Khi Bác Sĩ Mở Hack (Dịch Full)

Chương 2002 - Chương 2000: Đừng Tự Tạo Áp Lực Quá Lớn Cho Mình

Khi bac si mo hack full
Chương 2000: Đừng Tự Tạo Áp Lực Quá Lớn Cho Mình
 

Vợ chồng... Cuộc sống... Thú vị?

Chủ động?

Những điều này có thực sự hữu ích?

Không thể không nói, kiến thức chuyên môn của trưởng ban kế hoạch hóa gia đình cũ còn rất vững.

Không lâu sau, một số cuốn sách đã được tìm thấy.

Kỳ Như Vân thuộc như lòng bàn tay, lật giở từng trang sách:

- Chậc chậc… Thật sự để mẹ tìm thấy rồi

- Khi đó ba con bảo mẹ vứt đi, còn nói dùng làm gì

- Bây giờ, có chỗ dùng rồi

Nói xong Kỳ Như Vân liền đặt Tần Duyệt lên sofa:

- Con xem xem, học tập thật tốt vào

Đúng lúc này, tiếng chuông cửa đột nhiên vang lên.

Kỳ Như Vân nghĩ là Lão Tần đã trở về, nhưng Trần Thương đột nhiên bước vào.

- Mẹ, mẹ ở đây sao?

- Duyệt Duyệt đâu ạ?

Kỳ Như Vân khẽ sững sờ, sau đó đột nhiên thay đổi sắc mặt:

- A? Duyệt Duyệt hả

- Duyệt Duyệt ở nhà

- Haizzz, mẹ cũng vừa về đây. Buổi sáng đi mua sắm với cha con, con xem mồ hôi này

Trần Thương ừm một tiếng, bước vào trong, đã nhìn thấy trên sofa có một chồng sách. Tần Duyệt đang vội vàng thu dọn sách lại.

Tần Duyệt vội vàng dùng tay che quyển sách.

Lúc này, mặt Tần Duyệt đỏ ửng, thất thần cầm một đống sách sinh con có kế hoạch.

Trần Thương đứng đó cũng vô cùng gượng gạo.

- Khụ… Duyệt Duyệt có nhà sao

Tần Duyệt:

- Ừm… Cái này… Em…

Kỳ Như Vân cũng nhanh chóng trốn tránh trách nhiệm:

- Duyệt Duyệt đang đọc sách sao? Sao lại chất đống lên sofa? Mau chừa cho Trần Thương một chỗ

Tần Duyệt liếc mẹ một cái, lồng ngực nhỏ bé phập phồng

Cô muốn vạch trần âm mưu của người phụ nữ này.

Nhưng… Bị ánh mắt của mẹ mình đánh tan ý định

Cô khuất phục rồi

Trần Thương cũng vô cùng lúng túng, không biết nên đối mặt như thế nào, đành tìm cách trốn chạy

- Cái này… Con đi vệ sinh một lát.

Đợi Trần Thương vào nhà vệ sinh rồi, Tần Duyệt nhất thời kích động đứng lên, cả mặt ấm ức nhìn mẹ.

Kỳ Như Vân nói nhỏ:

- Còn không phải vì tốt cho con sao! Mau thu dọn lại, nếu không để cha con về càng ngại ngùng hơn

Tần Duyệt nhanh chóng đứng dậy, cầm một đống sách chạy vào phòng mình.

Không bao lâu sau lão Tần liền trở lại, Trần Thương chủ động lên tiếng chào:

- Ba về rồi ạ.

Nhìn thấy Trần Thương, lão Tần liền cười:

- Thứ bảy không đông sao? Sao lại quay về sớm như vậy?

- Hôm nay ra chợ thấy có cá tươi. Trưa nay ăn cơm ở nhà nhé

Trần Thương cười đáp:

- Việc của bệnh viện không nhiều, nhưng… Có chuyến đi thủ đô.

- Một lúc nữa, con sẽ đi với Viện sĩ Tiết Chính Nhận, ước chừng không kịp ăn cơm, có khả năng về quá muộn để ăn tối.

Tần Hiếu Uyên sửng sốt:

- Vội như vậy sao? Chuyện gì vậy?

Trần Thương đáp:

- Viện sĩ Bành Linh đã vào ICU, không biết đã bao lâu… Con qua đó xem xem.

Tần Hiếu Uyên nghe xong lời này thì có chút sửng sốt:

- Bành Linh của ngoại khoa thần kinh, người phụ nữ có tinh thần nam tính…

- Trước đây trong cuộc họp, cha còn nghe nói bệnh ung thư tế bào phổi nhỏ của bà ấy rất nghiêm trọng. Nghe nói nó đã di căn...

Trần Thương thở dài gật đầu:

- Ừm, con qua đó xem chút, tiện thể dẫn vài học sinh đi thăm bà ấy.

Tần Hiếu Uyên gật đầu:

- Ừm, đi đi.

Nói xong ông liền thở dài.

- Những lão tiền bối này thật sự không dễ dàng.

- Lúc đầu đất nước ta mới phát triển, nói thật, khi đó học phẫu thuật chẳng khác gì học chế tạo bom nguyên tử

- Người ta không cho công nghệ, tự mình tìm tòi khám phá, âm thầm học

- Haizz, bây giờ các con tốt hơn nhiều rồi. Có nên tảng của những lão tiền bối xây dựng trước đó, ít nhất biết nên bước đi thế nào.

- Người ta không cho công nghệ, hãy nghĩ về nó và tìm hiểu nó một cách bí mật

Tần Hiếu Uyên làm bên khối u.

