Sau Khi Xuyên Thành Minh Tinh Pháo Hôi Tôi Bạo Hồng

Chương 145

Editor: Fei

 

Cuối tháng Năm, Kỷ Li và Tần Nhạc lần lượt gia nhập đoàn phim riêng. Phàm là diễn viên trong giới đều không thể tránh được chuyện vì quay phim mà ở cùng nhau thì ít xa cách thì nhiều. May mắn thay, tuy bình thường hai người họ rất dính đối phương nhưng một khi chính thức vào đoàn, cả hai đều lập tức tập trung vào công việc.

 

Trước khi khởi quay, đoàn phim có nửa tháng tập luyện chung. Là phần nối tiếp,《Hành Động Đặc Thù II》vẫn xoay quanh chủ đề "truy quét m* t**" ——

 

Đằng sau trùm m* t** Thi Diệp còn ẩn giấu một nhân vật lớn có biệt danh "Cá Mập Khổng Lồ", tổ chức do gã cầm đầu nắm giữ hơn trăm tuyến đường buôn lậu m* t** khắp toàn thế giới.

 

Kẻ này vẫn luôn ẩn nấp rất kĩ, cảnh sát gần như không nắm được nhiều manh mối về hắn chỉ biết rằng con "Cá Mập" này là một tồn tại đến cả trùm m* t** như Thi Diệp cũng phải kiêng kỵ.

 

Ở phần đầu tiên, trước khi Tống Nhiên và Trần Hề bắt đầu nhiệm vụ nằm vùng, biên kịch Phương Chi Hành đã cài cắm hint cho phần tiếp theo.

 

Nhiệm vụ bề nổi của Trần Hề là bảo vệ kế hoạch nằm vùng của Tống Nhiên nhưng y còn có một nhiệm vụ khác đó là thông qua Thi Diệp, tìm cách lôi con "Cá Mập Khổng Lồ" kia ra ngoài ánh sáng.

 

Phần 2 mở màn với cảnh Trần Hề do Kỷ Li thủ vai được cứu thoát trong khoảnh khắc cận kề cái chết, một vết sẹo dài từ cổ đến gò má trái đã hủy hoại gương mặt tuấn tú trước kia của y, thêm mấy phần dữ dằn tàn khốc. Thời điểm Trần Hề chuẩn bị xuất viện, y đã đối mặt với "Cá Mập Khổng Lồ" trong đường dây vận chuyển m* t** —— Tu Gia.

 

Đối phương chưa đến bốn mươi tuổi đã leo lên vị trí này đủ để thấy lòng dạ gã sâu đến đâu, trên tay đã dính bao nhiêu máu.

 

Chỉ khi còn sống Trần Hề mới hiểu rằng, ngoài việc là ông trùm buôn m* t**, Tu Gia còn có một thú vui tà ác khác đó là xúi giục cảnh sát nằm vùng về phe mình.

 

Mỗi năm, các quốc gia phái đi hàng trăm hàng ngàn cảnh sát nằm vùng mà số người bị lộ thân phận rồi chết thảm lại càng nhiều không kể xiết. Lúc họ bị tra tấn hấp hối, Tu Gia sẽ cử người cứu sống họ.

 

Đối với những đặc vụ ngầm ấy, đó không phải là ân huệ tái sinh mà là sự khởi đầu của một địa ngục mới.

 

Tu Gia sẽ nghĩ mọi cách ép họ quy phục, thích thú nhìn những con người chính nghĩa dần bị nhuộm đen. Nếu có kẻ liều chết không theo, gã sẽ dùng đủ kiểu tra tấn lên người đối phương rồi cứu sống, sau đó lại tiếp tục hành hạ cho đến khi kẻ đó khuất phục hoặc bỏ mạng.

 

Dưới tay Tu Gia, những thủ hạ lợi hại nhất đều là các cảnh sát nằm vùng từng được nhiều quốc gia cử tới. Bọn họ vốn dĩ là các anh hùng bảo vệ tổ quốc nhưng cuối cùng vì bị tra tấn, vì cám dỗ của m* t**, vì xoáy nước tiền bạc mà đánh mất bản tâm, trở thành tay sai cho giặc.

 

Chính vì thế, đường dây buôn m* t** do Tu Gia đứng đầu ngày càng mở rộng.

