[-Nhan Khải Lân: Tối qua anh trai tôi không gọi điện, xem ra Thẩm Vu Hoài thật sự không mách tội.]
[-Lưu Khải: Đổi địa điểm là đúng, quán bar bên đường Long Hoa không an toàn, lần sau vẫn nên đến chỗ tôi.]
[-Trình Vinh: Nửa sau buổi tiệc Tần Vân Hiên hoàn toàn không tham gia, quả nhiên mỗi lần anh ta đến tiệc rượu là vì Tiểu Chiêu.]
[-Nhan Khải Lân: Cái tên cặn bã đấy, hai tháng đổi bao nhiêu bạn gái rồi? Muốn câu dẫn anh trai tôi à, không có cửa.]
[-Lưu Khải: Lần sau đừng gọi anh ta nữa, tối qua anh ta cứ muốn chen lên trước mặt Tiểu Chiêu.]
[-Trình Vinh: Mẹ kiếp, tôi có gọi anh ta đâu, tôi tổ chức tiệc rồi anh ta đi cùng thằng nhóc Phương Vũ, lần sau tôi sẽ nói với Phương Vũ một tiếng.]
Một đám người trò chuyện về diễn biến sau bữa rượu tối qua, đến cuối mới nhớ ra nhân vật chính còn lại trong nhóm chưa lên tiếng.
[-Nhan Khải Lân: @Trần Kỳ Chiêu, anh đang học à? Anh Hoài có giận không?]
[-Trần Kỳ Chiêu: ...]
Lúc Trần Kỳ Chiêu mở mắt, toàn thân cậu rã rời, không muốn động đậy chút nào. Trong cơn mơ màng, cậu chỉ nhớ rằng sáng nay Thẩm Vu Hoài rời đi đã nói chuyện với cậu một lát, nói là đã xin phép nghỉ học cho cậu, sau đó thì không còn gì nữa.
Cậu ngủ một mạch đến 11 giờ trưa.
Trên wechat, ngoài tin nhắn trong nhóm còn có những tin nhắn hỏi thăm của Thẩm Vu Hoài, mỗi tin cách nhau một khoảng thời gian, hỏi cậu đã dậy chưa, còn nói rằng đã chuẩn bị bữa sáng trong bếp.
Không hiểu sao Trần Kỳ Chiêu không muốn trả lời tin nhắn của Thẩm Vu Hoài cho lắm. Tối qua cậu đã mấy lần nói với Thẩm Vu Hoài là không làm nữa, nhưng lần nào cũng chạm vào là lại bùng cháy, giày vò đến mức cậu không bò dậy nổi.
Nhớ lại, cậu thấy hơi mất mặt.
Hậu quả của việc buông thả suốt đêm là cậu không thể đến lớp vào buổi sáng.
Trong điện thoại là tin nhắn trò chuyện của đám người thức đêm uống rượu, đặc biệt là Nhan Khải Lân. Tối qua cậu ta gan lớn không đi, cùng Trình Vinh và mấy người kia đổi chỗ chơi, kết quả chơi đến tận hai giờ sáng mà không ai đến trừng trị cậu ta, khiến cậu ta đắc ý vô cùng.
Trần Kỳ Chiêu ló mặt vào nhóm một chút rồi dậy đi vào phòng tắm rửa mặt, mặc bộ đồ ngủ rộng rãi, cậu đi vào bếp. Bên cạnh nồi giữ nhiệt trên bếp có dán một tờ giấy ghi chú, là của Thẩm Vu Hoài để lại, có vẻ là sợ cháo nguội, anh đã để lại hướng dẫn hâm nóng dán trên nồi.
Trần Kỳ Chiêu thử nhiệt độ thấy vẫn còn ấm, cậu múc một bát ăn.
Thịt bên trong đã được nấu nhừ, ăn rất vừa miệng.
Buổi sáng thức dậy bụng không quá đói, ăn một bát là cậu đã thấy no. Cậu đang định ra tủ lạnh lấy tạm một chai nước uống, nhưng khi mở tủ lạnh ra thì sững người.
Tủ lạnh nhà Thẩm Vu Hoài chủ yếu là nguyên liệu nấu ăn, bên cạnh sẽ để nước khoáng, nước cam, sữa, cà phê và các loại đồ uống khác. Ngay cả nước ngọt có ga cũng là sau khi Trần Kỳ Chiêu đến ở đây mới được thêm vào... Còn bây giờ, nửa hàng chỗ để nước khoáng trước đây đã được dọn trống, thay vào đó là bia mà cậu thường uống.
