Nỗi khổ không ngủ được kéo dài dai dẳng, nhất là tiếng thở đều đặn liên tục phả vào lưng, từng giây từng phút đối với Trần Kỳ Chiêu đều là sự tra tấn. May mà sự tra tấn này cuối cùng cũng thua cơn buồn ngủ, Trần Kỳ Chiêu không biết mình kéo dài được bao lâu, dù sao đến khi tỉnh dậy vào hôm sau là đã hơn mười giờ.
[-Thẩm Vu Hoài: Sáng không gọi em dậy, cháo ở trong nồi giữ nhiệt.]
[-Thẩm Vu Hoài: Nước trong bình tưới cây ở ban công anh thay rồi.]
Trần Kỳ Chiêu ngái ngủ trả lời em biết rồi, sáng nay cậu không có tiết nhưng Thẩm Vu Hoài phải đi làm.
Lịch sinh hoạt của hai người nói là trùng khớp nhưng cũng không hẳn là vậy.
Trần Kỳ Chiêu chậm rãi rời giường, sau khi vệ sinh cá nhân xong thì ra phòng khách tìm bữa sáng Thẩm Vu Hoài để lại cho mình, cháo là cháo thịt nạc, có thêm chút rau xanh và sò điệp khô để tăng hương vị. Cậu múc cho mình một bát, đầu óc nặng nề như một mớ bòng bong, chưa ngày nào cậu thấy đau lưng mỏi eo rõ ràng đến thế, vừa ăn cậu vừa cầm điện thoại tìm phòng tập gym gần đây.
Mọi người trong nhóm vẫn không ngừng gửi tin nhắn, Nhan Khải Lân và Lưu Khải hôm qua đã ồn ào cả ngày, Trình Vinh không có mặt ở đó cũng biết tình hình, ba người cùng nhau đẩy tin nhắn trong một nhóm chat nhỏ lên trời. Trần Kỳ Chiêu vừa mở ra đã thấy hàng nghìn tin nhắn, cậu lười lướt xem, gửi một dấu ba chấm vào tin nhắn mới nhất, không ai trả lời cậu.
Có lẽ ba người tối qua quẩy quá đà nên giờ vẫn còn đang ngủ.
Trần Kỳ Chiêu ăn xong dọn dẹp qua loa, về ký túc xá lấy thêm ít quần áo, định buổi chiều sẽ quay lại trường.
Căn hộ của Thẩm Vu Hoài này cũng khá nhiều người ở nhưng gara xe dưới tầng hầm thì khá trống trải. Trần Kỳ Chiêu nhắn tin cho Tiểu Chu, bảo anh ta rảnh thì đến chỗ ban quản lý xem sao, nếu có cơ hội thì mua một chỗ đậu xe, đỡ phải mỗi lần ra ngoài đều phải gọi xe.
-
[-Chiêu: Em tưới cây giúp anh rồi, chậu này có phải sắp chết rồi không? [Ảnh]]
[-Chiêu: Em uống thuốc rồi, anh không cần hỏi đâu.]
[-Chiêu: Chiều em có tiết, chắc khoảng 5 giờ rưỡi tan.]
[-Chiêu: Anh mấy giờ tan làm?]
Buổi sáng, ai nấy đều bận rộn với công việc của mình.
Cả nhóm làm xong việc thì đã là buổi chiều, Thẩm Vu Hoài lúc nghỉ ngơi mới thấy tin nhắn buổi trưa bạn trai gửi, từng tin nhắn một, cứ như đang báo cáo lịch trình vậy.
[-shen: Không sao, anh về sẽ đổi chỗ cho nó.]
[-shen: Ừm. ]
[-shen: Anh tan làm lúc 5 giờ, để anh đến đón em tan học, em học ở phòng nào nào?]
Lưu Tùy thò đầu từ bên ngoài phòng nghỉ: "Người anh em, cậu mà chậm chân nữa là căng tin hết đồ ăn mất đấy."
"Ừ, được." Thẩm Vu Hoài đáp lời, không nhúc nhích, vẫn đang nhắn tin.
Lưu Tùy: "..."
Trước đây toàn là Thẩm Vu Hoài giục anh ta đi ăn, sao giờ lại đến lượt anh ta giục Thẩm Vu Hoài thế này?
"Đàn ông yêu đương cái khác hẳn." Lưu Tùy nói với người bên cạnh.