 

Nhiệm vụ kế tiếp của Trần Hề chính là làm gián điệp trong gián điệp.

 

Nếu Trần Hề muốn lấy lòng tin từ một kẻ đa nghi như Tu Gia thì không thể "phản bội" ngay từ đầu mà chỉ có thể cắn răng chịu đựng từng đợt tra tấn khủng khiếp, khiến gã tin rằng y đang dần sụp đổ, cuối cùng mới chịu cúi đầu.

 

Trong phim, Trần Hề bắt đầu từ tầng thấp nhất rồi trở thành tâm phúc của Tu Gia.

 

Theo lời Kỷ Li, kịch bản phần 2 đã phơi bày toàn bộ mặt tối của nạn buôn m* t**.

 

Ở mỗi giai đoạn, Trần Hề cho thấy một loại tâm lý khác nhau. Từ sự kiên định tuyệt đối trong phần 1 chuyển sang trạng thái tâm lý phức tạp hơn, đó là sự đối đầu giữa chính và tà, là sự đụng độ giữa sự sống và cái chết.

 

Không cần nói nhiều, những cảnh đối chọi kịch liệt nhất đều xoay quanh Trần Hề và Tu Gia.

 

Cứu rỗi và hủy diệt, tiếp cận và phản bội, sa ngã và lý trí, cảnh sát và trùm m* t** vốn dĩ là hai thái cực đối lập. Chỉ cần khí tràng của hai diễn viên hòa hợp, hiệu quả thị giác mang lại sẽ vô cùng mãnh liệt.

 

Ban đầu, người đóng vai Tu Gia trong đoạn after credit của phần 1 chính là Tần Nhạc. Đáng tiếc, khi phần 2 khởi quay, hắn lại bận rộn với dự án phim "Tận Thế Tiến Hóa" nên không thể sắp xếp lịch quay. Hơn nữa, Tần Nhạc và Kỷ Li vừa hợp tác đóng chính trongLong Island Iced Tea》xong, để tránh khán giả hình thành ấn tượng cố định, hai người không thể tiếp tục đóng cặp trong thời gian ngắn nữa.

 

Về công lẫn tư, Tần Nhạc đành phải từ chối lời mời.

 

Song với tư cách là nhà sản xuất, hắn vẫn tìm được một diễn viên xuất sắc —— Thị đế Sở Hải Khoát.

 

Đối phương vừa bước sang tuổi 35 nhưng có tận 18 năm kinh nghiệm diễn xuất, trong giới phim truyền hình có thể nói là đã nhận giải thưởng đến mỏi tay.

 

Bao năm nay, Sở Hải Khoát vẫn luôn tập trung đóng phim truyền hình,《Hành Động Đặc Thù》là bộ phim điện ảnh đầu tiên anh tham gia, vừa nhờ sự kiên trì mời mọc của đạo diễn Diêu Xuyên vừa vì anh cũng muốn thử sức với vai diễn hoàn toàn khác biệt.

 

Từ màn ảnh nhỏ chuyển sang màn ảnh rộng, lại thủ vai một phản diện mang tính đại chúng, sự thay đổi ấy khiến fan của anh cực kỳ mong chờ.

 

Đương nhiên, sự kết hợp mới mẻ giữa Kỷ Li và Sở Hải Khoát cũng khiến dư luận vô cùng hứng thú.

 

Cả hai đều được xếp vào hàng thực lực, chưa đầy ba ngày quay chụp mà khí tràng đã vô cùng hòa hợp, phối hợp nhuần nhuyễn khiến Diêu Xuyên và đoàn phim cực kỳ ngạc nhiên.

 

Ba tháng rưỡi trôi quá rất nhanh, cuối cùngHành Động Đặc Thù》khép lại bằng một dấu chấm hoàn hảo.

 

Kỷ Li trở về Hải Thị, gặp người yêu lâu ngày không thấy. Bộ phim《Tận Thế Tiến Hóa》của Tần Nhạc đóng máy sớm hơn y 20 ngày, nhờ vậy hắn cũng có kỳ nghỉ.

 

Hai người còn tranh thủ đi lồng tiếng cho bản công chiếu trong nước của《Long Island Iced Tea》. Hiện bộ phim đã được mua bản quyền, dự định phát hành vào dịp quốc khánh.

