Rất nhiều người biết rằng, một cổ động viên nào đó của đội Cự Thạch đã công khai lên mạng khiêu khích cổ động viên bên đội Lam Diên, hẹn gặp nhau trên khán đài.
Trên thực tế đó cũng không phải chuyện to tát gì, giữa các cổ động viên cũng thường xảy ra mâu thuẫn.
Đấu nhảy thôi mà, cũng không phải là đánh nhau.
Cũng chẳng có gì nghiêm trọng lắm.
Chỉ là lần này danh tính của người có liên quan có chút đặc biệt.
Cậu vừa tài năng vừa dễ thương, dám thể hiện sức hút vượt trội, lại còn mang theo tư chất như cá Koi, lập tức chiếm trọn trái tim của tất cả cổ động viên bên đội Lam Diên.
Nếu không có chuyện gì xảy thì cũng không sao, nhưng tại sao không tự bảo vệ mình như nhắm mắt làm ngơ khi có chuyện gì xảy ra?
Fanclub Lam Diên có tổng cộng 52 triệu thành viên đăng ký, thế nhưng số lượng người online hiện tại chỉ hơn năm mươi nghìn người, trong số năm mươi nghìn người này vẫn có rất nhiều người đã "lặn mất tăm", bất kể là trong câu lạc bộ phát sinh ra chuyện gì, họ cũng sẽ không bao giờ trồi lên.
Đã từng rất huy hoàng, nhưng hôm nay đã suy tàn.
Chỉ trong ba năm ngắn ngủi.
May mắn thay, không có quản trị viên cốt lõi nào rời đi, họ vẫn còn hoạt động tích cực trong câu lạc bộ, hàng ngày xử lý các vấn đề lớn nhỏ.
Trước kia có rất ít chuyện, nhưng mấy ngày nay lại đột nhiên tăng lên rất nhiều.
Việc cổ động viên bên đội của Cự Thạch khiêu khích bọn họ cũng là một trong số đó.
Ngay cả đội trưởng Tả Viêm cũng biết chuyện này, các cầu thủ khác cũng rất lo lắng, lập tức hỏi ban quản lý câu lạc bộ, nhìn xem họ sẽ xử lý vấn đề này như thế nào.
"Có nên liên lạc với cậu ấy không, hỏi xem thử có cần tìm người tới hỗ trợ không?"
Nếu cần, cộng đồng cổ động viên có thể nhờ các chuyên gia tới trợ giúp trận đấu.
Sau khi Văn Tắc nhận được câu hỏi, anh đã vẽ để phiên dịch lại cho Cầu Tuyết Nhỏ hiểu, bản thân anh cảm thấy, đây cũng là một cách.
Nếu không anh sợ Cầu Tuyết Nhỏ thua cuộc sẽ không chịu nổi, đến lúc đó lại khó chịu mà khóc nhè.
Sự việc này liên quan đến thể diện của toàn bộ cổ động viên Lam Diên, vì vậy tốt hơn hết là nên đưa ra quyết định thận trọng.
Cố Bồng hiểu được ý sau, trong lòng cảm thấy rất ấm áp, không ngờ mọi người sẽ vì cậu mà cân nhắc việc này.
Mà cậu đưa ra câu trả lời cũng giống như trước: Không cần lo lắng.
Trong lòng Cố Bồng như gương sáng, trên khán đài so sánh hoàn toàn không phải là về kỹ năng nhảy múa, mà là: Ai, giật, được, spotlight.
Chỉ cần có bầu không khí thì cho dù có là con heo bình thường cũng có thể thắng.
Cố Bồng không so kè chuyên môn với người khác, sau khi làm thần tượng được hai năm, cậu hiểu lưu lượng mới là tất cả, sự yêu thích của fan mới là chính.
Dù nhảy có giỏi hay chuyên nghiệp đến đâu thì cũng chỉ có ban giám khảo mới biết.
Một vũ công chuyên nghiệp cạnh tranh với cậu chỉ để giành lấy sự chú ý, chẳng khác nào thắp đèn lồng trong nhà vệ sinh*, tìm ý nghĩa.
(*厕所里打灯笼 Thành ngữ này thường được sử dụng để chỉ việc làm một công việc vô ích, không có lợi ích gì, hoặc làm một việc không cần thiết, lãng phí thời gian và công sức)
Văn Tắc không còn cách nào, không thể làm gì khác hơn ngoài giúp Cầu Tuyết Nhỏ truyền đạt: "Em ấy rất tự tin, nói không cần lo lắng."
