Bóc Kẹo - Đa Nhục Bồ Đào Hảo Hảo Hát

Chương 83

Nhóm dịch: Chiêu Anh Các

Hai ngày sau, kết quả xét nghiệm đã rõ, sức khỏe của Khương Mộng Hi không

tốt.

Sau khi hoàn thành kế hoạch hóa trị với bác sĩ trưởng khoa đã là chín giờ tối.

Trợ lý đóng cửa phòng bệnh lại, quay đầu lại nhìn vẻ mặt bình thản của hai mẹ

con, những lời an ủi đã chuẩn bị từ trước nghẹn lại, bây giờ nhìn hai người

trước mặt lại thấy đều rất hờ hững.

Thậm chí còn sinh ra một chút hòa bình quỷ dị.

Khương Mộng Hi nhìn Khương Đường đang làm bài thi tiếng Anh: “Bao giờ

con thi?”

"Ba tháng nữa ạ.” Khương Đường nói.

"Hi vọng mẹ có thể sống đến lúc đó.” Bà ta ôm cốc nước ấm nói: “Mẹ đã bảo

trợ lý tìm một người trung gian, con có rảnh thì đi theo nói chuyện với họ đi.”

Tay nắm bút của Khương Đường ngừng một lát, yếu ớt dạ một tiếng.

Sắc mặt Khương Mộng Hi tái nhợt dựa vào ở trên giường, cơ thể ngày càng gầy

gò, dưới lớp quần áo bệnh nhân càng ngày càng rộng lớn, bà lười nhác nói:

“Con không nghe điện thoại sao?"

Khương Đường theo tầm mắt của cô nhìn về phía điện thoại di động đặt trong

túi sách bên cạnh: "Tối con nghe.”

“Đã sáng đèn rất nhiều lần rồi.” Khương Mộng Hi nói: "Bạn trai à?”

Khương Đường theo bản năng nói: "Không phải."

“Có cũng không sao.” Bà lại ngoài ý muốn nói: “Dù sao bây giờ mẹ cũng đã

như vậy rồi, cũng không quản được con, con chỉ cần đừng giống mẹ, mới tuổi vị

thành niên đã bị người ta làm cho bụng lớn là được.”

Khương Đường im lặng.

Mẹ không chỉ một lần ở trước mặt cô nhắc đến mẹ mới vị thành niên đã sinh

con, nói vì thế mà bây giờ mình mới thảm như vậy, kể cả khi đã là minh tinh lớn

cũng phải lo lắng đề phòng cả ngày.

Nhưng từ trước đến nay mẹ chưa bao giờ nói cho cô biết, cha của cô là ai.

Mẹ có một khuôn mặt xinh đẹp như vậy, hẳn là có rất nhiều người theo đuổi đi.

Khương Đường dụi dụi mắt, cũng không hỏi nhiều, dù sao thì tất cả đều không

quan trọng.

Ở trong lòng hai người bọn họ, người kia đã sớm chết.

Mười giờ rưỡi, Khương Đường sách theo ba lô đi về nhà.

Cô nhìn các cuộc gọi nhỡ trên điện thoại di động, hít một hơi thật sâu, sau khi

bịt khẩu trang, định gọi lại, nhưng áo len và mũ của cô lại bị kéo một cái.

Một người đàn ông trung niên mập mạp ánh mắt sắc bén nói: “Cháu có quan hệ

gì với Khương Mộng Hi?”

"..." Ánh mắt Khương Đường lạnh lẽo, trong đầu xẹt qua vạn ngàn suy nghĩ:

“Ông đang nói gì?”

“Tôi theo đã theo sau cháu mấy ngày rồi.” Người đàn ông nói: “Cháu đã không

phải là nhân viên công tác còn ngày ngày ra vào..."

“Có liên quan gì tới ông.” Khương Đường lạnh nhạt nói: “Làm chó săn không

phải nên lén lút ẩn nấp sao, còn dám chạy ra ngoài, ông có tin tôi báo cảnh sát

nói ông đi theo quấy rầy tôi hay không?"

Thấy cô không sợ một chút nào, mắt người đàn ông lộ ra hung ác, nói: “Nhóc

con, mày phối hợp một chút đi, cho tao chút tin tức… Mày là ai?”

Khương Đường vùng vẫy một hồi, khổ nỗi tay của người đàn ông kia quá lớn,

cô đau đến mím chặt môi.

Cô quật cường không nói tiếng nào, cô không tin gã ta thật sự dám ở ngay trong

bệnh viện làm cái gì với cô.

