Gặp Cô Ấy - Thành Nam Hoa Khai

Chương 51

Vụ án của Văn Phương gần như mỗi ngày đều có tiến triển mới, bước ngoặt lớn nhất xảy ra khi Hồ Quyên gặp Văn Phương.

Hầu như ai cũng biết Hồ Quyên căm ghét Mai Lộ Lộ và Văn Phương đến mức nào, và việc bà ta nói ra chuyện Văn Phương là người ngốc đã khiến câu nói này trở nên cực kỳ đáng tin, bởi nó xuất phát từ miệng của Hồ Quyên.

Việc Văn Phương sở hữu ký ức của Mai Lộ Lộ, đã chỉ ra rằng đó là chứng tự kỷ.

Cảnh sát bắt đầu điều tra theo hướng này và phát hiện ngày càng nhiều vấn đề.

…“Nghi phạm Văn Phương bị nghi ngờ là người mắc chứng tự kỷ, sự cố y tế đã có bằng chứng thực tế.”

Trên các bản tin, hầu hết đều đưa tin về việc Văn Phương bị nghi ngờ là người mắc chứng tự kỷ.

Một khi xác nhận được Văn Phương là người mắc chứng tự kỷ, việc ký ức của cô bị ký ức của Mai Lộ Lộ che phủ sẽ trở thành sự thật.

Pháp luật không quy định cụ thể về cách xử lý việc ký ức bị che phủ, nhưng đã có luật sư nổi tiếng sẵn sàng bào chữa vô tội cho cô.

Theo phân tích của giới chuyên môn, khả năng cuối cùng cô được vô tội là rất cao, và điểm tranh cãi có thể nằm ở việc có nên xóa bỏ ký ức của Mai Lộ Lộ trong đầu cô hay không.

Khi tin tức được đưa ra, mọi người đều bàn tán về việc liệu có nên để cô giữ lại ký ức của Mai Lộ Lộ.

Nhưng cũng có một người đang cực kỳ phẫn nộ…

“Cô ta đã giết người, cô ta là kẻ giết người, sao có thể tha thứ cho cô ta được?”

Vô số người phản bác: “Cô ấy bị ảnh hưởng bởi ký ức của Mai Lộ Lộ, không phải do tự chủ, hơn nữa người chết là kẻ ấu dâm, ấu dâm chết cũng đáng đời.”

Từ khi xác nhận Văn Phương mắc chứng tự kỷ, không ai còn nghi ngờ về những ký ức của Mai Lộ Lộ mà cô nói ra.

Thêm vào đó, vợ cũ của Dư Minh là Phượng Bình đã thừa nhận…

Dư Minh chính là một tên súc sinh.

Người vợ cũ không chỉ thừa nhận Dư Minh từng có hành vi không đúng đắn với con gái Phượng Châu Châu, mà còn chỉ ra rằng Dư Minh bị đuổi khỏi trường học vì có quan hệ không đứng đắn với học sinh. Nhà trường để dẹp yên chuyện đã đuổi việc Dư Minh, nhưng cũng không làm lớn chuyện.

Điều mỉa mai nhất trong toàn bộ sự việc này là…

Không chỉ một người trưởng thành biết gã là một tên súc sinh, nhưng gã vẫn tồn tại như một con người bình thường, đi tới trước mặt Mai Lộ Lộ khi cô còn nhỏ, để lại cho cô những vết thương không thể quên.

Giữa loại súc sinh như gã và một đứa trẻ, không hề có một sự bảo vệ nào.

Điều mà Mai Lộ Lộ muốn làm khi còn nhỏ, cuối cùng cũng đã hoàn thành…

Mọi người đều biết Dư Minh là một tên súc sinh.

Ngoại trừ một người. Người này vẫn kiên quyết cho rằng Văn Phương đang nói dối, Dư Minh tuyệt đối không thể làm chuyện đó.

Hồ Quyên nhanh chóng tìm được trường học của người này…

Chính là vợ hiện tại của Dư Minh, Trương Minh Nguyệt.

