Gia Phụ Hán Cao Tổ ( Dịch Full)

Chương 112 - Chương 112: Lưu Trường Diệu Kế An Thiên Hạ

Chương 112: Lưu Trường diệu kế an thiên hạ

"Lão phu cũng không ngờ ngươi lại có một chiêu như vậy, đả kích thể diện Lữ thị, lại để bệ hạ nhìn thấy thế lực của thái tử đảng

Khiến trên triều đường xuất hiện sự cân bằng mới, bệ hạ cũng phải cố kỵ huân quý, tất nhiên sẽ không tiếp tục ra tay với Lữ thị

Còn hoàng hậu thì chỗ dựa vào là thái tử, nay bảo toàn được tông tộc cũng sẽ không có ý đồ khác

""Kế này của công tử phải nói là một hòn đá trúng nhiều con chim, làm lão phu thán phục nhất là công tử dùng nỏ trong phủ phản khoái, còn để con Phàn Khoái đập phủ cữu phụ của mình

""Ha ha ha, như thế bệ hạ không cần kiêng kỵ Vũ Dương hầu nữa! Diệu kế! Diệu kế!"Cái công vuốt râu, khen Lưu Trường không ngớt miệng, thế này nằm ngoài thượng trung hạ tam kế của ông ta, lại giải quyết vấn đề một cách gần như hoàn mỹ, đáng khen

Lưu Trường hơi ngơ ngác, nó thộn mặt nhìn Cái công, đột nhiên sung sướng kêu lên:" Đúng, đúng, đúng, đệ tử nghĩ thế đấy! Kế sách thế này cũng chỉ có đệ tử nghĩ ra được thôi

""Thói đời này, rốt cuộc cũng thái bình rồi

" Cái công cảm khái xong lại nhìn Lưu Trường nói:" Mai tiếp tục luyện kiếm

"Nụ cười trên mặt Lưu Trường tức thì cứng đờ:" Mai ạ, thương thế của đệ tử chưa lành mà!""Có thương tích nhỏ, có đáng là gì?"Thời gian này Lưu Trường muốn xuất chung cơ bản là nằm mơ nói mộng, Lữ hậu không cho nó ra ngoài nữa

Mà đám bạn nhỏ của nó thời khắc này cũng đều nằm sấp trên giường rên rỉ, mà ăn đòn nặng nhất chính là hai đứa tiểu tử nhà Phàn Khoái

Nhất là Phàn Thị Nhân, thằng này là đứa đầu tiên đập nhà thân cữu cữu, Lư Tu tức bể phổi

Hai thằng nằm sấp trên giường, nhưng không thấy nửa phần hối hận, lại còn cười rúc rích với nhau

"Cuối cùng cũng làm một việc lớn, lần này rỡ phủ Kiến Thành hầu, lần sau đi rỡ nhà Toánh Âm hầu!""Ca, vì sao lại đi rỡ nhà Toánh Âm hầu? Chúng ta thân với Quán A như vậy mà

""Nói thừa, ai bảo cha hắn dẫn người tới bắt đại vương chứ?"Hai người đang nói chuyện, đột nhiên nhìn thấy muội muội tung tăng chạy qua bên cạnh, Phàn Kháng vội kêu lên:" Khanh, muội lại đây!"Phàn Khanh đi tới trước mặt hai vị ca ca, chớp chớp mắt

"Hai bọn ta không thể ra ngoài, muội thay bọn ta tới hoàng cung một chuyến, nói muốn gặp di mẫu, không ai ngăn muội

Vào hoàng cung rồi thì tìm đại vương

Hỏi tình hình bên đó ra sao, có cần bọn ta giúp gì hay không?""Thế muội được cái gì?""À, cho muội tiền! Cho muội tiền!" Phàn Kháng hứa hẹn:"Được!" Phàn Khanh đưa tay ra, tiền trước mới làm:Phán Kháng đành nhìn đệ đệ ở bên:" Cười cái gì còn không bỏ tiền ra

""Sao lại do đệ bỏ tiền?" Thị Nhân không ngờ mình lại gặp xui xẻo:"Ta tiêu hết tiền lâu rồi, không đệ bỏ thì ai bỏ?"Các nhà khác tình hình đại khái cũng như thế, trừ Trần Mãi ra thì những đứa bé khác đều nằm cả rồi

Hôm đó những cư dân trong thành Trường An phát hiện ra, trị an chỉ vẻn vẹn một ngày đã được cải thiện lớn, ngay cả các giáp sĩ tuần tra cũng thấy không quen cho lắm, không có đám nhóc đó chạy qua chạy lại, cả thành trở nên trống vắng

Phàn Khanh mang tới tin tức của hai huynh đệ Phàn gia, từ đó trở đi nó thành tín sứ chuyên dụng của Lưu Trường, nó đi thám thính tình hình bên ngoài, rồi len lén nói với Lưu Trường, mà mỗi lần như thế Phàn Thị Nhân đều cho nó mười tiền

Phành Khanh có ưu thế riêng của bản thân, Lữ hậu rất nghiêm khắc với đám nhi tử, nhưng với nữ nhi lại vô cùng sủng ái

Bà cũng rất thích tiểu nha đầu xinh xắn lanh lợi Phàn Khanh

Phàn Khanh có thể tự do ra vào hoàng cung, Lữ hậu còn luôn tươi cười bế nó, chải tóc cho nó, chẳng chút phòng bị

