Cẩm Nang Giả Ngoan Của Kẻ Điên

Chương 114

Hai người đóng sầm cửa lại, Nhan Khải Lân và Lưu Khải đứng đối diện nhau, mặt mày ngơ ngác.

 

Đợi đến khi hoàn hồn, Nhan Khải Lân ngẩng đầu nhìn số phòng trên cửa ký túc xá, "304, không nhầm mà!"

 

Lưu Khải không nhịn được nhỏ giọng mắng, "Má nó, cậu đóng cửa có cần mạnh tay vậy không?"

 

Nhan Khải Lân, "Chạy nhanh quá không kiểm soát được, trách tôi được chắc!?"

 

Hai người nói xong, im lặng một lát.

 

Sau đấy hai người lại bắt đầu nói tiếp.

 

Nhan Khải Lân: "Chạy nhanh quá, tôi còn chưa kịp nhìn rõ mặt người ta."

 

Lưu Khải: "Má nó, còn chưa nhìn rõ mà cậu kéo tôi chạy làm gì?!"

 

Nhan Khải Lân: "Thế chẳng lẽ không chạy à?"

 

Lưu Khải: "Chạy cái con khỉ... Mà công nhận chân cô nàng đó trắng thật."

 

Đầu óc Nhan Khải Lân trống rỗng, "Hả?"

 

Cậu ta vỗ đầu một cái: "Tôi chỉ nhìn thấy cái người con trai cao kều đứng quay lưng về phía chúng ta."

 

Lưu Khải: "Tiểu Chiêu có cao đến thế à?"

 

"Chắc là có?" Nhan Khải Lân không nhịn được nhìn chằm chằm vào tay nắm cửa: "Hay là xem lại lần nữa?"

 

Hai người đang suy nghĩ xem nên nói gì, định mở cửa ra xem cho rõ, chỉ là chưa kịp mở cửa.

 

Cửa phòng ký túc xá trước mặt mở ra, Trần Kỳ Chiêu mở cửa, mặt lạnh tanh.

 

Thấy người mở là Trần Kỳ Chiêu, hai người thở phào nhẹ nhõm.

 

Ánh mắt Nhan Khải Lân và Lưu Khải lướt qua Trần Kì Chiêu nhưng không thấy người bên trong.

 

"Này Tiểu Chiêu, cô gái kia là ai vậy, cậu có bạn gái mà không nói cho anh em biết."

 

"Có phải rất xinh đẹp không, Khải Tử còn nói chân bạn gái cậu vô cùng..."

 

Hai chữ "vô cùng" còn chưa kịp nói xong, ánh mắt Nhan Khải Lân vô tình lướt qua Trần Kì Chiêu, rồi dừng lại ở đôi chân vừa trắng vừa thẳng lộ ra dưới chiếc quần đùi thể thao rộng thùng thình.

 

Trần Kì Chiêu hỏi: "Vô cùng gì?"

 

Nhan Khải Lân: "Vô cùng trắng..."

 

Lưu Khải: "..."

 

Còn chưa đợi Trần Kỳ Chiêu lên tiếng, trong phòng ngủ truyền đến tiếng bước chân, Nhan Khải Lân thấy Thẩm Vu Hoài xuất hiện trong tầm mắt mình, giọng nói ôn hòa mà xa cách từ bên trong truyền ra, "Bọn Nhan Khải Lân đến à?"

 

Nhan Khải Lân: "..."

 

Lưu Khải: "..."

 

...

 

Trong phòng ngủ có chút bừa bộn, Nhan Khải Lân và Lưu Khải sau khi vào phòng ngủ thì ánh mắt cứ dán chặt vào Trần Kỳ Chiêu và Thẩm Vu Hoài, sau cơn chấn động ban đầu, hai người trong lòng đầy rẫy tiếng "wtf", nghẹn cả đống lời muốn hỏi ra nhưng ngại vì có Thẩm Vu Hoài ở đó, nửa chữ cũng không thốt ra được.

 

Thẩm Vu Hoài: "Cái này có cần mang đi không?"