Đồng nghiệp: "Cậu ghen tị à?"
Lưu Tùy: "Độc thân sang chảnh không bao giờ biết ghen tị là gì."
Đồng nghiệp: "Ồ."
Lưu Tùy không nhịn được nhìn vào trong, "Nhắn tin lâu vậy á? Bọn họ gọi video có phải nhanh hơn không, cứ gõ chữ chậm rì rì."
"Gọi video làm gì chứ?" Đồng nghiệp liếc nhìn thời gian: "Bạn trai cậu ấy đang học mà? Bây giờ hơn 2 giờ, bên đại học S giờ này đang vào tiết đầu tiên buổi chiều."
Lưu Tùy: "..."
-
Buổi chiều có hai tiết, tiết thứ hai là môn kinh tế vĩ mô, thầy giáo môn này rất thích điểm danh.
Trần Kỳ Chiêu đến sớm, tìm một chỗ ngồi giữa dãy gần cửa sổ, vừa mở điện thoại ra đã thấy đám Trình Vinh vừa ngủ dậy đang tán gẫu, đặc biệt là Nhan Khải Lân, cứ liên tục gửi sticker. Trong lớp học dần dần có thêm sinh viên, kinh tế vĩ mô là lớp lớn, đến học không chỉ có sinh viên lớp cậu mà còn có sinh viên các lớp khác cùng ngành. Trần Kỳ Chiêu trước đây toàn đến muộn nên toàn ngồi bàn đầu, hôm nay hiếm hoi mới đến sớm ngồi giữa dãy, có vài sinh viên đến ngồi gần cậu.
Lục Tề học cùng lớp với Trần Kỳ Chiêu, bình thường không có nói chuyện gì với thiên tài này, thậm chí các hoạt động của lớp cũng ít khi thấy cậu tham gia, nhưng cậu ta có ấn tượng rất tốt về Trần Kỳ Chiêu. Trần Kỳ Chiêu được coi là một huyền thoại trong lớp bọn họ, bình thường nhóm chat lớp cũng không mấy khi nhắc đến cậu, nhưng đám con trai bọn họ cũng có bàn luận sau lưng về Trần Kỳ Chiêu sau lưng.
Chủ yếu là Trần Kỳ Chiêu quá đặc biệt, hồi mới nhập học đại học đã có người đăng ảnh cậu lên diễn đàn trường, còn có nhiều đàn chị khóa trên vì muốn xem cậu mà chạy đến tận buổi huấn luyện quân sự.
Hồi huấn luyện quân sự, cậu đã thể hiện kỹ năng võ thuật điêu luyện, có thể đấu tay đôi ngang ngửa với huấn luyện viên, người lại đẹp trai, thành tích học tập cũng không hề tệ, thỉnh thoảng còn tham gia chơi bóng cùng đám con trai trong đội thể thao. Ban đầu, có vài người con trai trong lớp hơi coi thường Trần Kỳ Chiêu, lén lút bàn tán sau lưng, thậm chí còn gửi ảnh Trần Kỳ Chiêu hút thuốc vào nhóm chat, cho rằng cậu là kẻ giả tạo. Lục Tề ban đầu cũng có ấn tượng không tốt với Trần Kỳ Chiêu, cho đến một lần sân bóng rổ của lớp bị chiếm, chính Trần Kỳ Chiêu, người đang chơi bóng ở sân bên cạnh, đã giúp họ đòi lại.
Từ đó, những lời bàn tán về Trần Kỳ Chiêu trong lớp cũng ít đi.
Và nhờ đó, cậu ta cũng có thêm chút hiểu biết về Trần Kỳ Chiêu.
Cậu ta phát hiện ra vị thiên tài này thường xuyên biến mất sau khi tan học, các hoạt động ngoại khóa cũng ít tham gia hơn, thường không tham gia các buổi tụ tập hay hoạt động của lớp, thậm chí không tham gia câu lạc bộ hay hội sinh viên nào, cứ một mình một bóng. Nửa sau học kỳ trước, gần như tuần nào cậu cũng xin nghỉ học, cuối cùng đến kỳ thi cuối kỳ cũng vắng mặt.
"Tớ ngồi ở trong nhé." Lục Tề đi cùng bạn cùng phòng, hàng ghế của Trần Kỳ Chiêu vừa đủ năm người, cậu ta tự tiện ngồi cạnh Trần Kỳ Chiêu.
