Sau Khi Xuyên Thành Minh Tinh Pháo Hôi Tôi Bạo Hồng

Chương 144

Editor: Fei

 

Lần đầu tiên Liên hoan phim quốc tế Anna xuất hiện "song ảnh đế", chuyện này không chỉ gây bàn tán sôi nổi ở nước ngoài mà còn tạo một cơn chấn động lớn trong nước.

 

Phải biết rằng, từ rất lâu rồi diễn viên Hoa quốc không có thêm chiến thắng nào tại Liên hoan phim quốc tế Anna. Giờ đây, Tần Nhạc và Kỷ Li nhờ cùng một bộ phim mà giành được hai chiếc cúp Nam chính xuất sắc nhất là chuyện hết sức nở mày nở mặt.

 

Tài khoản chính thức của Hiệp hội Điện ảnh Hoa Ngu lập tức thông báo tin vui, hơn nữa còn đăng trên Weibo rằng—

 

Họ đang cố gắng mua bản quyền bộ phim Long Island Iced Tea, tin rằng trong tương lai không xa, người hâm mộ sẽ được xem tác phẩm xuất sắc này tại các rạp chiếu phim trong nước.

 

Tin tức vừa công bố, fan hai nhà Tần Kỷ reo mừng không ngớt, các fan couple chồng chồng Nguyệt Quý lại càng như phát cuồng.

 

"Á á á cuối cùng cũng có hy vọng! Long Island Iced Tea!"

 

"Tuyệt quá! Thế mà tôi có thể sống đến lúc được xem phim đồng tình trên sân nhà, hu hu hu!"

 

"Nghe mấy chị em nước ngoài kể trong phim có cảnh thân mật của hai nam chính, liệu có bị cắt khi chiếu không nhỉ?"

 

"Chẳng quan tâm có cắt hay không! Miễn chiếu trong nước là tốt lắm rồi! Đừng được voi đòi tiên!"

 

"Mau qua xem Weibo của anh Nhạc và Kỷ Li đi! Hai người post ảnh chung kìa! Đẹp đôi quá!"

 

Các fan couple nghe vậy liền nhanh chóng kéo nhau qua Weibo hai người.

 

Cả hai đều đăng bài cách đây ba phút, câu từ đơn giản như thể copy paste: "Cảm ơn mọi người đã ủng hộ." Thế nhưng ảnh đính kèm bên dưới lại vô cùng hút mắt.

 

Mỗi người đăng một tấm ảnh chụp chung khi lên nhận giải, chỉ có nét mặt, động tác và vài chi tiết nhỏ là khác biệt.

 

Fan hai bên đạt sự đồng thuận thân thiện, lần này bọn họ không lo cho mỗi nhà mình mà còn ghé sang nhà hàng xóm bình luận chúc mừng.

 

Các fan couple nhìn cảnh hòa hợp này, cảm động rơi nước mắt —

 

Hu hu hu.

 

Miễn chính chủ đủ mạnh, fan only cũng có thể chung sống hòa thuận!

 

Chuỗi chúc mừng lẫn nhau nối tiếp dài dằng dặc, suýt nữa khiến bọn họ cảm thấy mình đang đi dự tiệc cưới.

 

Đoàn phim Long Island Iced Tea ở nước ngoài cũng rộn ràng không kém trong nước.

 

Thân là đạo diễn, Cameron cực kỳ hài lòng với kết quả chiến thắng nhân đôi này. Ông tổ chức tiệc mừng trước thời hạn và nói —

 

Bản thân có đoạt giải "Đạo diễn xuất sắc nhất" hay không cũng chẳng quan trọng, chỉ cần hai diễn viên chính đạt được kết quả tốt nhất, bù đắp tiếc nuối cho toàn bộ khán giả trước cái kết phim là đủ!

 

Người ta vẫn hay bảo chuyện vui không thể thiếu rượu.

 

Đó giờ Kỷ Li luôn kiêng rượu nhưng lần này cũng không chống lại nổi sự nhiệt tình mời mọc của mọi người mà uống hết ly này đến ly khác. Cuối cùng, Tần Nhạc nhận ra sự không ổn bèn thay y chặn rượu.

 

Khi tiệc mừng kết thúc đã là 3 giờ sáng theo giờ địa phương.

 

Úc Phú Nhã từ bên ngoài trở về, vừa mừng vừa lo: "Cả cửa trước và cửa sau đều bị phóng viên và fan chặn cứng rồi. Đi lối nào cũng bị chụp thôi"

 

Kỷ Li cảm thấy đầu nặng, chân nhẹ, đứng dậy thôi cũng chao đảo khó chịu. Y cau mày, cố gắng giữ thăng bằng.

