Cẩm Nang Giả Ngoan Của Kẻ Điên

Chương 117

Điện thoại rung nhưng không có nhạc chuông, giống như đang rung lên trong lòng hai người.

 

Trước khi Trần Kỳ Chiêu kịp hành động, Nhan Khải Lân hiếm khi nhanh tay hơn não, trực tiếp ấn lia lịa vào nút màu đỏ từ chối, ấn đến khi giao diện cuộc gọi thoại biến mất mới buông tay.

 

Trần Kỳ Chiêu: "... Em làm cái gì thế?"

 

Nhan Khải Lân nói năng lộn xộn: "Cái này mà nghe được hả? Nghe là xong đời đấy."

 

Trần Kỳ Chiêu chưa bao giờ từ chối cuộc gọi của Thẩm Vu Hoài, ba chữ 'đã từ chối' xuất hiện trong lịch sử trò chuyện khiến cậu đau hết cả đầu, cậu nhìn Nhan Khải Lân với vẻ bất lực: "Em không thể đợi nó đổ chuông xong rồi tự ngắt hả?"

 

Từ chối cuộc gọi và không bắt máy hoàn toàn là hai chuyện khác nhau.

 

Nhan Khải Lân ngơ ngác một lúc mới tỉnh táo lại: "Chết tiệt, em nhanh tay quá, giờ biết phải làm sao đây, hôm nay em nói với anh trai em là em đến thư viện học, khó khăn lắm hai tuần nay anh ấy không quản em nữa, nếu biết em uống rượu thâu đêm không về, ngày mai em chắc chắn tiêu đời."

 

Dạo gần đây, Nhan Khải Kỳ đã nới lỏng việc quản lý Nhan Khải Lân. Chủ yếu là vì Nhan Khải Lân đã khôn ngoan hơn, lâu rồi không để Nhan Khải Kỳ bắt được điểm yếu. Nhan Khải Kỳ đã nới lỏng sự giám sát, thậm chí tiền tiêu vặt của cậu ta còn tăng gấp đôi. Bị người khác bắt được thì không sao, nhưng nếu chạm mặt Thẩm Vu Hoài, chẳng khác nào chạm mặt anh trai cậu ta.

 

"Anh đi trước đây." Trần Kỳ Chiêu không buồn nhìn ba chữ "đã từ chối" kia nữa, cậu nhét điện thoại vào túi rồi bước ra ngoài.

 

Nhan Khải Lân ngớ người: "Khoan đã, anh, em có cần chạy cùng anh không?"

 

Trần Kỳ Chiêu dừng bước: "Chạy cái gì?"

 

Nhan Khải Lân: "Chẳng phải là phải chạy à? Lỡ Thẩm Vu Hoài tìm đến thì sao?"

 

"..." Trần Kỳ Chiêu: "Tùy em, anh đi đây."

 

Trong bữa tiệc rượu, Trình Vinh vẫn đang cụng ly với người khác, Lưu Khải nửa người nằm dài trên ghế sofa, giơ chai rượu lên nói chuyện một cách yếu ớt.

 

Trần Kỳ Chiêu đang gọi điện thoại bảo người đến đón, tối nay cậu và Nhan Khải Lân đều uống rượu, lúc đến đã gọi xe rồi, bây giờ gọi lại thì vẫn còn một lúc nữa xe mới đến. Sắp đến giờ giới nghiêm của trường rồi, cậu không có thời gian đợi xe đến, chỉ có thể gọi xe công nghệ, nhưng không biết hôm nay là ngày gì mà gọi xe cũng phải xếp hàng đợi.

 

"Vô lý nhỉ?" Nhan Khải Lân nhìn chằm chằm màn hình điện thoại, "Còn phải xếp hàng 3 người cơ á!?"

 

Trần Kỳ Chiêu thoát khỏi ứng dụng, nhìn giao diện wechat lại cảm thấy hơi bực bội, "Anh gọi cho Tiểu Chu xem sao, anh ta ở gần đây."

 

Nhan Khải Lân: "Liệu có bắt được xe không đây?"

 

Tần Vân Hiên đứng bên cạnh, nhìn hai người với vẻ mặt khác thường, từ khi họ xem tin nhắn trên điện thoại, biểu cảm của cả hai đã rất kỳ lạ.

 

Anh ta tiến lại gần, "Có cần giúp gì không?"

 

Trần Kỳ Chiêu liếc nhìn anh ta.

