Gặp Cô Ấy - Thành Nam Hoa Khai

Chương 55

Trịnh Phong chết rồi.  

Vì mất quá nhiều máu mà chết, chắc hẳn đau đớn lắm.  

Hồ Quyên mấy đêm liền không ngủ được. Đó là con trai bà ta, là đứa con trai bà ta đã mong đợi sau khi sinh ba đứa con gái, là đứa con trai giúp bà ta nở mày nở mặt.  

Bà ta vẫn nhớ lúc sinh đứa con gái thứ ba, khi đó ai cũng nghĩ là con trai, nhưng sinh ra lại là con gái. Khi bà đỡ vừa nói đó là con gái, bà ta chỉ muốn bóp ch3t đứa trẻ ngay lúc đó. Mẹ chồng bà ta lập tức quay lưng bỏ đi, còn chồng bà ta thì chửi rủa bà ta chỉ biết sinh ra lũ con gái vô dụng.  

Bà ta nén cơn giận suốt ba năm, cho đến khi sinh ra đứa con trai quý giá này, bà ta mới thấy hãnh diện, mới thẳng lưng lên được. Trong mắt bà ta, con trai chính là niềm kiêu hãnh cả đời, là mạng sống của bà ta. Vậy nên bà ta không thể chấp nhận nổi sự thật này.  

Hồ Quyên gọi điện chửi hai đứa con gái một trận rồi gọi cho luật sư.  

“Bây giờ không còn cách nào nữa.” Luật sư nói.  

“Vậy… cô ta giết con trai tôi, cứ thế mà bỏ qua sao? Trên đời này còn có công lý không? Cô ta giết con trai tôi, thì phải đền mạng!” Hồ Quyên lần đầu tiên cảm thấy tuyệt vọng, chỉ thấy thế giới này toàn một màu đen xám xịt.  

“Thật lòng xin lỗi, chủ yếu là do Trịnh Phong để lại thư tuyệt mệnh, còn có cả video di ngôn. Hiện trường không có dấu vết giằng co, hơn nữa Mai Lộ Lộ bây giờ vẫn chưa tỉnh lại. Có lẽ… đây là tự sát vì tình.” Luật sư an ủi nói: “Cô ấy vẫn chưa tỉnh, cho dù cuối cùng có tra ra được điều gì thì cũng không thể rút ống thở của cô ấy ra.”  

Hồ Quyên không tin. Trong lòng bà ta, con trai bà ta tuyệt đối không thể vì một người phụ nữ mà làm chuyện như vậy. Con trai bà ta vừa ưu tú, vừa giàu có, bên ngoài bao nhiêu cô gái trẻ đẹp muốn bám vào nó. Còn người phụ nữ Mai Lộ Lộ kia già thì không nói làm gì, lại còn cao, mãi không chịu gả đi, con trai bà ra làm sao có thể tự sát vì một người như thế?  

“Đến bây giờ bà vẫn còn đứa con nuôi là Văn Phương, cô ấy không thể bỏ mặc bà.”  

“Con bé ngu đó!” 

Trong mắt Hồ Quyên, Văn Phương không xứng với con trai bà ta. Cô không thể mang thai, nhà cửa bừa bộn cũng không biết đi dọn dẹp, dọn dẹp nấu cơm thì cứ phải bị bà ta đánh một cái mới chịu động tay. Là một đứa ngu chính hiệu!  

Luật sư Lý thấy không thể nói lý với bà ta, liền cúp máy.  

Hồ Quyên vẫn không thể tin được chuyện này, nhưng bà ta không thể tìm được ai có thể giúp mình. 

Bà ta trở về nhà, bắt đầu lục lọi xem có món đồ nào đáng giá để đem đi bán không. 

Đồ của Trịnh Phong đều để ở biệt thự riêng của hắn, bà ta không có chìa khóa chỗ đó.  

Tivi, tủ lạnh, điều hòa, cả cái túi mà con trai mua tặng bà ta nhân dịp sinh nhật.  

Bà ta tính toán sơ sơ, vẫn không đủ.  

Còn phòng cho khách thì sao? Bà ta vẫn để lại một căn phòng cho con trai.  

Căn phòng rất sạch sẽ, chỉ là…  

Hồ Quyên mở tủ quần áo ra, mới phát hiện có một ngăn kéo bị khóa lại.  

Tại sao lại bị khóa? Căn phòng này thường ngày chỉ có con trai bà ta mới vào.  

Chẳng lẽ bên trong giấu thứ gì quý giá?  

Bà ta mừng rỡ, vội vàng chạy ra ngoài lấy tua vít tháo luôn cả ngăn tủ ra.  

Bên trong có một chiếc túi nằm yên lặng trong đó, trên túi dán mấy cái tên.  

Hồ Quyên sững sờ, hình như là đối tác của công ty Trịnh Phong?  

Bà mở túi ra, đổ ra một đống thẻ nhớ.  

Kỳ lạ thật.  

Đây là gì?  

Bà chụp một tấm ảnh, gửi cho Quả Quả qua WeChat.  

Quả Quả nhanh chóng trả lời: “Đó là thẻ nhớ của camera giám sát.”  

Hồ Quyên lại hỏi cách phát video, Quả Quả hướng dẫn từng bước. Bà ta thử làm theo rồi mở một đoạn video lên.  

Trên màn hình nhanh chóng hiện lên hình ảnh của con trai bà ta. Hồ Quyên nhìn thấy đứa con trai còn sống của mình, nước mắt lập tức trào ra.  

