Gặp Cô Ấy - Thành Nam Hoa Khai

Chương 31

Mai Lộ Lộ lại có thể thi vào cấp ba sớm hơn hai năm, đây đúng là một cô gái thiên tài mà!

Đông Phương Anh cảm thấy chuyện này không thể chỉ một mình cô tiếp nhận, cô không chịu nổi!

Hơn nữa, chuyện như thế này đương nhiên có thể nói ra ngoài mà.

Nhưng vấn đề duy nhất là, chẳng ai hỏi bọn họ cả.

Bởi vì Mai Lộ Lộ thực sự không giống một cô em gái vừa nhảy cóc hai lớp, mà giống Đấng trên cao lạnh lùng đã trải qua muôn trùng sóng gió hơn.

“Mai Lộ Lộ học giỏi thật đó, chắc là bị mất phong độ trong kỳ thi tuyển sinh cấp ba rồi nhỉ.” Giờ giải lao, Đông Phương Anh nói.

“Cũng không hẳn là mất phong độ đâu.” Trưởng phòng ký túc xá bên cạnh an ủi Đông Phương Anh: “Điểm thi tuyển sinh cấp ba của lớp mình thực ra cũng không chênh nhau bao nhiêu.”

Vốn dĩ trưởng phòng ký túc xá bên cạnh cũng cảm thấy tâm lý hơi mất cân bằng, chủ yếu là vì trước đây ai cũng nghĩ mình là học sinh giỏi nhất lớp, bây giờ mới phát hiện hóa ra vẫn có người giỏi hơn, mà trước đó còn chẳng nhận ra Mai Lộ Lộ đỉnh như vậy.

Kết quả là, khi nghe Đông Phương Anh nói vậy, cô bạn lại tự an ủi bản thân, nghĩ thông suốt rồi.

Dù sao cũng không phải bị một người kém hơn mình vượt mặt, vốn dĩ trong lớp chọn, điểm số chênh lệch cũng không lớn.

Đông Phương Anh: “…Cũng đúng.” Được rồi, không tung hứng câu chuyện này nữa.

Đông Phương Anh quay về chỗ ngồi, Mai Lộ Lộ thích thú nhìn cô bạn: “Không nói ra được à?”

Những tin tức kiểu này muốn tung ra phải chọn thời điểm thích hợp nhất mới có thể đạt hiệu quả tối đa. Không thể tùy tiện nói với ai cũng được.

…Mai Lộ Lộ không thi thể dục trong kỳ thi tuyển sinh cấp ba, cô đã thi vượt cấp ngay từ lớp 7. Những thông tin chấn động như vậy, nhất định phải tìm được thời điểm phù hợp để tiết lộ.

Tiếc là cơ hội thì có mà không dễ bắt được.

“Đúng thế, ai cũng cảm thấy cậu đứng nhất cũng là chuyện bình thường thôi, dù gì cũng cùng lớp mà.” Đông Phương Anh nói.

Cô quay đầu nhìn Mai Lộ Lộ: “Cậu làm sao mà nhịn được chuyện này suốt một tháng vậy?”

“Thợ săn thực thụ là phải đợi thời cơ thích hợp nhất để bắ n ra mũi tên của mình.” Mai Lộ Lộ nói. Cô tất nhiên rất tự hào về việc mình thi vượt cấp mà vẫn đạt thành tích xuất sắc, nên chắc chắn không thể tùy tiện nói ra được.

Hơn nữa, phản ứng hôm qua của Đông Phương Anh đáng để cô chờ đợi một tháng.

Đông Phương Anh nhìn vẻ mặt bình tĩnh của cô: “……” Chính vì những hành động như thế này mà cô ấy chưa bao giờ nghi ngờ việc Mai Lộ Lộ thi vượt cấp.

Tiền thưởng của kỳ thi tháng đầu tiên nhanh chóng được phát. Không cần nói cũng biết, Mai Lộ Lộ đứng đầu bảng xếp hạng, hơn nữa còn đạt điểm tuyệt đối ba môn, bao gồm cả môn Toán khó nhất lần này. Môn bị trừ điểm nhiều nhất là Tiếng Anh, khả năng nghe của cô vẫn không được tốt lắm. Nhưng dù vậy, cô vẫn vượt xa người đứng thứ hai đến 20 điểm.

