Chương 53: Hoàn Thành
Chương 53: Hoàn Thành
Chương 53: Hoàn Thành
Sau đó, hai người nói chuyện phiếm hai câu, rồi nép vào cửa, tiến vào không gian, giặt tẩy quần áo xong rồi đi ngủ.
Lần này, Chu Oánh là ngủ một giấc đến hừng đông, mãi cho đến khi Cố Thừa Duệ làm xong điểm tâm hắn mới đánh thức nàng dậy.
Sau đó hai người liếc nhau, cả hai đều cười, xem ra sau này có thể không phải ở lại trong miếu, đây là một chuyện khá tốt.
Khi hai người ăn điểm tâm xong, Chu Oánh thừa dịp chưa có ai tới, nàng đi vào không gian dùng mấy ép bột làm ra mười lăm ký mì sợi, rồi cầm hai ký rưỡi thịt ba chỉ cùng một số tương đậu nành, tương ngọt ra ngoài.
Nàng nấu món mì trộn tương xào cho buổi trưa, đồ ăn kèm sợi củ cải thái mỏng đem đi luộc.
Có điều ngày hôm nay, không chỉ có Bạch thị đến giúp đỡ nấu cơm, mà ngay cả Vương thị cũng sớm chạy tới hỗ trợ.
Mà đến trước là hai cha con trưởng tộc dẫn theo ba đệ tử trong tộc tới hỗ trợ, có cả Cố Thừa Hỷ chạy tới giúp đỡ nâng chiếu lên.
Nhanh đến buổi trưa, trưởng thôn cùng với Tiền Gia Hỷ cũng chở mảnh ngói tới.
Lúc chạng vạng tối ba ngày sau, phòng ở đã hoàn toàn sửa xong, đến cả tường cũng được đắp lên bằng một lớp gạch mộc chắc chắn lấy từ trong thôn.
Đêm đó, Chu Oánh dựa theo yêu cầu của đoàn người làm mì trộn tương xào một lần nữa, đồng thời nàng còn kho thêm một cái đầu heo, mười cái móng heo, trộn với một chậu cải trắng thái sợi, nấu một nồi đậu phộng ngũ vị hương, bày ra thêm năm ký rượu.
Sau khi cả đám công nhân đã cơm nước no nê, Cố Thừa Duệ bắt đầu phát tiền công cho mọi người, lúc này mới xem như hoàn toàn kết thúc.
Chu Oánh thấy vẫn còn món thịt muối với vài món lắt nhắt thừa lại, nên nàng mới múc ra hai bát, đưa mỗi chén cho Bạch thị cùng với Vương thị rồi nói: "Tiền thẩm, đại nương, đa tạ các ngươi hai ngày này đã giúp đỡ, đây chỉ là một chút tấm lòng thôi, mong hai người không chê tâm ý nho nhỏ này."
"Ngươi mà đưa mấy món khác là ta không nhận đâu, nhưng mà nước sốt tương xào ngươi làm thật sự quá ngon, đã ăn rồi là muốn ăn nữa, ngươi mà cho ta món này là ta không khách sáo đâu."- Bạch thị tươi cười nhận lấy.
"Đúng rồi, đúng rồi, sốt tương này là nước sốt ngon nhất ta từng được ăn đó, mai mốt ngươi nhớ phải dạy ta cách làm món này nha."- Vương thị liên tục gật đầu phụ họa nói.
"Vậy là tốt rồi, có thời gian rảnh thì hai người ghé chơi nhé, ta sẽ dạy từng bước từng bước một cho hai người học."- Chu Oánh đáp.
"Vậy quyết định như thế nhé, chờ ngươi dọn dẹp với ổn định nhà cửa xong xuôi, chúng ta sẽ lập tức đến học nấu tương."- Vương thị nói xong thì mời Bạch thị cùng đi ra ngoài.
Sau khi đã đưa tiễn bọn họ về, Chu Oánh bắt đầu đi dọn phòng bếp, nàng chất đủ số lượng củi cần thiết vào đó, quay người trở vào gian nhà trong.
Nàng nghiêm túc đánh giá căn phòng nhỏ đã được dọn sạch sẽ một chút, không nói thì cũng không ai biết trước đây nó từng cũ nát như thế nào.
Có điều cái chiếu – đang bị lộ một góc - che cái nóc nhà lại thì nàng nhìn đi nhìn lại thế nào cũng không vừa ý, xem ra sau này phải che chắn kỹ một chút mới được, nếu không ban đêm đang ngủ mà nó rớt xuống mấy con côn trùng, chuột thì có khác gì phim kinh dị đâu.
Còn ý tượng xây hệ thống sưởi sàn thì bị cho ra chuồng gà rồi, sàn nhà được trát vôi vữa với có chất liệu là đá cẩm thạch mà, bỏ đi thì tiếc lắm.
Cố Thừa Duệ ngoài này thì bận đưa tiện mấy người nhà trưởng tộc, sau khi hắn trở về, thấy nàng cứ nhìn chằm chằm nóc nhà, lập tức nghĩ ra gì đó, tiến lên phía trước nói: "Yên tâm đi, lúc mà thương lượng ấy, ta gắn không ít thuốc bột ở bên trong rồi, cam đoan là không có con côn trùng, sâu bọ hay chuột nào lọt vào được đâu."
"Vậy cứ để nó lộ ra một góc vậy hả?"