 

Trần Kỳ Chiêu: "Không cần, sách là đủ rồi."

 

Hai người đứng ở gần cửa phòng ngủ, mỗi người một câu lặng lẽ nói chuyện.

 

Lưu Khải: "Má nó! Trước đây cậu nói với tôi Thẩm Vu Hoài yêu đương, cậu không nói với tôi là yêu Tiểu Chiêu mà!"

 

"Cậu tưởng tôi biết chắc? Tôi cũng chỉ biết sớm hơn cậu một giây thôi." Nhan Khải Lân ấm ức muốn chết, dạo trước cậu ta buôn dưa lê nhiều như vậy, cậu ta cũng không biết đối tượng của Thẩm Vu Hoài là Trần Kỳ Chiêu mà! Ánh mắt cậu ta dừng lại trên người Thẩm Vu Hoài và Trần Kỳ Chiêu, cuối cùng không hiểu sao lại quét đến môi của hai người, cậu ta đau khổ che mặt quay đầu lại, thậm chí không dám nhìn cái bàn kia.

 

Nhan Khải Lân: "Tôi không dám nhìn cái bàn kia nữa!"

 

Lưu Khải: "Nhan Khải Lân sao cậu nhát gan thế, chưa thấy hai người đàn ông yêu nhau bao giờ à! Trước đây cậu còn nói về Tần Vân Hiên kia mà!"

 

Nhan Khải Lân: "Má nó, anh tôi với Tần Vân Hiên sao so được!? Hồi đó Tần Vân Hiên dám theo đuổi anh tôi..."

 

Trần Kỳ Chiêu nhìn bọn họ, "Hai người đàn ông yêu nhau thì sao?"

 

Thẩm Vu Hoài: "Tần Vân Hiên?"

 

Lưu Khải: "..."

 

Nói chuyện kích động quá, không kìm được âm lượng.

 

"Không, chỉ là một người bạn, bạn bình thường thôi." Nhan Khải Lân chú ý thấy ánh mắt Thẩm Vu Hoài nhìn sang, lập tức co rúm như gà con, ngậm miệng lại, mở to mắt nhìn Thẩm Vu Hoài và Trần Kỳ Chiêu tiếp tục thu dọn đồ đạc. Sau đó, chiếc vali chứa đầy quần áo và sách vở được đóng lại, cậu ta ngơ ngác hỏi: "Anh, anh chuyển ra ngoài ở à?"

 

"Mấy hôm trước anh đã nói với em rồi mà?" Trần Kỳ Chiêu xách cặp đựng máy tính lên, "Bình thường vẫn ở ký túc xá vì có nhiều tiết học."

 

Mấy hôm trước Trần Kỳ Chiêu có nói có thể sẽ không thường xuyên ở ký túc xá, Nhan Khải Lân còn tưởng cậu về nhà ở, nhưng nhìn cảnh thu dọn hành lý này không giống về nhà, ngược lại giống như đi cùng Thẩm Vu Hoài. Tiến triển nhanh vậy á!? Thẩm Vu Hoài và anh trai cậu yêu nhau được bao lâu rồi, lần trước cậu hóng hớt chuyện Thẩm Vu Hoài yêu đương chẳng phải là vào khoảng tháng 7 à? Vậy mà... vậy mà đã ở cùng nhau rồi á?

 

Nhan Khải Lân đứng tại chỗ đấu tranh tư tưởng, thấy Thẩm Vu Hoài kéo vali rời đi, cậu ta lập tức kéo người lại hỏi: "Chuyện từ khi nào vậy!?"

 

Trần Kỳ Chiêu hơi nhướng mày, "Không phải em biết từ lâu rồi à?"

 

Nhan Khải Lân ngơ ngác: "Em không biết mà!"

 

"Cũng được một thời gian rồi, trước kia có nhiều việc, chưa kịp nói với em." Trần Kỳ Chiêu vốn định nói với Nhan Khải Lân, nhưng thằng nhóc ngốc nghếch này rất dễ dàng xuất hiện phản ứng kích động với Nhan Khải Kỳ và Thẩm Vu Hoài.

