que pháo bông sắp tàn, Tư Kỳ hỏi anh chụp xong chưa.
“Xong rồi.”
Cô ghé sát đầu vào, muốn xem thành phẩm.
Hoàn toàn không ý thức được khoảng cách giữa hai người gần đến thế nào, gần như đã chui vào lòng anh.
Ngón tay lướt trên màn hình, cô vừa xem vừa bình phẩm: “Chụp cũng được đấy.”
“Dù sao thì tôi xinh thế này, có chụp thế nào cũng không xấu được.”
Thịnh Đông Đình: “Tự luyến.”
Tư Kỳ hếch cằm trừng mắt nhìn anh: “Ai mà bằng anh.”
Cũng chính lúc này, cô mới nhận ra khoảng cách giữa họ quá gần.
Thân mật đến mức khiến người ta không thể phớt lờ. Cô muốn lùi lại, nhưng sau gáy bị kéo đến.
Một bàn tay ấm áp giữ chặt. Tiếp theo đó, đôi môi anh phủ xuống.
Mạnh mẽ, không chừa chút khoảng trống nào.
Tư Kỳ giãy giụa muốn tránh thoát nhưng vô ích.
Sức anh quá lớn, cô căn bản không thoát được.
Đây không phải lần đầu họ hôn nhau kể từ khi gặp lại.
Lần trước khi cô bị viêm ruột thừa, ở nhà không chịu đến bệnh viện, anh đã dùng chính cách này để khích tướng cô, nhân lúc cô mất cảnh giác mà hôn.
“Thịnh Đông Đình, ưm—”
Tư Kỳ cuống lên, không suy nghĩ gì mà cắn mạnh vào môi anh.
Vị tanh ngọt lan ra, anh đau đến rên một tiếng, theo phản xạ buông cô ra.
Gió trên núi mạnh, luồn qua khoảng cách giữa họ, thổi rối mái tóc của cô, cũng thổi tỉnh lý trí của cô.
Tư Kỳ đẩy anh ra, thở hổn hển, khuôn mặt đỏ bừng, đôi môi cũng trở nên đỏ thẫm.
Trên môi Thịnh Đông Đình rách một vết nhỏ, rỉ ra chút máu.
“Thịnh Đông Đình.” Cô tức giận gọi tên anh, giọng vừa xấu hổ vừa giận dữ, “Tôi không biết anh nghĩ gì, nhưng tôi nói cho anh biết, chúng ta không thể quay lại—”
Chữ “được” còn chưa kịp thốt ra, anh đã lại dùng chiêu cũ, lần nữa chặn môi cô.
Tư Kỳ lại cắn anh, vẫn là chỗ cũ.
Cô như một con thú nhỏ chỉ biết tấn công đối phương, không hề nương tay.
Nhưng lần này, anh không buông ra. Anh hôn cô, giọng nói mang theo sự cố chấp của người tình: “Tư Kỳ, lời em nói không tính.”
“Giữa chúng ta cũng không thể cứ thế mà kết thúc.”