Trên thị trường có rất nhiều loại bia, Thẩm Vu Hoài không mua loại nào khác, chỉ mua đúng một loại, lại còn là loại cậu thích uống.
Tay Trần Kỳ Chiêu dừng lại trên lon bia một lúc lâu, cuối cùng không lấy. Lúc đang định đóng cửa tủ lạnh lại, cậu đột nhiên nghe thấy tiếng báo hiệu nhận dạng vân tay thành công phát ra từ cửa nhà, sau đó cậu thấy Thẩm Vu Hoài xách đồ bước vào.
Trần Kỳ Chiêu khựng lại: "Sao anh lại về rồi?"
"Em không trả lời tin nhắn của anh, anh về xem sao." Thẩm Vu Hoài thay giày bước vào, chú ý thấy bát cháo trống trơn trên bàn ăn, "Vừa ăn sáng xong à?"
Trần Kỳ Chiêu đang đứng trong bếp, "Em vừa mới dậy, chưa xem điện thoại."
Thẩm Vu Hoài: "Vậy lát nữa anh nấu cơm, trưa làm món thanh đạm nhé."
Nói xong, anh mở tủ lạnh, bỏ đồ mang về vào.
Trần Kỳ Chiêu tựa vào bên cạnh, do dự một lúc rồi lên tiếng: "Trong tủ lạnh có thêm bia."
Thẩm Vu Hoài: "Ừ, nhưng tốt nhất bây giờ em đừng uống."
Trần Kỳ Chiêu không nhịn được hỏi: "Sao anh biết em thích hãng bia này?"
"Lần trước đến nhà em thấy, trong tủ lạnh toàn là loại này." Thẩm Vu Hoài vừa đặt xong đồ, đóng cửa tủ lạnh lại, "Sau này muốn uống thì ở nhà cũng có, nhưng đừng uống nhiều, rượu không phải thứ lành mạnh đâu."
"Dạ." Trần Kỳ Chiêu, "Em không uống nhiều, chỉ uống một chút thôi."
"Hôm nay không uống."
Thẩm Vu Hoài nghe vậy, cười nói: "Được thôi."
"Chiều nay anh không đi làm à?" Trần Kỳ Chiêu hỏi.
"Anh xin nghỉ rồi." Thẩm Vu Hoài nói đến đây thì dừng lại, rồi nói tiếp: "Không khỏe thì nói với anh."
Trần Kỳ Chiêu: "..."
Cậu không muốn nói gì nữa.
Cả hai đều đã xin nghỉ, Trần Kỳ Chiêu không đói bụng, Thẩm Vu Hoài cũng không vội nấu cơm, đi vào phòng ngủ trước.
Phòng khách đã được dọn dẹp sạch sẽ, khi Trần Kỳ Chiêu ra phòng khách, theo thói quen định ngồi xuống, cậu liếc nhìn chiếc ghế sofa kia, nhanh chóng vòng qua ngồi ở phía bên kia.
Sau khi bật TV, Trần Kỳ Chiêu tùy ý chọn một bộ phim để xem, liếc nhìn chiếc tủ dưới bàn trà, không thể kìm nén được sự tò mò, cậu kéo ngăn tủ ra rồi nhìn thấy túi nilon đen bên trong.
Khi Thẩm Vu Hoài cầm laptop ra đã thấy Trần Kỳ Chiêu ngoan ngoãn ngồi trên ghế sofa, ngoài tai hơi đỏ thì không có gì bất thường khác. Anh lo Trần Kỳ Chiêu bị sốt, đi tới thử nhiệt độ trên trán cậu rồi mới yên tâm.
"Anh còn chưa ăn trưa, hay là làm chút gì ăn trước đi?" Trần Kỳ Chiêu nhìn anh.
Thẩm Vu Hoài nói: "Cháo của em còn thừa một ít, anh vừa ăn rồi."
Có vẻ như viện nghiên cứu có nhiều việc, cả hai ngồi ở chính giữa ghế sofa, máy tính của Thẩm Vu Hoài toàn là những thứ Trần Kỳ Chiêu không hiểu, bên cạnh còn có một khung chat đang mở, đối phương chắc là đồng nghiệp của Thẩm Vu Hoài, nội dung chat toàn là về thí nghiệm. Thẩm Vu Hoài cũng không kiêng kỵ gì, để mặc Trần Kỳ Chiêu xem máy tính của mình.