Hồ Quyên không còn cách nào khác, bà ta đang cô độc, đứa con gái lớn không có lương tâm kia giờ cũng không quan tâm đến bà ta nữa, còn mắng bà ta, nói rằng Trịnh Phong khiến Quả Quả mất một cánh tay, lại còn chiếm đoạt tiền bồi thường.

Không muốn đưa tiền thì thôi, lại còn nói những lời này để vu khống em trai mình, Hồ Quyên tức đến mức chỉ muốn đánh chết đứa con gái lớn.

Quả nhiên con gái không trông chờ gì được.

Luật sư đã đưa ra một biện pháp, vì vậy bà ta tìm đến vợ hiện tại của Dư Minh.

Vợ của Dư Minh, Trương Minh Nguyệt, là một giáo viên cấp hai. Chị ta và Dư Minh quen nhau từ hơn chục năm trước, lúc đó chị ta ly hôn và dẫn theo con trai, cuộc sống khá khó khăn, vì có con trai nên cũng khó tìm được người đàn ông khác.

Dư Minh không những không chê chị ta từng ly hôn dẫn theo con trai, mà suốt bao nhiêu năm qua chưa từng to tiếng với chị ta bao giờ, hơn nữa còn đối xử với con trai chị ta như con đẻ. Hai người không sinh thêm con, ba người sống một cuộc sống khiến người người ngưỡng mộ.

Dù bên ngoài có đánh giá Dư Minh thế nào, song chị ta vẫn biết rõ, chồng chị ta không phải người như vậy, chồng chị ta sao có thể làm chuyện đó với một cô bé chưa trưởng thành? Đặt điều thì cũng đừng hoang đường thế chứ!

Còn về vợ cũ của Dư Minh, chị ta đã biết từ lâu, Dư Minh giải thích với chị ta rằng vợ cũ của gã chê gã nghèo. Hơn nữa để giành quyền nuôi con gái, vợ cũ còn cố tình vu khống gã ta.

Tiếng chuông vào lớp vang lên, Trương Minh Nguyệt bước vào lớp học, một nữ sinh ngồi ở hàng cuối đang đùa giỡn với bạn nam bên cạnh, vẻ mặt tươi cười khiến người ta nhìn vào đã thấy bực mình. Trương Minh Nguyệt bỗng dưng nổi cơn thịnh nộ, ném sách lên bàn, mắng…

“Em đến trường để học hay để quyến rũ người khác? Dáng vẻ đức tính như thế này mà cả ngày còn làm điệu, nếu là tôi, tôi còn không dám nhìn vào gương.”

Lời nói quá nặng nề, học sinh đó lần đầu tiên nghe những lời mắng như vậy, cứ thế sững sờ ngồi thừ ra trên ghế, mãi không phản ứng lại.

Trương Minh Nguyệt nhìn cô bé như vậy, trong lòng cảm thấy đỡ bực hơn chút, sau đó lại nói: “Tôi cũng vì muốn tốt cho các em, ở tuổi này đừng nghĩ những chuyện vớ vẩn, tập trung học hành đi!”

Tiết học này của Trương Minh Nguyệt thoải mái hơn nhiều, như thể mắng được học sinh “làm điệu” kia cũng giống như mắng được Mai Lộ Lộ nhiều năm trước.

Kết thúc tiết học, chị ta trở về văn phòng, đồng nghiệp nói…

“Cô Trương, có người tìm cô.”

Trương Minh Nguyệt bước ra, Hồ Quyên và luật sư Lý đã đợi sẵn.

“Cô cam tâm không? Chồng cô bị giết, kẻ giết người không chỉ không phải chịu trách nhiệm pháp lý mà còn khiến chồng cô mang tiếng xấu.”

Trương Minh Nguyệt không cam tâm, làm sao chị ta có thể cam tâm được.

“Cách duy nhất bây giờ là làm rõ vấn đề về loại thuốc đó. Chỉ cần bác bỏ được vấn đề ký ức của Văn Phương, chúng ta sẽ giành được thế chủ động.”