Cái tên Mai Lộ Lộ nhanh chóng trở nên nổi tiếng khắp khối 10.

Lớp chọn cũng được phen rạng danh, vì toàn bộ 30 vị trí đứng đầu đều thuộc về lớp chọn.

Đúng lúc đó, một số bạn và phụ huynh trong lớp tình cờ biết được một chuyện.

…“Nghe nói có một học sinh trong lớp chọn chỉ đạt 680 điểm trong kỳ thi tuyển sinh cấp ba.”

Chuyện này lập tức lan truyền khắp nơi.

Nhưng chưa kịp gây xôn xao, mọi người đã phát hiện ra rằng với số điểm 680, nếu vào lớp chọn thì chỉ có thể đứng bét lớp. Nhưng người có số thứ tự cuối cùng trong lớp họ lại chính là Mai Lộ Lộ – người vừa đạt điểm cao nhất toàn trường trong kỳ thi tháng.

Hình như, cũng không có gì để nghi ngờ nữa rồi.

Thế là, chuyện này chỉ để lại ấn tượng trong lòng các học sinh lớp chọn. Mọi người đều nghĩ: Mai Lộ Lộ thi tuyển sinh cấp ba chỉ được 680 điểm, chắc chắn là phong độ không ổn định rồi, may mà nhà trường nhân đạo, đặc cách đưa cô vào lớp chọn.

Phản ứng đầu tiên của mọi người là cảm thấy khá tốt, vì nếu Mai Lộ Lộ không ở lớp chọn, thì bây giờ sẽ có một vấn đề lớn: cả lớp chọn của họ bị một học sinh lớp thường giành mất vị trí đứng đầu.

Tâm lý chung có lẽ là: đánh không lại được, may mà bạn ấy là người phe mình.

“Lộ Lộ, cậu thi vào 10 bị mất phong độ à? May mà lần này thi tốt, không thì không biết người khác sẽ nói gì nữa.” Lúc ăn trưa, trưởng phòng ký túc xá bên cạnh nói.

Bây giờ bọn họ đang ăn cơm trong căng-tin, sáu cô gái cùng ký túc xá đều ngồi chung bàn.

Sau khi lấy đồ ăn xong, trưởng phòng ký túc xá mở miệng nhắc lại chuyện đó.

Lúc này, Đông Phương Anh đang nhặt tỏi ra khỏi đ ĩa trứng xào cà chua của mình.

Nghe thấy câu đó, cô nàng lập tức ngẩng đầu, mắt sáng rực. Đây rồi đây rồi, chờ mãi cuối cùng cơ hội cũng đến! Vậy nên, cô bạn bắt chước dáng vẻ thản nhiên của Mai Lộ Lộ hôm đó, nói: “Không có đâu, Lộ Lộ không bị mất phong độ, đó chính là phong độ bình thường của cậu ấy đấy!”

Lớp trưởng phòng ký túc xá cảm thấy Đông Phương Anh hơi kỳ lạ, chẳng lẽ vì Mai Lộ Lộ thi quá tốt nên cô bạn mới nói vậy?

“Nếu Lộ Lộ thi đúng phong độ, tuyệt đối không thể chỉ được 680 điểm đâu, đúng không?”

Mai Lộ Lộ không nói gì, dù sao thì đây cũng là cơ hội hiếm hoi mà Đông Phương Anh chờ đợi bấy lâu.

Đông Phương Anh lập tức nói: “Cậu ấy không thi môn thể dục.”

“Hả? Sao lại không thi thể dục?”

“Vì cậu ấy lỡ mất đợt đăng ký đầu tiên của kỳ thi tuyển sinh cấp ba.”

“Cái này mà cũng có thể lỡ được à?” Bốn cô gái còn lại trên bàn ăn đều đồng loạt quay sang nhìn. 

