Kế hoạch của Dư Minh và Trịnh Phong có thể nói là vô cùng chặt chẽ. Suy cho cùng, bọn họ không chỉ có hai người, mà phía sau còn có cả một diễn đàn hỗ trợ lập mưu tính kế. Từ nạn nhân cho đến giáo viên bị gài bẫy, tất cả đều là người trong nội bộ của họ.
Xét đến việc cảnh sát chỉ có thể lập án khi có đủ chứng cứ, bọn họ đã chuẩn bị bằng chứng chắc chắn, đảm bảo cuối cùng có thể kết án được.
Những vụ án kiểu này theo quy tắc sẽ được phân cho Mai Lộ Lộ xét xử. Chỉ cần cô tuyên bố có tội, bọn họ sẽ tung ra chứng cứ cuối cùng – video ghi lại cảnh cô gái bước vào ký túc xá của thầy giáo, qua đó chứng minh rằng người thầy kia đã bị hãm hại.
Mọi chuyện diễn ra suôn sẻ đến mức bất ngờ. Mai Lộ Lộ kết án người thầy kia tù chung thân, không được ân xá.
“Thật khó tin.” Dư Minh cảm thấy như đang mơ, nói: “Tôi đoán cô ta sẽ mắc bẫy, nhưng không ngờ lại dễ dàng đến thế.”
Trịnh Phong chẳng hề bận tâm, thản nhiên đáp: “Cô ta cũng chỉ là một người phụ nữ, đâu phải thần thánh gì. Chỉ cần là con người, ai cũng có điểm yếu.”
Trịnh Phong nhìn Dư Minh: “Ông không cảm thấy tự hào sao? Điểm yếu này chính là do ông tạo ra cho cô ta đấy.”
Những năm qua, Dư Minh luôn sống trong lo lắng sợ hãi. Ngay cả bây giờ, gã ta đã quên mất cảm giác tự hào là gì.
“Thả lỏng đi, ngày mai ông sẽ được chứng kiến kết cục thảm hại của cô ta.”
Dư Minh nghĩ lại, cũng thấy có lý. Có lẽ những năm qua, vì sự thông minh của Mai Lộ Lộ mà gã ta đã thần thánh hóa cô quá mức. Dù sao đi nữa, cô cũng chỉ là một con người mà thôi.
Dư Minh hỏi: “Vậy bước tiếp theo trong kế hoạch của chúng ta là gì?”
“Bạn bè của ông, bảo bọn họ ngày mai bắt đầu tấn công cô ta đi.” Trịnh Phong nhìn bài báo viết về Mai Lộ Lộ – “Nữ thẩm phán xinh đẹp nhất” – rồi nhếch môi cười lạnh.
Hắn ta nhất định phải kéo cô xuống. Kể từ lần trước khi hai người gặp mặt, cô đã cứu hắn ta và Văn Phương lên khỏi hồ nước, từ đó hắn ta đã lọt vào tầm ngắm của cô .
Những ngày qua, cô vẫn đang tiếp xúc với Văn Phương. Rõ ràng, cô không hề tin vào màn kịch lần trước của hắn ta. Không những vậy, cô còn phát hiện ra sự bất thường của Văn Phương.
Hắn và Văn Phương đã kết hôn, nhưng hắn ta không thể mạo hiểm. Nếu không giải quyết người luôn theo dõi mình này, ngay cả ăn cơm, hắn ta cũng không thể ngon miệng được.
Dư Minh quay lại nhóm chat thì phát hiện mọi người đã ra ngoài ăn mừng rồi.
Thì ra, sau hơn ba tháng vất vả lên kế hoạch, bọn họ đã thành công hạ bệ được nữ thẩm phán “căm ghét” đàn ông kia. Có người đề nghị tổ chức một buổi tiệc mặt nạ, thế là cả nhóm liền đồng ý, dĩ nhiên là theo hình thức trả phí.
Đàn ông đeo mặt nạ vào tiệc, còn những cô gái ngành thì đều trang điểm lộng lẫy. Những kẻ môi giới sẽ đứng ra liên lạc hai bên.