Ở phía khác, Văn Phương vẫn đang tiếp tục được cảnh sát thẩm vấn…

“Cô có thể kể chi tiết chuyện Trịnh Phong đỡ đao cho Mai Lộ Lộ không?”

Văn Phương nói: “Cụ thể chuyện gì đã xảy ra thì tôi cũng không rõ, lúc đó tôi đang bận chuẩn bị dự thảo nghị quyết, đột nhiên đồng nghiệp nói với tôi rằng tôi bị tố cáo, không chỉ vậy, các nền tảng của tòa án chúng tôi đều tràn ngập những bình luận chế giễu và xúc phạm tôi.”

Trịnh Phong nhìn những bình luận đó…

“Tòa án của các người toàn những thẩm phán thù ghét đàn ông à? Muốn xem cô ta bị đàn ông ** như thế nào thật đấy.”

“Có loại thẩm phán như vậy, chỉ cần phụ nữ nói ** thì đều sẽ biến thành án hiếp dâm chứ gì?”

“Loại phụ nữ này đáng sợ nhất, họ chỉ đơn giản là mù quáng thù ghét đàn ông. Và thứ đáng sợ hơn ở đây là hầu hết họ đều không thể lấy chồng, vì vậy họ cố gắng tranh giành quyền lực. Quyền lực nằm trong tay những người như vậy thật đáng sợ, tương lai sẽ ngày càng nhiều vụ án đàn ông bị oan.”

“Xin lỗi, chúng tôi không cần một thẩm phán thù ghét đàn ông phục vụ nhân dân! Hãy xử lý ** Mai Lộ Lộ!”

“Một thẩm phán có ác cảm với đàn ông tồn tại trong cơ quan tư pháp, toàn bộ cơ quan tư pháp sẽ thối nát!”

“Hãy trả lại tòa án cho đàn ông, phụ nữ là loài hành động theo cảm xúc, không phù hợp để xử án!”

“Hãy trả lại tòa án cho đàn ông! Đàn ông lý trí và điềm tĩnh, phụ nữ quá cảm tính, không phù hợp làm thẩm phán!”

Khi Trịnh Phong nhìn bình luận cuối cùng, tự nhiên cũng bật cười.

Phụ nữ có phải là loài hành động theo cảm xúc hay không thì hắn ta không biết, nhưng hắn ta thật sự cảm thấy đám đàn ông này rất dễ bị lợi dụng.

Hắn ta chỉ yêu cầu người khác tổng hợp lại các vụ án mà Mai Lộ Lộ đã phán quyết trong những năm qua, và sau đó hơi khơi mạo dẫn dắt chút, vậy mà nhóm người này đã mắc bẫy.  

Theo diễn biến dư luận hiện tại, Mai Lộ Lộ có lẽ sẽ cần tạm ngừng công tác một thời gian.  

Trịnh Phong đang chờ xem phản ứng của tòa án.  

Tuy nhiên, một ngày trôi qua, hai ngày trôi qua, một tuần trôi qua, và vào thứ Hai của tuần thứ hai, tòa án cũng chỉ bình thản đưa ra một thông báo về thẩm phán Mai Lộ Lộ.  

Trọng tâm của thông báo chỉ là một câu… 

“Cô ấy không có vấn đề gì.”  

Trịnh Phong cảm thấy điều này khó có thể xảy ra, nên đã hỏi thêm một người quen trong giới tư pháp.  

Người đó trả lời… 

“Ồ, giới tư pháp chúng tôi có niềm tự hào riêng. Nếu có vấn đề, chúng tôi chắc chắn sẽ xử lý nghiêm túc, nhưng nếu không có vấn đề, việc tư pháp không bị dư luận chi phối chính là niềm tự hào của chúng tôi.”  

Trịnh Phong nhìn câu nói đó…  

“Tư pháp không bị dư luận chi phối.”  

Cả người hắn ta cảm thấy khó chịu như nuốt phải một con ruồi.  

Nhưng cơ hội của hắn ta đã sớm xuất hiện.  

Lúc này, có người nghe được về việc hắn ta đang làm, nên đã tìm đến.  