 

"Trợ lý của tôi đang ở bên ngoài, cậu ấy không uống rượu." Tần Vân Hiên mỉm cười, "Nếu không phiền, có việc gấp tôi có thể đưa hai cậu một đoạn."

 

Ý đồ của Tần Vân Hiên đều thể hiện rõ trên mặt, Trần Kỳ Chiêu không có tâm trạng để đấu trí với người này, cậu đang định bước ra ngoài.

 

Đúng lúc này, điện thoại lại rung lên, tên Thẩm Vu Hoài hiện lên trên màn hình.

 

Mấy người đang chơi game chú ý đến động tĩnh bên này, Nhan Khải Lân thầm kêu xong đời rồi, lập tức nói: "Mấy người kia đừng ồn ào nữa, im lặng chút đi."

 

Đây là tầng hai của quán bar, bên ngoài toàn là tiếng nhạc đinh tai nhức óc, chỉ có phòng bao này là còn yên tĩnh, nhưng hiệu quả cách âm cũng chỉ ở mức bình thường.

 

Trần Kỳ Chiêu bước vào trong vài bước, miễn cưỡng nghe điện thoại, "Alo?"

 

"Sao em lại cúp máy?"

 

Giọng của Thẩm Vu Hoài vẫn như mọi khi, dù vậy vẫn khiến lòng Trần Kỳ Chiêu vô cùng bất an.

 

Mọi người trong phòng bao nhìn nhau, Tần Vân Hiên tò mò nhìn Trần Kỳ Chiêu.

 

Trình Vinh vẫy tay ra hiệu cho mọi người im lặng, dùng khẩu hình nói chuyện với Nhan Khải Lân.

 

Trình Vinh ra sức nháy mắt: 'Chuyện gì thế!?'

 

Nhan Khải Lân mặt xám như tro: 'Thẩm Vu Hoài gọi điện hỏi.'

 

"Vừa nãy em lỡ tay bấm nhầm, em đang gọi xe." Trần Kỳ Chiêu day day trán, bình tĩnh nói dối: "Chắc là không về kịp rồi, em đang xếp hàng chờ xe."

 

Thẩm Vu Hoài hỏi: "Ở đâu?"

 

Trần Kỳ Chiêu: "Chắc là không về kịp rồi, em đang xếp hàng chờ xe."

 

Thẩm Vu Hoài lại nói: "Ở đâu, anh đến đón em."

 

Trần Kỳ Chiêu hơi đau đầu: "... Ở đường Long Hoa."

 

Nhan Khải Lân: "!!!"

 

Nói xong, bên kia cúp máy luôn.

 

Nhan Khải Lân vội vàng nói: "Sao anh lại nói ra chứ!!! Đường Long Hoa chỉ có mỗi quán bar này thôi."

 

Trần Kỳ Chiêu cạn lời: "Anh không nói với anh ấy là chúng ta đến quán bar, anh ấy sẽ không nghĩ đến đây đâu."

 

Nhan Khải Lân: "Vậy lỡ như anh ấy nghĩ đến thì sao?"

 

Trần Kỳ Chiêu: "..."

 

Một lời nói dối cần vô số lời nói dối khác để che đậy, Trần Kỳ Chiêu nghĩ bụng uống chút rượu thì có sao đâu, cậu cũng không uống nhiều, thỉnh thoảng uống một chút cũng không vấn đề gì, Thẩm Vu Hoài đâu phải chưa từng thấy cậu uống rượu, cậu đang hoảng cái gì chứ? Cứ nói là sinh nhật bạn của Trình Vinh nên ra ngoài chúc mừng, về trước giờ giới nghiêm là được.

 

Cậu nghĩ vậy, nhét điện thoại vào túi, cúi đầu ngửi cổ áo, quay người định bước ra ngoài.

 

Nhan Khải Lân vội vàng túm lấy cậu, "Anh, anh đi đâu?!"

 

Trần Kỳ Chiêu: "... Anh đi vệ sinh."

 

Nhan Khải Lân: "Em cũng đi."

 

Trần Kỳ Chiêu: "... Anh đi rửa mặt."

 

Người toàn mùi rượu, Trần Kỳ Chiêu tuy không uống nhiều nhưng phòng bao nồng nặc mùi rượu, cậu vào nhà vệ sinh rửa mặt, cúi đầu ngửi tới ngửi lui mấy lần, vẫn thấy quần áo dính mùi. May mà hôm nay ra ngoài cậu có mặc áo khoác, không được thì lát nữa cởi áo khoác ra vậy.