 

Nhưng đúng như fan dự đoán, rất nhiều cảnh thân mật bị cắt bỏ, chỉ giữ lại nội dung chính. Ngay cả cách thể hiện tình cảm giữa hai người cũng từ thẳng thắn chuyển sang mơ hồ.

 

Kỷ Li khá tiếc nuối vì phim bị cắt nhưng nếu đứng trước tình thế hiện tại, việc tuyến tình cảm chưa bị cắt bỏ đã là may mắn lắm rồi.

 

...

 

Một tuần sau.

 

Xe dừng trước khách sạn năm sao lớn nhất ở Hải Thị, Tần Nhạc và Kỷ Li được mời tham gia buổi tiệc giao lưu giữa các diễn viên Hoa Ngu.

 

Nói cho hay thì là buổi tiệc giao lưu do các ban ngành có liên quan tổ chức nhằm thúc đẩy sự phát triển của nghề diễn viên, cùng nhau bàn luận về sự đi lên của ngành phim ảnh. Còn nói thực tế thì đây chính là nơi để mở rộng quan hệ, tranh giành tài nguyên.

 

Kỷ Li và Tần Nhạc hiện đang khoác lên mình danh hiệu Nam chính xuất sắc nhất Liên hoan phim Anna, trở thành miếng mồi béo bở trong mắt các đạo diễn, nhà sản xuất. Vì muốn chờ hai người họ tham dự, ban tổ chức còn đặc biệt hoãn thời gian tổ chức.

 

Sự nhiệt tình khó mà chối từ.

 

Vốn định ở nhà nghỉ ngơi nhưng cuối cùng cả hai không thể làm gì hơn ngoài có mặt tại đây lúc này.

 

Kỷ Li định xuống xe thì bị Úc Phú Nhã ngồi ghế trước gọi với:"Kỷ Li, cà vạt hơi lệch rồi, chỉnh lại đi."

 

Y theo phản xạ cúi đầu, chỉ tiếc tầm mắt có hạn, hoàn toàn không thấy rõ phần cổ áo.

 

Kỷ Li vô thức quay sang nhìn Tần Nhạc bằng ánh mắt trưng cầu ý kiến. Người kia phản ứng còn nhanh hơn y, lập tức vươn tay chỉnh giúp.

 

Ngón tay lướt qua yết hầu nhỏ gọn, mang đến cảm giác tê dại nhè nhẹ, chẳng rõ là vô tình hay cố ý.

 

Kỷ Li nhạy cảm nắm lấy tay hắn, vô tình chạm đúng chiếc nhẫn trên ngón áp út. Y liếc hắn một cái đầy đắc ý, lời nói lại chẳng có chút uy h**p: "Anh đừng có quậy."

 

Tần Nhạc giả đò: "Anh có quậy đâu, anh chỉ muốn kiểm tra vì sợ em để lộ dấu vết gì không nên thôi."

 

"..."

 

Kỷ Li bị câu nói này làm cho nóng mặt.

 

Có câu tiểu biệt thắng tân hôn, mấy đêm vừa qua đúng là bọn họ đã "vận động" không ít lần.

 

Hai người vừa chạm mắt nhau, rõ ràng mới nói được vài câu song nhìn vào lại như đang dùng ánh mắt quấn lấy nhau.

 

Úc Phú Nhã ngồi trước bị đút cơm chó no căng, dở khóc dở cười nói: "Hai đứa bây thôi đi cho chị nhờ."

 

Sao ngày nào cũng làm lắm thức ăn cho chó thế?

 

"Tần Nhạc, tốt xấu gì cậu cũng là ông chủ của Nhạc Tinh. Sao cứ thích đi ké xe công ty bọn chị vậy?"

 

"Chị Úc, trước kia em cũng từng là nghệ sĩ Siêu Ảnh mà. Đều là người một nhà cả, đừng khách sáo thế. Nếu chị đồng ý, Kỷ Li cũng có thể di chuyển bằng xe của nghệ sĩ Nhạc Tinh." Tần Nhạc cười đáp.

 

Kỷ Li âm thầm gật đầu: "Bọn em đã bảo có thể tự lái xe đến nhưng chị lại không yên tâm."

 

"..."

 

Úc Phú Nhã mang tấm lòng của người mẹ bỗng nhận ra cùi chỏ của nhóc con nhà mình đã hướng ra bên ngoài mất rồi.