Cho nên sau khi Bành Linh bị bệnh, Tần Hiếu Uyên cũng đã nghe nói qua.

Nhưng… Ung thư tế bào phổi nhỏ thực sự rất nguy hiểm, chưa kể tế bào ung thư đã di căn.

Tần Hiếu Uyên đột nhiên nói:

- Con đi rồi… Cũng chẳng giải quyết được vấn đề gì. Không có hướng dẫn phẫu thuật, hơn nữa… Với tình hình cơ thể hiện tại, muốn phẫu thuật cũng khó.

- Có thể rút lui hay không cũng là vấn đề

Trần Thương ngồi trên sofa, nói với Tần Hiếu Uyên:

- Cha, hôm nay con đi, cũng không phải để trị bệnh mà là chuyển cho Bàng Linh lão tiên sinh một lòng tin…

Tần Hiếu Uyên lập tức tò mò:

- Lòng tin gì?

Trần Thương nghiêm túc nói:

- Người Trung Quốc chúng ta phải trở thành chủ tịch Liên đoàn phẫu thuật thần kinh thế giới

- Con hy vọng Bàng Linh tiên sinh có thể thấy ngày ấy

- Và An Dương Trung Quốc sẽ trở thành thánh địa của phẫu thuật thần kinh trên thế giới trong mười năm tới

Tần Hiếu Uyên nghe được câu này của Trần Thương.

Cả người choáng váng.

Lý tưởng này... thực sự quá lớn

Mắt thấy tái cứ chỉ còn thời gian hơn một tháng, mà hiện tại địa vị quốc tế của khoa ngoại thần kinh Trung Quốc… Thật sự không lấy được.

Ông hít một hơi thật sâu.

Ông vỗ vai Trần Thương:

- Haizzz… Con ấy, đừng tự tạo áp lực quá lớn cho mình

Tần Hiếu Uyên thật sự cảm khái

Con rể nhà người ta thì không đáp ứng được kỳ vọng, con rể nhà mình… Xem ra bố vợ có chút không chấp nhận được kỳ vọng rồi

………..

Lão Tần thực sự rất muốn nói với Trần Thương câu này

Con trai à, con thế này… Xem ra cha con không chấp nhận được kỳ vọng rồi

Aiya…

Lão Tần rất áp lực.

Nhà người ta đều là: Con rể hèn mọn, vô năng, đuổi ra khỏi nhà.

Nhà mình thì chính là: Long Vương giá đáo

Khiến lão Tần có chút… Ừm, chính là cảm giác đó.

Sau khi nói xong, Tần Hiếu Uyên đột nhiên đáp:

- Đúng rồi, con nên tìm cho mình một tài xế đi.

- Cũng không thể ngày nào cũng tự mình lái xe.

- Những chuyện con cần quan tâm khá nhiều, cha sợ con phân tâm.

- Tìm một tài xế đi, tìm người đáng tin một chút.

Sau khi Trần Thương nghe xong, thấy ý kiến này cũng không tồi, có lẽ anh thực sự cần một thư ký và tài xế.

Thực ra lúc đầu anh cũng muốn đợi đến khi trở thành viện sĩ, nhưng bây giờ có vẻ như… Năm ngoái không trở thành viện sĩ có chút thiệt.

Lúc này, Tần Duyệt mới ra khỏi phòng, khuôn mặt nhỏ của cô vẫn đỏ bừng.

Trần Thương cười:

- Anh đi thủ đô một chuyến, em không cần lo lắng, ước chừng hôm nay sẽ không trở về.

Tần Duyệt gật đầu, có điều đột nhiên nói:

- Hay là… Em làm tài xế cho anh? Anh lái xe quá vất vả rồi.

Trần Thương cười, xoa xoa đầu Tần Duyệt:

- Em không sợ cha mẹ chúng ta nghĩ anh ức hiếp em sao?

Tần Duyệt đột nhiên ấm ức bĩu môi:

- Hứ… Trong mắt bọn họ, địa vị của em còn không bằng anh.

Tất cả mọi người thấy Tần Duyệt như vậy, đều không nhịn được cười.

- Được rồi, em ngoan ngoãn ở nhà đợi đi. Đưa chìa khóa bên đó cho anh.

Tần Duyệt quay đầu tìm túi xách:

- Mẹ, túi con đâu?

Lão Tần đột nhiên nói:

- Không phải sáng nay mẹ con…

Kỳ Như Vân liếc mắt đầy sát khí.

Lão Tần lập tức hiểu ý

Bạo lực gia đình vài chục năm qua không thể thừa nhận rõ ràng được.

Lão Tần im ngay

- Lúc sáng khi mẹ đi, không phải con muốn giặt túi sao? Con xem có ở trên bàn không?

Tần Duyệt ho khan một tiếng, nhanh chóng đứng dậy, đưa chìa khóa cho Trần Thuơng:

- Đi đường cẩn thận

Trần Thương gật đầu, mỉm cười và đứng dậy rời đi, chỉ còn lại ba người nhà họ Tần.

Tần Hiếu Uyên đột nhiên nhìn về phía vợ, nghiêm túc nói:

- Tôi nghĩ tôi tìm ra nguyên nhân rồi

Kỳ Như Vân có chút sững sờ:

- Nguyên nhân gì?

- Nguyên nhân Duyệt Duyệt không có thai

Tần Hiếu Uyên lộ ra nụ cười thần bí.

Bình Luận (0)
Comment