“Anh không đến sao?” Một người hỏi Dư Minh: “Lần này có rất nhiều thứ hấp dẫn đấy.”
Dư Minh trong lòng bắt đầu rục rịch. Đã lâu rồi gã ta chưa tham gia những bữa tiệc kiểu này.
“Phí vào cửa bao nhiêu?”
“2000 tệ.”
“Được, gửi địa chỉ và mật mã cho tôi.”
Nhưng khi Dư Minh đến nơi, nơi đó đã bị hơn chục chiếc xe cảnh sát bao vây. Gã ta chỉ kịp nhìn thấy từng người đàn ông bị lột mặt nạ, lần lượt bị áp giải ra ngoài.
Ở góc xa nhất, hắn trông thấy một bóng dáng quen thuộc.
Người phụ nữ ấy khoác áo măng tô đen, đứng trong màn đêm, ánh mắt dõi theo những kẻ đang bị áp giải, như thể tất cả đều nằm gọn trong lòng bàn tay cô .
Giống như một vị thần vậy. Dư Minh vô thức lùi về sau vài bước, sợ rằng cô sẽ nhìn thấy mình. Sau khi chắc chắn rằng Mai Lộ Lộ không thể trông thấy gã ta, Dư Minh quay người bỏ chạy.
Gã ra đột nhiên nhận ra, có lẽ Mai Lộ Lộ không có điểm yếu.
Mai Lộ Lộ trở về nhà, bật máy tính, dùng tài khoản và mật khẩu bạn gửi để đăng nhập vào diễn đàn và nhóm chat của bọn họ.
Từng dòng chữ, từng tấm ảnh trong đó như đang cười nhạo sự vô năng của thế giới.
Dưới mí mắt của cả thế giới, bọn chúng ngang nhiên làm ra những chuyện bẩn thỉu và bi3n thái nhất. Nhưng lại chẳng ai hay biết, hoặc có thể đã có người biết, song chẳng ai can thiệp.
Mai Lộ Lộ từng nghĩ ngành công nghiệp ấu dâm đã biến mất, nhưng không ngờ, nó chỉ ẩn sâu hơn mà thôi.
Lần này, cảnh sát bắt được hơn năm mươi người, nhưng đây chỉ là những kẻ có thời gian đến tham gia tại địa phương. Ngoài kia, còn bao nhiêu người đang ẩn mình giữa đám đông? Ban ngày, họ có tiếp xúc với trẻ em không?Về nhà thì sao?
Có ai dõi theo bọn họ không?
Mai Lộ Lộ biết rõ câu trả lời. Cô nhìn chằm chằm vào những kẻ vẫn đang hoạt động trong diễn đàn, nhìn những lời mà bọn chúng nói ra.
Điều đáng buồn là, những người này… chỉ giữ trong tay video và hình ảnh ấu dâm, không có hành vi mua bán, nên pháp luật không hề có quy định trừng trị.
Thế nhưng, chính những kẻ này mới là nguyên nhân trực tiếp khiến ngành công nghiệp ấu dâm tồn tại.
Cô ép bản thân phải xem hết những câu chữ đầy dơ bẩn.
Cuối cùng, Mai Lộ Lộ thức trắng cả đêm. Mỗi khi nhắm mắt lại, cô chỉ thấy hình ảnh của những đứa trẻ: hoặc là ánh mắt trốn tránh đầy bất lực, hoặc những động tác quen thuộc đầy tê dại. Các em đang ở cái tuổi đáng ra phải được người lớn bảo vệ nhất, thì chính người lớn lại mang đến cho các em những tổn thương sâu sắc nhất.
Rồi khi trưởng thành, các em sẽ lại phải chịu đựng những ánh mắt soi mói từ thế giới này.
Mọi thứ xung quanh bỗng trở nên hư ảo.
Bóng tối ngoài cửa sổ dần dần bị xóa nhòa. Tất cả lại trở về trong thế giới rực rỡ sắc màu.