 

Cô cố tình chậc hai tiếng:"Xuống xe đi. Nhớ cho kỹ, ở chỗ đông người thì đừng làm cái gì quá lố."

 

Giọng điệu vừa trách móc vừa quan tâm.

 

Kỷ Li cười đáp, nhanh chóng cùng Tần Nhạc xuống xe vào hội trường.

 

Đã là tiệc trong giới nên những diễn viên nổi tiếng như Quý Vân Khải và Nguyên Dĩ Phi cũng có mặt. Không chỉ vậy, bên cạnh Nguyên Dĩ Phi còn có một gương mặt quen thuộc đó là Kỳ Hành.

 

Từ sau tiệc rượu đặc biệt lần trước, dường như Nguyên Dĩ Phi và Kỳ Hành đã xác lập quan hệ. Nhưng cả hai rất hiếm khi xuất hiện cùng nhau trước công chúng, vì thế người trong nghề và cả fan đều chưa phát hiện.

 

Kỷ Li nhìn ba bóng dáng trước mặt, lập tức quẳng cho Nguyên Dĩ Phi một ánh mắt đầy hóng hớt. Khi y còn chưa kịp mở lời, Quý Vân Khải bỗng nhào tới: "Kỷ Li, cuối cùng cũng chờ được cậu rồi!"

 

"Cậu xem Nguyên Bảo kìa, có bạn trai rồi thì không cần bạn bè nữa."

 

Nửa câu sau còn cố tình hạ thấp giọng xuống.

 

Nguyên Dĩ Phi dở khóc dở cười, vỗ sau gáy cậu: "Nói bậy gì thế?"

 

"Chẳng biết tam tiểu thư nhà chúng ta lại ghen gì nữa đây?" Kỷ Li cười trêu.

 

Quý Vân Khải hừ hai tiếng, trong thần sắc mang theo vẻ kiêu căng chỉ con nhà giàu mới có:
"Tôi ghen ấy hả? Tôi chỉ sợ hai người bỏ rơi tôi thôi."

 

Dứt lời, cậu bèn soi mói Kỳ Hành, bày ra bộ dạng người nhà.

 

"Xem như cậu tốt số mới rước được Nguyên Bảo về. Sau này nếu cậu dám đối xử tệ với anh ấy, tôi với Kỷ Li sẽ đánh cậu một trận."

 

Nghe cứ quen quen nhỉ?

 

Hồi trước lúc biết chuyện Kỷ Li và Tần Nhạc đang hẹn hò, Quý Vân Khải cũng từng lôi Nguyên Dĩ Phi ra nói y chang.

 

Nguyên Dĩ Phi và Kỷ Li không nhịn được bật cười, trong lòng dâng lên cảm giác ấm áp.

 

Kỳ Hành nhướng mày, ngay trước mặt mọi người mà dán sát Nguyên Dĩ Phi, giọng vốn lạnh lùng lại như bọc đầy đường mật:"Anh, anh thấy em đối xử tệ với anh à?"

 

Một câu đầy ẩn ý khiến tai Nguyên Dĩ Phi lập tức đỏ bừng: "...Em im ngay!"

 

Anh?

 

Từ thầy biến thành anh rồi hả?

 

Đôi mắt Kỷ Li sáng rực, lén lút đảo mắt giữa hai người.

 

Tầm mắt Tần Nhạc vẫn luôn tập trung lên em người yêu. Nhìn y đang đu CP trực tiếp khiến hắn chỉ biết im lặng cười.

 

Mỗi mình Quý Vân Khải phản ứng chậm, suýt nữa nổi khùng ngay tại chỗ —

 

Mấy người bị sao thế!

 

Dám show ân ái ngay trước mặt tôi, có coi tôi ra gì không?

 

Rõ ràng đã hứa sẽ cùng nhau tung hoành showbiz, phát triển sự nghiệp, tranh giải ảnh đế cơ mà!

 

"...Tôi dành tình cảm cho sai người rồi."

 

Quý Vân Khải vừa định uống ngụm rượu, lập tức bị hai người bạn một trước một sau chặn lại. Ngay sau đó, ly rượu vang trong tay cậu liền bị đổi thành nước trái cây.

 

"Ngoan, trẻ con không được uống rượu."

 

"Nếu cậu say thì bọn tôi chẳng cản nổi đâu."

 

"......"