“Đúng vậy, lần đăng ký thi vào cấp ba đầu tiên của khóa chúng ta, lúc đó Lộ Lộ mới học lớp 7, chưa chuẩn bị để thi sớm nên không đăng ký. Sau đó có người chọc giận cậu ấy, thế là cậu ấy quyết định thi sớm.” Đông Phương Anh lặp lại lời của Mai Lộ Lộ hôm đó đã nói với cô, nhìn mọi người trợn tròn mắt, cô cảm thấy vô cùng sảng khoái.

“Khoan đã.” Đông Phương Anh bỗng nhiên phản ứng lại, hai ngày nay cô nàng chỉ chú ý vào chuyện thi cấp ba từ lớp 7 và không thi thể dục: “Lộ Lộ, ai đã chọc giận cậu vậy?”

Mai Lộ Lộ nói: “Con trai của một giáo viên, cậu ta lẻn vào trong ký túc xá nữ trộm đồ, bị tớ đánh cho một trận, cậu ta lại nói dối nói là mộng du, còn bắt tớ xin lỗi. Khi đó mẹ cậu ta còn nói, có lẽ cậu ta sẽ là người đầu tiên trong trường của chúng tớ thi đỗ vào THPT số 1.”

Còn kết quả thì sao?

Chẳng phải đang bày ra ngay trước mắt mọi người rồi đấy à?

Thoáng chốc, ánh mắt mọi người vốn đang nhìn cô bé thiên tài nhỏ liền thu lại.

Hỡi Đấng trên, xin chào ngài!

Từ đó mọi người đều nhìn Mai Lộ Lộ bằng một ánh mắt mới. Chẳng hạn như lượng cơm mà cô ăn – một bát đầy cơm trắng…

Đúng là đang trong độ tuổi phát triển!

Lúc này, Đông Phương Anh nhíu mày: “Cái gì đây?”

Cô vốn đang lựa tỏi trong món trứng xào cà chua, kết quả giây tiếp theo lại phát hiện một thứ màu đen.

Mai Lộ Lộ nhìn qua liền nhận ra ngay: “Ruồi.”

Đông Phương Anh lập tức ném đũa xuống, mấy cô gái ngồi cùng bàn cũng đồng loạt đặt đũa xuống.

Cả nhóm mang khay cơm đến tìm nhân viên nhà ăn.

“Trong thức ăn của bọn cháu có ruồi, chú nhìn xem.”

Đối phương chẳng buồn nhìn, cứ thế cầm lấy khay của họ ném vào bồn rửa bên trong rồi nói: “Bảo họ lấy cho mấy cháu suất khác.”

“Không phải, món trứng xào cà chua này có ruồi, các chú đâu phải nấu riêng từng suất, vậy thì cả nồi đó không thể ăn được nữa chứ?” Mai Lộ Lộ nói.

“Ruồi chưa chắc đã bay vào lúc xào nấu, có thể nó bay vào sau đó. Nhà ăn của bọn chú rất coi trọng vấn đề vệ sinh, không thể có ruồi được.”

Vừa nói, đối phương vừa múc thức ăn cho Đông Phương Anh: “Không lấy trứng xào cà chua nữa, lấy thịt xào ngũ vị đi.”

Người đàn ông múc xong liền đưa khay ra, hoàn toàn không để cho họ có cơ hội thương lượng.

Rõ ràng là hắn ta không xem mấy cô gái ra gì.

Điều này cũng không có gì lạ, trường học quản lý nội trú khép kín, chỉ có một nhà ăn duy nhất, học sinh nội trú không thể không ăn ở đây.

Đông Phương Anh nhận lấy, thực ra trong lòng cô và cả Mai Lộ Lộ đều cảm thấy rất khó chịu, nhưng… hình như đối phương cũng đã lấy phần mới, cũng không thể nói gì thêm nữa.

Vốn dĩ mọi người đều tưởng rằng chuyện này cứ thế mà bỏ qua.

Nhưng một tuần sau, cô bé xui xẻo Đông Phương Anh lại ăn phải thứ không nên ăn.

Lần này là sợi thép của miếng rửa bát.

Chủ yếu là do cô nàng này kén ăn, không ăn tỏi, không ăn lá tỏi, không ăn gừng, nên trước khi ăn đều phải gắp những thứ này ra trước.