 

Tần Nhạc lập tức đỡ y, liếc quanh một lượt những thành viên đoàn phim đã say khướt rồi quyết định: "Chị Úc, chị kêu tài xế lái xe tới cửa trước đi. Em với Kỷ Li sẽ cùng nhau về thẳng khách sạn."

 

Nhân cơ hội đoạt giải để về khách sạn sau tiệc mừng là điều hết sữc bình thường.

 

Úc Phú Nhã suy nghĩ chốc lát, cảm thấy không có vấn đề gì: "Được, chị ra đó báo trước, ba phút sau hai cậu hãy qua."

 

Tần Nhạc gật đầu, rồi tập trung vào Kỷ Li: "Cục cưng, em có đi được không?"

 

Dù đã uống rượu, Kỷ Li vẫn không ồn ào như Quý Vân Khải. Y hít nhẹ một hơi, gật đầu như gà mổ thóc: "Được ạ."

 

Hành động đơn giản nhưng mang theo vẻ đáng yêu chỉ có khi say.

 

Tần Nhạc kìm lòng chẳng đặng, khẽ xoa gáy y, cười nói: "Đi thôi, về khách sạn nào."

 

"Dạ."

 

Hai người vừa rời khỏi khách sạn liền bị đám đông vây quanh.

 

Các phóng viên và fan chờ lâu nên vô cùng kích động, chen lấn xô đẩy.

 

Vốn đang bước đi rất cẩn trọng, Kỷ Li bất chợt mất thăng bằng, ngay lúc sắp ngã thì Tần Nhạc lập tức ôm chặt vào lòng: "...Đây là thời gian riêng tư, xin mọi người nhường đường!"

 

Có lẽ vì giọng hắn mang chút nghiêm nghị, khung cảnh hỗn loạn cũng tạm lắng trong giây lát.

 

Nhân viên an ninh của khách sạn hoàn hồn, lập tức mở đường để hai người nhanh chóng lên xe.

 

Lúc trở về khách sạn an toàn, Kỷ Li mới hoàn toàn thả lỏng.

 

Vừa bước vào huyền quan thay dép xong, y liền dụi đầu lên vai Tần Nhạc, khẽ than thở: "Chóng mặt quá đi à."

 

Tần Nhạc xoa nhẹ gáy y, dịu dàng nói: "Để anh đưa em đi tắm sơ qua, lát nữa uống thuốc giải rượu xong rồi ngủ được không?"

 

Kỷ Li nhỏ giọng đáp ừ, tay chân quấn chặt lấy hắn.

 

Tần Nhạc bế bổng y lên, ánh mắt lộ vẻ mãn nguyện: "Trước đây sao anh không phát hiện em dính người vậy nhỉ? Quả nhiên rượu là thứ tốt."

 

Kỷ Li nghịch ngợm cắn nhẹ vành tai hắn, chẳng đoái hoài đến hình tượng.

 

Khi ra ngoài làm việc y có thể nghiêm túc, độc lập, ngăn nắp nhưng khi ở bên người yêu, y chỉ muốn gỡ bỏ mọi ràng buộc.

 

Ví như lúc này, dựa vào chút men say để thoải mái ỷ lại vào hắn.

 

Tần Nhạc quả thực rất giỏi trong việc chăm sóc người khác.

 

Khi cả hai chui vào chăn, Kỷ Li cảm thấy toàn thân nhẹ bẫng, theo thói quen dịch sát vào hơi ấm bên cạnh.

 

Tần Nhạc hôn lên trán y: "Ngủ ngon nhé cục cưng."

 

Cơn say chiếm lấy tâm trí, Kỷ Li vô thức đáp: "Ngủ ngon nha chồng."

 

"..."

 

Tần Nhạc lập tức cứng người, nhìn chằm chằm người trong lòng bằng ánh mắt không thể tin nổi.

 

Hơi thở của người vốn điềm tĩnh như hắn bỗng trở nên nóng rực, niềm vui lan khắp ánh mắt. Thậm chí, hắn còn cúi sát xuống xác nhận: "Bé Li, vừa rồi bé gọi anh là gì thế?"

 

Kỷ Li khẽ ậm ừ hai tiếng, không trả lời.

 

Tần Nhạc cực nghiện cái cách gọi ấy, cười như tìm được món khoái khẩu: "Bé cưng, gọi thêm lần nữa được không em?"

 

Kỷ Li vẫn im re, vành tai đỏ ửng.

 

Tần Nhạc phát hiện ra, lập tức tranh thủ dụ dỗ: "Cục cưng? Bé Li? Gọi một câu nữa nhé?"