 

Quý Vân Khải nhẫn nhịn hết lần này đến lần khác, cuối cùng vẫn không kìm được mà giơ ngón giữa lên thật cao.

 

......

 

Tần Nhạc bị ban tổ chức mời lên phát biểu còn Kỷ Li thì cùng bạn bè trò chuyện. Bữa tiệc mới chỉ bắt đầu, bọn họ cũng không cần đi kết giao vội.

 

"Kỷ Li, nhìn bên kia kìa!"

 

Ánh mắt sắc bén của Quý Vân Khải nhìn thẳng về một chỗ. Kỷ Li thuận theo hướng ly rượu cậu nâng lên, bắt gặp một bóng dáng xinh đẹp, duyên dáng.

 

Chính là Tôn Lê đã lâu không gặp.

 

Đối phương mặc một chiếc váy dạ hội hở vai màu đỏ sẫm, mái tóc xoăn dài thả xuống, cổ đeo dây chuyền, tai đeo khuyên kim cương, quyến rũ lạ thường.

 

Bên cạnh cô ta là một người đàn ông trung niên, hành động và cử chỉ toát lên vẻ thân mật.

 

Từ sau vụ dàn dựng scandal với Tần Nhạc thất bại bị vạch trần, Kỷ Li bắt đầu phải chạy lịch trình dày đặc, hầu như không để ý đến tin tức của cô ta.

 

"Dạo gần đây, ekip Tôn Lê và chồng cũ của cô ta cãi vã kịch liệt trên mạng, nghe nói còn mất luôn vai nữ chính điện ảnh." Nguyên Dĩ Phi hạ giọng nói.

 

Có vẻ đối phương đang có ý định đông sơn tái khởi, gần đây mới công bố liên tục 3 hợp đồng đại diện, tháng sau còn phải vào đoàn phim.

 

Ekip của Nguyên Dĩ Phi đa số là con gái nên các cô ấy thường nắm lòng mấy chuyện drama giới giải trí. Nào là lấy cớ mang thai để lừa tiền, sau khi chiếm đoạt tài sản lại đi phá thai, chồng phá sản thì lập tức ly hôn...Cả một làn sóng dư luận ồn ào chưa đầy một tuần bỗng bị dập tắt.

 

Chứng tỏ đã có người ra tay giải quyết.

 

Kỳ Hành nhấp ngụm rượu, lên tiếng: "Người đàn ông bên cạnh cô ta tên là Hầu Quý Tường. Ông ta có chút danh tiếng trong giới kinh doanh, mấy năm nay cũng dùng tiền nhàn rỗi để đầu tư không ít hạng mục showbiz."

 

Nghe vậy, mọi người lập tức hiểu ra.

 

Thế nhưng Kỷ Li không muốn bàn luận về quy tắc làm việc của người khác. Miễn Tôn Lê không dính dáng gì đến Tần Nhạc thì với y mà nói, chẳng qua cô ta chỉ là một đồng nghiệp xa lạ mà thôi.

 

Đương lúc nghĩ ngợi, Tôn Lê bất chợt nhìn sang.

 

Nụ cười nơi khóe môi cô ta khựng lại rồi nhanh chóng lộ vẻ khinh thường, dời ánh mắt đi.

 

Quý Vân Khải cảm nhận được hàm ý trong ánh mắt của cô ta bèn bực bội nói: "Ý gì đây? Kỷ Li có làm gì cô ta đâu cơ chứ?"

 

Dứt lời, Tần Nhạc quay lại: "Sao đấy?"

 

"Không sao, chỉ là trông thấy Tôn Lê thôi. Có lẽ cô ta có chút ác cảm với em." Kỷ Li nhấp ngụm rượu, giải thích đơn giản rồi lảng sang chuyện khác.

 

Thôi vậy.

 

Không thân không quen thì tức giận làm chi.

 

Ánh mắt Tần Nhạc tối sầm, không tiếp tục đề tài này nữa. Bản thân hắn cũng không muốn có thêm bất kỳ dây mơ rễ má nào với loại phụ nữ kia.

 

Không khí buổi tiệc dần nóng lên.

 

Tần Nhạc và Kỷ Li mang danh Nam chính xuất sắc nhất Liên hoan phim Anna, cho dù chỉ đứng yên một chỗ nhưng vẫn có rất nhiều nhà sản xuất, đạo diễn tự tìm đến bắt chuyện.