Lần này, cả nhóm lại đến tìm nhân viên nhà ăn.

Đối phương rõ ràng vẫn nhớ họ: “Sao lại là mấy cháu nữa?”

Mai Lộ Lộ không vui: “Bọn cháu cũng muốn hỏi tại sao lại có vấn đề vệ sinh như vậy nữa đây?”

“Thôi nào, không chấp nhặt với mấy nữ sinh bọn cháu nữa, chú lấy suất khác cho mấy cháu.” Người đàn ông nói.

Vẻ mặt hắn ta kiêu ngạo như thể đang rộng lượng tha cho họ một lần vậy.

Mai Lộ Lộ tức giận: “Vậy chú cứ chấp nhặt với bọn cháu đi?”

“Thế thì hôm nay chú sẽ chấp nhặt với mấy cháu đấy.” Người đàn ông đặt khay xuống, vẻ mặt thách thức kiểu “mấy cháu làm được gì chú nào?”

Đông Phương Anh có cảm giác Mai Lộ Lộ sắp lao lên đánh nhau. Người đàn ông đó tuy không cao bằng Mai Lộ Lộ nhưng trông khá vạm vỡ. Đông Phương Anh lập tức ôm chặt lấy cánh tay của cô bạn: “Thôi đi, chúng ta không ăn ở đây nữa.”

Mấy cô gái khác cũng vội vàng nói: “Đúng đó, sau này chúng ta không đến nhà ăn nữa.”

“Thế thì thật là tổn thất lớn cho bọn chú quá.” Đối phương giở giọng điệu châm chọc.

Mai Lộ Lộ nhìn chằm chằm hắn ta, nói: “Đến lúc chú xin lỗi, nhớ phải đủ chân thành thì bọn cháu mới chấp nhận đấy.”

Mấy cô gái tức giận trở về ký túc xá, Đông Phương Anh lập tức hỏi Mai Lộ Lộ: “Lộ Lộ, cậu có kế hoạch gì rồi đúng không?”

“Chưa có.”

“Nhưng dáng vẻ vừa nãy của cậu làm tớ có cảm giác cậu sắp xé xác hắn ta ngay lập tức.”

“Rồi sẽ có thôi.” Mai Lộ Lộ nói.

Trưởng phòng ký túc xá bên cạnh nói: “Chúng ta mở bếp nhỏ trong phòng đi, nấu ăn ngon hơn bọn họ, còn rẻ hơn, lại vệ sinh nữa!”

“Nói đến vấn đề vệ sinh, tớ kể cho các cậu nghe một chuyện kinh khủng này!” Cô bạn từng ăn mì gói trước đó lên tiếng: “Các cậu biết tại sao dạo gần đây tớ ngày nào cũng ăn mì gói không?”

Mọi người lập tức bị thu hút, nhìn về phía cô bạn kia. Đó chính là cô gái từng đưa một ly mì gói giúp che giấu mùi vị trước đây.

“Bởi vì hôm nọ tớ bị cảm cúm, truyền nước biển xong xin nghỉ học, định xuống nhà ăn ăn một bát mì. Lúc đó không phải giờ cơm, có mấy người đang ngủ, chỉ còn một người dậy… dùng dao bếp để cạo gót chân!”

Mấy cô gái trong phòng bất giác thấy buồn nôn.

Từ giây phút này, họ thực sự không muốn đến nhà ăn nữa.

Nhưng nồi nấu trong phòng đã bị giáo viên tịch thu, thế là tối hôm đó cả nhóm cùng nhau nấu mì gói ăn trong ký túc xá. 

“Chúng ta cứ ăn mì gói mãi cũng không được đâu.” Đông Phương Anh thở dài.

Buổi tối, khi Đông Phương Anh đang ngủ say, cô bỗng bị lay tỉnh.

Cô bạn vẫn còn ngái ngủ, mơ màng hỏi: “Lộ Lộ? Sao vậy? Động đất à?”

Mai Lộ Lộ vẫn rất tỉnh táo: “Tớ nghĩ ra cách rồi.”