Nhưng Trần Kỳ Chiêu không có hứng thú với những thứ này, bộ phim trên TV cậu xem xong thấy không có gì thú vị, đang định chuyển kênh thì chú ý đến tên một diễn viên quen thuộc, thế là cậu nhấp vào xem tiếp.
Sau khi Thẩm Vu Hoài làm xong việc, thấy bộ phim đang chiếu trên TV có nam chính trông quen quen, anh nhanh chóng nhớ ra người này là Nhiếp Thần Kiêu, diễn viên vô danh mà Trần Kỳ Chiêu từng nâng đỡ.
Hiện tại địa vị của Nhiếp Thần Kiêu trong giới giải trí không còn như năm ngoái, năm nay vận may của anh ta rất tốt, có mấy dự án lớn tìm đến anh ta, ngay cả mấy bộ phim chiếu mạng chờ phát sóng trước khi anh ta nổi tiếng cũng nhờ làn gió này mà nổi lên một chút. Bộ phim Trần Kỳ Chiêu đang xem là một bộ phim chiếu mạng nhỏ của Nhiếp Thần Kiêu, quay từ hai năm trước, trang phục và đạo cụ đều kém nhưng nội dung thì khá ổn.
Thẩm Vu Hoài liếc nhìn, thấy Trần Kỳ Chiêu đang xem rất chăm chú.
Xem khoảng mười phút, Trần Kỳ Chiêu tắt phim, vào thanh tìm kiếm tìm tên vài diễn viên khác. Thẩm Vu Hoài không động đậy, chỉ nhìn cậu thao tác trên TV, tìm tên hết người này rồi đến người kia, hầu hết đều là diễn viên nam.
Trần Kỳ Chiêu xem rất chăm chú, chủ yếu là đột nhiên nảy sinh hứng thú muốn tìm hiểu về giới giải trí. Tập đoàn Trần thị có vài công ty giải trí ở khu phía đông, tuy rằng các công ty giải trí đó có đội ngũ quản lý chuyên nghiệp nhưng dù sao Trần thị cũng không phải khởi nghiệp từ lĩnh vực giải trí, hơn nữa trong nước có vài ông lớn giải trí, muốn tạo dựng danh tiếng thì điều quan trọng nhất vẫn là ký hợp đồng với nghệ sĩ và có tác phẩm bùng nổ.
Trước đây, Trần Kỳ Chiêu cũng đã ký hợp đồng hợp tác với Nhiếp Thần Kiêu và những người khác trước khi họ nổi tiếng, nhưng cậu hiểu biết về những người đó khá phiến diện nên muốn xem họ đã từng đóng những thể loại phim nào để sau này công ty có tài nguyên phù hợp thì có thể hợp tác đôi bên cùng có lợi.
Chỉ là khi cậu đang xem phim truyền hình, Thẩm Vu Hoài cứ luôn chạm vào cậu.
Lúc không gõ chữ, Thẩm Vu Hoài sẽ dùng một tay vuốt touchpad của laptop, tay còn lại nắm lấy tay Trần Kỳ Chiêu, bắt đầu vuốt từ đầu ngón tay, lực tay rất nhẹ, vuốt v3 móng tay của cậu rồi vuốt đến đốt ngón tay, từng chút một leo lên, đến khi Trần Kỳ Chiêu chủ động chạm vào anh, động tác của Thẩm Vu Hoài lại chậm lại.
Trần Kỳ Chiêu xem TV, Thẩm Vu Hoài chơi tay cậu.
Khi Trần Kỳ Chiêu chạm lại vào anh, Thẩm Vu Hoài thả lỏng tay, để mặc cậu đùa nghịch.
Cứ qua lại vài lần như vậy, Trần Kỳ Chiêu cũng không còn tâm trí nào để xem phim nữa. Cậu thả lỏng tay, không muốn động đậy, muốn xem Thẩm Vu Hoài định làm gì tiếp theo...
Rồi Thẩm Vu Hoài cắn lấy đốt ngón tay cậu.