Hình như người đàn ông cũng ý thức được ở đây không thích hợp, ra sức kéo cô

đi tới cửa.

"Buông cậu ấy ra!"

Cố Vũ lo lắng nói, âm thanh rất lớn, hấp dẫn các y tá đang đi kiểm

tra phòng ở phía xa: “Sao vậy?”

“Ông muốn kéo bạn ấy đi đâu?” Cậu ta đi lên, giữ chặt tay Khương Đường:

“Khương Đường, cậu không sao chứ?”

Người đàn ông kia nghe thấy tên cô, trong nháy mắt nhíu mày lại, không ngờ cô

lại có cứu tinh, không muốn gây náo loạn ở đây, vội vàng buông cô ra trước khi

y tá chạy tới.

"Nhỏ giọng một chút, đừng ảnh hưởng đến bệnh nhân."

Y tá cảnh cáo, coi bọn họ là một đôi tình nhân nhỏ ồn ào: “Có chuyện gì đi ra

bên ngoài hẵng nói.”

Cố Vũ nâng kính mắt lên, không tự nhiên nói: “Vậy... để tớ đưa cậu về nhé, bây

giờ đã tối muộn rồi, đi đường một mình không an toàn.”

Khương Đường lắc đầu nói: “Không cần đâu, bây giờ đã muộn như vậy rồi, lúc

cậu về cũng sẽ rất muộn.”

“Tớ thân là con trai có gì phải sợ chứ.” Cố Vũ nói: “Cậu là con gái, phải cẩn

thận một chút."

Khương Đường nhìn chung quanh, cũng không biết người đàn ông kia đã chạy

đi đâu, hơi bất an, cô sợ chuyện ban nãy lại xảy ra, cũng không từ chối nữa:

“Vậy, … làm phiền cậu vậy.”

Sau khi ngồi lên xe taxi, Khương Đường gửi tin nhắn cho trợ lý, nói trong bệnh

viện có chó săn, trợ lý trả lời lại bảo cô mấy ngày nữa đừng tới bệnh viện, trước

cứ để cô ấy giải quyết, cô hơi do dự, cuối cùng vẫn đồng ý.

Cố Vũ ngồi ở một bên khác, chậm rãi nói: "Cậu cũng… Có người nhà trong

bệnh viện sao?”

Khương Đường nói: "Ừm."

“Nhà tớ cũng thế. “Cố Vũ nói tiếp: "Tim của bà nội tớ không tốt, phải làm phẫu

thuật… Haizz, cậu nói xem, nếu như chúng ta ra nước ngoài thì bọn họ phải làm

sao bây giờ?”

“Kể cả khi chúng ta không xuất ngoại thì cơ thể bọn họ cũng không vì thế mà

tốt hơn…”

Khương Đường lạnh nhạt nói, tỉ mỉ cất dù đi, Cố Vũ hơi sửng sốt, mãi mới phụ

họa nói: “Cũng đúng, cũng đúng.”

"Vậy Đường Đường, cậu đã chọn trường nào rồi?”

“Tớ sẽ đi học với bạn trai.” Khương Đường nói.

Trực tiếp phá luôn đề tài sau đó của Cố Vũ, cậu ta sờ sờ đầu: “Vậy sao, vậy

cũng tốt.”

Xe đến cửa khu chung cư, Khương Đường xuống xe, chân thành nói cám ơn với

Cố Vũ xong mới đi vào trong.

Cố Vũ chua xót nhìn theo bóng lưng của cô.

Sau đó, điện thoại vang lên một tiếng động nhỏ, cậu ta mở ra, là một tin nhắn

chuyển khoản, cô gửi lại anh đủ hết tiền xe, còn gửi thêm một câu cám ơn. Phân

rõ rạch ròi.

Khương Đường một đường đi về nhà, lấy ra điện thoại di động ra gọi lại cho

Lâm Uyên, tính toán bây giờ ở chỗ anh là mấy giờ, cô chờ một lát, Lâm Uyên

không nhận điện thoại, cô một tay mở cửa đi vào, suy nghĩ có nên nhắn tin cho

anh hay không.

Bước đi bỗng nhiên dừng lại.

Cửa ban công phòng khách bị mở toang, rèm cửa sổ bị gió thổi đến bay phấp

phới, cô có thể lờ mờ nhìn thấy nơi đó có một người đang đứng.

Nhạc chuông điện thoại di động đồng thời vang vọng trong tai cô.
Bình Luận (0)
Comment