“Bây giờ vấn đề là chúng ta đi đâu để tạo ra một nạn nhân phù hợp cho Thẩm phán Mai?” Lúc Trịnh Phong nói câu này thì nhìn sang Dư Minh.
Ánh mắt hắn rất rõ ràng, mặc dù đã có một kế hoạch chi tiết, nhưng hắn không định tự mình tìm người.
Dư Minh nói: “Cậu định để tôi đi tìm người? Nếu kế hoạch thất bại thì tôi phải làm sao? Cô ta vốn dĩ đã luôn theo dõi tôi.”
“Ông cũng có thể không hợp tác với tôi, tôi và cô ta chưa hận thù đến mức nhất định phải ép cô ta vào đường chết.” Trịnh Phong thản nhiên tựa lưng vào ghế.
Sau khi suy nghĩ một lúc, Dư Minh cắn răng nói: “Được rồi, để tôi đi tìm người.”
Bọn họ có một nhóm riêng. Kể từ lần nhìn thấy Mai Lộ Lộ ở trường cấp ba, gã đã không dám ra tay với học sinh nữa, nên chỉ có thể thỏa mãn dục vọng thông qua “tài nguyên” trong nhóm đó.
Dư Minh rất quen thuộc với những người trong vòng tròn ấy, gã đăng một tin nhắn lên diễn đàn kín của họ. Rất nhanh đã có người hồi đáp, bài viết nhanh chóng trở thành một chủ đề nóng. Vì dư luận hai ngày nay, gần như ai cũng biết đến nữ thẩm phán này, còn trong diễn đàn thì không ai là không hận Mai Lộ Lộ.
Thế nên, mọi người tích cực đưa ra đề xuất, nhiệt tình tham gia.
Sau nhiều lần chọn lọc, cuối cùng họ quyết định chọn một ả gái ngành biết nghe lời nhất để thực hiện việc này.
Kế hoạch của họ rất đơn giản…
Cô gái sẽ ở trong ký túc xá của giáo viên nửa tiếng, sau đó đi ra ngoài báo cảnh sát, nói rằng bị giáo viên đó xâm hại và đưa ra bằng chứng.
Đến khi ra tòa, sau khi Mai Lộ Lộ kết tội giáo viên kia, mấy người Trịnh Phong sẽ tung ra bằng chứng không thể chối cãi cho thấy cô gái không hề bị xâm hại, khiến Mai Lộ Lộ – với tư cách là thẩm phán – bị vạch trần là người thù ghét đàn ông, dẫn đến án oan.
“Điểm mấu chốt nhất chính là cô học sinh này.” Trịnh Phong nói: “Ông chắc chắn cô ta sẽ không xảy ra vấn đề gì chứ?”
Dư Minh đáp: “Có lẽ cậu nên xem qua những video cô ta quay thì sẽ hiểu, chỉ cần cho cô ta đủ tiền là được, ngay cả mà cô ta *** cũng có thể, huống hồ là nói dối vài câu. Những cô gái vào nhóm này đều không có lòng tự trọng, không có tam quan, chỉ biết đến tiền và sự phục tùng.”
“Các người đúng là còn không bằng cầm thú.” Trịnh Phong cảm thấy bản thân cao quý hơn bọn họ, ít nhất thì hắn chưa từng ép buộc Văn Phương, cũng đợi đến khi cô trưởng thành thì mới chạm vào.
Mọi chuyện diễn ra vô cùng suôn sẻ, vị giáo viên kia bị cảnh sát đưa đi. Vì bằng chứng rõ ràng nên viện kiểm sát nhanh chóng khởi tố hắn vì tội xâm hại trẻ em.
Vấn đề duy nhất là phiên tòa sẽ diễn ra sau ba tháng nữa.
Vậy nên bọn họ phải chờ đợi.
Hai người nâng ly chúc mừng cho thành công này, không khí tràn ngập sự vui sướng.
Cuối cùng cũng có thể ngủ một giấc ngon lành rồi.