“Ông là?” Trịnh Phong nhìn người đàn ông trung niên đeo kính, hơi nghi ngờ hỏi.  

Người đàn ông đưa tay ra, nói: “Tôi là Dư Minh, từng là thầy giáo của Mai Lộ Lộ. Chúng ta có cùng lập trường, có lẽ tôi có thể giúp cậu.”  

“Tôi có thể hỏi hai người kết thù như thế nào không?” Trịnh Phong nhìn người đàn ông này, cảnh giác nói.  

Suy cho cùng cũng không thể đảm bảo rằng người đàn ông này không phải do Mai Lộ Lộ cử đến.  

“Hồi nhỏ tính tình cô ta kỳ quặc, xuống lớp tôi học, tôi không cho cô ta vào nên cô ta đã vu oan tôi quấy rối cô ta.” Dư Minh nói: “Bây giờ cô ta vẫn đang canh chừng tôi.”  

Dư Minh gặp lại Mai Lộ Lộ khi cô học cấp ba, gã ta phát hiện ra tài năng của cô, vậy là mất ngủ. Chưa đầy một năm sau, gã vội vàng kết hôn, lập gia đình mới, đảm bảo mình là người đàn ông tốt trong mắt mọi người.  

Nhưng những thành tích rực rỡ của Mai Lộ Lộ, cùng với ánh mắt theo dõi của cô, vẫn khiến gã ta ăn không ngon, ngủ không yên.  

Không ai có thể ngủ ngon khi người mà mình đắc tội lại là một thẩm phán tài năng xuất chúng.  

Trịnh Phong nhìn gã ta, thấy đối phương thậm chí không dám nhìn thẳng vào mắt mình, liền nhếch miệng cười: “Ông định dùng sự chân thành như vậy để hợp tác với tôi sao?”  

“Ý cậu là gì?”  

“Ý tôi là, ông có muốn sửa lại phần giới thiệu của mình vừa rồi không? Với thành ý như thế này, tôi không thể hợp tác với ông được.” Trịnh Phong lười biếng nói.  

“Lúc đó tôi cũng không làm gì cô ta.” Dư Minh hơi ngượng ngùng nói.  

“Ông có thể nói chi tiết hơn chút.” Trịnh Phong không khách khí nói.  

Dư Minh hết cách, đành phải kể lại sự việc năm xưa. Trịnh Phong nghe xong, vỗ vai gã ta…  

“Ông đúng là đồ súc sinh.”  

Dư Minh nghe câu này, tim đập mạnh thình thịch.  

Gã nghệ thấy Trịnh Phong tiếp tục nói: “Nhưng tôi lại thích hợp tác với đồ súc sinh.”  

Dư Minh nói: “Tôi kể cho cậu nghe những chuyện này, là muốn nói rằng nếu cậu truyền những chuyện này ra ngoài, có lẽ sẽ dễ đuổi cô ta ra khỏi tòa án hơn.”  

“Dù sao hồi nhỏ cô ta đã biết vu oan người khác, chắc chắn sẽ chứng minh được nhân phẩm của cô ta có vấn đề.”  

Trịnh Phong nói: “Ông nghĩ bây giờ mọi người đều như cái trấn nhỏ chưa khai hóa của ông à? Ai cũng sẽ tin lời ông nói chắc?”  

Trịnh Phong nheo mắt, nói: “Nhưng ông vừa cho tôi một gợi ý rất hay.”  

“Dù trước đây cô ta xử án chưa từng phạm sai lầm, nhưng không đảm bảo sau này sẽ không phạm sai lầm.”  

“Cô ta là thẩm phán, để cô ta phạm sai lầm có lẽ không dễ.” Dư Minh nhắc nhở.  

“Nếu cô ta gặp phải một cô gái, một cô gái bị thầy giáo quấy rối nhưng không có ai giúp đỡ thì sao? Cô ta có thể tỉnh táo được không?” Trịnh Phong quay lại, nói.  

“Nếu là một vụ án được chuẩn bị kỹ càng cho cô ta thì sao?”

Bình Luận (0)
Comment