Sau khi cân nhắc một hồi lâu thì Hồ Trân Trân nghĩ có lẽ ý sau hợp lý hơn.
Nhiệm vụ của giai đoạn hai mà hệ thống đưa ra vẫn luôn phức tạp hơn giai đoạn đầu, vị trí thứ nhất trong cuộc thi thì có thể dễ dàng đạt được, nhưng đôi khi việc xếp hạng cũng không quan trọng.
Nếu muốn hoàn thành nhiệm vụ, thì phải giúp Giang Thầm tỏa sáng nhất vào ngày hôm đó mới được.
Hồ Trân Trân nghĩ tới sở trường của Giang Thầm.
Ngày thường cậu rất thích chơi mấy trò thủ công, nên Hồ Trân Trân thường hay mua cho cậu mấy bộ đồ chơi xếp gỗ cùng vài món khác.
Có lẽ có thể tổ chức một môn thi đấu giống vậy.
Sau khi tính toán xong Hồ Trân Trân liền đi đến Lâu Đài Chó.
Hôm nay công viên giải trí không đón khách du lịch vào thăm quan, mà hôm nay Lâu Đài Chó chỉ đón tiếp những em học sinh và phụ huynh của trường tiểu học Bắc Quan.
Hồ Trân Trân đã chờ ngày này rất lâu rồi.
Mấy ngày nay chưa hoàn thành nhiệm vụ, nên tiền trong thẻ mà hệ thống cung cấp cho cô càng ít, điều này làm cho Hồ Trân Trân có chút lo lắng.
Giang Thầm đang đứng ở khu thi đấu xếp gỗ thì thấy Hồ Trân Trân rất lo lắng, nên cậu kéo tay Hồ Trân Trân gật đầu bảo đảm.
“Mẹ cứ yên tâm, con sẽ cố gắng hết sức!”
Gần đây cậu chơi chung với Đồng Soái, dần dần cũng biết cách biểu đạt tâm trạng bằng lời nói hơn lúc trước.
“Được, Tiểu Thầm cố lên nha!”
Những khối gỗ được công viên giải trí chuẩn bị cho cuộc thi đấu này có hơi lớn, yêu cầu của môn thi đấu này là người chơi phải dùng những khối gỗ đó xếp thành một căn nhà, hoàn thành xong càng sớm càng tốt.
Chỉ có học sinh ở lớp dưới mới đến tham gia trò chơi này.
Còn những học sinh đã bắt đầu phát triển chiều cao từ lớp ba trở lên, thì rất coi thường trò chơi xếp gỗ ‘Ấu trĩ’ này.
Thế giới quan của đám nhóc này rất kì lạ.
Rất nhiều bạn học sinh lúc đầu coi thường trò chơi ấu trĩ này nhưng khi thấy bạn mình ở trong đó chơi rất vui thì cũng muốn chơi, nhưng ngoài miệng vẫn nói không thích trò chơi này rồi đi chỗ khác.
Cho nên trò chơi xếp gỗ này có ít người tham gia hơn Hồ Trân Trân tưởng.
Sau khi có kết quả Giang Thầm đạt được vị trí thứ nhất, nhưng hệ thống vẫn chưa có thông báo hoàn thành nhiệm vụ.
May mắn thay cô còn chuẩn bị một hoạt động khác.
Hồ Trân Trân tươi cười, véo đôi má bánh bao Giang Thầm rồi chúc mừng cậu.
Cô cho rằng hôm nay sẽ là một ngày bình thường tràn ngập sự vui vẻ như bao ngày khác, nhưng không nghĩ đến giữa đường lại xảy ra sự cố ngoài ý muốn.