Nhưng bọn họ sẽ không ngờ rằng, không lâu sau, họ sẽ ngủ mãi trong hũ tro cốt, còn những người thân cận nhất với họ thì ra sức biện hộ cho họ.
Luật sư đề xuất bắt đầu từ loại thuốc mà Văn Phương sử dụng, suy cho cùng thì hơn một nửa số bằng chứng đều xuất phát từ ký ức của Mai Lộ Lộ nằm trong não Văn Phương.
“Chỉ cần chứng minh ký ức của Văn Phương có vấn đề, thì có thể lật đổ toàn bộ phần bằng chứng liên quan đến Mai Lộ Lộ.”
Loại thuốc này được nghiên cứu tại Viện Sinh học Phong Thu, tất cả tài liệu về nó đều được lưu trữ trong viện nghiên cứu.
Không nói đến mấy người bọn họ, ngay cả cảnh sát cũng phải đi qua một quy trình nghiêm ngặt mới có thể lấy được tài liệu này. Vì vậy, đến nay cảnh sát vẫn chưa có thông tin cụ thể về loại thuốc đó.
Hồ Quyên không thể đi vì bên trong có người nhận ra bà ta. Người thích hợp nhất là Trương Minh Nguyệt.
Hồ Quyên đưa cho chị ta một thẻ công tác, bảo chị ta giả dạng nhân viên dọn vệ sinh để vào trong.
Trương Minh Nguyệt xác nhận lại quy trình, cảm thấy không có vấn đề gì lớn.
Buổi tối, chị ta về nhà thì thấy con trai đang ngồi ngây người trong phòng khách.
“Huy Huy, ngày mai con đi cùng mẹ đến viện nghiên cứu nhé.” Trương Minh Nguyệt nói.
Cậu con trai vừa nghe đã hiểu chuyện gì đang diễn ra. Dạo gần đây mẹ cậu chỉ bận rộn vì chuyện này.
“Con muốn ở nhà đọc sách.”
“Đọc sách lúc nào mà chẳng được, ngày mai chỉ mất nửa ngày thôi.” Trương Minh Nguyệt nói.
Đứa con nhìn mẹ mình, nói: “Nếu là vì chuyện của bố, mẹ ơi, mẹ hãy tin vào cảnh sát đi. Đừng gây thêm phiền phức nữa.”
“Cái gì mà gây thêm phiền phức? Sao con càng lớn càng vô tâm thế?”
“Mẹ, họ không có lý do gì để nói dối cả.”
Trương Minh Nguyệt bỗng khựng lại, quay sang nhìn con trai mình, dạy dỗ: “Người khác có thể không tin ông ấy, nhưng con thì không được.”
Thiếu niên nhìn mẹ mình. Bà chỉ tin vào những gì bà muốn tin, chứ hoàn toàn không muốn nhìn thấy những cô bé phải chịu đau khổ ấy, thậm chí theo một nghĩa nào đó, bà còn coi những cô bé đó là tình địch. Cậu mở miệng: “Con từng thấy ông ta sờ vào vùng kín của một học sinh.
Trương Minh Nguyệt nghe xong lập tức nổi giận, nói: “Con làm sao vậy? Sao lại nói bố của mình như thế? Có khi nào là vô tình chạm vào không?”
Thiếu niên mười bảy tuổi đi bên cạnh mẹ, cậu cúi đầu, không rõ là biểu cảm gì, lắng nghe từng câu từng chữ mẹ nói…
“Bố con không phải loại người đó, dù có đi chăng nữa, cũng là mấy con bé kia dụ dỗ bố của con. Bây giờ không giống ngày xưa nữa, con bé nào cũng biết cách quyến rũ đàn ông.”
“Bố của con sao có thể hứng thú với loại con gái như vậy, chắc chắn là do chúng cố ý vu khống.”
Cậu không nghe nổi nữa, mở miệng nói: “Mẹ, đừng nói nữa.”
“Lại thế nữa rồi, bố con dù không phải ruột thịt, nhưng bao năm qua đối xử với con còn tốt hơn cả bố ruột.”
“Thôi được rồi, con đi với mẹ.” Cậu thiếu niên cúi đầu, vô thức ấn mạnh vào hổ khẩu, cuối cùng vẫn nhượng bộ.