Mà ý tưởng chính của anh là: "Nếu sau khi mọi người cân nhắc vẫn thấy nên chuẩn bị phương án dự phòng thì cũng có thể chuẩn bị trước."
Để phòng ngừa ấy mà.
Cầu Tuyết Nhỏ cũng chỉ là một cổ động viên bình thường, không thể gánh nổi trách nhiệm này.
Ban quản lý câu lạc bộ fan mê đá bóng Lam Diên nhanh chóng trả lời: "Không cần, không cần, thắng thua không quan trọng, chỉ cần đừng ảnh hưởng đến tâm trạng là được".
Văn Tắc cũng nghĩ như vậy.
Thế thì không sao cả.
Thường thì vé coi cuộc thi đấu trực tiếp sẽ do các cổ động viên của hai đội mua hết, quản lý chặt chẽ, hiếm khi xảy ra tình trạng không mua được vé.
Chuyện này sẽ không bao giờ xảy ra ở trận đấu của Lam Diên và Cự Thạch, ban tổ chức vô cùng hoang mang, sao có nhiều cổ động viên khiếu nại không mua được vé thế này?
Đơn giản thôi, bởi vì trận đấu này bị rất nhiều fan lông xù xâm nhập vào, họ mua vé không phải để xem đá bóng, họ đến xem trận chiến khiêu vũ lông xù~
Hoàng tử vũ điệu nóng bỏng được mong chờ nhất - Cầu Tuyết Nhỏ - vạn người hâm mộ đã tỉnh dậy sau một giấc ngủ trưa ngon lành, sau đó tắm rửa rồi hóa trang.
Phong cách khiêu vũ hôm nay của cậu là đội tóc giả màu hồng, vòng cổ đinh tán và đồ vật trang trí là một cây guitar nhỏ được treo phía trước ngực!
Văn Tắc: "Phụt..."
Khoảnh khắc đội tóc giả lên, Văn Tắc cảm thấy hình dáng của quả Cầu Tuyết Nhỏ rất ngầu, chỉ cần đứng yên cũng rất có sức hút.
"Ngao!" Cười cái cù lôi!
Cố Bồng thử xem bộ tóc giả của mình có ổn định hay không, một khi tóc giả ổn thì địa vị cũng ổn theo!
Rất tốt, tóc giả rất ổn.
Văn Tắc muốn nói chút gì đó, nhưng Cầu Tuyết Nhỏ lại nghe không hiểu được.
Quên đi, không có thời gian nữa.
Họ chuẩn bị xong thì lập tức ra ngoài, hướng về phía sân vận động với khí thế oai phong lẫm liệt.
Đây là một sân vận động mới, diện tích lớn gấp đôi so với sân trước đó, thường thì trong các trận đấu loại sẽ có nhiều ghế trống, nhưng hôm nay khán đài chật kín người.
Chỉ có những sự kiện siêu, siêu, siêu lớn mới có quy mô thế này phải không?
Cố Bồng nhìn thấy nhiều người như vậy, hiếm khi cảm thấy có chút xấu hổ.
Chết tiệt, cậu bắt đầu hoài nghi, có phải bộ dáng của cậu rất buồn cười không?
Tất cả là do Văn Tắc hết, không chịu nói với cậu là đẹp hay không đẹp, anh chỉ không nhịn được mà cười.
Bởi vì thiếu tự tin, Cố Bồng ôm cái đầu hồng nhỏ của mình trốn dưới khung cửa, nhất thời không dám ra ngoài.
"Sao vậy?" Văn Tắc có chút nghi hoặc, Cầu Tuyết Nhỏ là đang xấu hổ sao?
Một người cứng đầu không bao giờ quan tâm tới người khác mà bây giờ lại xấu hổ, đây đúng là chuyện ngàn năm có một...
Văn Tắc còn chưa ý thức được mức độ nghiêm trọng của vấn đề, kinh ngạc cười nói: "Cầu Tuyết Nhỏ, em đang xấu hổ đấy à?"
"?" Cố Bồng cảm giác được người này đang trêu chọc mình, trong lòng càng ngày càng bất an.
Lúc này Văn Tắc mới thu lại nụ cười: "Không thể nào? Em thật sự xấu hổ sao?"
Cẩn thận quan sát Cầu Tuyết Nhỏ một chút, hình như trạng thái này không hẳn là xấu hổ, mà là giống như thiếu tự tin.
Văn Tắc chợt nhớ ra lúc nãy khi anh giúp Cầu Tuyết Nhỏ chỉnh lại tạo hình đã vô tình cười hơi lớn.