Bà ta nhất định phải báo thù cho con trai mình! 

Trịnh Phong bước đến trước camera, lau chùi ống kính, xác nhận không có vấn đề gì rồi mới quay người rời đi. 

Rất nhanh sau đó, lại có người khác đi vào – Văn Phương và một người đàn ông khác.

Hồ Quyên trợn tròn mắt, giận dữ chửi ầm lên: “Con chó ** này!”

Văn Phương nằm trên giường, cô chăm chú nhìn lên trần nhà, như thể có thứ gì đó khiến cô không thể rời mắt.

Trên gương mặt cô không buồn bã, cũng chẳng vui vẻ.

Chẳng bao lâu sau, người đàn ông rời khỏi phòng, ngoài phòng khách vang lên tiếng hai người trò chuyện.

Văn Phương giống như một cỗ máy đã được lập trình, cô ngồi dậy…

Khi định bước ra ngoài, như chợt nhớ ra điều gì, vậy là cô quay lại, chậm rãi mặc quần áo.

Cứ như thể những gì vừa xảy ra chẳng liên quan gì đến thế giới của cô, như thể cô vẫn đang an toàn trong thế giới của riêng mình.

Trịnh Phong thấy cô đi ra cũng không để tâm, dù sao người này có bệnh, không thể đi xa được, lát nữa chắc chắn sẽ quay về.

Mai Lộ Lộ về đến khu chung cư lúc hơn 10 giờ tối. Khi thang máy lên đến tầng 10, cô lấy chìa khóa ra.

Cửa thang máy mở.

Khác với hành lang trống trải như thường ngày, lần này có một người phụ nữ ngồi đó.

Dưới ánh đèn trắng lạnh lẽo, Mai Lộ Lộ nhìn rõ gương mặt đối phương.

Là một người quen.

Lần trước, cô đã cứu người phụ nữ này khỏi đuối nước. Khi đó, cô cảm thấy tình trạng của cô gái này có gì đó bất thường, hơn nữa Trịnh Phong lại bị nghi ngờ lừa bảo hiểm giết người. Nhưng sau khi cảnh sát điều tra, không phát hiện vấn đề gì. Cô từng nhiều lần muốn liên lạc, mời đối phương đi ăn nhưng đều bị từ chối.

“Văn Phương?” Mai Lộ Lộ bước lên.

Văn Phương ngẩng đầu nhìn cô. Ánh mắt cô ấy vô cùng bình thản, như thể chỉ vô tình đi ngang qua đây. Nhưng sau đó cô lại lên tiếng: “Tôi muốn ăn mì.”

Mai Lộ Lộ ngẩn ra, có phần bất ngờ khi đối phương mở miệng nói chuyện.

“Tôi muốn ăn mì.” Văn Phương lặp lại.

Mai Lộ Lộ mở cửa: “Vào đi.”

Kỳ lạ thay, Văn Phương vẫn không vào, chỉ cố chấp lặp lại: “Tôi muốn ăn mì.”

Mai Lộ Lộ cảm thấy tình trạng của cô ấy thực sự không ổn, liền nói: “Được, tôi mời cô ăn mì, vào đây, tôi nấu cho cô.”

Lúc này, Văn Phương mới đi vào.

Mai Lộ Lộ bật đèn. Nhà cô không lớn lắm, phòng khách chất đống những bưu kiện chưa tháo ra.

Trên ghế sô pha là mấy cuốn sách mà cô vừa lục ra tối qua. Trước giờ vẫn muốn đọc, nhưng không có thời gian, tối qua cô lật tung hết lên để mang ra đọc.

Dưới đất còn có mấy viên giấy bị vo tròn.

Mai Lộ Lộ thấy Văn Phương như phản xạ có điều kiện, lập tức bước qua, bắt đầu dọn dẹp phòng khách.

Người trưởng thành có lợi thế đó là càng ngày càng mặt dày, nên Mai Lộ Lộ cũng chẳng thấy ngại, chỉ nói: “Vậy cô giúp tôi dọn phòng khách đi, tôi vào bếp nấu mì cho cô.”

Mai Lộ Lộ vào bếp, thử bắt chuyện với đối phương, kết quả là đối phương đang chăm chú…

Lau sàn?

“Không cần lau đâu, vào đây giúp tôi một tay đi?” Mai Lộ Lộ nói.

Đối phương vẫn tiếp tục cẩn thận lau sàn.

Mai Lộ Lộ hết cách, đành tập trung nấu mì trước, định lát nữa ăn xong sẽ nói chuyện sau.

Khi bát mì nóng hổi được dọn ra, Mai Lộ Lộ mới phát hiện Văn Phương đã ngủ thiếp trên ghế sô pha.

Văn Phương có khuôn mặt tròn, khi ngủ trông có nét ngây thơ của trẻ con, nhưng Mai Lộ Lộ theo bản năng cảm thấy có gì đó không ổn. Cô có cảm giác Văn Phương đang muốn nói với mình điều gì, nhưng dường như cô ấy không thể diễn đạt rõ ràng những gì đã xảy ra với mình.

Mai Lộ Lộ trầm ngâm một lúc, rồi gọi điện cho một người bạn bác sĩ mà cô quen biết.

Cô cảm thấy đứa trẻ này có dấu hiệu của chứng tự kỷ.

Bình Luận (0)
Comment