Có thẻ công tác hỗ trợ, Trương Minh Nguyệt nhanh chóng vào được bên trong viện nghiên cứu. Nhưng vấn đề là chị ta đi mấy vòng vẫn không thấy văn phòng của Văn Phương mà luật sư đã nói.
Toàn bộ tài liệu liên quan đến MLL530 đều được lưu trong văn phòng của Văn Phương.
Trương Minh Nguyệt vừa lau dọn, vừa tiếp tục tìm kiếm, cho đến khi rẽ vào một góc hành lang, cuối cùng chị ta cũng nhìn thấy văn phòng của Văn Phương.
Nhưng, văn phòng đã bị khóa, căn bản chị ta không thể vào trong.
Trương Minh Nguyệt thử dùng thẻ công tác quẹt thử, không ngờ cửa lại mở ra.
“Xem ra hệ thống an ninh ở đây cũng chẳng ra sao.” Chị ta bước vào văn phòng, đi thẳng đến mở máy tính.
Văn Phương mắc chứng tự kỷ, nên máy tính của cô hầu như không có bất kỳ lớp bảo vệ nào. Trương Minh Nguyệt dễ dàng mở được máy, rồi rất nhanh sau đã tìm thấy tài liệu liên quan.
Trương Minh Nguyệt gần như phát điên vì vui sướng.
Chị ta phải báo thù cho chồng mình.
Ở một nơi khác, điện thoại của Văn Phương nhận được một tin nhắn…
“Chị ta tìm thấy rồi.”
Văn Phương cúi đầu, không trả lời. Cô nhìn sang chiếc cốc bên cạnh, nhìn những lá trà trôi nổi lên xuống trong nước.
Người phụ nữ đó sẽ làm gì?
Cô bé Mai Lộ Lộ chín tuổi, Phượng Châu Châu – con gái sáu tuổi của Dư Minh. Các cô bé còn nhỏ như vậy, thế mà những gì đã xảy ra với các bé, người phụ nữ đó lại không hề bận tâm.
Đối với người phụ nữ đó, điều quan trọng nhất trong cuộc đời chính là chồng và con trai. Những đứa trẻ khác trên thế giới này, với chị ta, cũng chỉ là những thứ vô nghĩa.
Người phụ nữ làm theo chỉ dẫn của luật sư, chuẩn bị sao chép dữ liệu và rời đi.
Nhưng ngay giây tiếp theo, chị ta phát hiện ra rằng, ngoài Văn Phương, vẫn còn những người khác cũng đã tham gia thử nghiệm thuốc.
Nhân lúc hệ thống đang sao chép dữ liệu, Trương Minh Nguyệt bấm mở một tập tài liệu bên cạnh.
Mỗi tập tài liệu đều kèm theo một bức ảnh. Nhìn những bức ảnh đó, trong lòng Trương Minh Nguyệt tràn đầy sự ghê tởm. Chị ta chỉ cảm thấy những đứa bé này nhỏ như vậy mà đã không biết giữ mình.
Cho đến khi một bức ảnh quen thuộc xuất hiện.
Một tấm ảnh thẻ 2.5×3.5 của một thiếu niên mười bảy tuổi. Chị ta cực kỳ quen thuộc với kiểu ảnh này, vì khi cậu bé thi đại học, đã chụp rất nhiều ảnh thẻ.
Tại sao Huy Huy lại dùng loại thuốc đó?
Vì Văn Phương và Mai Lộ Lộ nên chị ta vô cùng căm ghét loại thuốc này.
Khi cảnh sát bước vào, thứ họ thấy chỉ là một chiếc máy tính đã bị xóa sạch dữ liệu.
Bọn họ phải rất vất vả mới xin được lệnh khám xét, nhưng không thể ngờ rằng, vừa vào đã phát hiện toàn bộ dữ liệu của viện nghiên cứu đều biến mất.
Nhưng vấn đề là… người xóa dữ liệu lại là…
Vợ của Dư Minh?
Sao có thể như vậy?