Ưu thế đó đủ để nó thành mật thám ưu tú nhất của Lưu Trường

Lưu Trường từ chỗ Phàn Khanh biết được tin, theo Trần Mãi nói, Trần Bình chẳng đi đâu cả mà còn ở lại

Biết được tin này Lưu Trường mừng lắm, điều này chứng minh a phụ đã bỏ ý định xử tử Phàn Khoái, mình không còn phải lo cho hắn nữa

Chỉ mấy ngày sau Lưu Trường lại khỏe phây phẩy cùng Cái công luyện kiếm

Nhưng Cái công lại mang tới cho nó một tin xấu và một tin tốt

"Trường này, bệ hạ đích thân chọn cho ngươi một vị vương thái phó, ngươi có thể theo vị vương thái phó đó đọc sách, nếu không có gì bất ngờ, vị vương thái phó đó sau này là quốc tướng của ngươi

""Vâng

" Lưu Trường gật đầu:"Sau này ngươi không thể theo ta đọc sách nữa

""Vậy tin tức xấu là gì ạ?" Lưu Trường nhìn chằm chằm chờ đợi tin xấu:Mặt Cái công tối thui, nhưng rốt cuộc không nói cho Lưu Trường biết tin tức xấu là cái gì, chỉ là trong ngày hôm đó luyện kiếm, lại có mấy lần lỡ tay

Lưu Trường có chút hoang mang, bình thường kiếm của sư phụ luôn nắm đúng chừng mực, chưa từng đả thương mình, sao hôm nay cứ liên tục gặp sai lầm thế nhỉ?Sau đó nó dần dần hiểu ra, không thể đích thân dạy dỗ đệ tử ưu tú như mình, hẳn là trong lòng lão sư vô cùng thương tâm, xét như vậy, xuất hiện sai sót cũng là có thể hiểu được

"Sư phụ, người là ân sư vỡ lòng của đệ tử, bất kể thái phó là ai, đệ tử cũng không quên sư phụ, sư phụ không có con cái, đợi người trăm tuổi, đệ tử sẽ để tang cho!"Nghe Lưu Trường thổ lộ chân tình, Cái công nhất thời không biết là nên đánh nó hay cảm tạ đại ân đại đức của nó nữa

Vị thái phó thần bí kia còn chưa tới, tin tức này đã lan truyền trong hoàng cung

Lưu Như Ý vô cùng nghiêm túc nói với Lưu Trường:" Đến ngay cả ta cũng không có thái phó, nhưng lại an bài một người cho ngươi, chắc chắn là vì bình thường ngươi làm xằng làm bậy, a phụ đã không thể chịu được nữa, cho nên mới chuyên môn tìm một người tới trông coi ngươi

""Hừ, ai quản được ta chứ?""Chuyện này thì khó nói lắm, có thể một Pháp gia hung tàn hoặc là một đại gia Nho gia, nếu không sẽ không trấn áp được ngươi

Hẳn là loại khôi ngô tráng kiện, tinh thông kiếm pháp, có thể tát một cái đánh văng ngươi

"Toàn thân Lưu Trường run lên:" Vậy ta cũng không sợ, cùng lắm thì ta nghe lời là được, ai làm gì được ta?"Vị thái phó kia còn chưa tới đã gây ra áp lực vô hình với Lưu Trường

Ngồi trong Thiên Lộc Các, nó cũng thấy có chút bất an, trong đầu hiện lên bộ dạng vị thái phó kia, lấy Phàn Khoái làm cơ sở

Lưu Khôi ở bên an ủi nó:" Tam ca dọa đệ đấy, nếu là hiền năng Pháp gia, nhất định giữ đạo quân thần, thà tự sát chứ không động thủ với đệ

Nếu là hiền năng Nho gia sẽ lấy nhân nghĩa làm gốc, càng không động thủ

"Lưu Trường mất niềm tin nói:" Cái công suốt cả ngày lẩm bẩm thanh tĩnh vô vi, huynh thấy ông ấy có ôn hòa không? Nếu như chưa gặp ông ấy thì đệ đã tin rồi

"Lưu Khôi chỉ còn biết lắc đầu:" Không tin đệ hỏi Tứ cá, Tứ ca đọc nhiều sách như thế, huynh ấy sẽ không lừa đệ

"Lưu Trường ngẩng đầu nhìn Lưu Hằng

Lưu Hằng bình đạm nói:" Tam ca nói không sai

"Lưu Khôi ôm trán, hắn cứ luôn cảm thấy mình hết sức lạc loài trong cái Thiên Lộc Các này

Lưu Trường đành thăm dò tin tức từ chỗ Lữ hậu

"Đây là người a phụ con đích thân lựa chọn, ta cũng gặp người này rồi, ông ấy tướng mạo trung hậu, dáng vẻ thật thà

Nhưng ta nghe nói khi ông ấy giảng bài ở Nam Dương, có đứa học sinh không nghe giảng, ông ấy nổi giận, đi tới xé đứa học sinh đó ra làm đôi

"Lưu Trường sợ tái mặt:" A mẫu, cứu con với, con tiếp tục theo Cái công đọc sách, không nghịch ngợm nữa

""Đây là ý của a phụ con, ta không thể định đoạt, sau này theo thái phó đọc sách cho tốt, nghe lời ông ấy

"

Bình Luận (0)
Comment