Đốt ngón tay hơi cong của cậu bị đối phương cắn lấy, có thể cảm nhận được hơi ấm trong khoang miệng của Thẩm Vu Hoài, hơi thở nóng rực phả lên mu bàn tay, dễ dàng khiến người ta liên tưởng đến những đêm buông thả quá độ như tối qua. Trần Kỳ Chiêu bị trêu chọc đến mức bốc hỏa, trực tiếp nghiêng đầu hôn anh.
Laptop của Thẩm Vu Hoài vẫn đặt trên đùi, anh hôn Trần Kỳ Chiêu.
Trong phòng khách không mấy yên tĩnh, tiếng TV lúc to lúc nhỏ, chiếc điều khiển từ xa đã rơi xuống thảm trải sàn.
Khi tay Trần Kỳ Chiêu đè lên đùi Thẩm Vu Hoài, anh để laptop vướng víu sang một bên, đè người xuống hôn.
Thẩm Vu Hoài rất thích hôn vành tai Trần Kỳ Chiêu, mỗi khi cả hai hôn nhau, anh luôn hôn dọc theo khuôn mặt cậu, hôn đến đuôi mắt rồi cắn vành tai cậu. Trần Kỳ Chiêu tự nhận mình không có nhiều điểm nhạy cảm, nhưng mỗi khi hơi thở nóng rực của đối phương phả vào sau tai, cả người cậu đều tê dại.
Thẩm Vu Hoài cũng phát hiện ra điều này, mỗi khi hôn, anh luôn tự nhiên hôn đến chỗ đó.
Cứ hôn rồi lại hôn, một số chuyện lại không thể kiểm soát được.
Nhưng hôm nay, nụ hôn lại đột ngột dừng lại trước khi ngọn lửa bùng cháy dữ dội hơn.
Trần Kỳ Chiêu không hài lòng lắm, khi tiến đến hôn, Thẩm Vu Hoài vẫn đáp ứng cậu nhưng chỉ hôn một lúc rồi dừng lại.
Trong phòng khách vang lên những âm thanh náo nhiệt, trên TV đang chiếu cảnh thi đấu võ thuật kén rể.
Trần Kỳ Chiêu có cảm giác như đang lên cao trào thì đột nhiên bị dừng lại, cảm thấy hụt hẫng một cách khó hiểu.
"Đổi phim khác nhé?" Thẩm Vu Hoài hỏi.
Trần Kỳ Chiêu hỏi: "Xem gì?"
Thẩm Vu Hoài hỏi: "Phim tình cảm?"
"Em tìm xem." Trần Kỳ Chiêu lập tức lùi ra, bắt đầu tìm kiếm.
Thẩm Vu Hoài nhìn cảnh thi đấu võ thuật kén rể ồn ào đã biến mất, bạn trai anh đang rất nghiêm túc tìm kiếm phim tình cảm trong danh mục phim, anh mới quay sang trả lời những tin nhắn đã thông báo liên tục từ lâu trên laptop.
Buổi chiều anh xin nghỉ không đến viện nghiên cứu, thí nghiệm không làm, công việc hiệu chỉnh dữ liệu đổ dồn lên anh.
Những chỗ đồng nghiệp bên kia không chắc chắn cũng sẽ gửi trực tiếp cho anh.
Anh vừa gõ tin nhắn trả lời xong, Trần Kỳ Chiêu đã tìm được phim tình cảm.
Ánh sáng bên ngoài tối dần, từ sáng nay thời tiết đã âm u, dự báo thời tiết nói có thể có mưa. Sáng nay không hề có một giọt mưa nào, tích tụ đến bây giờ, đột nhiên có cảm giác mây đen kéo đến bao trùm cả thành phố. Lúc này đã hơn hai giờ chiều, bầu trời u ám khiến ánh sáng trong phòng khách tối sầm lại, mơ hồ có chút không khí xem phim.
Phim đã bắt đầu chiếu, nam nữ chính đang nói chuyện.
Trần Kỳ Chiêu liếc nhìn Thẩm Vu Hoài, cặp kính của anh phản chiếu ánh sáng từ màn hình máy tính, lúc làm việc tập trung cao độ rất cuốn hút. Cậu nhìn một lúc, không kiềm lòng được đến gần hôn anh.
Thẩm Vu Hoài nói: "Anh đang trả lời..."
Trần Kỳ Chiêu không để ý đến anh, trực tiếp khóa môi anh lại.