Mai Lộ Lộ thức dậy, rửa mặt, vừa bước ra thì nhận được điện thoại từ đồng nghiệp
“Cô đã thấy đề án của bọn lão Lý chưa?” Nghe được giọng đầu dây bên kia, cô đã biết đồng nghiệp đang tức điên.
“Gì cơ?”
“Bọn họ nói rằng, xét đến tình trạng mất cân bằng tỷ lệ nam nữ, nên hy vọng có thể hợp pháp hóa mại dâm. Lý do là sau khi mại dâm được hợp pháp hóa, có thể duy trì sự ổn định xã hội, giảm tỷ lệ tội phạm, tăng nguồn thu thuế, và tạo thêm cơ hội việc làm cho phụ nữ. Tôi cãi nhau với bọn họ, bọn họ cứ khăng khăng rằng không ai ép phụ nữ bán dâm, họ có thể lựa chọn tự nguyện. Dù sao thì trên thế giới này cũng luôn có phụ nữ phải ra ngoài làm nghề đó, vậy thì chi bằng hợp pháp hóa còn hơn. Khi đã hợp pháp, đó cũng là một công việc, vừa có thể đóng thuế, vừa có thể bảo vệ quyền lợi hợp pháp của họ. Cô nghe xem, những lời này được gói ghém khéo léo đến mức nào, tớ tức tăng xông mất!”
Mai Lộ Lộ mở máy tính, đúng lúc nhận được một số email mới.
Cô lần lượt đọc qua, phần lớn là công việc, cũng có hai email báo cáo kết quả học tập được gửi từ những cô gái mà cô từng giúp đỡ. Mai Lộ Lộ trả lời mail báo kết quả học tập đó.
Cô tiếp tục lướt xuống, có email từ bệnh viện?
Mai Lộ Lộ chợt nhớ ra đợt kiểm tra sức khỏe trước đó.
Ánh mắt cô dừng lại trên email bệnh viện gửi đến.
Đồng nghiệp ở đầu dây bên kia vẫn đang nói không ngừng: “Mấy thực tập sinh mới đến đều bị tẩy não, còn cảm thấy rất có lý, tức chết mất thôi!”
Mai Lộ Lộ thu lại ánh nhìn, giọng điệu vẫn bình thản: “Nhà nước sẽ không thông qua đề án này, mà công chúng cũng không phải kẻ ngu. Chẳng qua bọn họ chỉ đang tự huyễn hoặc mà thôi.”
Bọn họ đắm chìm trong cái gọi là “sự anh minh” của bản thân, nghĩ ra được một cách “tuyệt vời” để giải quyết vấn đề mất cân bằng tỷ lệ giới tính và giảm thiểu tội phạm!
Nhưng công chúng… không phải kẻ ngu.
Mai Lộ Lộ nghĩ đến đây, khẽ day thái dương. Công chúng không ngu, họ rất thông minh. Chỉ là khi có những chuyện quá đỗi đen tối, vì sức khỏe tinh thần của mình, họ sẽ chọn cách ngoảnh mặt làm ngơ.
Mai Lộ Lộ cầm bản đề án của mình, rồi tắt email báo kết quả kiểm tra sức khỏe từ bệnh viện.
***
Lời của tác giả:
Chuyện hợp pháp hóa mại dâm, đây là nguyên văn lời của (các) giáo sư khoa luật của tôi hồi đại học. Tôi vẫn còn nhớ rõ đến tận bây giờ. Khi đó, tôi ra sức phản bác. Lúc ấy, họ cho rằng tôi tầm nhìn hạn hẹp, suy nghĩ thiển cận. Cũng chính lúc đó, tôi nhận ra rằng những người sinh ra đã may mắn thực sự không nhìn thấy nỗi khổ của người khác. Họ thực sự nghĩ rằng tất cả những người bất hạnh đều là do lựa chọn của chính họ. Cảm giác đó giống như đang chế giễu và trách móc một người sinh ra đã bị cắt đi đôi cánh, không biết bay vậy.