Anh lập tức nhíu mày, có phải Cầu Tuyết Nhỏ hiểu lầm anh cảm thấy cậu trông rất buồn cười rồi không?
Thực ra không phải, anh chỉ cảm thấy cậu rất dễ thương thôi chứ không có ý kia.
"Cầu Tuyết Nhỏ." Văn Tắc thăm dò gọi một tiếng, vươn tay ôm lấy cậu.
Sau khi bế cậu lên, Văn Tắc phát hiện hai chân của Cầu Tuyết Nhỏ thu móng lại, sắc mặt có chút bất an, ánh mắt còn hơi mơ hồ.
Bộ dạng này khiến cậu trông rất bơ vơ.
Văn Tắc sững sờ, cảm giác tim mình như bị xé nát ra.
"Xin lỗi." Anh ngay lập tức xin lỗi, sau đó ôm Cầu Tuyết Nhỏ vào gần cổ mình, vội vàng an ủi: "Cầu Tuyết Nhỏ, tôi không có ý trêu chọc em đâu, thật đấy! Ngoại hình của em rất tuyệt, rất ngầu, đừng lo lắng nhé, được không?"
Đồng thời điên cuồng tự trách mình!
Lẽ ra lúc đó anh phải nghiêm túc cổ vũ Cầu Tuyết Nhỏ - người sắp phải đối mặt với trận đấu, phải làm cho cậu biết được mình vô cùng giỏi.
Cuộc thi Star Cup không phải là một trận đấu giao hữu, ai cũng sẽ phải đối mặt với một áp lực lớn.
Việc cổ vũ trước trận đấu rất quan trọng, nhưng anh lại bỏ qua.
"Thật xin lỗi, Cầu Tuyết Nhỏ." Văn Tắc cảm thấy vô cùng tự trách, lại một lần nữa nói xin lỗi, dù anh biết rằng Cầu Tuyết Nhỏ có nghe cũng không hiểu, nhưng nói ra khiến lòng anh nhẹ lòng hơn một chút.
"..." Cố Bồng không phải là không hiểu gì!
Mỗi lần người này làm sai chuyện gì đều sẽ nói câu này, lại còn kèm theo các hành động an ủi cẩn thận, xoa xoa lưng cậu.
Cho dù Cố Bồng có ngốc đến đâu cũng có thể nghe hiểu.
Thật ra chuyện này không thể trách Văn Tắc, mà là chính cậu đột nhiên cảm thấy không tự tin, dựa vào cái gì mà một người ngoài hành tinh như cậu, ngay cả ngôn ngữ nghe cũng không hiểu mà còn có thể tự tin như vậy.
Lỡ như thất bại thì sao?
Cố Bồng và Văn Tắc áp sát vào nhau, lẳng lặng suy nghĩ, nhất thời không chú ý trận đấu đã bắt đầu.
Cả hai đội từ hai bên lần lượt xuất hiện khiến toàn bộ sân bóng lập tức bùng lên làn sóng cảm xúc hào hứng.
Đội đầu tiên ra sân là đội Cự Thạch.
"A—" bên phía fan của họ rất biết làm náo động, lập tức tạo ra một làn sóng người, tràn ngập một nửa sân vận động, khí thế hào hùng, lập tức chiếm trọn sự chú ý từ màn hình lớn.
Đến lượt các cầu thủ Lam Diên xuất hiện, các cổ động viên đáng yêu của họ đã dùng màn hình ánh sáng chiếu lên bầu trời tạo thành dải ngân hà ba chiều và logo đội bóng.
Hiệu ứng trình chiếu không tệ, nhưng công nghệ cao thì ai cũng xem nhiều rồi.
Chỉ có Cố Bồng - một tên nhà quê nhìn đến ngẩn ngơ: Trời ơi, đẹp vữ?
Văn Tắc không nhìn, mãi đến khi thấy vẻ mặt của Cầu Tuyết Nhỏ anh mới quay sang nhìn.
Đây là cơ hội cuối cùng để đội Lam Diên giành được cúp ở Star Cup, ở trận chung kết, những fan mê đá bóng đã hò reo trong buổi tập.
Trên mạng, đối thủ chế giễu: "Các ngươi muốn đoạt cúp đến điên rồi sao, cho là chỉ cần gom đủ lượng người chơi là có thể tái hiện lại lịch sử? Đừng làm trò cười nữa!"
