Học sinh không hề biết, ký túc xá của lớp chọn này có một “quy tắc” riêng. Phòng 229 nằm ở góc hành lang tầng 2, chỉ có một phòng bên trái, không có phòng đối diện, giúp họ tránh được tối đa sự làm phiền khi học tập và nghỉ ngơi.
Nhưng nào ngờ, tác dụng của nó lại đảo ngược…
Vị trí ở góc này lúc họ ồn ào náo nhiệt có thể giúp tránh làm phiền người khác học tập. Trừ khi quá ồn ào, nếu không sẽ không ảnh hưởng đến ai.
Giáo viên chủ nhiệm ghé sát vào cửa phòng, giọng nói sôi nổi của các cô gái bên trong vang vào tai…
…”Nấm hương, nấm hương! Tớ thích ăn nấm hương, nhanh cho nấm vào nồi đi!” Đây là giọng của Tống Y Nhiên, nữ sinh học ngoại trú, luôn ngoan ngoãn nghe lời trên lớp, cũng là người đã về nhà thuyết phục mẹ cho mình ăn ở trường để có thêm thời gian học.
…”Tớ có thể cho rau vào luôn không? Tớ thích ăn rau được nấu mềm, lần này để dành cho tớ hai lá nhé, mỗi lần rau chín là các cậu gắp hết, chưa kịp mềm đã không còn rồi!”
…”Cậu để dưới cùng ấy, lát nữa mọi người ăn thịt với thịt viên trước.” Đây là giọng của Mai Lộ Lộ.
Mai Lộ Lộ nói: “Đông Phương Anh, dưa muối của chúng ta đã ngấm chưa?”
“Tớ nếm thử xem!” Giọng Đông Phương Anh đầy phấn khích: “Ngấm rồi! Củ cải chua này còn ngon hơn cả ngoài hàng! Mọi người mau nếm thử đi, đây là lần đầu tiên tớ với Lộ Lộ làm dưa muối đấy!”
“Tớ muốn một miếng củ cải chua!”
“Tớ cũng muốn một miếng!”
“Đông Phương Anh, đút cho tớ một miếng đi, tớ đang đeo găng tay nặn thịt viên, không tiện lấy.” Mai Lộ Lộ chủ động yêu cầu. Thật khó mà tưởng tượng được cô gái này ở trường lại luôn nghiêm nghị, ít nói.
“Tránh ra một chút nào, tớ đút cho Lộ Lộ một miếng củ cải chua đây!”
Giọng Mai Lộ Lộ lúc này chẳng khác gì những cô gái đồng trang lứa khác. Trước đây, giáo viên chủ nhiệm luôn nghĩ rằng Mai Lộ Lộ không thể hòa nhập với tập thể. Nhưng giờ nhìn lại, người lớn như họ chẳng cần can thiệp, lũ trẻ tự có cách của chúng.
Nhìn đám trẻ này vui vẻ như thế, giáo viên chủ nhiệm thầm nghĩ, bản thân cũng không nỡ phá vỡ khung cảnh ấy.
Thế nhưng, ngay giây tiếp theo, cô thu lại nụ cười, gõ cửa: “Kiểm tra ký túc xá.”
Bên trong lập tức im phăng phắc.
“Đừng có im lặng, cô biết các em đều ở trong đó.”
Mọi người ủ rũ mở cửa.
Dù sao thì họ cũng là học sinh giỏi, quan hệ với thầy cô vốn rất tốt. Dù có ủ rũ cúi đầu, thì vẫn cố ý xen lẫn chút giả vờ sợ hãi.
Trưởng phòng ký túc xá bên cạnh cố gắng biện minh: “Cô ơi, bọn em có thể giải thích tình huống này.”
“Giải thích cái gì?” Giáo viên chủ nhiệm bước vào, nhìn nồi lẩu đang sôi sùng sục: “Thịt bò của các em sắp bị nấu quá rồi, vớt ra đi.”