 

Rửa mặt xong cậu nán lại trong nhà vệ sinh một lúc, lấy kẹo trong túi ra ngậm để khử mùi.

 

Loay hoay mất mười mấy phút, cậu nghĩ bụng từ đại học S đến đây cũng mất nửa tiếng, xong xuôi rồi cậu vội vàng quay lại phòng bao, nhưng vừa đến cửa phòng thì thấy một người đàn ông ăn mặc khác hẳn những người xung quanh.

 

Áo sơ mi trắng quần tây đen, lịch sự nho nhã.

 

Bên cạnh người đàn ông còn có nhân viên phục vụ của quán bar, hình như nghe thấy tiếng bước chân, người đàn ông lập tức ngẩng đầu nhìn về phía Trần Kỳ Chiêu.

 

Ánh mắt hai người chạm nhau, viên kẹo trong miệng Trần Kỳ Chiêu "rắc" một tiếng vỡ tan.

 

Ánh mắt Thẩm Vu Hoài dán chặt vào người Trần Kỳ Chiêu, bị anh nhìn khiến cậu cảm thấy không được tự nhiên, Trần Kỳ Chiêu do dự vài giây rồi đành phải bước tới, vừa đến gần đã nghe thấy cuộc trò chuyện giữa Thẩm Vu Hoài và nhân viên phục vụ.

 

Nhân viên phục vụ nói: "Thưa anh? Thưa anh?"

 

Thẩm Vu Hoài nghiêng đầu nhìn người phục vụ.

 

Nhân viên phục vụ: "Phòng bao của anh Trình Vinh ở ngay đây ạ."

 

Thẩm Vu Hoài khẽ gật đầu: "Được, làm phiền cậu rồi."

 

Nhân viên phục vụ nhanh chóng rời đi, Trần Kỳ Chiêu và Thẩm Vu Hoài đứng đối diện nhau.

 

Lời giải thích của Trần Kỳ Chiêu nghẹn ở cổ họng không nói ra được, Thẩm Vu Hoài lại mở lời trước: "Không thấy em đứng ở ngoài đường, lúc nghe điện thoại nhận ra tiếng nhạc nền, vừa hay thấy quán bar này nên vào hỏi thử."

 

"À." Trần Kỳ Chiêu cúi đầu, răng nghiến những mảnh kẹo vụn trong miệng, "Em định ra ngoài đợi anh, tối nay sinh nhật bạn Trình Vinh nên em ra tụ tập với họ một lát, sắp về rồi."

 

Ánh mắt Thẩm Vu Hoài dừng trên mặt Trần Kỳ Chiêu, nhận thấy trên trán cậu còn vết nước chưa lau khô, "Ừ."

 

Trần Kỳ Chiêu không dám ngẩng đầu, vội vàng giải thích: "Vừa nãy không phải em cố ý cúp máy, chỉ là lỡ tay..."

 

Đúng lúc này, cửa phòng bao đột nhiên bị kéo ra, giọng nói của Nhan Khải Lân từ xa vọng lại.

 

Trần Kỳ Chiêu và Thẩm Vu Hoài vô thức nhìn về phía đó.

 

Nhan Khải Lân một tay giữ cửa, đầu nghiêng vào trong phòng bao nói chuyện với người bên trong: "Anh tôi đi vệ sinh lâu quá, giờ này thì còn thời gian đâu mà chạy, tôi đi tìm anh ấy."

 

Nói xong cậu ta định bước ra ngoài, vừa quay đầu lại thì thấy hai người đứng ở cửa.

 

Thẩm Vu Hoài bình tĩnh nhìn cậu ta.

 

Còn Trần Kỳ Chiêu mặt lạnh tanh, biểu cảm như muốn giết người.

 

Nhan Khải Lân: "..."

 

Trình Vinh nhìn qua khe cửa đang mở: "..."

 

Mọi người trong phòng bao im lặng, Nhan Khải Lân không đóng cửa, lùi lại mấy bước, "Trùng hợp quá anh Hoài, anh cũng đến đây uống rượu à?"

 

Thẩm Vu Hoài khẽ gật đầu: "Ừm, trùng hợp thật."

 

Mọi người trong phòng bao: "..."

 

Ánh mắt Thẩm Vu Hoài lướt qua phòng bao, Trần Kỳ Chiêu thấy những người bạn thân đều có mặt, còn có vài gương mặt xa lạ, anh thu hồi ánh mắt, nhìn thấy Tần Vân Hiên đứng sau Trình Vinh.