Thậm chí cả những người qua đường cũng không mấy lạc quan "Không thể nào, Không thể nào, đã không đá chung với nhau trong ba năm, vậy mà các người dám tham gia Star Cup? Cũng không phải là không thể, nhưng tiếc là đội của mấy người phải gặp đội mạnh ngay trận đầu, nếu quỳ ở đây thì buồn cười thật đấy."
Cũng phải thôi, ba năm không đá chung một trận mà.
Người ta chỉ nhớ rằng trong ba năm qua đội Lam Diên liên tục thua trận, vốn đã là một đội bóng tệ đến không thể tệ hơn.
Ngay cả khi có những cầu thủ giỏi nhất trở lại thì tiền đồ tương lai vẫn rất mờ mịt.
Fan mê đá bóng của đội Lam Diên hiểu rất rõ, rằng khả năng quỳ gối ngay từ trận mở màn không phải là không thể! Nhưng họ vẫn chọn tin tưởng vào các cầu thủ của mình, cho dù có phải quỳ ngay từ đầu thì cũng phải đấu thật xuất sắc!
"Lam Diên tất thắng—"
Một ông anh thân hình cường tráng, giương cao một lá cờ lớn vẫy mạnh trên khán đài.
Ông ấy đã chờ ngày này suốt ba năm rồi.
Đội bóng trong mơ của ông ấy đã trở lại!
"Tất thắng! Tất thắng! Tất thắng!"
Bên khán đài của đội chủ nhà trông giống như một đại dương xanh thẳm, các cổ động viên cùng đồng loạt hô vang khẩu hiệu, tiếp thêm tinh thần cho các cầu thủ.
Chẳng bao lâu sau, tiếng còi của trọng tài vang lên, trận đấu gay gắt bắt đầu dần được mở ra.
Cố Bồng bị âm thanh của còi kéo tỉnh.
Cậu nhanh như chớp trèo lên vai Văn Tắc, hai chân trước ôm lấy đầu của đối phương, đôi mắt xanh to tròn chăm chú nhìn chằm chằm xuống sân cỏ, không còn thời gian để suy nghĩ quá nhiều.
"Cả hai đội đều chơi chiến thuật 4-3-3*, không biết đội bên trái có kế hoạch gì?" Văn Tắc cảm thấy Cầu Tuyết Nhỏ đã quay lại trạng thái bình thường, lập tức thở phào nhẹ nhõm.
(*Chiến thuật 4-3-3 bao gồm: 4 cầu thủ phòng ngự là 2 trung vệ và 2 hậu vệ cánh, tiếp theo là 3 tiền vệ trung tâm có thể tạo thành một tam giác gồm 1 trung vệ, 2 tiền vệ chơi trên hàng công và 3 tiền đạo)
Anh cũng bắt đầu xem bóng đá.
Ở mùa giải trước, đội Cự Thạch cũng dùng chiến thuật này để duy trì thành tích bất bại suốt mười bốn trận tại giải bóng đá Western Crown League. (cái này có nên sửa thành "giải bóng đá vô địch miền Tây" không nhỉ?)
Quả thực rất lợi hại.
Cố Bồng không hiểu lắm về nội tình bên trong, nhưng chiến thuật 4-3-3 thì cậu rất quen thuộc.
Đây là một hình thức chiến thuật tấn công tổng lực và phòng thủ chặt chẽ, phản công sắc bén trên địa hình, ưu điểm lớn nhất là sự linh hoạt, có thể tùy cơ chuyển đổi ngay lập tức thành 4-5-1, 4-2-3-1, hay hoặc là 4-3-2-1.
Sở dĩ mà Cố Bồng quen thuộc với chiến thuật này bởi vì đây là đội hình mà các câu lạc bộ bóng đá hàng đầu thường sử dụng, nếu ai có thể nắm vững được nó thì người đó có thể thống trị toàn bộ sân cỏ.
Đội bên trái cùng ban huấn luyện viên đã ngày đêm nghiên cứu 14 trận đấu của đội Cự Thạch, phát hiện ra yếu tố then chốt trong chiến thắng của đội Cự Thạch là bọn họ rất giỏi thực hiện lối chơi pressing* tầm cao để dành lại bóng, khiến đối thủ nhanh chóng mất đi quyền kiểm soát bóng.
(*ép sân sâu để cướp bóng)
Những ngày gần đây các thành viên trong đội đã tập trung rèn luyện việc chuyền bóng chéo và chuyền bóng gián tiếp để đối phó với những pha cướp banh ở vị trí cao của đội Cự Thạch trong hiệp một, vị trí tiền vệ của đối phương là khu vực họ tập trung tấn công cũng như phòng vệ chặt chẽ nhất.
