Edit: Đậu Xanh
Chắc mấy chốc, bọn họ đã dọn ra một cái bàn ở dưới tầng đứng vây quanh đánh bài.
Lúc Minh Châu dọn dẹp phòng bếp xong thì nhận được cuộc gọi của dì hai, dì hỏi cô hôm nay có muốn đến nhà dì ấy ăn cơm không, Minh Châu tất nhiên sẽ từ chối.
Chuyện Cảnh Dực giúp Minh Châu trả nợ chưa đến nửa ngày đã lan truyền rầm rộ cả thị trấn Puhe, có người nói Minh Châu quyến rũ Cảnh Dực, có người nói Cảnh Dực thấy cái đẹp nên nổi ý, nói chung là có đủ các lời nói khó nghe, ý chính mà mọi người muốn truyền đạt đó là: Minh Châu và Cảnh Dực ở bên nhau.
Nhưng dì hai không tin Minh Châu là loại người như thế, hỏi cô rốt cuộc là có chuyện gì, có phải thật sự đến với Cảnh Dực không, Minh Châu trả lời một câu chắc nịch:
“Dạ, dì hai, con và anh ấy ở bên nhau.”
Dì hai sốt ruột đến mức than ngắn thở dài, không ngừng khuyên can cô, “Minh Châu à, con phải nghĩ cho thật kỹ, con không thể vì số nợ kia mà giao bản thân mình cho…một người như thế được, cậu ta haiz…tốt xấu gì con cũng là một sinh viên đại học, làm sao có thể ở chung với một tên côn đồ được chứ.”
“Con cảm thấy anh ấy rất tốt.” Minh Châu ngắm nhìn con thỏ bên ngoài ban công, khóe môi vô thức nở nụ cười, “Anh ấy đối xử với con rất tốt, con ở bên anh ấy không phải vì anh ấy giúp con trả nợ, mà vì con muốn ở bên cạnh anh ấy.”
Dì hai lại than ngắn thở dài, “Con, con cũng đã lớn rồi, tự mình quyết định mọi chuyện đi, ba cậu ta là tội phạm giết người, người trên thị trấn ai cũng sợ cậu ta, sợ sau này cậu ta sẽ giống như ba của mình…”
Khi Minh Châu nghe đến đây, cô mới chợt nhớ ra, trước đây bản thân từng nghe từ chỗ của ba mình chuyện về Cảnh Dực, ông ấy khen Cảnh Dực có giáo dưỡng, tuổi trẻ phơi phới rất cẩn trọng mọi việc, tuy rằng anh ít nói, nhưng những sự lễ phép nên có anh đều có, chỉ có điều ba anh là tội phạm giết người, khiến anh bị ảnh hưởng quá nhiều, dẫn đến một đứa trẻ ngoan ngoãn không thể đi học, nếu không với lý lịch của anh, sau này chắc chắn sẽ là một trụ cột tài năng.
Đó là vào kỳ nghỉ hè năm ngoái, Minh Châu đang gọt dưa hấu cho ba thì nghe thấy ông ấy trò chuyện với bạn bè, suốt cả quá trình cô không biết bọn họ đang nhắc đến ai, cô chỉ biết rằng ba cô rất tán thưởng người này, trong lời nói toàn là sự khen ngợi.
Cho đến bây giờ cô mới biết, người đó chính là Cảnh Dực.
Về chuyện ba của Cảnh Dực giết người, Minh Châu không biết rõ, cô nghe dì hai nói lại thêm một lần mới biết, khi đó ba của Cảnh Dực uống say, có xảy ra tranh chấp với mẹ của Cảnh Dực, cũng không biết cãi nhau chuyện gì, chỉ biết ông ấy đứng trước mặt một đứa nhỏ chỉ mới 12 tuổi, chính tay giết chết mẹ của cậu bé.
Minh Châu bất giác nhớ đến câu nói mà anh từng nói:
—–”Minh Châu.”