 

Thế là cậu cũng không nói, nghĩ rằng mọi chuyện cứ thuận theo tự nhiên, đợi có cơ hội rồi nói sau, ai ngờ hai người này hôm nay lại xông thẳng vào.

 

Nhan Khải Lân không hiểu, không hiểu Trần Kỳ Chiêu bắt đầu với Thẩm Vu Hoài từ khi nào, hay nói cách khác, Thẩm Vu Hoài bắt đầu với anh trai cậu ta từ khi nào, cậu không có ý là hai người đàn ông ở bên nhau là không tốt, chỉ là Thẩm Vu Hoài ở bên anh trai cậu ta, không biết phải nói thế nào, chỉ là có chút kỳ lạ.

 

Cậu ta ở bên này lúng túng, Lưu Khải ở bên cạnh cũng lúng túng.

 

Thẩm Vu Hoài này không cùng loại người với bọn họ mà! Hai người này làm sao mà quen nhau được!?

 

"Thẩm Vu Hoài theo đuổi cậu à?"

 

"Không phải, hai người quen nhau thế nào vậy, nói ra để anh em còn nắm bắt tình hình."

 

Trần Kỳ Chiêu khẽ li3m môi, cảm thấy môi dưới của mình dường như bị Thẩm Vu Hoài cắn rách, hơi đau nhức. Điện thoại trong túi rung lên, Thẩm Vu Hoài nói đang đợi cậu ở dưới lầu.

 

Nghe hai người bên cạnh lải nhải, cậu bâng quơ hỏi một câu: "Có đi ăn cơm không?"

 

Nhan Khải Lân: "Hả?"

 

Trần Kỳ Chiêu nhìn vẻ mặt chưa phản ứng kịp của Nhan Khải Lân, "Ăn tối."

 

Hai người lập tức dừng lại, đồng thanh trả lời: "...Ăn."

 

Bữa tối được chọn tại một quán ăn gần đại học S, hai người lải nhải bên tai Trần Kỳ Chiêu nãy giờ sau khi xuống lầu gặp Thẩm Vu Hoài thì lập tức im bặt, rồi lại đi theo hai người họ đến ăn tối gần đó.

 

Thẩm Vu Hoài đang xem thực đơn: "Ăn gì?"

 

Trần Kỳ Chiêu không nhìn, "Có thịt là được, không ăn cay."

 

Thẩm Vu Hoài chọn vài món, "Còn gì nữa không?"

 

Trần Kỳ Chiêu: "Bia... Thôi, cứ coca đi."

 

Nhan Khải Lân và Lưu Khải ngồi đối diện cầm thực đơn, tay cầm bút mà mãi không chọn được.

 

"Chọn xong chưa?" Trần Kỳ Chiêu hỏi họ.

 

Nhan Khải Lân nhanh tay chọn vài món, chú ý thấy ánh mắt Thẩm Vu Hoài nhìn về phía họ, run tay gạch hết mấy lon bia vừa chọn, theo chân anh trai mình gọi Coca, "Chọn... chọn xong rồi."

 

Thẩm Vu Hoài nhận lấy thực đơn nhìn lướt qua, "Uống nhiều coca thế?"

 

Nhan Khải Lân quên gạch bỏ dòng chữ 'x3' bên cạnh: "Không... không được ạ? Em chỉ thích uống đồ có ga thôi mà."

 

Ánh mắt Trần Kỳ Chiêu dừng lại một lát bên cạnh dòng chữ bia bị gạch bỏ, đầu lưỡi khẽ li3m răng nanh rồi nhanh chóng dời đi.

 

Thẩm Vu Hoài xác nhận xong đưa thực đơn cho nhân viên phục vụ, "Không phải, sợ em no căng bụng."

 

Nhan Khải Lân và Lưu Khải, mỗi người gọi ba lon coca: "..."

 

Họ muốn uống coca lắm chắc? Họ muốn uống bia đó chứ.