 

Tần Vân Hiên nhìn anh, khẽ gật đầu.

 

Thẩm Vu Hoài nhìn anh ta một cái, rồi hỏi người bên cạnh: "Có muốn ngồi một lát không?"

 

Trần Kỳ Chiêu: "Không ngồi đâu, em cũng định về rồi."

 

Cậu còn chưa nói hết câu, người đàn ông đứng bên cạnh đã đưa tay ra, khẽ nắm lấy tay cậu.

 

"Vậy chúng ta về thôi." Thẩm Vu Hoài thản nhiên nắm tay Trần Kỳ Chiêu, liếc nhìn Nhan Khải Lân: "Đi cùng không? Anh đưa về?"

 

Tần Vân Hiên nhìn hai bàn tay nắm chặt của hai người, không nói gì, chỉ nhìn chằm chằm Thẩm Vu Hoài.

 

Còn Thẩm Vu Hoài hoàn toàn không thèm nhìn anh ta.

 

Lúc này, khát vọng sống sót của Nhan Khải Lân trực tiếp đạt mức tối đa, cậu ta lắc đầu nói: "Xe của Trình Vinh đang ở dưới lầu, anh ta đưa em về trường. Anh Hoài, anh đừng mách anh trai em nhé, em chỉ uống có hai ly thôi, em đi ngay đây, bọn em không thâu đêm đâu."

 

Trần Kỳ Chiêu: "..."

 

Trình Vinh đứng bên cạnh phối hợp gật đầu cứu vãn tình hình: "Bọn em tan tiệc ngay đây."

 

Thẩm Vu Hoài khẽ gật đầu: "Vậy chúng ta đi thôi."

 

"Đi thôi." Trần Kỳ Chiêu trực tiếp kéo tay Thẩm Vu Hoài bước ra ngoài, cậu không biết nếu còn ở lại chỗ đó, cái miệng của Nhan Khải Lân sẽ còn nói ra bao nhiêu chuyện nữa, cậu kéo tay Thẩm Vu Hoài ra khỏi quán bar.

 

Bên ngoài quán bar có gió đêm, đầu óc Trần Kỳ Chiêu tỉnh táo hơn một chút, đang định buông tay Thẩm Vu Hoài ra thì anh lại nắm chặt lấy.

 

"Xe ở bên kia." Thẩm Vu Hoài nói.

 

Trần Kỳ Chiêu đã đi nhầm hướng: "Ồ."

 

Vào xe, Trần Kỳ Chiêu thắt dây an toàn, cửa sổ bên cạnh hạ xuống.

 

Thẩm Vu Hoài ngồi ở ghế lái, giọng điệu bình thường: "Muốn nôn thì nói với anh."

 

Trần Kỳ Chiêu chột dạ: "Em không uống nhiều đâu..."

 

Thẩm Vu Hoài khẽ cười, không nói gì.

 

Trần Kỳ Chiêu xích lại gần Thẩm Vu Hoài một chút, nhưng anh không tiến lại gần hôn cậu như mọi khi mà khởi động xe, đèn xe lập tức sáng lên.

 

Đường Long Hoa nằm ngay trong nội thành, xe của Thẩm Vu Hoài không chạy về đại học S mà chạy đến căn hộ trong thành phố.

 

Trên đường đi, Trần Kỳ Chiêu nhìn Thẩm Vu Hoài mấy lần, nhưng anh vẫn bình tĩnh lái xe, không hề có vẻ gì là tức giận.

 

Thẩm Vu Hoài không giận, Trần Kỳ Chiêu lại sắp không nhịn được nữa.

 

Trần Kỳ Chiêu: "Tối nay em có uống chút rượu, không uống nhiều đâu."

 

Thẩm Vu Hoài: "Uống nhiều rượu không tốt."

 

Đến khi vào gara ngầm, Thẩm Vu Hoài mới nói: "Giờ giới nghiêm chắc qua rồi, tối nay ở đây nhé."

 

Trần Kỳ Chiêu liếc nhìn giờ trên điện thoại, lại không nhịn được nhìn Thẩm Vu Hoài, "Dạ."

 

Khi cả hai bước vào thang máy, Trần Kỳ Chiêu không thể kìm nén được nữa, chủ động tiến tới cắn môi Thẩm Vu Hoài. Chiếc áo khoác dính đầy mùi rượu bị Trần Kỳ Chiêu cầm trong tay, cậu ngẩng đầu hôn người kia, nhưng Thẩm Vu Hoài không mấy đáp lại, mặc kệ cậu hôn. Trần Kỳ Chiêu hôn mà chẳng cảm nhận được gì, vừa định cạy răng đối phương ra thì nghe thấy tiếng cười khẽ của anh.