 

Vị ảnh đế vốn làm việc gọn gàng dứt khoát, lúc này lại lộ ra chút ngang bướng không chịu bỏ cuộc.

 

Kỷ Li nhắm nghiền mắt, thẹn thùng nói: "Tần Nhạc, anh ồn chết đi được, ngủ mau."

 

Tần Nhạc cười cười bất lực. Dù biết em người yêu đang cố đổi chủ đề nhưng hắn cũng sợ làm ảnh hưởng đến giấc ngủ của y.

 

"Em đúng là biết hành hạ người khác." Hắn hôn khẽ lên tai Kỷ Li, "Sớm muộn gì anh cũng bắt em gọi anh như vậy mỗi ngày."

 

Kỷ Li không mở mắt đáp, chỉ khi căn phòng tắt hết đèn mới khẽ nhếch môi cười.

 

Video hai người "từ tiệc mừng trở về khách sạn" vẫn bị phóng viên tung lên mạng rồi nhanh chóng lan truyền trong nước.

 

@Anh Thôi Bàn Chuyện Giải Trí: Tần Nhạc và Kỷ Li vì đóng phim mà nảy sinh tình cảm, nghi vấn lộ chuyện yêu đương! Chậc chậc, yêu nhau mà không chịu nói với fan, quá đáng thật chứ? Mọi người thấy sao?

 

Trong video, Tần Nhạc và Kỷ Li bị đám đông bao vây, di chuyển khó khăn.

 

Thấy Kỷ Li say khướt sắp ngã, Tần Nhạc liền mạnh mẽ ôm y vào lòng, còn nghiêm giọng cảnh cáo đám người đang chen lấn.

 

Gần đây độ hot của hai người vẫn luôn ở mức cao nên đoạn video này lập tức thu hút sự chú ý của người hít drama trên Weibo.

 

"Chứng cứ quá rõ ràng! Tần Nhạc và Kỷ Li chắc chắn phim giả tình thật!"

 

"Trời ạ, hai ảnh đế hot nhất yêu nhau? Tiểu thuyết thành hiện thực à? Tôi đồng ý!"

 

"Queerbaiting buồn nôn."

 

"Cảm ơn, anh Nhạc rất có năng lực bạn trai, hơn nữa anh ấy đã sớm tuyên bố mình đang yêu đương thì chắc cũng không vấn đề gì đâu nhỉ?"

 

"Cảm ơn, Kỷ Li sau khi say rất đáng yêu."

 

"Mấy cái người kêu buồn nôn kia ơi, họ ăn cơm nhà mấy người hay ở nhà mấy người chắc?"

 

"Xin lỗi tôi là fan sự nghiệp, chỉ quan tâm đến tác phẩm của diễn viên. Miễn đời tư của họ không chạm tới giới hạn đạo đức thì tôi chẳng quan tâm."

 

"Mấy tài khoản marketing mà không dựa vào anh Nhạc và Kỷ Li thì chẳng có view đâu nhỉ? Soi mói đời tư người khác làm gì? Diễn viên yêu đương có cần phải báo cáo cho tụi tôi biết không?"

 

Tưởng video này sẽ khiến fan hai bên cãi nhau, không ngờ lại khiến họ liên thủ đáp trả, suýt nữa chửi cho mấy tài khoản marketing bú fame phải câm miệng.

 

Mối quan hệ thực sự của Tần Nhạc và Kỷ Li là gì nhìn qua đã rõ nhưng không ai nói thẳng. Dù sao đây cũng là chuyện riêng của diễn viên, không cần phải báo cho người ngoài.

 

Tình yêu vốn không liên quan đến giới tính.

 

Là fan, nếu chấp nhận được thì tiếp tục ủng hộ không chấp nhận thì yên lặng rời đi, đừng quay sang công kích.

 

Quan trọng nhất, các cô không thể để chuyện yêu đương trở thành công cụ để người khác làm tổn thương hai người họ.

 

Phần lớn fan đã âm thầm thay đổi thái độ với cả hai, thỉnh thoảng có vài fan cực đoan kích war nhưng cũng chỉ giới hạn trong phạm vi nhỏ.

 

Dân hóng drama thì chỉ xem cho vui lúc đó thôi.

 

Dù sao Tần Nhạc và Kỷ Li đều là diễn viên nghiêm túc với nghề, miễn không làm chuyện trái đạo đức thì khi tác phẩm ra mắt, cư dân mạng vẫn sẽ sẵn sàng ủng hộ.

 

...