Trong phòng nghỉ của viện nghiên cứu, Lưu Tùy đang đợi Thẩm Vu Hoài trả lời để chép số liệu, một lúc sau khung chat nhảy ra mấy tin nhắn với đủ các ký tự linh tinh.
[-Thẩm Vu Hoài: ajdalkdhaashda]
[-Thẩm Vu Hoài: xczl]
...
Lưu Tùy há hốc mồm: "???"
Đây là số liệu gì vậy, từng chữ cái thì anh ta đều biết, nhưng ghép lại thì anh ta chẳng hiểu gì cả.
"Lưu Tùy, Vu Hoài gửi cho cậu chưa?" Đồng nghiệp hỏi.
Lưu Tùy ngồi thẳng người, đưa máy tính cho đồng nghiệp xem, "Tôi nghi ngờ cậu ấy gửi cho tôi một chuỗi mật mã mã hóa."
Vừa chuyển máy tính sang, một tin nhắn khác lại hiện lên.
[-Thẩm Vu Hoài: qdadw24666]
Đồng nghiệp: "?"
Cái quái gì vậy!? Bọn họ rốt cuộc là làm về vật liệu hay làm về máy tính!?
Đồng nghiệp: "Gửi nhầm rồi à???"
Lưu Tùy gửi một tin nhắn đi, đợi hai phút, "Mẹ kiếp, cậu ta không trả lời tôi."
Thẩm Vu Hoài không còn thời gian để ý đến những thứ trên máy tính nữa, trong cơn hỗn loạn, anh đóng máy tính lại, vứt sang một bên, nâng mặt Trần Kỳ Chiêu lên hôn say đắm.
Xem phim ở nhà và xem phim ở rạp chiếu phim, cảm giác hoàn toàn khác nhau.
Tiếng sấm rền vang, tiếng mưa lộp độp gõ vào cửa sổ.
Cảm giác của Trần Kỳ Chiêu về ngày mưa rất khác biệt, mỗi khi trời mưa, cậu lại nhớ về những ký ức quá khứ, nhưng hiếm khi hôm nay đầu óc cậu không có tâm trí để nghĩ về những thứ khác, lòng cậu bình yên, như thể một số chuyện đã trôi qua rất lâu rồi, không cần phải nhớ lại nữa.
Tối qua làm hơi quá, hôm nay không thể làm tiếp được nữa.
Chỉ là khi ngọn lửa đã được khơi dậy, muốn dập lửa chỉ có thể dùng cách khác.
Chiếc laptop vướng víu đã biến mất, Trần Kỳ Chiêu ngồi hẳn lên người Thẩm Vu Hoài, cúi đầu hôn anh, cả hai vừa hôn vừa c ởi quần áo, sau đó những âm thanh vụn vặt bị tiếng mưa và tiếng phim át đi, tiếng mưa tí tách hòa lẫn với tiếng nước róc rách trong phòng tắm phòng ngủ chính.
...
Khi kết thúc, Trần Kỳ Chiêu tắm xong quấn áo choàng tắm ngồi trên ghế sofa, bộ phim vẫn đang được chiếu, nhưng cậu ngay cả tên nam nữ chính cũng không biết, sự mệt mỏi và buồn ngủ xâm chiếm cậu, vừa xem vừa gật gù, lơ mơ buồn ngủ, dứt khoát ngã xuống đùi Thẩm Vu Hoài ngủ thiếp đi.
Thẩm Vu Hoài vừa tắm nước lạnh xong bước ra, hơi nóng trên người vừa tan hết, ngọn lửa vừa khơi lên chưa hoàn toàn tắt, người đang ngủ gối đầu lên đùi anh lại không ngoan ngoãn lắm, mái tóc mềm mại cọ xát vào áo ngủ, người co rúm lại, tay vẫn đặt trên đùi anh, cái đầu xù xù không ngừng động đậy.
"Kỳ Chiêu?" Thẩm Vu Hoài gọi một tiếng.
Mái tóc rối bời che khuất mắt Trần Kỳ Chiêu, hơi thở cậu đều đều, không trả lời anh.
Đừng nói là tiếp tục xử lý công việc, Thẩm Vu Hoài chỉ ngồi trên ghế sofa thôi cũng đã thấy khó chịu.
Mà thủ phạm lại hoàn toàn không biết gì, ngủ ngon lành.