Chương 1540: Sản Vật Phong Phú Ở Giang Nam (2)
Bị người ta gọi là Cố Thất phu nhân khiến Lý Lệ sửng sốt, chợt hiểu ra là đang nói chuyện với nàng.
"Bẩm Nhị hoàng tử, thư quán Cát Tường đúng là như vậy. Dì Liễu vẫn nói, trời sinh ta ắt có tài để dùng, có người giỏi đọc sách am hiểu việc đọc sách thì học tập tứ thư ngũ kinh để tương lai đi thi cử. Có người khéo tay cảm thấy hứng thú với nghề thợ mộc, vậy thì làm nghề thợ mộc kiếm sống. Có người sức khỏe lớn mạnh, có thể làm nghề thợ rèn...
"Tóm lại, nghề nào cũng có người xuất sắc, chỉ cần thái độ nghiêm túc chăm chỉ, học thành thạo một nghề, chung quy cũng có thể sống tốt qua ngày.
Cửu công chúa khen ngợi: "Không hổ là Phán Nhi tỷ tỷ, trời sinh ta ắt có chỗ dùng, nói như vậy sẽ khiến người khác được giác ngộ. Các ngươi đi cũng được nhưng nói với bên ngoài là bạn bè của Thất Lang, thân thích của Cố gia, không được ỷ vào thân phận hoàng tử mà đi làm xằng làm bậy. Nếu để ta biết được các ngươi làm loạn ở bên ngoài thì cẩn thận cây roi của ta. Ta cũng sẽ không bởi vì các ngươi đã lớn mà xuống tay lưu tình, ngược lại vì các ngươi không hiểu chuyện còn đánh ác hơn nữa, không những vậy ta còn tố cáo với phụ hoàng mẫu hậu của hai ngươi."
Đại hoàng tử Ngọc Trạch khom người hành lễ: "Cửu cô cô, người yên tâm, Trạch sẽ không làm loạn."
Ngọc Hằng cũng nhanh chóng cam đoan: "Cửu cô cô, thật ra chúng ta ở kinh thành cũng không có làm loạn bao giờ! Gậy của phụ hoàng đến bây giờ cũng không phải dùng để trang trí đâu ạ”"
Nghe nói như vậy, Cửu công chúa nở nụ cười: "Tốt, vậy các ngươi đi đi. Thất Lang, ngươi giúp ta trông chừng chúng, sắp xếp chỗ ở cho tốt."
"Vâng, Tam thẩm." Cố Tấn đáp lời, sau đó đưa Lý Lệ ra ngoài, lên xe ngựa đi thẳng đến trấn Cát Tường.
Nhị hoàng tử cười cười: "Lý Đại tướng quân và dượng song kiếm hợp bích, là có thể giải quyết dễ dàng tất cả vấn đề."
"Đại ca, chẳng trách người ta đều nói phong cảnh Giang Nam tuyệt đẹp, quả thực không phải giả, nơi nào cũng là núi xanh nước biếc, hơn nữa sản vật lại phong phú." Nhị hoàng tử Ngọc Hằng xúc động nói, so sánh với phương Bắc, vị trí địa lý của phương Nam tốt hơn rất nhiều.
Đại hoàng tử Ngọc Trạch cũng gật đầu: "Phụ hoàng và các vị đại thần cũng đều ý thức được vấn đề này, chỉ là đào kênh thông sông là công trình lớn. Triều đại trước đó là Đại Tề, tuy rằng cuối thời mục nát nhưng cũng bởi vì xây dựng đường thủy mới khiến lòng dân càng thêm sôi trào. Sau đó khắp nơi khởi nghĩa, lại có các thế lực ở nhiều nơi thừa cơ nổi lên cát cứ một phương. Thái tổ của chúng ta cũng là một trong số đó."
Nhị hoàng tử suy nghĩ, sau đó nói: "Sản vật của phương Nam thật phong phú nhưng vận chuyển lên phương Bắc theo đường thủy cũ lại không được, phải mở đường thủy mới có thể để thuyền lớn hơn đi qua được, hạ bớt chi phí vận chuyển."
Đại hoàng tử gật gật đầu: "Đúng vậy, chúng ta đi từ phương Bắc tới, bên đó bão cất thật lớn. May mà bây giờ hạt lúa năng suất cao của Đức Thụy phu nhân đã được trông rộng rãi, xưởng đan len cũng gia tăng nên hoàn cảnh của phương Bắc mới dần chuyển biến tốt đẹp hơn."
"Hiện tại ở trong triều có người đồng ý cũng có người không đồng ý, cho nên tranh luận tới lui đã cãi nhau hơn nửa năm cũng không quyết định được. Đợi sau khi Lý đại tướng quân và cô phụ trở về kinh, khả năng phụ hoàng sẽ hỏi bọn họ."
Đại hoàng tử và Nhị hoàng tử ngồi ở xe ngựa phía sau, dọc đường đều mở cửa sổ xe ngựa, tò mò nhìn ra bên ngoài.
"Lúc tới trấn Cát Tường, nếu có cơ hội ta sẽ hỏi Lý Đại tướng quân và Đức Thụy phu nhân một chút." Đại hoàng tử cười nói: "Có lẽ ta cũng có thể nhận được một ít gợi ý."
Nhị hoàng tử gật gật đầu: "Đúng vậy, lúc nào Đức Thụy phu nhân cũng có rất nhiều ý tưởng. Hỏi nhiêu một chút, có lẽ sẽ có thu hoạch."