 

Trong suốt bữa ăn, ánh mắt của hai người Nhan Khải Lân trao đổi liên tục nhưng không ai dám mở miệng, chỉ nghe Thẩm Vu Hoài và Trần Kỳ Chiêu nói chuyện. Thẩm Vu Hoài trên người toát ra khí chất của một người lớn tuổi hơn, nho nhã lịch sự, lời nói khiêm tốn xa cách, ngày thường đã không dễ tiếp xúc.

 

Lưu Khải vốn dĩ đã hơi sợ người nhà họ Thẩm, Nhan Khải Lân thì sợ anh trai của mình đứng sau lưng Thẩm Vu Hoài, hai người đi ăn ké, cuối cùng chẳng hỏi được gì.

 

Bữa cơm ăn mà như nuốt không trôi, cuối cùng khi Thẩm Vu Hoài hỏi có cần đưa họ về nhà không, cả hai người đều lắc đầu lia lịa như trống bỏi, ăn xong là chuồn luôn.

 

Vừa ra khỏi quán ăn, Trần Kỳ Chiêu đã bị tin nhắn trong nhóm chat "kh ủng bố" liên hoàn, điện thoại rung liên tục. Trên đường đến căn hộ, Thẩm Vu Hoài nhiều lần nhìn sang Trần Kỳ Chiêu, thấy cậu ngồi ở ghế phụ lái, mắt không rời màn hình điện thoại, vẻ mặt có chút kỳ lạ, không biết đang nhắn tin với ai.

 

Thẩm Vu Hoài khẽ rũ mắt, trong đầu hiện lên hình ảnh tờ giấy nhớ nhìn thấy trong phòng ngủ của Trần Kỳ Chiêu ban ngày và cảnh Trần Kỳ Chiêu tiện tay nhặt tờ giấy nhớ đó khi mở cửa tìm Nhan Khải Lân, rồi lén sau lưng anh xé vụn ném vào thùng rác.

 

Anh biết bạn trai mình không đơn giản như vẻ bề ngoài, cũng biết cậu có bí mật, từng giấu diếm mọi người điều tra rất nhiều chuyện.

 

Tiếng còi xe kéo sự chú ý của Thẩm Vu Hoài trở lại, xe phía sau bấm còi.

 

Trần Kỳ Chiêu vừa đối phó với những câu hỏi liên tục của Nhan Khải Lân và những người khác trong nhóm chat, nghe thấy tiếng còi xe thì liếc nhìn Thẩm Vu Hoài, "Anh?"

 

Thẩm Vu Hoài vẫn giữ vẻ mặt bình thường, khởi động xe rời đi.

 

Trần Kỳ Chiêu đã đến căn hộ trong thành phố này nhiều lần, quen thuộc nơi này như lòng bàn tay. Hành lý của cậu không nhiều, toàn bộ đều do Thẩm Vu Hoài cầm, cậu chỉ xách một chiếc cặp đựng máy tính. Cậu nhanh chóng tiến lên quét vân tay mở cửa.

 

Lần trước đến là cậu lấy chìa khóa của Thẩm Vu Hoài, sau này đến thì Thẩm Vu Hoài đã cài vân tay của cậu vào rồi.

 

Thẩm Vu Hoài mang vali hành lý vào phòng ngủ, "Quần áo cứ để ở phòng ngủ chính đi, nếu không đủ chỗ thì phòng ngủ phụ vẫn còn chút chỗ trống."

 

"Chắc không nhiều đâu." Trần Kỳ Chiêu vừa sắp xếp hành lý vừa nói, "Anh cứ làm việc của anh đi, không phải Lưu Tùy cần tài liệu gì à?"

 

Thẩm Vu Hoài gật đầu, đi đến bàn dài trong phòng bật laptop lên.

 

Hành lý không nhiều lắm, Trần Kỳ Chiêu sắp xếp xong thì đi tắm, lúc ra ngoài thấy Thẩm Vu Hoài đang chăm chú làm việc bên bàn dài, trên kính có vài tia phản quang mờ ảo, vẻ mặt khác hẳn lúc nói chuyện bình thường.