“Hả?”

“Tớ nghĩ ra cách rồi, tớ biết phải làm thế nào để khiến bọn họ thay đổi rồi.”

“Không phải cậu cứ nghĩ mãi từ lúc đó đến bây giờ đấy chứ?”

“Tất nhiên rồi.” Mai Lộ Lộ vốn là người bị ấm ức thì tối sẽ không ngủ được.

Đông Phương Anh không muốn nghe tiếp, cô ấn đầu Lộ Lộ xuống gối của mình: “Ngủ đi.”

Mai Lộ Lộ chưa bao giờ ngủ chung giường với người cùng tuổi.

“Nhanh ngủ đi, nhanh ngủ đi.” Đông Phương Anh vỗ nhẹ lên đầu Lộ Lộ, trong đầu cô chỉ nghĩ đến ngủ, rồi nói: “Em gái ngoan, ngủ đi, mai dậy rồi nghĩ tiếp. Cậu phải ngủ nhiều mới cao được.”

Cô em gái cao tận một mét bảy thoáng sững người. Vậy mà cô lại thật sự thả lỏng, chẳng mấy chốc đã ngủ mất.

Sáng hôm sau, vừa mở mắt ra, Đông Phương Anh lập tức lay Mai Lộ Lộ dậy: “Hôm qua cậu nói nghĩ ra cách, là cách gì?”

Mai Lộ Lộ ngủ say quá, mãi mới tỉnh hẳn.

Nhưng hai ngày sau đó, nhà ăn không hề để ý đến nhóm Mai Lộ Lộ, mọi chuyện vẫn cứ yên bình như thường.

Với họ, mỗi ngày chỉ là một vòng lặp lặp đi lặp lại.

Cho đến trưa thứ Hai, chuông báo giờ ăn trưa đã reo lên. Những ngày trước, sẽ có vài học sinh chạy đến trước, sau đó là một lượng lớn học sinh ào ào kéo đến, xếp hàng lấy cơm.

Nhưng hôm nay, đã 12:20, nhà ăn vẫn không có một bóng người.

“Hôm nay có hoạt động gì à?” Một trong số những người đó hỏi.

“Đã tan học rồi mà.”

Bên ngoài nhà ăn, chỉ thấy học sinh nối nhau đi ngang qua cửa nhà ăn, nhưng không một ai bước vào.

“Này em, các em không ăn trưa à?”

“Không ăn.” Học sinh kia mỉm cười, nói xong liền đi mất.

Gì đây? Sao thế này?

“Em gì ơi, các em không ăn trưa sao? Hôm nay có hoạt động gì đặc biệt à?”

Lần này là một nữ sinh, cô bạn lùi lại hai bước rồi đáp: “Không ăn, cảm ơn ạ.”

Liên tục hỏi mấy người cũng chẳng hỏi được gì, ngược lại, những học sinh này nhìn hắn ta, từng người từng người một, bộ dạng như cực kỳ vui vẻ.

Đi thêm vài bước, hắn ta thấy trước tòa nhà dạy học dựng một tấm bảng quảng cáo thật to…

“Phong trào tẩy chay nhà ăn…”

“Mười tội của nhà ăn…”

“Mở cửa trường học, phản đối độc quyền nhà ăn.”

Bên dưới còn có ảnh chụp và nhiều dòng chữ khác, nhưng nhân viên này không kịp xem kỹ.

Không thể nào… Không thể nào tất cả học sinh đều hưởng ứng chứ?

Đến tận buổi chiều vào lớp, vẫn không có một ai vào nhà ăn ăn cơm.

“Thế này quá đáng quá rồi!”

Người nhận thầu nhà ăn là người thân của một giáo viên trong trường.

Vị giáo viên này lập tức tìm đến giáo viên chủ nhiệm lớp của Mai Lộ Lộ. Ông ta không tốn bao nhiêu công sức cũng biết được ai đứng sau chuyện này, vì cả trường đều đã biết.

“Cô không thể để mặc các em ấy làm loạn như vậy được.” Ông ta nói: “Các em ấy còn muốn mở cửa trường, ra ngoài ăn thì liệu đồ ăn bên ngoài có sạch sẽ không?”