Trong trận đấu này, ưu thế lớn nhất của đội Lam Diên chính là đối thủ chưa quen thuộc với lối chơi của họ, hoặc có thể nói là chưa bao giờ để vào mắt.
Sau hai lần chuyển giao bóng, bóng đã đến chân một cầu thủ trẻ của đội Cự Thạch, cầu thủ trẻ này vừa mới toả sáng ở giải bóng đá Western Crown League, anh ta đang dẫn bóng tấn công liên tục và có cơ hội ghi bàn.
"A—" Các cổ động viên bên đội Cự Thạch phát ra những tiếng la hét cuồng nhiệt, đồng loạt gọi tên cầu thủ trẻ ấy.
Màn hình lớn chiếu chiếu về phía các cổ động viên bên đội Cự Thạch.
Bàn thắng đầu tiên của trận đấu đã sắp có, khán giả đã bắt đầu chuẩn bị cho màn ăn mừng.
Bỗng nhiên, vũ công đã khiêu khích Cố Bồng xuất hiện ở giữa màn hình lớn, điệu nhảy của anh ta đã thu hút sự chú ý của màn hình lớn.
Nghệ danh của anh ta là Sammy.
Anh ta có mái tóc đỏ, ăn mặc theo mode, chuyên nhảy vũ điệu robot và nhảy hip-hop, chính là hoàn toàn đụng độ với Cầu Tuyết Nhỏ, khó trách anh ta lại cảm thấy bất mãn như vậy.
Khi Sammy nhận ra mình đang xuất hiện trên màn hình lớn, anh ta lập tức cười, thành thạo thể hiện một vũ điệu điêu luyện chào hỏi tất cả mọi người, sau đó anh ta tiếp tục thực hiện một vài động tác khiêu chiến gây tức giận cho người xem khiến ai cũng muốn đập vào đầu anh ta.
Biểu cảm cuối cùng là nhăn răng nhếch miệng, kết hợp với cử chỉ tay đầy khinh miệt.
"Xấu muốn chết." Văn Tắc đánh giá.
Cố Bồng dời tầm mắt, tiếp tục nhìn chằm chằm vào sân banh.
Cầu thủ dẫn bóng tiến công đã vượt qua ba người, Sở Nhung tiến lên ép cướp, đồng đội nhìn lướt qua thấy có cơ hội liền điên cuồng chạy đến vị trí chờ đón bóng.
Sở Nhung thành công cướp bóng.
Các cổ động viên bên đội Lam Diên hò reo phấn khích, tiếp theo là một pha chuyền bóng thẳng, vượt qua vạch giữa sân, đúng như dự đoán, cầu thủ đối phương dồn lên phía trước và phản công ở phần sân trước.
Các cầu thủ bên mình đã không chơi theo ý họ, trực tiếp chuyền bóng cho tiền vệ, khu vực phòng ngự yếu nhất trong đội hình 4-3-3.
Đồng đội đã vững vàng đón bóng.
Cố Bồng: Tốt!
Cố Bồng đã nhận ra rằng các cầu thủ đang cố ý dời sự chú ý của tiền đạo và tiền vệ đối phương, các pha chuyền bóng liên tiếp đang diễn ra rất mượt mà.
Một khi trình độ đội hình của đối phương bị phá vỡ, sẽ có cơ hội tấn công.
Đột nhiên Văn Tắc chạm vào Cầu Tuyết Nhỏ, chỉ cho cậu xem: "Em đang lên TV."
Cố Bồng ngẩng đầu nhìn lên, trong mắt có chút hồi hộp.
Nhưng ngay giây tiếp theo cậu lại nghe thấy rất nhiều người tiếng hét chói tai, vang dội, tựa hồ phản ứng cũng không tệ.
Cố Bồng lắc nhẹ tai hồng: Hả?
Văn Tắc khẽ cười, nhanh chóng tháo tấm ván trên lưng ra, đặt lên khung sắt trước ngực, đây là sân khấu nhỏ mà anh đặc biệt dành riêng cho Cầu Tuyết Nhỏ, giúp cậu có thể nhảy múa một cách thoải mái hơn.
"Lên đây nào." Văn Tắc vỗ vỗ sân khấu nhỏ, lớn tiếng khích lệ: "Cầu Tuyết Nhỏ! Cho cậu ta biết thế nào là lễ hội đi!"