 

Dưới lớp kính là đôi mắt cong cong ý cười của người đàn ông, Trần Kỳ Chiêu còn chưa kịp nhìn rõ thì Thẩm Vu Hoài đã chủ động tách môi cậu ra, nụ hôn cũng không còn dịu dàng như trước mà lướt qua môi răng Trần Kỳ Chiêu, cuốn lấy cậu, hoàn toàn không cho cậu cơ hội thở.

 

"Tinh" một tiếng, cửa thang máy mở ra—

 

Trần Kỳ Chiêu bị Thẩm Vu Hoài ôm eo, cả hai vừa hôn vừa bước về phía cửa nhà.

 

Trong lúc hỗn loạn, không biết ai đã dùng vân tay mở cửa, cả hai vào nhà rồi ngã xuống chiếc sofa rộng lớn. Áo khoác trong tay Trần Kỳ Chiêu rơi xuống đất, cổ cậu đỏ ửng một mảng lớn, cơn say tích tụ dường như lúc này mới bùng phát, trong lúc thở d ốc, cậu há miệng cắn vào yết hầu Thẩm Vu Hoài.

 

"Anh giận à? Sao lúc ở trong xe anh không..." hôn em.

 

Giọng Trần Kỳ Chiêu đứt quãng, liếc mắt thấy Thẩm Vu Hoài kéo ngăn tủ dưới bàn trà phòng khách, ngón tay mở túi nilon đen, lộ ra những chiếc hộp với đủ màu sắc bên trong.

 

"Muốn ở đây hay là về phòng?" Thẩm Vu Hoài hỏi.

 

Đầu óc Trần Kỳ Chiêu ong ong, tim đập ngày càng nhanh.

 

...

 

Đến cuối cùng, Trần Kỳ Chiêu đã không còn phân biệt được mình đang ở đâu, trong lúc mơ màng, Thẩm Vu Hoài hỏi cậu về những chuyện tối nay.

 

"Em không lừa anh mà..."

 

"... Không liên quan đến em."

 

"Em không thân với anh ta, ai mà biết... Trình Vinh mời anh ta... chậm... chậm thôi!!"

 

Cuối cùng, giọng cậu có chút tủi thân: "Em chỉ uống một chút thôi mà."

 

Thẩm Vu Hoài khẽ cười, hôn lên má cậu, "Anh biết, em không lừa anh."

 

Nửa đêm, Trần Kỳ Chiêu ở trong chăn mơ màng đáp lời.

 

Thẩm Vu Hoài xoa tóc cậu, "Lần sau em uống rượu thì nói với anh, anh cũng không cấm em uống."

 

"Đừng có không nghe máy, anh sẽ lo lắng."

 

Trần Kỳ Chiêu buồn ngủ chết đi được, giọng nói yếu ớt như tiếng muỗi kêu: "Lúc gọi thoại không phải em bấm... Em không có cúp điện thoại của anh."

 

Thẩm Vu Hoài hỏi: "Vậy sao em lại nói với anh tối nay ở ký túc xá?"

 

Trần Kỳ Chiêu nửa nhắm mắt: "Em vốn định về mà."

 

Thẩm Vu Hoài: "Thật không?"

 

Trần Kỳ Chiêu hơi mở mắt, nhìn người đàn ông bên cạnh.

 

Ánh đèn cam trong phòng tỏa ánh sáng dịu nhẹ, Trần Kỳ Chiêu nhìn Thẩm Vu Hoài, đầu óc rối bời không thể suy nghĩ thấu đáo.

 

Trong cuộc trò chuyện đứt quãng, Trần Kỳ Chiêu đột nhiên cười khẽ, giọng khàn khàn hỏi: "Thẩm Vu Hoài, anh đang kiểm tra em à?"

 

Bàn tay Thẩm Vu Hoài đang vuốt v3 cổ cậu khựng lại một chút, không trả lời ngay mà chỉ trượt xuống dọc theo xương sống Trần Kỳ Chiêu.

 

Âm thanh vỡ vụn trong nụ hôn.

 

"Không làm nữa..."

 

"Ừm."

 

Không biết ai đang trả lời ai.

Bình Luận (0)
Comment