 

Kỷ Li và Tần Nhạc tham dự Liên hoan phim Anna thêm ba ngày rồi mới cùng nhau về nước. Vừa xuống máy bay, cả hai tiếp tục bị kéo tới tham dự tiệc mừng mới.

 

Kỷ Li bước vào cửa phòng bao liền bị tiếng pháo giấy làm khựng lại.

 

Quý Vân Khải chờ sẵn từ lâu lập tức nhảy bổ tới ôm y: "Kỷ Li! Tôi biết cậu sẽ đoạt cúp mà!"

 

"Quá đỉnh luôn! Thật sự quá đỉnh! Không hổ là người mà Quý Vân Khải tôi để mắt tới!"

 

Vừa dứt lời liền bị Tần Nhạc tặng cho ánh nhìn sắc lẹm.

 

Quý Vân Khải sợ đến mức bỗng lanh lợi hẳn, vội vàng kéo Nguyên Dĩ Phi tới chữa cháy: "Ý tôi là, Kỷ Li không hổ danh là bạn tốt được tôi và Nguyên Bảo chứng nhận!"

 

Nguyên Dĩ Phi và Kỷ Li nhìn nhau, đồng loạt bật cười.

 

Đúng là đồ ngốc này.

 

Chuyện cũng qua gần hai năm rồi mà mỗi lần gặp Tần Nhạc vẫn cứ như chuột thấy mèo.

 

"Ngồi đi, hôm nay toàn người nhà , mọi người cứ thoải mái nhé." Đào Danh Dương lên tiếng.

 

Làm ông chủ của Siêu Ảnh Văn Hóa, buổi tiệc hôm nay do chính anh chuẩn bị, khách mời đều là người trong công ty.

 

Tất nhiên, Nguyên Dĩ Phi được Quý Vân Khải kéo tới.

 

Nhân viên ngồi riêng một bàn, Kỷ Li và mấy người khác ngồi quanh bàn tròn chính.

 

Không cần khách sáo giả tạo, mọi người trò chuyện rất thoải mái.

 

"Kỷ Li, tiếp theo cậu định làm gì? Đã nhận được giải Nam chính xuất sắc nhất tại Anna sao không nhân cơ hội phát triển ở nước ngoài luôn?" Quý Vân Khải bật mode fan sự nghiệp.

 

"Đầu tháng tới tôi sẽ vào đoàn phim 'Hành Động Đặc Thù', quay xong phim của đạo diễn Diêu Xuyên rồi tính tiếp. Trong nước hay ngoài nước có kịch bản phù hợp đều được."

 

Khi nói câu này, Kỷ Li cố ý liếc sang Tần Nhạc.

 

Bộ phim Tận Thế Tiến Hóa của hắn cũng vừa kết thúc phần quay ở Mỹ, sắp tới sẽ quay ở nhiều địa điểm trong nước.

 

Suy ra cả hai lại sắp có ba bốn tháng không gặp nhau.

 

Nguyên Dĩ Phi sực nhớ, cười nói: "Đúng rồi, màn cá cược của hai người đã có kết quả."

 

Tiềm Mộng và Săn Ngược cùng công chiếu vào đầu tháng, giờ là cuối tháng, kết quả phòng vé như nào đã rõ.

 

Kỷ Li cảm thấy hơi tò mò: "Sao rồi ạ?"

 

"Nếu tính tới khi ngừng công chiếu thì phim của Tần Nhạc nhỉnh hơn cậu khoảng ba, bốn chục triệu." Nguyên Dĩ Phi ước tính.

 

Chỉ còn chưa đầy hai ngày là phim rời rạp, chênh lệch doanh thu gần như cố định. Cả hai bộ đều vượt mốc 2 tỷ, nhà sản xuất thu lợi lớn.

 

"Thầy Tần Nhạc đúng là ông vua phòng vé, không thắng là không thắng thôi."

 

Kỷ Li chẳng mấy bận tâm, biết kết quả xong còn đùa với Tần Nhạc: "Xem ra em phải dành dụm tiền mời anh một bữa rồi."

 

Tần Nhạc gắp con tôm bóc sẵn bỏ vào bát y: "Ăn no bữa này rồi tính tiếp."

 

Sự thân mật tự nhiên ấy dưới ánh mắt của người khác đúng là một màn rắc cẩu lương.

 

Quý Vân Khải giả vờ không thấy. Tình yêu là gì chứ? Cậu chỉ cần sự nghiệp!

 

Nguyên Dĩ Phi bình tĩnh uống ngụm nước, bỗng thấy nhớ cậu bạn trai nhỏ đang bận rộn của mình.

 

Úc Phú Nhã và Đào Danh Dương nhìn nhau, sau đó Úc Phú Nhã lên tiếng như rắc thêm đường vào bát cơm cho chó: "Vội gì, nói cách khác cậu mới là người thắng đấy."