Vừa ngồi xuống, Trần Kỳ Chiêu đang nghịch điện thoại ngẩng đầu liếc nhìn cậu ta một cái.
Lục Tề thân thiện chào hỏi, đặt sách xuống bên cạnh, chú ý đến quyển sách chuyên ngành khác trên bàn Trần Kỳ Chiêu, không phải sách của tiết học này, trang sách bị lật nhiều, cậu ta mơ hồ nhận ra mấy từ 'thị trường', 'rủi ro'. Cậu ta chợt nhớ ra, không biết ai nói Trần Kỳ Chiêu có công ty riêng ở bên ngoài.
Giáo sư trên lớp vẫn đang giảng về phân tích biểu đồ, Lục Tề thỉnh thoảng bị Trần Kỳ Chiêu bên cạnh thu hút, lúc thì thấy cậu lật sách, lúc thì thấy cậu mở giao diện wechat lên nhắn gì đó.
Cậu ta chú ý thấy cậu dừng lại khá lâu ở một khung chat.
"Trần Kỳ Chiêu đang nhắn tin với bạn gái à?" Bạn cùng phòng bên cạnh ghé tai hỏi nhỏ.
Lục Tề hoàn hồn, "Sao cậu biết?"
Bạn cùng phòng tinh mắt đáp: "Cậu ấy vừa cười mấy lần đấy, tớ nhìn avatar bên đó hình như không thay đổi gì cả."
Lục Tề hỏi: "Không thể nào?"
Bạn cùng phòng nói: "Sao lại không thể, cậu ấy đẹp trai thế này, không có bạn gái mới lạ đó! Tớ trước đây nghe người ta nói lúc tan học có người đến tìm Trần Kỳ Chiêu đấy."
Trần Kỳ Chiêu không hề che giấu lịch sử trò chuyện, trong lúc thầy giáo giảng bài, cậu thỉnh thoảng lật sách, lúc thì cầm điện thoại trả lời tin nhắn.
Trông có vẻ không tập trung lắm, nhưng Lục Tề để ý thấy sách của cậu được lật theo tốc độ giảng bài của thầy giáo, điểm khác biệt duy nhất là trên sách không có một dòng ghi chú nào, trống trơn.
Lục Tề đang nghĩ ngợi, chợt để ý thấy bên cổ trái của Trần Kỳ Chiêu có một vết đỏ nhỏ.
Vết đỏ nằm ở vị trí phía sau gáy, cỡ móng tay, đặc biệt nổi bật trên làn da trắng nõn của Trần Kỳ Chiêu.
Tin nhắn trong nhóm chat được gửi đến liên tục, phần lớn đều hỏi về mối quan hệ của Trần Kỳ Chiêu và Thẩm Vu Hoài, Trần Kỳ Chiêu chọn vài câu trả lời, những lúc khác đều chuyển sang xem tin nhắn của Thẩm Vu Hoài, nhưng lần cuối cùng Thẩm Vu Hoài trả lời cậu là hai tiếng trước. Trần Kỳ Chiêu đã quen với chuyện này, Thẩm Vu Hoài vào phòng thí nghiệm thường không mang điện thoại, biến mất vài tiếng là chuyện thường, cậu vuốt lịch sử trò chuyện lên, để ý thấy ánh mắt bên cạnh.
Trần Kỳ Chiêu là người rất nhạy cảm với ánh mắt của người khác, người bạn cùng bàn tạm thời này từ đầu giờ học đã nhìn cậu, không nói lời nào.
Cậu khẽ liếc nhìn đối phương, người kia vội vàng thu hồi ánh mắt.
Cậu khẽ liếc nhìn đối phương, người kia vội vàng thu hồi ánh mắt.
Người này có lẽ là bạn cùng lớp, tên gì Trần Kỳ Chiêu không nhớ rõ, chỉ thấy hơi quen mặt.
Đời này cậu không có giao du gì nhiều với bạn bè, hồi năm nhất ai chơi thân với ai thì đều tụ lại với nhau, ngoài lớp trưởng hay nói chuyện với cậu ra, ấn tượng của cậu về những người khác cũng không khác nhau là mấy.
[-Nhan Khải Lân: Anh ơi, vậy sau này bọn em hết hy vọng đi uống rượu với anh rồi à?]
