Tại sao cô gái khôn khéo này không thể làm vợ của nhi tử
mình? Triệu lão thái thái nghĩ tới đây, trong lòng lại đau nhói.
Mặt khác, khi Triệu Văn Khúc lại bị giam trong nhà, cuộc sống
ở Trần gia thôn trở lại bình lặng.
Trần Bảo Âm dạy học hàng ngày, Cố Đình Viễn đọc sách và đi
dạo hàng ngày, còn Cố Thư Dung thường ôm giỏ đến thăm nhà
thông gia tương lai.
Bà thông gia thương lai là một lão thái thái tốt bụng, Cố Thư
Dung nguyện ý ở bên cạnh bà, thỉnh thoảng sẽ giúp đỡ một chút,
ví dụ như Tiền Bích Hà chuẩn bị nước sốt thịt, nàng sẽ đưa ra
một số ý kiến.
Nhưng cuộc sống không phải lúc nào cũng suôn sẻ. Một cô
nương dung mạo xuất chúng, tính tình dịu dàng đoan chính, tay
nghề thêu thùa giỏi như Cố Thư Dung, còn có một đệ đệ tú tài thì
dù lớn tuổi hơn một chút vẫn là đối tượng làm mai tốt!
Nhiều người trong thôn động tâm, có nhiều người hỏi cho nhi
tử nhà mình, có nhiều người nhọc lòng cho nhà mẹ đẻ bên kia.
Họ không thể hỏi trực tiếp Cố Thư Dung cho nên đã nhờ Đỗ Kim
Hoa giúp họ làm hòa.
"Thím à, lần trước con nhờ thím hỏi chuyện này, như thế nào
rồi?" Một hôm có tức phụ đến nhà hỏi.
Đỗ Kim Hoa không ngẩng đầu nói: "Ta không có hỏi."
"A? Thím, sao người không hỏi?" Tức phụ kia dậm chân nói.
Đỗ Kim Hoa nói: "Không biết hỏi, muốn biết thì ngươi có thể
tự hỏi."
Tức phụ kia nhờ Đỗ Kim Hoa hỏi vì cảm thấy Đỗ Kim Hoa cũng
nóng lòng muốn Cố Thư Dung gả ra ngoài. Bảo Nha Nhi sắp
thành thân với tú tài, đại cô tử Cố Thư Dung không chướng mắt
sao?
Đối với đại cô tử (chị chồng), dù em dâu đẹp đến mấy, nhưng
khi cô gái trong nhà gả vào, họ sẽ là người lo lắng, khó xử lắm!
Không ngờ Đỗ Kim Hoa hoàn toàn không hỏi, tức phụ có chút
tức giận, dậm chân đi ra, quyết định tự mình đi hỏi.
Đỗ Kim Hoa ngẩng đầu nhìn nàng ta, bĩu môi, sau đó cúi đầu,
tiếp tục làm ống tay cho Trần Nhị Lang. Hắn lái xe cả ngày, tay
hắn rất lạnh. Làm cho hắn bao tay cũng để hắn đỡ phải kêu trong
lòng bà không có hắn.
-
Đỗ Kim Hoa không đáp lại những gì tức phụ nói. Những người
khác bảo bà hỏi nhưng Đỗ Kim Hoa cũng chưa nói gì.
Nói gì chứ? Bảo Nha Nhi và Cố Đình Viễn vẫn chưa quyết định,
bà vội vàng đuổi người ta đi là có ý gì? Bảo Nha Nhi đã quyết
định rồi sao?
Bên cạnh đó, Đỗ Kim Hoa biết Cố Thư Dung sẽ không kết hôn
sớm. Năm đó, khi người mai mối đến nhà cầu hôn, đã nói qua Cố
Thư Dung sẽ đợi đệ đệ thành gia lập thất rồi mới tính chuyện kết
hôn.
Đỗ Kim Hoa có thể hiểu tâm tư nàng ấy. Đã nuôi nấng đệ đệ
từ nhỏ, tình cảm như mẫu tử, nàng lo lắng trước khi kết hôn sẽ
yên tâm cho đệ đệ mình.
Chờ Bảo Nha Nhi và Cố Đình Viễn đính hôn rồi thu xếp cho Cố
Thư Dung cũng chưa muộn. Đỗ Kim Hoa vẫn quan tâm đến đại
cô tử lai của Bảo Nha Nhi.
Rất nhiều người đều để mắt đến Cố Thư Dung, một nữ tử hiền
lành đoan chính, lớn tuổi cũng không kén chọn, nếu nàng ấy thật
sự cái gì cũng giỏi thì đâu đén lượt nhà mình? Đỗ Kim Hoa từ chối
yêu cầu giúp đỡ, cũng chỉ có thể tự mình nhờ Cố Thư Dung.
"Haiz." Cố Thư Dung ngồi ở bờ sông mà thở dài.
Khuôn mặt xinh đẹp thoáng nét buồn. Làm sao có thể không
lo lắng chứ? Chuyển ra khỏi trấn chỉ để tránh những lời đàm tiếu
từ bà mối và hàng xóm. Nào biết khi về đến nông thôn, tất cả
đều là người bản xứ xa lạ nhưng vẫn không trốn thoát được!
Trách ai được? Trách bản thân nàng ấy không chịu được cô
đơn, nhất định phải đến chỗ đông người nghe đàm tiếu. Nếu
nàng ấy ở nhà buồn chán cả ngày không gặp ai thì ai biết nàng
ấy chứ? Lại có người sẽ làm mai cho nàng ấy sao?
Mặt sông đóng băng, xa xa có đám trẻ con đang đi trên mặt
băng, dắt theo một con chó nhỏ màu vàng, con chó nhỏ màu
vàng bốn chân không đứng được, nằm sấp trơn tuột khiến người
cười không nói nên lời.
Nhưng Cố Thư Dung không cười được.