 

Kỷ Li khó hiểu: "Em á?"

 

"Vì bận việc ở Liên hoan phim Anna nên chị quên không báo cậu. Săn Ngược vừa được tăng suất chiếu, kéo dài thêm nửa tháng nữa nên doanh thu chắc chắn sẽ vượt qua Tần Nhạc."

 

"Khóa phim" còn được gọi là "giấy thông hành công chiếu". Nếu thời hạn có hiệu lực của khóa là một tháng thì phim sẽ được chiếu trên toàn quốc một tháng.

 

Gia hạn khóa thì đúng như tên gọi —

 

Bởi vì "Săn Ngược" khai thác vấn đề xã hội "xâm hại trẻ vị thành niên", sau khi công chiếu bèn nhận được phản hồi tốt, tạo ra nhiều cuộc thảo luận tích cực nên cơ quan chức năng đã chấp thuận yêu cầu gia hạn thêm nửa tháng chiếu, đồng nghĩa với việc thu hoạch thêm nửa tháng doanh thu.

 

Kỷ Li nghe xong, niềm vui dần hiện rõ trong mắt. Đúng là ông bà ta từng nói, khi vận may đến thì không gì cản nổi.

 

"Long Island Iced Tea" giúp y đoạt giải ảnh đế, "Săn Ngược" lại có doanh thu cao nhờ gia hạn, sắp tới còn gia nhập đoàn phim 'Hành Động Đặc Thù" nữa.

 

Con đường sự nghiệp suôn sẻ thế này đủ để khiến nhiều diễn viên khác phải ghen tỵ.

 

"Xem ra anh phải mời em bữa cơm rồi." Tần Nhạc thật lòng mừng cho Kỷ Li. Hắn luôn hy vọng người yêu cũng đạt được thành tích phòng vé ấn tượng trong nước. Cuối cùng, vào một ngày nào đó sẽ giành trọn bộ ba giải thưởng lớn.

 

Nguyên Dĩ Phi cười: "Nếu so trong cùng khoảng thời gian thì Tần Nhạc vẫn nhỉnh hơn Kỷ Li một bậc. Cơ mà xét về doanh thu dài thì cậu lại hơn Tần Nhạc."

 

Nói cách khác, vụ cá cược của cả hai coi như hòa.

 

Đào Danh Dương nhân cơ hội hỏi: "Kỷ Li, sau này cậu và Tần Nhạc định thế nào?"

 

"Đợi sự nghiệp ổn rồi rút khỏi giới à?"

 

Kỷ Li ký hợp đồng với Siêu Ảnh Văn Hóa 5 năm, hiện giờ chỉ còn hai năm. Siêu Ảnh sẽ không cưỡng ép nghệ sĩ đi hay ở nhưng Đào Danh Dương vẫn hy vọng một diễn viên xuất sắc như Kỷ Li có thể tiếp tục phấn đấu thêm vài năm trong giới giải trí chứ không phải sau khi sự nghiệp ổn định liền cùng Tần Nhạc lui giới.

 

"Sếp Đào, sau này Kỷ Li vẫn còn một chặng đường dài phải đi, tôi sẽ luôn ở bên cạnh em ấy." Tần Nhạc vừa mở lời đã đánh tan nỗi lo trong lòng Đào Danh Dương.

 

Hắn biết khi Kỷ Li hóa thân vào nhân vật rực rỡ đến nhường nào, cũng biết y yêu nghề diễn viên này ra sao. Hắn không nỡ để vì sao ấy giấu đi ánh sáng của mình.

 

Kỷ Li lặng lẽ nhìn Tần Nhạc thật sâu, khẽ gật đầu.

 

Úc Phú Nhã chau mày cắt ngang, "Lão Đào này, anh cũng vừa vừa phai phải thôi. Trên bàn rượu đừng có nhắc chuyện công ty nữa."

 

Một câu đơn giản đã tóm gáy Đào Danh Dương. Anh lập tức ngồi thẳng người, thái độ nhận lỗi vô cùng thành khẩn.

 

"Là tôi lắm lời, xin tự phạt một ly."

 

Ánh mắt hóng hớt của Kỷ Li di chuyển qua lại giữa Đào Danh Dương và Úc Phú Nhã, trong lòng cứ cảm thấy chỉ cần Đào tổng chịu khó thêm chút nữa, chưa chắc hai người đã không có cơ hội gương vỡ lại lành.