[-Trần Kỳ Chiêu: Sao lại hết hy vọng?]
[-Nhan Khải Lân: Anh uống rượu, Thẩm Vu Hoài có mách lẻo không?]
[-Trần Kỳ Chiêu: ... Anh ấy không mách.]
Sau khi đám người trong nhóm nói xong lại xúi Trần Kỳ Chiêu cuối tuần đi uống rượu, Trần Kỳ Chiêu cũng lâu rồi không đụng đến rượu, dạo này cậu không uống rượu cũng không hút thuốc, thành ra giờ cậu ngứa ngáy hết cả người. Thói quen mười mấy năm đâu thể nói bỏ là bỏ ngay được, cậu cố gắng kiềm chế không hút thuốc trước mặt Thẩm Vu Hoài, thậm chí mỗi lần hút xong đều phải súc miệng, hai người rất thích hôn nhau, có hút thuốc hay không rất dễ bị phát hiện.
Có lần cậu hút thuốc trước khi về căn hộ, suýt chút nữa bị Thẩm Vu Hoài phát hiện, từ đó về sau cậu không hút thuốc trước mặt Thẩm Vu Hoài nữa.
Cậu biết hút thuốc lá không tốt, Thẩm Vu Hoài cũng không thích nên cậu đang cố gắng cai.
Chỉ là quá trình cai thuốc này có chút gian nan.
[-Trình Vinh: Vậy khi nào thế? Đừng chỉ nói suông mà không đến đấy nhé!]
[-Trần Kỳ Chiêu: Thứ ba.]
Thứ ba Thẩm Vu Hoài có ca đêm, buổi tối cậu có tiết nên ở lại trường.
Trần Kỳ Chiêu nghĩ bụng, thỉnh thoảng uống chút rượu cũng không sao, cứ nửa tháng một lần, không uống trước mặt Thẩm Vu Hoài là được.
Tiết học nhàm chán nhanh chóng trôi qua, Trần Kỳ Chiêu ghi chép bài tập qua loa, nhìn mọi người trong lớp lần lượt đi ra ngoài. Lục Tề không đi, bạn cùng phòng của cậu ta đang hỏi thầy giáo vài vấn đề, cậu ta đứng ở dưới đợi người, ánh mắt vô tình nhìn về phía Trần Kỳ Chiêu.
Trần Kỳ Chiêu ngồi nguyên tại chỗ, cúi đầu lướt điện thoại, ngón tay khẽ động đậy gõ gì đó.
Lục Tề nghi hoặc nhìn, bình thường Trần Kỳ Chiêu tan học là về sớm lắm.
Cậu ta đang nghĩ ngợi, chợt chú ý thấy một người đàn ông cao lớn xuất hiện ở cửa trước lớp học.
Người đó mặc đồ thường ngày, vẻ ngoài anh tuấn, tay còn xách một chiếc cặp đựng laptop.
Anh bước vào, ánh mắt dừng lại ở một góc lớp học, nhanh chóng bước chân đi tới.
Sự chú ý của Lục Tề dồn vào người đó, lát sau chợt thấy một bạn nam đi ngang qua bên cạnh.
Trần Kỳ Chiêu đeo một chiếc túi lỏng lẻo trên vai, bước đi như gió, nhanh chóng vượt qua những người khác trong lớp, đi thẳng đến bên cạnh người đàn ông kia.
Hai người dường như nói gì đó rồi sánh vai nhau bước ra ngoài.
"Lục Tề, ngơ ngác ra đấy làm gì? Đi thôi." Bạn cùng phòng gọi một tiếng.
Lục Tề vội vàng đuổi theo, cứ nhìn chằm chằm vào hai người đi phía trước.
Trần Kỳ Chiêu và người bạn kia không đi nhanh, chỉ cách họ vài bước chân, bạn cùng phòng bên cạnh đang trò chuyện với người khác.
Có lẽ vì đứng phía sau nên Lục Tề chợt nhìn thấy sau gáy Trần Kỳ Chiêu cũng có một vết đỏ, vết còn lại khuất trong áo khoác, không nhìn rõ. Nhưng vết này đỏ đậm hơn vết bên cổ... in ngay trên xương cổ Trần Kỳ Chiêu, theo động tác quay đầu nói chuyện của cậu, thỉnh thoảng lại khẽ nhúc nhích.
