Không bao lâu sau, dị thú đã xuất hiện trước tầm mắt của mọi người.
Thư Tiểu Bạch nhận ra ít dị thú này, Bạch Lân thú.
Chúng biết phun ra một loại vật chất dễ cháy nổ, khi vật chất này chạm vào người thì sẽ lập tức bốc cháy, hơn nữa nhiệt độ còn rất cao, có thể sinh ra nhiệt độ tan chảy cả kim loại.
“Cẩn thẩn một chút! Đây là Bạch Lân thú biến dị, thứ chúng ta phun ra sẽ bốc cháy, khi bốc cháy còn sinh ra khói độc nữa.” Thân Thần nhắc nhở.
Nói thật, chỉ mấy chục con Bạch Lân thú này thì bất cứ người nào ở đây cũng có thể giải quyết dễ dàng.
Dù cho chúng có biến dị thì đối mặt với đám người này cũng khó tránh khỏi kết cục đó.
“Thư Tiểu Bạch, ngươi lên đi.” Thân Thần nói ra: “Những người khác lui lại phía sau.”
Thư Tiểu Bạch cau mày, đang nhằm vào mình à?
Không đúng, hắn muốn thăm dò thực lực của mình.
Nơi này chỉ có một mình là người ngoài, cho nên hắn không biết thực lực của mình ra sao.
Thân Thần muốn thông qua trận chiến này để suy đoán ra thực lực của mình.
Thư Tiểu Bạch suy nghĩ một chút rồi đưa tay chỉ vào Bạch Lân thú.
Ba----
Một tia chớp bắn ra từ ngón tay của Thư Tiểu Bạch.
Trong nháy mắt con Bạch Lân thú đầu tiên đã bị đốt cháy thành than, tia chớp lại nhảy sang người của một con Bạch Lân thú khác.
Trong nháy mắt mười mấy con dị thú đã bị Thư Tiểu Bạch nướng cháy thành than.
Thân Thần nheo mắt nhìn chằm chằm vào Thư Tiểu Bạch.
Đây là thể chất có thể khống chế điện à?
Thật là một thể chất hiếm hoi.
Mà những thể chất loại hình lôi điện đều có sức chiến đấu rất mạnh.
Thư Tiểu Bạch có thể trở thành cường giả cấp Nửa Thành cũng có thể hiểu được.
Nhưng mà hắn vẫn không đem thực lực chân chính lộ ra.
Đây cũng là bình thường, đám Bạch Lân thú này không có khả năng thăm dò ra được thực lực của hắn.
Thư Tiểu Bạch cũng không cần ra chiêu thức gì.
Chỉ cần một cái Tia Chớp Mắt Xích là có thể giải quyết chiến đấu.
Thư Tiểu Bạch đối với biểu hiện của mình rất hài lòng.
Khẳng định mình đã lừa gạt được Thân Thần.
Tất cả mọi người đều tưởng là đêm nay đã hết chuyện.
Đột nhiên, đất rung núi chuyển.
Sau đó phía sau họ xuất hiện một luồng ánh sáng chói lòa.
Tất cả mọi người quay đầu lại nhìn về phía Thủ Đô Công Nghiệp.
Giờ phút này Thủ Đô Công Nghiệp đã bị Ánh Sáng Hủy Diệt đó bao phủ.
Mặc dù nơi này cách Thủ Đô Công Nghiệp hơn 100km mà vẫn bị luồng ánh sáng đó chiếu rọi như ban ngày.
“Đó…rốt cuộc đó là cái gì?” Thư Tiểu Bạch sợ hãi kêu lên.
“Hoàng Kim Áp Súc.” Sắc mặt Thân Thần lạnh lùng.
“Là thứ gì?”
Ngô Ngấn nhìn Thủ Đô Công Nghiệp bị hủy diệt, kinh ngạc nói ra: “Là một vũ khí được chế tạo từ Kim Tinh được Đảng Công Nghiệp tạo ra, 20 năm trước Chính Phủ Thế Giới đã mua một cái, sau đó sử dụng ở tổng bộ của Bạch Quỳnh hội, chắc đám người Đảng Công Nghiệp không thể nghĩ được rằng mình sẽ bị chính thứ vũ khí mình tạo ra hủy diệt nhỉ.”
Thủ Đô Công Nghiệp xong, Đảng Công Nghiệp cũng đã xong.
Thủ Đô Công Nghiệp vừa mới gặp phải một tràng kiếp nạn.
Đối với Đảng Công Nghiệp mà nói, mặc dù chết không ít nhân vật quan trọng, nhưng căn cơ của họ vẫn còn đó.
Nhưng bây giờ, tất cả đã bị hủy diệt trong trận nổ này.
Có lẽ còn có một ít thành viên vòng ngoài không ở Thủ Đô Công Nghiệp.
Nhưng Đảng Công Nghiệp cũng sẽ không thể nào khôi phục lại được như cũ nữa rồi.
Mà đối với Thư Tiểu Bạch thì đây là một đả kích nặng nề.
Ai sẽ thanh toán tiền công cho mình bây giờ?
Thư Tiểu Bạch cảm giác như trời sập rồi.
“Ông chủ của chúng ta đã chết, nhiệm vụ lần này dừng lại ở đây thôi.” Ngô Ngấn nói ra: “Chúng ta đã không còn đối tượng để phục vụ, nhiệm vụ lần này cũng đã mấy đi ý nghĩa.”
Nhưng mà Thân Thần lại nói: “Chưa kết thúc, chỉ cần ta chưa hạ lệnh giải tán thì nhiệm vụ vẫn phải tiếp tục.”
“Thân Thần, chúng ta không phải là cấp dưới của ngươi.” Ngô Ngấn cau máy nói ra.
“Từ khi ngươi gia nhập đội ngũ này thì đã là cấp dưới của ta rồi, bây giờ ta nói, tiếp tục nhiệm vụ.” Thân Thần lãnh khốc nói.
“Thân Thần, ngươi muốn chúng ta đi cùng đi chịu chết sao?” một vị cường giả cấp Nửa Thành nói.
Thư Tiểu Bạch cũng cảm thấy nhiệm vụ lần này không cần thiết tiếp tục nữa.
Thân Thần này tuyệt đối có vấn đề.
“Còn ai muốn rời khỏi nữa?” Thân Thần quét mắt nhìn tất cả mọi người ở hiện trường.
Ngoại trừ Thư Tiểu Bạch ra thì sáu người còn lại đều đứng bên cạnh Ngô Ngấn.
Ánh mắt của Thân Thần và bảy người đều rơi vào trên người Thư Tiểu Bạch.
“Tiểu Bạch, ngươi thì sao? Muốn tiếp tục làm cái nhiệm vụ đi chịu chết này hay là từ bỏ nhiệm vụ.”
“Ta cũng từ bỏ.” dĩ nhiên Thư Tiểu Bạch lựa chọn từ bỏ.
Chỉ cần là người bình thường đều sẽ lựa chọn từ bỏ.
“Một và tám, Thân Thần, ngươi còn vấn đề gì nữa không?”
Ánh mắt của Thân Thần lạnh lùng, hắn không lựa chọn dùng vũ lực giải quyết vấn đề.
Người bình thường đều hiểu, 1 vs 8 là không thắng nổi.
Thân Thần cũng không ngốc, dĩ nhiên biết mình không có khả năng chiến thắng.