 

Không khí trên bàn tiệc nhanh chóng trở nên thoải mái trở lại. Kỷ Li nhìn về phía Nguyên Dĩ Phi và Quý Vân Khải đối diện, căn dặn, "Tối nay hai người ăn cơm thôi đấy, đừng uống rượu."

 

Cảnh tượng mấy người bạn say bí tỉ lần trước vẫn còn y nguyên trong đầu y, thực sự chẳng khác nào học sinh tiểu học.

 

"Như vậy sao được? Tôi đã hẹn với Nguyên Bảo sẽ chúc mừng cậu mà! Yên tâm đi, tửu lượng của bọn tôi ổn lắm!"

 

Không biết Quý Vân Khải lấy đâu ra cái tự tin ấy nhưng thực tế chứng minh ——

 

Đừng bao giờ tin lời cậu.

 

Chưa đến nửa tiếng sau khi bữa tiệc bắt đầu, Quý Vân Khải đã bị men rượu hun mặt đỏ bừng, ngã lên người Nguyên Dĩ Phi lải nhải.

 

"Nguyên Bảo! Kỷ Li! Trong ba người chúng ta chỉ có mình em chưa nhận được giải ảnh đế!"

 

Dứt lời, cậu còn nấc cụt.

 

Nguyên Dĩ Phi cũng say rượu, tỏ vẻ ghét bỏ đẩy Quý Vân Khải ra. Đến lúc này rồi mà vẫn không quên khịa cho một cú đau thấu tim gan, "Ừ, ngoài chuyện chưa có giải thì cậu còn chưa có người yêu nữa cơ."

 

"......"

 

Quý Vân Khải chớp chớp mắt, kế đó liền muốn lao vào đánh nhau với Nguyên Dĩ Phi, "Nguyên Bảo! Anh dám mắng em là đồ con chó?!"

 

"Ai mắng cậu?"

 

"Anh nói em không có người yêu! Không có người yêu tức là độc thân! Độc thân thì chính là chó! Gâu!"

 

Nghe hợp lý đấy nhưng tại sao phải sủa? Cái tính khờ khạo này đúng là mãi không bỏ được.

 

Trong khi mọi người nhịn cười, hai kẻ kia đã lăn lộn trên đất đánh nhau y như hai đứa trẻ con. Các trợ lý thấy thế vội vàng nhào đến can ngăn, tình hình lại càng hỗn loạn hơn.

 

Những người bạn thật sự thì không bao giờ đứng ra khuyên can. Kỷ Li thản nhiên rút điện thoại ra quay video, tính giữ xem cho vui, "Đánh hay lắm, cứ tiếp tục đi."

 

Ba phút sau, thế chiến kết thúc.

 

Kỷ Li mượn Úc Phú Nhã chìa khóa xe, nhân cơ hội kéo Tần Nhạc rời khỏi đó. So với buổi tiệc chúc mừng tối nay, y còn có một việc quan trọng hơn muốn làm.

 

"Tần Nhạc, anh chưa uống rượu đúng không?"

 

"Anh không."

 

"Vậy anh lái xe, theo chỉ dẫn của em đến một nơi nhé."

 

"Ừ."

 

Tần Nhạc kìm nén sự tò mò, lái xe theo hướng dẫn của Kỷ Li mất gần bốn mươi phút mới dừng trước một căn biệt thự độc lập.

 

Có lẽ vì trời đã khuya, xung quanh tĩnh lặng không một bóng người. Kỷ Li dứt khoát buông bỏ cảnh giác, dẫn Tần Nhạc vào trong.

 

Đèn ở huyền quan bật sáng, Thiếu Tướng và Bánh Gạo đang phục kích sẵn lập tức xông lên. Kỷ Li ôm mèo, Tần Nhạc xoa đầu chó, bầu không khí ấm áp của ngôi nhà bao trùm lấy hai người.

 

Tần Nhạc nhìn rõ bố cục trong nhà liền đoán được tám chín phần, "Bé cưng, em mua nhà mới rồi à?"

 

"Vâng, sếp Đào giúp em chọn đấy."

 

Căn biệt thự được thiết kế chỉnh chu, nội thất hoàn thiện chỉ cần xách đồ đến là ở được. Nếu không thích, sau này rảnh rỗi cũng có thể sửa lại.

Trước khi bọn họ trở về nước, Kỷ Li đã nhờ trợ lý sinh hoạt dọn dẹp sạch sẽ, còn mang Bánh Gạo và Thiếu Tướng đến trước cho chúng thích nghi hoàn cảnh.

 

Tần Nhạc đi sâu vào trong, cẩn thận quan sát cấu trúc ngôi nhà mới thay Kỷ Li, "Đẹp lắm."