 

Tôn Lê thấy thế, tay càng siết chặt chiếc ly hơn.

 

"Sao đó?" Hầu Quý Tường ghé sát hỏi, tiện tay khoác vai cô ta.

 

Tôn Lê nhìn gã đàn ông trung niên béo ú kia, trong lòng ghê tởm đến buồn nôn song vẫn phải đè nén cảm xúc thật mà gượng cười: "Không có gì đâu."

 

Từ khi bước chân vào nghề, con đường của cô ta vẫn luôn thuận buồm xuôi gió. Kim chủ đầu tiên vừa giàu có vừa dịu dàng, tuy lớn hơn cô ta tận hai mươi tuổi nhưng vẫn mang khí chất cuốn hút của đàn ông trưởng thành.

 

Có lẽ vì ngay từ đầu đã tóm được "cực phẩm" nên sau khi bị bỏ rơi, Tôn Lê cũng chẳng chịu hạ tiêu chuẩn mà chọn trong cả ngàn người mới được một người giàu, cưới vào rồi bèn chiếm đoạt tài sản của người ta.

 

Tiếc rằng chồng cũ quá vô dụng, chẳng giữ nổi cơ nghiệp, cuối cùng còn nhảy ra bóc phốt cô ta.

 

Đến đường cùng, Tôn Lê đành hạ thấp yêu cầu, tìm đến Hầu Quý Tường.

 

Ông ta có tiền, cũng có thể tung hoành trong giới giải trí. Hai tháng qua, sự nghiệp đang chững lại của Tôn Lê dần có dấu hiệu khởi sắc.

 

Mặc dù danh tiếng trong mắt công chúng đã mất sạch nhưng diễn viên vẫn phải dựa vào tác phẩm. Chỉ cần cô ta diễn tốt, về sau ắt có thể tẩy trắng thành công.

 

Hiển nhiên Hầu Quý Tường cũng nhận ra ánh mắt ban nãy của cô ta, nhân cơ hội v**t v* bờ vai cô ta, hạ giọng an ủi: "Hai thằng đàn ông có gì đáng xem? Đồng tính toàn cái lũ b*nh h**n thôi."

 

Dù chưa công khai nhưng một khi chuyện tình cảm bị lộ, sự nghiệp của bọn họ coi như chấm hết.

 

Nghe thấy vậy, trong mắt Tôn Lê thoáng qua một tia mỉa mai.

 

"Đi thôi, anh dẫn em qua gặp sếp Trương, nghe nói ông ấy đang chuẩn bị quay hai bộ phim lớn đấy."

 

"Vâng."

 

Tôn Lê khẽ vuốt tóc, giả vờ nở nụ cười rạng rỡ rồi đi theo Hầu Quý Tường.

 

Cô ta nhất định sẽ tìm cách vực dậy lần nữa để những kẻ từng châm chọc, mỉa mai cô ta rửa mắt mà nhìn!

 

......

 

Bữa tiệc đi được nửa chặng đường.

 

Đột nhiên, cánh cửa lớn bị người ta đẩy mạnh ——

 

Một cô gái trẻ buộc tóc đuôi ngựa cao bước vào, phía sau còn có hai vệ sĩ mặc đồng phục.

 

Mọi người nghe thấy động tĩnh liền đồng loạt quay đầu.

 

Cô gái kia quét mắt một vòng, ánh nhìn ngập tràn lửa giận lập tức dừng trên người Tôn Lê.

 

Cô nàng nhanh chóng tiến đến, cho Tôn Lê một cái tát vang dội ngay giữa đám đông.

 

—— Bốp!

 

Tôn Lê sững sờ, toàn bộ khách mời choáng váng.

 

Quý Vân Khải quay sang Kỷ Li và Nguyên Dĩ Phi: "Chuyện gì thế?"

 

Kỷ Li lắc đầu, im lặng quan sát tình hình.

 

"Cô là ai? Sao lại đánh tôi?" Tôn Lê ôm khuôn mặt bỏng rát, vừa ấm ức vừa nhục nhã.

 

"Tôi là ai ấy hả? Cô hỏi thử ông ta xem tôi là ai đi!" Cô gái trẻ chỉ thẳng vào Hầu Quý Tường đang chết sững, cười khẩy một tiếng.