 

Sau này có nhiều tạp chí đưa tin về Thẩm Vu Hoài, thỉnh thoảng khi có đột phá lớn trong dự án, những nhà nghiên cứu khoa học như Thẩm Vu Hoài cũng sẽ lên hot search một chút. Là một doanh nhân, Trần Kỳ Chiêu rất nhạy bén với dư luận, cũng từng thấy Thẩm Vu Hoài tỏa sáng trong lĩnh vực của mình trên mạng. Lúc đó Thẩm Vu Hoài lớn tuổi hơn bây giờ một chút, sự trưởng thành và lạnh lùng tạo thành một rãnh sâu ngăn cách anh với người bình thường.

 

Lúc Thẩm Vu Hoài ngẩng đầu lên, anh nhìn thấy Trần Kỳ Chiêu đang ngồi trên giường lau tóc, ánh mắt người kia không hề che giấu, cứ nhìn chằm chằm vào anh. Anh tạm thời kết thúc công việc đang làm, bước về phía người kia, vào phòng tắm lấy máy sấy tóc.

 

"Ngồi xích lại đây một chút." Thẩm Vu Hoài nói.

 

Trần Kỳ Chiêu hỏi: "Anh làm xong việc rồi à?"

 

Tiếng máy sấy tóc vù vù vang lên, câu hỏi của Trần Kỳ Chiêu bị tiếng gió át đi.

 

Luồng gió ấm áp kết hợp với lực tay của Thẩm Vu Hoài, Trần Kỳ Chiêu trước đây không nghĩ mình là người nhạy cảm, nhưng mỗi lần chạm vào tay Thẩm Vu Hoài, cậu luôn không tự chủ được bị những xúc cảm tinh tế đó thu hút.

 

"Xuống dưới một chút."

 

"Chỗ này à?"

 

"Hơi ngứa."

 

"Ừm."

 

Mặt Trần Kỳ Chiêu hơi đỏ, không biết là do hơi ấm phả vào hay do ám chỉ của Thẩm Vu Hoài, "Anh đừng ấn mạnh quá."

 

"Vậy thì làm gì?" Thẩm Vu Hoài vừa cười vừa hỏi.

 

Trần Kỳ Chiêu: "... Anh sờ nhiều vào."

 

"Ừm." Thẩm Vu Hoài rũ mắt, nắm lấy gáy trắng nõn xinh đẹp của Trần Kỳ Chiêu, "Em muốn anh sờ chỗ nào?"

 

Mái tóc ngắn ướt át nhanh chóng được sấy khô, nhưng chuyện thân mật đêm nay vẫn chưa kết thúc. Màn trêu chọc và khơi gợi có thể gây ra những hiệu ứng mãnh liệt trong một số thời điểm, Trần Kỳ Chiêu vòng tay qua cổ Thẩm Vu Hoài hôn anh, hơi thở gấp gáp phả vào giữa hai người, khi chiếc áo ngủ rộng rãi bị cởi ra, Trần Kỳ Chiêu cảm thấy đêm nay đặc biệt dài.

 

Dài hơn bất kỳ lần nào trước đây của họ.

 

Động tác của Thẩm Vu Hoài trước đây rất dịu dàng, nhưng đây là lần đầu tiên như tối nay, tỉ mỉ và chậm rãi.

 

Anh còn rất thích hôn cậu, rõ ràng là đã tắm rồi, nhưng sau khi hôn xong, Trần Kỳ Chiêu cảm thấy toàn thân mình đều là mùi của Thẩm Vu Hoài, cuối cùng cậu là người không chịu được nữa, khi nằm gục trên gối, cậu vẫn còn nghĩ, gần đây có phải mình ít đến phòng tập gym quá không?

 

Nửa đêm, Thẩm Vu Hoài đưa Trần Kỳ Chiêu đi tắm lại lần nữa, khi ra khỏi phòng tắm thì cậu đã ngủ say, nằm trên giường không hề phòng bị.