Cô kéo một cái ghế ngồi xuống, rồi với lấy một cái bát.
Cả đám đờ người.
“Chẳng phải có câu ‘người đến là có phần’ sao?”
“Đúng đúng! Người đến có phần! Cô mau ăn đi! Mai Lộ Lộ nấu ăn ngon lắm ạ!”
Giáo viên chủ nhiệm ngồi xuống.
Đúng lúc đó, có tiếng gõ cửa.
Mọi người nhìn thấy cô giáo chủ nhiệm lập tức đặt bát đũa xuống, hoảng hốt hỏi: “Có chỗ nào để trốn không?”
Bên ngoài có tiếng nói vọng vào: “Nhỏ tiếng chút, bọn tớ đang ngủ trưa.”
Đông Phương Anh nhanh nhẹn đáp: “Xin lỗi nha, bọn tớ vừa nói chuyện hơi to.”
Người bên ngoài rời đi.
Mọi người quay sang nhìn giáo viên chủ nhiệm – người đang định tìm chỗ trốn.
Người phụ nữ trưởng thành có thể nhoáng cái đã thay đổi sắc mặt. Cô lập tức bỏ đi vẻ hoảng loạn, trở lại dáng vẻ nghiêm nghị của một giáo viên trên bục giảng, rồi ngồi xuống như chưa có chuyện gì xảy ra.
“Đừng cười cô, nếu các em bị phát hiện, cùng lắm chỉ phải viết kiểm điểm. Còn cô mà bị phát hiện, không chỉ bị trừ lương mà còn bị trưởng ban giáo vụ khiển trách, thậm chí có thể bị tính là vi phạm quy chế dạy học. Đổi lại là các em, các em không trốn sao?”
“Trốn trốn trốn! Nhất định phải trốn!”
Mọi người nín cười, bao gồm cả Mai Lộ Lộ. Ngoài bà Trần ra, đây là lần đầu tiên cô thấy một người lớn dễ thương như vậy.
Trên bục giảng, giáo viên chủ nhiệm luôn giữ khoảng cách với học sinh, nhưng trong căn phòng ký túc này, cô bỗng nhiên trở thành một người giống hệt họ.
Thì ra, người lớn cũng biết sợ hãi.
Giáo viên chủ nhiệm ăn xong bữa cơm của đám học trò, buổi tối liền mời cả bọn lên tầng hai của nhà ăn giáo viên ăn một bữa thịnh soạn.
Sau bữa ăn, cô nhân tiện thu luôn nồi cơm điện và nồi lẩu điện của họ.
Cũng nhờ vậy mà cô biết được lý do mọi người không ăn ở căng-tin…
Mai Lộ Lộ ăn không no.
Đông Phương Anh chê đồ ăn căng-tin không ngon.
Còn những người khác? Đơn giản chỉ vì thấy vui mà thôi.
Thế là, sau cuộc “thảo luận” giữa hai phe, cuối cùng họ cũng tìm được cách giải quyết…
Giáo viên chủ nhiệm sẽ tìm cách trao đổi với nhà ăn để suất cơm của Mai Lộ Lộ được nhiều hơn.
Mỗi tháng, mọi người có thể cùng nhau nấu ăn một lần.
Cũng nhờ vậy, cả lớp mới biết đám người này ngày nào cũng ra vẻ chăm chỉ học hành, nhưng thực chất lại lén lút nấu ăn trong ký túc xá.
“Các cậu có thấy cắn rứt lương tâm không? Các cậu có biết không? Chính các cậu đã tạo ra một kiểu ‘hào nhoáng giả tạo’ cho lớp chúng ta đấy!”
“Các lớp khác cứ nhắc đến là nói lớp chọn của chúng ta toàn những người liều mạng học hành! Tất cả là do các cậu gây ra cái hào nhoáng giả tạo này!”