 

"Tần Nhạc, em có chuyện muốn nói với anh." Kỷ Li vòng tay ôm hắn từ phía sau, hơi thở lộ chút căng thẳng.

 

"Sao thế em?"

 

Tần Nhạc nhạy bén cảm nhận được cảm xúc của y, vừa định xoay người thì bị ngăn lại, "...Anh nghe em nói hết đã."

 

"Được, em nói đi." Tần Nhạc nắm lấy tay y.

 

"Tần Nhạc, ngoài những lúc bắt buộc phải đi công tác thì những hôm rảnh rỗi sau này, chúng ta hãy cùng nhau sống ở đây nhé?"

 

Chỉ vài lời ngắn gọn, Tần Nhạc đã hiểu ý y, song hắn vẫn không kìm được xoay người, "Em mua ngôi nhà này cho chúng ta sao?"

 

"Dạ."

 

Kỷ Li hiểu Tần Nhạc không thiếu tiền mua nhà, chỉ là tương lai của hai người không thể để mỗi mình hắn đơn phương lên kế hoạch và hy sinh. 

 

Dù là mười mấy năm phấn đấu trong giới giải trí ngoài đời thật hay ba năm sau khi xuyên sách, Kỷ Li cũng đều ở một mình quá lâu. Giờ đây, y muốn có một mái ấm thực sự.

 

Giống như thời điểm nghĩ đến lúc sau khi rút khỏi giới sẽ có mèo, có chó, có người yêu vậy.
"Tần Nhạc, từ khi anh nửa công khai tình cảm của chúng ta, em đã suy nghĩ rất nhiều. Em hiểu anh làm vậy để bảo vệ sự nghiệp tương lai của em nhưng tình cảm vốn dĩ không thể chỉ có một người chủ động."

 

Quả thực với tình hình của Siêu Ảnh cùng nhiều yếu tố khác, Kỷ Li chưa thích hợp để công khai yêu đương ngay lúc này. "Ít nhất em phải cho anh một sự bảo đảm."

 

Tần Nhạc thấy vẻ nghiêm túc trong mắt y, bật cười hỏi, "Vậy xin hỏi Kỷ Li, em định cho anh sự đảm bảo gì đây?"

 

Kỷ Li khựng lại, thoáng né tránh, lí nhí đáp: "Đã bảo anh đừng quay lại cơ mà."

 

Tần Nhạc chưa từng thấy y bối rối thế này, vừa tò mò vừa nghiêm túc, "Vậy anh quay lại nhé?"
"Không cần." Kỷ Li ngăn hắn, nhanh chóng móc từ trong túi ra một chiếc hộp nhỏ.

 

Khoảnh khắc chiếc hộp vuông xuất hiện trước mắt, Tần Nhạc sững người, "Kỷ Li?"

 

Kỷ Li cầm chiếc nhẫn đã cất giấu từ lâu, tuy đã khống chế hết sức mà giọng vẫn rất run rẩy, "Tần Nhạc, anh có muốn suy nghĩ một chút đến chuyện đi cùng em đến hết đời không?"

 

"......"

 

Ánh mắt Tần Nhạc dán chặt vào chiếc nhẫn nam trên tay Kỷ Li, trái tim căng đầy như núi lửa bùng nổ, muốn nhấn chìm hắn hoàn toàn trong cơn nóng chảy.

 

Thấy hắn không trả lời, Kỷ Li bất chợt mất hết dũng khí, "Gần đây lịch trình quá dày, em không có thời gian tập dượt mấy trò lãng mạn, em..."

 

"Ưm..."

 

Lời chưa kịp nói xong, Kỷ Li đã bị nụ hôn say đắm bất chấp của Tần Nhạc cắt ngang. Hơi thở gần sát, Kỷ Li liền cảm nhận được tình yêu mãnh liệt gần như bùng nổ từ đối phương. Mọi căng thẳng và bất an đều tan biến, y nắm chặt chiếc nhẫn nam, dốc lòng hồi đáp.

 

Không biết qua bao lâu, Tần Nhạc mới tỉnh khỏi cơn vui sướng mất kiểm soát, run giọng hỏi, "Ai dạy em làm chuyện này? Người nên chủ động cầu hôn phải là anh mới đúng chứ."

 

Thực ra, Tần Nhạc đã có ý tưởng này từ lâu. Song hắn sợ khiến Kỷ Li - người đang trong thời kỳ thăng tiến sự nghiệp phải khó xử nên mới nhịn xuống, ai ngờ đối phương lại lặng lẽ đi trước hắn một bước.

 

"Ai bảo anh quá lề mề?" Kỷ Li thở hổn hển, phản bác, "Em đã nói là em muốn cho anh một sự đảm bảo mà."