Khi bước xuống cầu thang, người đàn ông đứng cạnh Trần Kỳ Chiêu đột nhiên quay đầu lại.
Lục Tề nhận thấy ánh mắt của đối phương dừng trên người mình, đôi mắt dài hẹp sau cặp kính lạnh lùng xa cách khiến Lục Tề vội vàng thu hồi ánh mắt, không dám nhìn nữa.
Sau khi xuống cầu thang, Trần Kỳ Chiêu và người đàn ông đi về hướng khác.
"Sao cậu cứ quay đầu nhìn mãi thế?" Bạn cùng phòng hỏi.
"Không có gì." Lục Tề vừa thu hồi ánh mắt, chợt thấy người đàn ông kia nắm tay Trần Kỳ Chiêu, lập tức ngây người.
Xe của Thẩm Vu Hoài đỗ không xa, ngay chỗ đỗ xe tạm thời ở đường nội bộ gần tòa nhà giảng đường.
Trần Kỳ Chiêu vừa ngồi vào ghế phụ lái đã nghe Thẩm Vu Hoài bên cạnh lên tiếng.
"Vừa nãy người phía sau có phải là bạn học của em không? Cứ nhìn em mãi."
Trần Kỳ Chiêu khựng lại, ném cặp sách ra ghế sau: "Em không để ý, chắc là vậy."
Cậu vừa định kéo dây an toàn, Thẩm Vu Hoài đột nhiên nghiêng người qua, bàn tay to lớn đặt lên gáy cậu, kéo anh lại gần. Trần Kỳ Chiêu vẫn đang cầm dây an toàn, thấy vậy ngẩng đầu hôn Thẩm Vu Hoài.
Bàn tay Thẩm Vu Hoài khẽ vuốt xuống, xoa xoa gáy Trần Kỳ Chiêu, vuốt v3 chỗ anh cắn tối qua.
"A— có hơi đau."
Thẩm Vu Hoài: "Đau chỗ nào?"
Trần Kỳ Chiêu: "Cổ, vai."
Thẩm Vu Hoài đổi tay, xoa bóp vai cho cậu.
Khi hai người hôn nhau, Thẩm Vu Hoài luôn thích vuốt tóc hoặc cổ cậu, lần nào cũng xoa xoa xương cậu. Không biết sao hôm nay lúc thức dậy cậu đã thấy đau lưng mỏi eo, ngay cả chỗ xương bả vai cũng không thoải mái, da cổ thì hơi rát. Cậu không phân biệt được là do làm quá lâu dẫn đến đau cơ hay vì nguyên nhân nào khác, nhưng hôm qua làm như thế thực sự tốn sức quá.
Đúng lúc này, điện thoại Trần Kỳ Chiêu sáng lên, có tin nhắn từ một người vừa kết bạn gửi đến.
Tiếp đó là mấy tin nhắn liên tiếp, trong không gian yên tĩnh của xe, tiếng rung thu hút sự chú ý của Thẩm Vu Hoài.
[Trung tâm thể hình Ngôi Sao - Nhân viên chăm sóc khách hàng: Chào anh, xin hỏi anh cần tư vấn gì ạ?]
[Trung tâm thể hình Ngôi Sao - Nhân viên chăm sóc khách hàng: [Ảnh][Ảnh][Ảnh]]
[Trung tâm thể hình Ngôi Sao - Nhân viên chăm sóc khách hàng: Bên em có vài gói tập, cũng có lớp huấn luyện viên cá nhân, anh có huấn luyện viên nào ưng ý không ạ...]
Trần Kỳ Chiêu: "..."
Thẩm Vu Hoài: "Có người nhắn tin cho em à?"
Anh vừa định xem điện thoại Trần Kỳ Chiêu thì người kia đột nhiên giật lấy điện thoại, giấu ngay ra sau lưng, "Chắc là bài tập thầy giao trong nhóm lớp, hôm nay thầy giao nhiều bài tập lắm, lớp trưởng gửi vào nhóm lớp đấy."
Thẩm Vu Hoài hỏi: "Nhiều thế à, còn có cả gói tập nữa?"
Trần Kỳ Chiêu nhét điện thoại vào túi, trực tiếp cắn môi Thẩm Vu Hoài, giữa những hơi thở đứt quãng, cậu giải thích: "... Bài tập tự chọn thôi mà, còn phải chia nhóm nữa, anh nhìn nhầm rồi."