“Trước giờ chỉ thấy mấy người lén học rồi về giả vờ như chưa học gì. Chưa từng thấy ai suốt ngày ra vẻ nỗ lực học hành, chạy nhanh như gió, rồi về ký túc xá trốn nấu ăn như các cậu!”
“Tinh thần lớp học của các cậu đâu rồi?”
Đông Phương Anh bình thản đáp: “Bắt đầu nỗ lực học tập ngay đây, phải theo kịp sự hào nhoáng giả tạo này mới được.”
Mai Lộ Lộ cũng chẳng để tâm đến những lời trách móc của mọi người, vì cuối cùng cô đã hiểu thế nào là “nói đùa”.
Trước đây, mỗi khi có người nói những lời khiến cô khó chịu rồi bảo là đùa, cô chỉ muốn đấm họ một cái. Nhưng bây giờ, nhìn họ giả vờ tức giận, cô lại thấy buồn cười.
So với mọi người, cô bạn học sinh ngoại trú lại có phần nhạy cảm hơn. Vì tối hôm đó, khi về nhà, mẹ cô bạn lại hỏi bằng giọng điệu đầy thích thú: “Con muốn đến ký túc xá ăn cùng các bạn, sao không nói với mẹ?”
Lúc này cô bạn mới chợt nhận ra, giáo viên chủ nhiệm biết chuyện không phải vì quản lý ký túc xá mách lẻo, mà là vì mẹ cô.
“Mẹ gọi cho cô giáo của con à?” Cô bạn tức giận hỏi.
“Mẹ gọi thì sao nào? Mẹ có nói gì đâu, chỉ hỏi xem có hoạt động gì thôi mà?”
“Mẹ có biết mẹ hại bạn con không được nấu ăn trong ký túc xá nữa không?”
Mẹ cô chẳng thấy có gì to tát. Dù sao, học sinh cấp ba vốn nên dành thời gian để học, nấu ăn trong ký túc xá vừa tốn thời gian, vừa không an toàn.
“Không phải cũng chẳng sao à? Giáo viên chủ nhiệm của con đâu có mắng các con đâu?” Mẹ cô nói.
Cô bạn tức đến phát điên, mẹ cô đúng là… chẳng hiểu gì về cô cả!
“Mẹ chẳng hiểu gì cả!” Cô bạn giận dỗi: “Con vốn không ở nội trú, bạn bè rủ con ăn cùng, mới ăn được vài bữa, vậy mà mẹ lại đi ‘tố cáo’ với cô giáo!”
“Mẹ có tố cáo đâu, mẹ chỉ hỏi chút thôi mà.”
“Nhất định phải hỏi sao ạ?”
“Sao con càng lớn càng nóng tính thế? Thôi thôi, mẹ không hỏi nữa!” Mẹ cô cũng bắt đầu bực bội.
Cô bạn tức giận quay về phòng, không nói gì nữa.
Sáng hôm sau, cô bạn thức dậy thì thấy trên bàn ăn có một túi lớn: “Con yêu, mẹ không cố ý làm khó các bạn của con, chỉ là mẹ không biết tình hình của con ở trường. Đây là chút đồ ăn vặt mẹ làm, con mang đến trường chia cho các bạn nhé…”
Cô mở túi ra, bên trong là chân gà kho, chân vịt kho, thịt bò cay cắt lát được đóng gói chân không gọn gàng. Bên cạnh còn có bánh đậu xanh, bánh quế hoa, bánh quy nam việt quất.
Cô bỗng thấy mắt mình cay cay, trong lòng tràn ngập cảm giác hối lỗi vì đã cãi nhau với mẹ.
…”Mẹ nghe giáo viên chủ nhiệm nói, buổi tối các con thường hay đói, nên mẹ làm thêm ít bánh.”
Lên lớp, cô chia đồ ăn cho mọi người và cũng giải thích rằng không phải do quản lý ký túc mách lẻo.
Mọi người chẳng ai để bụng…
“Không sao đâu, mẹ cậu cũng không cố ý mà.”