 

Y hiểu ai cũng cần một nghi lễ cầu hôn lãng mạn nhưng vẫn tin rằng tình yêu vốn dĩ phải xuất phát từ hai phía, cầu hôn chưa bao giờ là chuyện của một người.

 

Ai quy định giữa y và Tần Nhạc thì hắn phải là người chủ động?

 

Trái tim Tần Nhạc tràn ngập tình yêu nặng trĩu, không kìm được mà hôn lên môi y, "Em chuẩn bị nhẫn khi nào vậy? Rõ ràng dạo này em luôn ở cạnh anh mà."

 

"Bí mật." Kỷ Li cố tình giữ kín.

 

Thực ra ngay tối hôm Tần Nhạc công khai, Kỷ Li đã nảy ra ý tưởng này.

 

Chiếc nhẫn ấy là do y liên hệ với một nhà thiết kế ở Pháp rồi tranh thủ kỳ nghỉ, lấy cớ phỏng vấn riêng để đến lấy về.

 

Về phần kích thước chiếc nhẫn, Kỷ Li nhân lúc Tần Nhạc ngủ say để lén đo.

 

Kỷ Li bám riết, "Tần Nhạc, anh vẫn chưa trả lời em đấy."

 

Ánh mắt Tần Nhạc đong đầy tình yêu chỉ dành riêng cho y, "Em nghĩ anh sẽ từ chối sao?"

 

Đôi mắt Kỷ Li ánh lên vì tinh tú rực rỡ, không nói thêm lời nào liền đeo chiếc nhẫn vào ngón áp út của Tần Nhạc.

 

Vừa khít, không lớn không nhỏ.

 

Tần Nhạc hỏi ngược, "Còn em?"

 

Kỷ Li lấy từ dưới áo ra sợi dây chuyền, trên đó treo sẵn một chiếc nhẫn cùng kiểu, giơ lên khoe khoang.

 

Tần Nhạc bật cười, cọ nhẹ vào mũi y, "Một căn nhà, một chiếc nhẫn, bé cưng của anh quả thật đã khiến anh trở tay không kịp."

 

"Tiên hạ thủ vị cường, chẳng phải em đã trói chặt được anh rồi sao?"

 

Kỷ Li rất hài lòng với biểu hiện tối nay của mình. Tuy đã trải qua hai kiếp sống nhưng y chưa từng có kinh nghiệm cầu hôn, làm được đến mức này đã là quá xuất sắc rồi.

 

"Ừ, giỏi lắm." Tần Nhạc ôm y, tim vẫn còn đập dữ dội.

 

Kỷ Li ở yên trong vòng tay hắn, bụng đầy tâm sự.

 

Y không phủ nhận mình là người cực kỳ tham vọng, dù sao cũng từng phấn đấu bao năm trong giới giải trí ngoài đời, chỉ biết đến sự nghiệp mà không màng tình cảm. Nhưng khi Kỷ Li đứng trên đỉnh cao giới giải trí, y mới nhận ra, không có ai thấu hiểu tâm hồn mình là điều tàn nhẫn và cô đơn đến mức nào.

 

Có lẽ đến thế giới này, gặp Tần Nhạc chính là cơ hội mới mà ông trời ban cho. Có một người bạn đời tâm hồn đồng điệu vẫn tốt hơn gấp bội so với cuộc sống cô độc.

 

Thực ra, Kỷ Li thấy mình khá gian xảo.

 

Bởi vì Tần Nhạc quá tốt, y không thể tưởng tượng nổi tương lai không có hắn nên mới gấp gáp đến vậy. Y muốn dùng toàn bộ tình yêu của mình để giữ chặt người này, cả đời cũng không muốn buông tay.

 

"Tần Nhạc, anh phải ở bên em đấy."

 

Tần Nhạc thấu hiểu sự bất an nơi tận sâu linh hồn y, càng biết rõ không ai cần nhau hơn họ, "Anh sẽ luôn ở bên em."

 

Hai người trao nhau nụ hôn nồng cháy.

 

Tần Nhạc ghé sát tai Kỷ Li, giọng quyến rũ mê hoặc, "Đi thôi, đúng lúc thử xem chiếc giường mới thế nào."

 

Kỷ Li mỉm cười không đáp, để mặc người yêu nắm tay mình dắt vào phòng. Bánh Gạo thấy chủ nhân bước vào bèn theo sau nhưng lập tức bị Thiếu Tướng ngậm gáy tha ngược về ổ. Chú chó vẫy đuôi, thoải mái tha bé mèo của mình về ổ chó.

Bình Luận (0)
Comment