 

"Ba à, ba cũng giỏi ghê ha. Dẫn tình nhân đi khắp nơi khoe khoang mà không thấy bẩn hả?"

 

Mọi người xung quanh tập trung xem trò hay.

 

Trong giới giải trí, chuyện bao nuôi vốn chẳng phải điều gì lạ lẫm. Nhưng con gái thay mẹ đến tận nơi đánh con giáp thứ mười ba mà người bị đánh lại là Tôn Lê thì đúng là lần đầu tiên.

 

"Lăng Lăng, con đừng làm loạn nữa." Hầu Quý Tường mặt mày khó coi nói.

 

Hầu Lăng cười nhạo: "Đừng làm loạn? Ba có tư cách gì để nói tôi?"

 

Cô nàng ngạo nghễ đảo mắt nhìn quanh: "Các anh các chị ở đây đều là người nổi tiếng, mọi người hóng cho vui thì được nhưng đừng có dây vào nhé, tránh cứt dính lên tay, bẩn lắm."

 

Hầu Lăng tuổi còn trẻ nhưng dùng lời lẽ sắc bén chẳng chút lưu tình, thậm chí khá thô thiển nhắm thẳng vào Tôn Lê.

 

"Cô vẫn còn nhỏ, ăn nói đàng hoàng chút!" Tôn Lê vừa giận vừa xấu hổ, không biết biện bạch sao, "Tôi...tôi với sếp Hầu chỉ là bạn thôi."

 

"Tôi nhổ vào! Cô tưởng ai cũng ngu chắc?"

 

"......"

 

Tôn Lê quay sang cầu cứu Hầu Quý Tường, đôi mắt nhanh chóng đỏ hoe.

 

Nếu là người đàn ông bình thường, dáng vẻ này quả thực đủ để khiến người ta thương nhưng lọt vào mắt Hầu Lăng thì chẳng khác nào trò hề.

 

Cô nàng cầm ly rượu trên bàn, túm tóc Tôn Lê rồi dội lên người cô ta: "Mẹ con đ*, mày vẫn chưa diễn xong nữa à?"

 

Rượu làm lớp trang điểm tinh xảo của Tôn Lê trôi hết, dáng vẻ nhếch nhác thảm hại bại lộ trước mặt đám đông.

 

"Lăng Lăng!"

 

Hầu Quý Tường gầm lên, cảm thấy mất hết thể diện.

 

Hầu Lăng lập tức đáp trả: "Ba thử gào nữa xem! Chính ba cũng có tử tế gì cho cam!"

 

— Bốp!

 

Một cái tát vang dội, lần này là Hầu Quý Tường mất khống chế đánh Hầu Lăng.

 

Cả hội trường ồ lên.

 

Vì tình nhân mà đánh con gái? Quá vô đạo đức.

 

Hầu Lăng sờ gò má sưng đỏ, ánh mắt càng thêm u ám. Cô nàng không khóc, chỉ ra hiệu cho hai vệ sĩ mình thuê: "Còn đứng ngây ra đó làm gì? Các người ăn không ngồi rồi à?"

 

Hai gã vệ sĩ nghe lệnh chủ, giữ chặt hai bên trái phải của Hầu Quý Tường.

 

Là ông lớn thì sao chứ? Ai trả tiền thì họ nghe người đó.

 

Quý Vân Khải quan sát cảnh tượng kia, tặc lưỡi: "Cô gái này ngầu thật, tôi rất muốn giơ ngón cái lên khen."

 

Kỷ Li cũng hơi bất ngờ, bất giác nhìn sang Tần Nhạc.

 

Tần Nhạc bình tĩnh nói: "Chúng ta đừng xen vào."

 

Không chỉ họ, mà ngay cả những khách mời khác cũng chẳng có ai bước ra.

 

Giới giải trí không tồn tại thánh nam thánh nữ, huống hồ ngay từ đầu chuyện này là do Tôn Lê và Hầu Quý Tường sai.

 

"Lăng Lăng! Có gì chúng ta nói chuyện riêng được không?" Hầu Quý Tường nghiến răng nghiến lợi nói.

 

"Ba cứ chờ đấy! Tôi với mẹ cũng không để ba sống yên đâu!" Hầu Lăng chẳng thèm nhìn ông ta, xông tới túm tóc Tôn Lê.