 

Thẩm Vu Hoài đắp chăn cho cậu, lấy laptop ra, tiếp tục công việc còn dang dở trên giường. Chỉ là tiếng thở đều đặn từ bên cạnh khiến Thẩm Vu Hoài nhiều lần nhìn cậu, Trần Kỳ Chiêu thích nằm nghiêng, khi cuộn tròn lại trông như một con vật nhỏ thiếu cảm giác an toàn, chỉ khi ngủ mới buông bỏ mọi phòng bị, trở nên vô hại.

 

Vô hại à...?

 

Có lẽ là vì chuyện tờ giấy nhớ, trong đầu Thẩm Vu Hoài hôm nay toàn là chuyện ở viện nghiên cứu năm ngoái, anh nhớ lại cảnh tượng đó khi đứng từ xa nhìn Trần Kỳ Chiêu khống chế tay Hà Thư Hàng, và cả vẻ ngây ngô giả vờ như không có chuyện gì xảy ra sau đó, hệt như một con cáo nhỏ vô tội. Những gương mặt sống động hiện lên rõ ràng, chi tiết trong quá trình hai người ở bên nhau từng chút một hé lộ.

 

Trong lời nói và hành động, có một sự nặng nề mà Thẩm Vu Hoài không thể hiểu thấu.

 

Trần Kỳ Chiêu rất thân quen với anh, hiểu rõ anh và cũng đang bảo vệ anh.

 

Nhưng đây là bí mật mà Trần Kỳ Chiêu không muốn nói ra, Thẩm Vu Hoài không muốn chủ động vạch trần.

 

Bàn tay Thẩm Vu Hoài khẽ di chuyển từ vai Trần Kỳ Chiêu lên trên, nhẹ nhàng vuốt v3 mái tóc mềm mại của cậu, vén những sợi tóc lòa xòa trên trán, từ từ phác họa gương mặt cậu, từ gò má đến sống mũi, như thể muốn khắc ghi hình ảnh người ấy vào ký ức ở đầu ngón tay.

 

Cho đến khi đầu ngón tay anh dừng lại trên môi Trần Kỳ Chiêu, hơi thở ấm áp từ chóp mũi phả vào đầu ngón tay anh.

 

Chàng trai đang ngủ khẽ xoay người, hoàn toàn quay lưng về phía anh.

 

Ánh mắt Thẩm Vu Hoài khựng lại, đáy mắt dịu dàng khẽ rũ xuống, "Ngủ ngon."

 

Nhóc lừa đảo.

 

Đèn trong phòng tắt, người đàn ông nằm xuống phía sau cậu, phía sau không còn động tĩnh.

 

Trần Kỳ Chiêu giả vờ ngủ khẽ mở mắt, cậu khẽ li3m môi, cảm giác Thẩm Vu Hoài chạm vào cậu dường như vẫn còn.

 

Chuyện đang ngủ bị người khác vuốt v3 khiến cậu không muốn nói, Thẩm Vu Hoài vuốt v3 cậu bao lâu, cậu chịu đựng bấy lâu, toàn thân đau nhức khiến cậu thực sự không còn sức lực để so tài thể lực với Thẩm Vu Hoài nữa, cậu thắc mắc không hiểu vì sao Thẩm Vu Hoài lại có thể lực tốt đến vậy, bình thường cũng không thấy anh đến phòng tập gym, người trông thì lịch sự nhã nhặn, nhưng sức mạnh ở eo và thể lực lại vượt quá sức tưởng tượng của cậu.

 

Không hiểu lắm, có chút khó tin.

 

Trần Kỳ Chiêu nghĩ lung tung, đang muốn đưa tay gãi mũi, bỗng có một bàn tay từ phía sau vươn tới, kéo cậu vào lòng ôm chặt.

 

Toàn thân cậu cứng đờ, cảm nhận được cơ thể ấm áp dán sát sau lưng, ngay sau đó là tiếng thở đều đặn gần trong gang tấc.

 

Trần Kỳ Chiêu: "..."

 

Thẩm Vu Hoài đã ngủ rồi.

 

... Còn cậu thì lại không ngủ được.

 

 

Lời nhắn của tác giả:

 

Sống chung là sự khởi đầu của màn tra tấn lẫn nhau của các cặp đôi đang yêu.

Bình Luận (0)
Comment