“Yên tâm, chúng tớ sẽ tuân thủ nguyên tắc ‘ăn của người ta thì phải mềm mỏng hơn’. Với tay nghề của mẹ cậu, tớ có thể gọi mẹ cậu là ‘mẹ’ luôn cũng được!” Đông Phương Anh cười nói.
Nhưng cô bạn học ngoại trú vẫn chưa nguôi buồn bực.
Đông Phương Anh nhận ra: “Cậu sao vậy?”
“Hôm qua tớ vì chuyện này mà cãi nhau với mẹ, sáng nay lại thấy mẹ làm cho tớ nhiều đồ như vậy. Hôm qua tớ cứ nghĩ mẹ không hề quan tâm đến cảm xúc của tớ.”
Bây giờ, cô chỉ thấy hối hận, mẹ cô thật ra rất quan tâm đến cô.
“Không sao đâu, cậu về nói rõ với mẹ là được mà.” Đông Phương Anh an ủi.
Sau khi an ủi xong, cô quay đầu lại liền thấy Mai Lộ Lộ đang thất thần.
“Lộ Lộ? Cậu sao thế?”
Mai Lộ Lộ hoàn hồn. Dù thông minh đến đâu, cô cũng chỉ là một cô bé 15 tuổi. Khi đối diện với sự quan tâm của bạn bè, cô không kiềm chế được mà trả lời: “Tớ chỉ vừa nhận ra, thì ra tình yêu của mẹ dành cho con gái nên là như thế này.”
Dù có cãi nhau, dù có bất đồng quan điểm, nhưng tình yêu vẫn luôn chảy giữa hai người, vẫn luôn quan tâm đến cảm xúc của nhau.
Nơi cô từng sống, dĩ nhiên cũng có những bà mẹ yêu thương con gái, nhưng tình yêu ấy thường đi kèm với điều kiện: Con gái phải ngoan ngoãn, phải giúp chăm sóc em trai, phải không gây chuyện thị phi.
Cô chưa từng nói với ai, nhưng đôi khi trong tiềm thức, cô vẫn luôn tự hỏi: Có phải vì cô quá ngang bướng, nên mẹ mới không yêu cô không?
Cô cũng từng cảm thấy bối rối.
Nhưng giờ đây, cô đã nhìn thấy…
Thì ra, có những người mẹ không yêu con vì chúng ngoan ngoãn.
Cũng không phải vì con thi đỗ trường THPT số 1, được mọi người khen ngợi, mới yêu con.
Khi nghe câu này, Đông Phương Anh bỗng cảm thấy hơi chua xót, liền nói: “Không sao đâu, đôi khi người lớn cũng sai. Tớ có nghe một chuyên gia nói rằng, thử thách lớn nhất khi chúng ta trưởng thành là khi còn nhỏ, ta luôn mặc định rằng mọi lời người lớn nói đều đúng, nhưng thực tế không phải vậy. Đôi khi, người lớn còn ngang ngược hơn cả trẻ con, vì chẳng ai có thể ràng buộc họ.”
Mai Lộ Lộ quay đầu lại: “Cậu nói đúng.”
Buổi chiều, giáo viên chủ nhiệm hào hứng bước vào lớp, thông báo một tin vui: “Bắt đầu từ khóa này, ba học sinh đứng đầu mỗi kỳ thi tháng sẽ được thưởng tiền!”
“Hơn nữa, đơn xin trợ cấp khó khăn cũng đã mở, nếu ai cần, có thể liên hệ riêng với tôi.”
“Bây giờ nhận trợ cấp của nhà nước, sau này trở thành trụ cột đất nước rồi báo đáp lại.”
“Khi các em trưởng thành, các em sẽ nhận ra rằng, người mà các em thầm thương có thể không đáp lại tình cảm của các em, nhưng đất nước thì sẽ luôn hồi đáp các em.”