Cô Đồng – giáo viên chủ nhiệm – bình tĩnh đáp: “Vậy bây giờ thế này chẳng phải cũng do đồ ăn trong này không sạch sao?”

“Đừng nghe chúng nói bừa, cô có thấy ai ăn đồ ăn nhà ăn xong bị làm sao chưa?”

“Vậy cũng chưa thấy ai ăn đồ bên ngoài mà bị làm sao cả.”

“Ý cô là gì?”

“Tôi là giáo viên chủ nhiệm, nhưng chuyện này là do học sinh tự tổ chức, tôi cũng không thể can thiệp. Tôi có hỏi Mai Lộ Lộ, em ấy chỉ nói: ‘Cô yên tâm đi, em nhất định sẽ nỗ lực vì vệ sinh an toàn thực phẩm của toàn trường!’ Bảo tôi nói sao đây? Bảo em ấy đừng lo vệ sinh an toàn thực phẩm à?”

Đối phương tức giận bỏ đi, tìm đến luôn hiệu phó.

Hiệu phó lại vô cùng ôn hòa, nói: “Đây chẳng phải là chuyện tốt à? Sau này còn ai nói học sinh giỏi chỉ biết cắm đầu học nữa chứ, nhìn xem khả năng hành động, tổ chức, hiệu triệu của các em ấy kìa. Tôi nghe nói không có một học sinh nào vào nhà ăn ăn cơm, nếu không có năng lực kêu gọi thì không làm được đâu.”

Tất nhiên, nhà ăn cũng phải bị ghét đến mức nào mới thành ra thế này. Những học sinh ngày nào cũng chỉ quanh quẩn trong lớp học và nhà ăn vốn đang chán vì việc học chẳng hề thú vị.

Cả trường cùng nhau tẩy chay nhà ăn, hơn nữa còn có một học sinh thiên tài nhảy lớp đứng ra chịu trách nhiệm. Mọi người đều ước gì có thể định ra một “Ngày tẩy chay nhà ăn” cố định.

“Chúng nó đã tẩy chay ba ngày rồi, chẳng lẽ có thể cứ thế mãi sao?”

Hiệu phó suy nghĩ một lát: “Đã ba ngày rồi à? Vậy thì phải mở cổng trường cho các em ra ngoài ăn thôi, không thể để các em cứ ăn mì gói bánh quy mãi được.”

“Hiệu phó, thầy không thể…”

“Tôi cũng đã xem tài liệu các em ấy tổng hợp rồi. Đúng là nhà ăn làm không tốt, nhìn xem, những đứa trẻ này thông minh như thế, các em ấy không chỉ yêu cầu bên phía thầy cải thiện đâu, vì chúng biết không có đối thủ cạnh tranh, bên phía thầy sửa một thời gian rồi cũng lại đâu vào đấy thôi. Thế nên, các em ấy còn nghĩ ra một cách lâu dài hơn, đưa đối thủ vào cạnh tranh với bên thầy.”

“Thầy bảo người thân thầy xin lỗi các em ấy đi. Đã nhận thầu nhà ăn thì phải làm cho tốt, học sinh bây giờ không dễ lừa đâu. Hợp đồng của bên thầy cũng chỉ còn một năm nữa là hết hạn đúng không?”

Giáo viên kia còn định nói gì đó, nhưng cuối cùng chỉ có thể im lặng.

Rất nhanh sau đó, cổng trường đã được mở ra.

“Chúng ta thắng rồi!!!”

Mọi người nhảy cẫng lên vui sướng.

Mai Lộ Lộ hòa vào dòng người, Đông Phương Anh nắm tay cô, vui vẻ nhảy cẫng lên, rồi có người phía sau ôm lấy cô. Cảm nhận được niềm vui của tất cả mọi người, lần đầu tiên, cô cảm thấy có một thứ còn mạnh mẽ hơn trí thông minh của mình, đó là sức mạnh của tinh thần đoàn kết.

Cảm giác này, thật tuyệt vời.

Bình Luận (0)
Comment