 

"Hôm nay tao phải dạy dỗ mày trước! Mày nghĩ mày là ai? Minh tinh hay là phò?"

 

"Một cái miệng vạn người nếm, thân xác vạn người cưỡi hả?"

 

Lời nói cay nghiệt không chừa chút mặt mũi nào cho Tôn Lê.

 

"Cô còn như thế nữa tôi sẽ báo cảnh sát đấy!"

 

"Bảo vệ đâu!"

 

Tôn Lê nhếch nhác vùng vẫy muốn thoát khỏi Hầu Lăng nhưng đôi giày cao gót khiến cô ta đứng không vững, chân trái vẹo sang một bên rồi ngã ngửa.

 

Cô ta giẫm lên chính tà váy của bản thân, tiếng vải rách vang lên rõ mồn một.

 

Đây chắc chắn là khoảnh khắc nhục nhã nhất trong cuộc đời Tôn Lê. Cô ta hoàn toàn không nghĩ rằng sau khi ăn diện lộng lẫy tham gia tiệc lại rơi vào tình trạng này.

 

Kỷ Li và Tần Nhạc lập tức quay đầu, Tần Nhạc còn đưa tay che mắt em người yêu: "Đừng nhìn."

 

Kỳ Hành thản nhiên xoay lưng Nguyên Dĩ Phi lại, còn ghé tai chọc ghẹo: "Anh chỉ được phép nhìn em thôi."

 

Quý Vân Khải đứng giữa bị gấp đôi cơm chó táng vào mặt, tự giác cúi đầu.

 

Cuối cùng màn kịch náo loạn cũng bị đội bảo vệ khách sạn ngăn lại, chỉ là vì sự cố bất ngờ nên buổi tiệc buộc phải kết thúc sớm.

 

"Đáng đời, tôi ngán cái bộ mặt giả tạo của Tôn Lê từ lâu rồi. Cướp bao nhiêu tài nguyên của người khác giờ phải chịu quả báo thôi!"

 

"Phụ nữ đấu đá nhau căng thật, cô nhóc kia cũng giỏi phết. Để tôi xem lần này còn ai dám giúp Tôn Lê nữa không."

 

"Thôi bớt đi, ở đây nhiều tai mắt, lỡ truyền ra ngoài thì chết dở."

 

Vài nữ minh tinh vừa trò chuyện vừa cùng ekip rời khỏi bữa tiệc.

 

Nhóm Kỷ Li nhìn nhau, ăn ý coi như không thấy chuyện vừa rồi. Họ không lắm miệng, cũng chẳng muốn xen vào.

 

Tôn Lê rơi xuống bước đường hôm nay đều do cô ta tự lựa chọn.

 

"Đi thôi, xe đậu ngoài kia rồi." Tần Nhạc gọi tài xế, dịu giọng nói với Kỷ Li, "Chúng ta về nhà nhé."

 

Kỳ Hành xem giờ, thấy xung quanh không có ai liền kéo Nguyên Dĩ Phi vào lòng: "Anh à, tối nay anh sẽ cho em ở lại chứ?"

 

Nguyên Dĩ Phi trừng mắt cảnh cáo: "Em không nói thì không ai bảo em câm đâu."

 

Dứt lời, anh quay sang Quý Vân Khải: "Vân Khải, cậu định về kiểu gì?"

 

Tiệc tàn sớm hơn dự kiến, quản lý và tài xế của Quý Vân Khởi vẫn chưa tới.

 

"Các anh khỏi lo cho em." Quý Vân Khải tay trái nắm tay phải, thể hiện vẻ kiên cường của dân FA: "Em tự về được!"

 

"Em là dân Hải Thị đấy, muốn đi đâu cũng không thành vấn đề."

 

"Thế chú ý an toàn nhé."

 

"Về rồi nhớ nhắn tin đấy."

 

Kỷ Li và Nguyên Dĩ Phi căn dặn mấy câu rồi mới rời đi.

 

Quý Vân Khải chờ họ đi xa mới thở hồng hộc mở nhóm chat gia đình, liên tục tag anh cả chị hai, khóc lóc kể lể.

 

@Bá Khải Nhà Họ Quý@Anh cả@Chị hai, bạn em có người đón về hết cả rồi chỉ mình em không có! [Định vị khách sạn] [COOL GUY ấm ức.JPG"]
Bình Luận (0)
Comment