Cô giáo nói thêm vài câu, sợ rằng có bạn nào ngại ngùng, không muốn xin trợ cấp khó khăn.
Tan học, Mai Lộ Lộ đến phòng giáo viên điền đơn, lúc đó cô mới phát hiện…
“Cô Đồng, trợ cấp khó khăn là 3000 tệ sao?”
“Đó là cho cả năm học, một học kỳ 1500 tệ.”
“Vậy cũng khá nhiều rồi.” Mai Lộ Lộ đã khá thân với giáo viên chủ nhiệm, cô không nhịn được mà nói: “Lúc em học cấp hai, trợ cấp khó khăn chỉ có hơn 400 tệ thôi.”
Cô không tiện nói là khi ấy cô từng phải nhẫn nhịn xin lỗi người khác chỉ để nhận khoản trợ cấp hơn 400 tệ đó.
Dù vậy, chuyện ấy cũng không trở thành bóng ma tâm lý của cô, vì cuối cùng cô không để lại bất cứ tiếc nuối nào.
“Cố gắng học tập nhé! Trợ cấp mỗi kỳ có 1500 tệ, ba người đứng đầu kỳ thi tháng và cuối kỳ đều có tiền thưởng nữa.” Dù Mai Lộ Lộ không có vẻ là một đứa trẻ nghèo khó và tự ti, nhưng cô giáo vẫn dặn dò theo thông lệ.
Lần trước Mai Lộ Lộ nói mình ăn không đủ no, giáo viên chủ nhiệm liền đoán rằng chắc chắn là do không đủ tiền, nên đã thúc giục nhà trường duyệt trợ cấp nhanh hơn.
Phó hiệu trưởng nghe được chuyện này, không tiện trực tiếp cho tiền học sinh, bèn quyết định đặt giải thưởng cho ba học sinh có điểm cao nhất mỗi kỳ thi.
Giáo viên chủ nhiệm vì thế cũng cố ý nhắc nhở Mai Lộ Lộ chút.
Điều này khiến Mai Lộ Lộ hơi nghi ngờ, liệu có phải mình đã đánh giá thấp năng lực của các bạn cùng lớp?
Vì mọi người chưa tham gia kỳ thi nào khác ngoài kỳ thi tuyển sinh lớp 10.
Đúng là trong kỳ thi đó, điểm số của mọi người cao hơn cô, nhưng Mai Lộ Lộ hoàn toàn không tự ti.
Không chỉ vì cô không thi môn thể dục, mà còn vì hồi cấp hai, cô hầu như tự học toàn bộ kiến thức lớp 8 và lớp 9, chỉ dành tháng cuối cùng để ôn tập có hệ thống, nên cô cho rằng điểm số không cao cũng không phải lỗi của mình.
Nhưng bây giờ, Mai Lộ Lộ quyết định sẽ nghiêm túc hơn.
Thi tháng có tiền thưởng, dù có thiếu tiền hay không, mọi người đều rất nỗ lực.
Do kỳ thi tháng có xếp hạng toàn trường và còn có tiền thưởng, nên bố trí phòng thi giống như kỳ thi lớn.
Phòng thi số 1 vừa vặn có 30 chỗ ngồi, lớp họ thi chung một phòng.
Đông Phương Anh và Mai Lộ Lộ ngồi cách nhau một chỗ trống. Lúc thi tiếng Anh, Đông Phương Anh lén liếc nhìn Mai Lộ Lộ thì thấy cô bạn đang cau mày.
Cô hơi lo lắng, nếu Mai Lộ Lộ làm bài không tốt thì phải làm sao?
Dù sao trong kỳ thi tuyển sinh lớp 10, cô bạn chỉ đạt 680 điểm, thấp hơn rất nhiều so với các bạn trong lớp.
Đặc biệt là bản thân cô, cô chưa bao giờ nói với Mai Lộ Lộ rằng thực ra điểm của cô cũng khá cao. Điểm tuyển sinh thấp là do cô chỉ đạt 20 điểm môn thể dục. Cô hơi mũm mĩm, lại lười vận động, thể dục giỏi thì mới lạ.
Hai người chênh lệch điểm số quá lớn, liệu có thể mãi thân thiết thế này không?
Sự lo lắng này kéo dài cho đến khi điểm thi được công bố.
Giáo viên chủ nhiệm rạng rỡ bước vào lớp, không thể giấu nổi nụ cười trên môi: “Kỳ thi này mọi người làm bài rất tốt, 30 bạn đứng đầu toàn trường đều thuộc lớp mình! Hơn nữa, lớp mình còn có một bạn đạt điểm tuyệt đối ba môn Toán, Lý, Hóa! Rất xuất sắc!”
Đông Phương Anh thầm nghĩ: Đây còn là con người à? Toán kỳ này khó như vậy, đừng nói đến Hóa với Lý!
“Ai vậy?” Mọi người đồng loạt lên tiếng.
Cô giáo chủ nhiệm mỉm cười: “Mai Lộ Lộ.”
Cả lớp quay đầu nhìn về phía Mai Lộ Lộ. Cô bình tĩnh, mặt không đỏ, điềm nhiên gật đầu với mọi người, không hề có ý định khiêm tốn: “Đúng vậy, là tớ.”
Cả lớp: “…” Cảm giác vừa buồn cười vừa muốn đánh người là sao đây?
Đông Phương Anh cuối cùng cũng hiểu vì sao Mai Lộ Lộ đạt 680 điểm mà vẫn vào được lớp chọn. Rõ ràng thực lực của cô bạn cao hơn nhiều so với điểm thi tuyển sinh, phải công nhận rằng trường học rất sáng suốt.
Hai người hiện giờ đã là bạn thân, gần như chuyện gì cũng có thể chia sẻ với nhau.
Chiều tan học, hai người ăn tối xong liền về ký túc xá. Mai Lộ Lộ đang giặt đồ trên ban công, dáng người cao ráo đứng giữa ánh hoàng hôn ấm áp, trông giống như một cây bạch dương nhỏ đầy sức sống, vô cùng dễ chịu.
Đông Phương Anh nhìn cô, không kìm được mà cảm thán: “Lộ Lộ, cậu thi tuyển sinh phát huy thất thường quá. Nếu cậu phát huy bình thường, chắc đã bị các trường trọng điểm trong thành phố giành lấy rồi.”
Mai Lộ Lộ quay đầu lại, trên mặt mang theo chút kiêu ngạo của thiếu nữ và một chút tinh nghịch. Cô làm ra vẻ thản nhiên: “Không đâu, tớ thi bình thường thôi, tại tớ không thi môn thể dục.”
Đông Phương Anh lập tức bật dậy, vẻ mặt vô cùng khoa trương: “Cậu không thi thể dục? Cậu giỏi thể dục như vậy, nếu thi thể dục chắc chắn sẽ đạt 730 điểm! Sao cậu lại không thi?”
“Lúc đó tớ đăng ký trễ hơn mọi người nhiều, đến khi thi thể dục thì danh sách vẫn chưa có tên tớ.”
Đông Phương Anh khó hiểu: “Giáo viên của các cậu không nhắc đăng ký hả? Đăng ký thi tuyển sinh quan trọng thế mà?”
“Khi đó tớ mới học lớp 7, khi mọi người đăng ký thi tuyển sinh thì tớ còn chưa có ý định thi, sau đó có người chọc giận tớ, nên tớ mới quyết định thi sớm.”
Mai Lộ Lộ phơi quần áo xong, hài lòng xoa đầu cô bạn ngốc nghếch Đông Phương Anh, rồi cười tủm tỉm đi vào phòng.
Mới bước vào ký túc xá, trong đầu cô đếm thầm ba giây, liền nghe thấy tiếng hét thất thanh của Đông Phương Anh: “Cậu mới học lớp 7 á á á á á!!!”